Mộng Tu Tiên

Lượt đọc: 2863 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138-139. Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253
Tiến »
Chương 124
chương 124: hiểu vân nội.

❊ ❊ ❊

Việc Minh Gia Trang được đích thân đệ tử thân tín của Phiêu Hoàng Tông đứng ra làm bảo vệ đã khiến cho toàn bộ Hiểu Vân trấn một phen nhớn nhác. Tin gà tin vịt nổi lên nhiều như lá rụng mùa thu, Thi lâu Trà lâu nào cũng có kẻ bàn tán đến, thảo luận sôi nổi không kém gì tin tức về nam hắc y lúc trước. Các đệ tử Phiêu Hoàng Tông tuy gọi là hộ vệ trang viện nhưng họ kì thật chỉ chú tâm cảnh giới từ xa, tuyệt không hề lộ mặt lấy một lần. Trừ khi có hiệu lệnh của Thiên Sinh Nhã hoặc có biến, lúc đó họ mới được phép xuất hiện.

Giờ đã là tháng năm, thời tiết đang dần dần nghiêng sang tiết mùa hạ. Nắng đã dần dần thay cho khung cảnh mưa phùn ảm đạm trước đây, cây cối nhờ vậy mà càng lúc càng vươn mình phát triển. Không gian lúc này dường như tràn ngập bởi ánh vàng của nắng, màu xanh của những cây hoa đang vươn mình. Tuyết đã sớm tan đi, đôi khi để lại trên nền đường hay bên những gốc cây những vũng nước nhỏ. Mùa hạ tới, Hiểu Vân trấn lại trở nên nhộn nhịp vô bì, ngựa xe ra vào như nước. Các thi lâu, trà lâu cũng đã sớm thay đổi mành nhung che gió lạnh bằng mành trúc đơn sơ. Nơi nào cũng đang nhộn nhịp chỉnh trang, sửa chữa những nơi bị hỏng hay đã cũ, chuẩn bị tiếp đón khách nhân. Chỉ còn hơn một tháng nữa là tới ngày hội riêng của Hiểu Vân trấn – Thi Họa.

Thi Họa là hội thi hằng năm được tổ chức tại Hiểu Vân trấn, cái tên lễ hội này chỉ cần nghe qua ai ai cũng biết nó là gì rồi. Thi, họa – nét đặc trưng của tầng lớp Nho tu. Vốn trước đây, nó chỉ dành cho các tu sĩ cao tầng, các bậc cao danh vọng. Nhưng sau vì càng lúc nó càng thu hút các Nho tu tập trung khiến cho các vị lão niên tại Hiểu Vân trấn quyết định mở rộng ra thành một lễ hội lớn, ai ai cũng có thể tham gia. “Thiên Hoa trấn có lễ Phúc Hoa vang danh khắp chốn, vậy tại sao Hiểu Vân trấn ta không thể có một lễ hội đầy danh vọng như vậy?”. Đó là lí do mà Thi Họa ra đời.

Phần thưởng cho hội này cũng mỗi năm một khác, nhưng vẫn chung chung ở những khoản đại khái như giấy, mực, bút, nghiên, thư pháp… Mỗi một lần tổ chức lễ lại do một vị trưởng lão khác nhau đứng ra. Vì thế có những năm phần thưởng còn có thêm cả công pháp, pháp bảo, đan dược. Đương nhiên là không thể thiếu đi linh thạch rồi, thiếu thứ quan trọng ấy thì làm gì còn là hội? Vào thời điểm này, vui thích nhất có lẽ là những của hiệu chuyên bán giấy, bút, mực. Người ra người vào vô cùng tấp nập, sinh kế đại thịnh. Các cửa hàng này bình thường đa phần bày bán các loại giấy thơm, các loại mực thơm thông dụng của U Châu. Tuy nhiên tới mùa lễ hội, họ bày bán những loại giấy mực cao tầng hơn, thậm chí một vài nơi còn xuất hiện cả cực phẩm giấy như : Tuyết Hoa, Ngưng Nguyệt… hay các loại mực quý hiếm như Ô Sào, Thiên Tru… Đương nhiên, giá là không hề thấp. Tuy vậy lúc này thì chẳng ai cò kè gì cả, đối với Nho tu mà nói. Giấy, mực là cái đại diện cho chính danh dự của họ. Với các Nho tu, chỉ cần nhìn tới thỏi mực, chạm vào tờ giấy là đủ biết con người và tính cách họ ra sao rồi.

Nam nhân thì tất bật nghiên giấy như vậy, các nữ nhân đương nhiên không ai chịu kém phần. Tuy vậy, có rất ít các vị nữ nhân tham gia thi họa. Lễ Thi Họa tới với họ chỉ mang mục đích lớn nhất là kiếm một nam nhân ưng ý, hay ít nhất tìm được những bằng hữu tri kỉ. Điều này là mong muốn lớn nhất của họ, thậm chí nó với họ còn quan trọng hơn cả những thứ phần thưởng khiến bao kẻ nô nức tới đây kia. Thế nên nơi đông nữ nhấn nhất ở Hiểu Vân lúc này chính là những tiệm may và tiệm bán vải vóc. Nữ nhân ở Hiểu Vân này đa phần gần như có chung một lối sống, một lối suy nghĩ. Nên đương nhiên nhiều lúc người ta thấy các nàng thì chỉ cảm thấy mờ nhạt, chung chung, ai cũng giống như ai. Trừ khi có tài năng văn thơ xuất chúng, hoặc nhan sắc hơn người, hoặc có chút danh vọng. Nếu không các nàng đều như nhau cả, chẳng hề có chút nào riêng do mình tạo ra. Nói thế cũng phải, giới Nho tu vốn trọng tài năng mà thôi.

Kỳ Dao về tới Hiểu Vân trấn cùng đoàn nhân mã khiến cho cả trấn lập tức xì xào bàn tán không thôi. Không ít người lạ mới tới đã nhận ra nàng, vì vậy dùng ánh mắt vừa kính nể, vừa thèm muốn mà nhìn tới. Tuy vậy, cũng chẳng có ai dám cả gan lao đầu vào chỗ chết cả. Ngươi có đếm được kia có bao nhiều người không? Họ là ai? Muốn chết thì cứ việc!

Kỳ Dao khẽ vén rèm xe, nhìn ra phía ngoài. Nàng chỉ thấy trên đường chỗ nào cũng chật ních những người qua lại, hoặc phe phẩy quạt đầy tiêu sái, hoặc đang cầm trong tay những nghiên mực, cuộn giấy mà túm tụm trao đổi với nhau. Kỳ Dao lắc lắc đầu, lại nhớ lại tình cảnh dạo trước của mấy nữ nhân kia thì không khỏi giật mình, vội vã buông rèm lại. Nàng nhẩm tính : “Hôm nay đã là ngày mười ba tháng năm, như vậy chẳng mấy mà Hiểu Vân này mở lễ Thi Họa… Ai… đã hơn nửa năm rồi… Minh Tiến, chàng đang ở đâu?...”…

- Hắt xì!

- Tiến ca, ca bị cảm rồi à? Mà không đúng nha, giờ đã vào hạ, sao có thể bị cảm lạnh nhỉ?

Kim Minh trầm ngâm nói, nàng lúc này đang ngồi đối diện hắn mà dùng bữa. Bọn họ đã đi liên tiếp hơn năm ngày đường rừng, sáng đi, đêm nghỉ nhằm hướng tới Linh Sơn mà đi. Dọc đường không có bất cứ chuyện gì xảy ra khiến tất cả đều vô cùng thoải mái. Chỉ duy nhất có nữ hắc y nọ thì thái độ vẫn lạnh nhạt vô cùng với hắn. Bốn Hồ nữ kia đang ngồi bên cạnh nghe nàng nói vậy thì cười phì, lắc đầu mà nói.

- Muôi muội, không phải ca ấy bị cảm đâu. Chắc có ai đó đang nhắc tới ca ấy mà thôi. Hi hi hi.

- A, Sao các tỷ biết hay vậy? Không lẽ các tỷ học thuật bói toán của con người sao?

Kim Minh nghe thấy vậy thì nổi lòng hiếu kỳ, đứng dậy khỏi chỗ của mình mà tiến tới bên cạnh bốn nữ Hồ nọ. Cả năm lại líu ríu to nhỏ một hồi, sau đó thì đứng dậy mà cùng nhau rời đi. Cạnh đống lửa nọ chỉ còn lại hắn với hắc y nữ nhân nọ, Hùng Lệ lắc đầu thở ra, hắn đang định quay đầu tìm một chỗ đặt lưng, chợt nghe thấy tiếng của nữ hắc y gọi giật lại.

- Ngươi ngồi lại đây, ta có chút chuyện muốn dặn dò ngươi!

Hắn quay lại, dùng ánh mắt ngạc nhiên hướng tới nữ hắc y. Từ trước tới giờ, nữ hắc y này chỉ thi thoảng mới xen vào câu chuyện của hắn và các Hồ nữ, chưa từng chủ động bắt chuyện với hắn. Hùng Lệ hỏi.

- Có việc gì sao?

- Ân, đúng là có việc. Việc này liên quan tới tiểu thư.

- Ai, tha ta đi. Ta biết là ngươi muốn…

Hắn vươn hai ngón tay, cố làm thành hình tượng cái kéo đang cắt, sau đó nói tiếp.

- …nếu như ta khi dễ Kim Minh. Ta cũng nói thẳng luôn, ở nhà ta đã có ít nhất sáu vị hôn thê rồi… mà sau này cũng còn có thể có thêm nữa. Ta nghĩ Kim Minh chỉ đơn thuần cảm kích ta thôi, ngươi đừng nghĩ như vậy!

Nữ hắc y cau mày, ánh mắt kì quái hướng tới phía Hùng Lệ. Lại trực tiếp chiếu thẳng tới ánh mắt hắn như dò xét. Hùng Lệ đương nhiên nói thật, vì thế hắn thản nhiên đón nhận ánh mắt ấy. Một lát sau, nữ hắc y mới thu hồi lại tia nhìn nọ, sau đó mới chậm rãi thở dài mà nói.

- Minh Tiến, ta không đùa ngươi. Tiểu thư từ nhỏ ngoài tộc trưởng ra, chỉ có ta là tiểu thư quấn quýt nhất. Ta lạ gì tính khí của cô ấy… Ta cũng nói luôn cho ngươi biết, chỉ cần đi thêm nửa ngày nữa là có thể gặp ẩn đạo để tiến vào Linh Sơn rồi!

Hùng Lệ chưa kịp mở lời, nữ hắc y đã nói tiếp.

- Những gì ta nói lúc trước hoàn toàn là thật, không phải lời bông đùa đâu!

Hùng Lệ nghe vậy thì im lặng, hắn cảm thấy rất khó xử. Ở Hiểu Vân, trong Minh Gia Trang đã có những sáu nữ nhân rồi, lại cả sau này còn ba người nữa mà hắn chưa biết mặt. Tổng cộng là chín người, hắn có phải là ngựa giống đâu chứ? Nhiều vị phu nhân cũng tốt, lại nữa là các nàng đều là xinh đẹp hơn người. Như vậy có nam nhân nào không hãnh diện? Dù là vậy nhưng hắn sợ cái viễn cảnh các nàng vì hắn mà xô sát, gây hấn với nhau như trong mấy bộ phim trên truyền hình. Bà cả âm thầm đấu đá bà hai…. Điều này làm hắn im lặng, hồi lâu không nói. Nữ hắc y cũng không nói gì, chỉ khẽ ném thêm mấy cành củi vào đống lửa. Hai người cứ như vậy một lúc lâu, không gian chỉ còn những tiếng thở nhè nhẹ, tiếng củi cháy nổ lép bép. Hai người, mỗi người lâm vào một vị diện trầm tư riêng. Bóng của cả hai theo ánh lửa trài dài ra, ngả nghiêng trên nền đá.

Kim Minh cùng bốn Hồ nữ nọ nép bên ngoài cửa hang, nàng bặm môi tới mức chảy máu, định vùng vằng bỏ đi khi nghe những lời vừa rồi của Hùng Lệ. Nhưng các Hồ nữ lại nhất nhất nói nàng ở lại, Tiên Nhược khẽ thì thầm vào tai nàng.

- Muội muội, đừng vội vàng. Muội hãy ở lại nghe cho hết đi đã, ta tin chắc chắn ca ấy có cảm tình với muội, nhưng lại sợ muội lâm vào cảnh khó xử thôi. Muội đã nghe ca ấy nói rồi đấy, ca ấy có những sáu nữ nhân có hôn ước, lại không thẳng thắn cự tuyệt hay chấp nhận muội chắc chắn có lý do riêng!

- Lý do gì chứ? Tỷ không cần an ủi ta…

Kim Minh run run nói, trên mặt đã ủy khuất xuất hiện những giọt lệ. Tiên Nhược khẽ mỉm cười, rút khăn tay thấm rồi mới nói.

- Muội à, có thể muội lịch duyệt nhân giới chưa đủ nên cảm thấy khó hiểu. Nhưng thật sự ca ấy làm thế vì sợ ủy khuất uội mà thôi. Ca ấy sợ khi muội tới đó, có thể các nữ nhân kia đố kị, tìm cách hành hạ muội a. Muội có thấy nam nhân nào thấy mỹ nữ mà lại có thể cư xử bình thản như ca ấy không? Hơn nữa, khi một nam nhân yêu thích, muốn theo đuổi một nữ nhân. Chẳng kẻ ngu nào dại gì lại nói ra rằng ở nhà ta đã có hôn phu cả!

Hùng Lệ lắc lắc cái cổ, làm ra vẻ mỏi mệt mà nói.

- Có việc gì thì nói luôn đi, ta buồn ngủ rồi!

Nói xong, hắn làm một cái ngáp rõ to. Nữ hắc y thấy vậy thì khẽ cười, lắc lắc đầu mà nói.

- Ân, sắp tới chúng ta sẽ tiến vào Linh Sơn. Đặc biệt khi về Kim gia, ngươi nhất định đừng làm mất mặt tiểu thư. Tiểu thư tại Linh Sơn có vô số nam Hồ thế gia theo đuổi, vì vậy ngươi nên cẩn thận!

Việc Minh Gia Trang được đích thân đệ tử thân tín của Phiêu Hoàng Tông đứng ra làm bảo vệ đã khiến cho toàn bộ Hiểu Vân trấn một phen nhớn nhác. Tin gà tin vịt nổi lên nhiều như lá rụng mùa thu, Thi lâu Trà lâu nào cũng có kẻ bàn tán đến, thảo luận sôi nổi không kém gì tin tức về nam hắc y lúc trước. Các đệ tử Phiêu Hoàng Tông tuy gọi là hộ vệ trang viện nhưng họ kì thật chỉ chú tâm cảnh giới từ xa, tuyệt không hề lộ mặt lấy một lần. Trừ khi có hiệu lệnh của Thiên Sinh Nhã hoặc có biến, lúc đó họ mới được phép xuất hiện.

Giờ đã là tháng năm, thời tiết đang dần dần nghiêng sang tiết mùa hạ. Nắng đã dần dần thay cho khung cảnh mưa phùn ảm đạm trước đây, cây cối nhờ vậy mà càng lúc càng vươn mình phát triển. Không gian lúc này dường như tràn ngập bởi ánh vàng của nắng, màu xanh của những cây hoa đang vươn mình. Tuyết đã sớm tan đi, đôi khi để lại trên nền đường hay bên những gốc cây những vũng nước nhỏ. Mùa hạ tới, Hiểu Vân trấn lại trở nên nhộn nhịp vô bì, ngựa xe ra vào như nước. Các thi lâu, trà lâu cũng đã sớm thay đổi mành nhung che gió lạnh bằng mành trúc đơn sơ. Nơi nào cũng đang nhộn nhịp chỉnh trang, sửa chữa những nơi bị hỏng hay đã cũ, chuẩn bị tiếp đón khách nhân. Chỉ còn hơn một tháng nữa là tới ngày hội riêng của Hiểu Vân trấn – Thi Họa.

Thi Họa là hội thi hằng năm được tổ chức tại Hiểu Vân trấn, cái tên lễ hội này chỉ cần nghe qua ai ai cũng biết nó là gì rồi. Thi, họa – nét đặc trưng của tầng lớp Nho tu. Vốn trước đây, nó chỉ dành cho các tu sĩ cao tầng, các bậc cao danh vọng. Nhưng sau vì càng lúc nó càng thu hút các Nho tu tập trung khiến cho các vị lão niên tại Hiểu Vân trấn quyết định mở rộng ra thành một lễ hội lớn, ai ai cũng có thể tham gia. “Thiên Hoa trấn có lễ Phúc Hoa vang danh khắp chốn, vậy tại sao Hiểu Vân trấn ta không thể có một lễ hội đầy danh vọng như vậy?”. Đó là lí do mà Thi Họa ra đời.

Phần thưởng cho hội này cũng mỗi năm một khác, nhưng vẫn chung chung ở những khoản đại khái như giấy, mực, bút, nghiên, thư pháp… Mỗi một lần tổ chức lễ lại do một vị trưởng lão khác nhau đứng ra. Vì thế có những năm phần thưởng còn có thêm cả công pháp, pháp bảo, đan dược. Đương nhiên là không thể thiếu đi linh thạch rồi, thiếu thứ quan trọng ấy thì làm gì còn là hội? Vào thời điểm này, vui thích nhất có lẽ là những của hiệu chuyên bán giấy, bút, mực. Người ra người vào vô cùng tấp nập, sinh kế đại thịnh. Các cửa hàng này bình thường đa phần bày bán các loại giấy thơm, các loại mực thơm thông dụng của U Châu. Tuy nhiên tới mùa lễ hội, họ bày bán những loại giấy mực cao tầng hơn, thậm chí một vài nơi còn xuất hiện cả cực phẩm giấy như : Tuyết Hoa, Ngưng Nguyệt… hay các loại mực quý hiếm như Ô Sào, Thiên Tru… Đương nhiên, giá là không hề thấp. Tuy vậy lúc này thì chẳng ai cò kè gì cả, đối với Nho tu mà nói. Giấy, mực là cái đại diện cho chính danh dự của họ. Với các Nho tu, chỉ cần nhìn tới thỏi mực, chạm vào tờ giấy là đủ biết con người và tính cách họ ra sao rồi.

Nam nhân thì tất bật nghiên giấy như vậy, các nữ nhân đương nhiên không ai chịu kém phần. Tuy vậy, có rất ít các vị nữ nhân tham gia thi họa. Lễ Thi Họa tới với họ chỉ mang mục đích lớn nhất là kiếm một nam nhân ưng ý, hay ít nhất tìm được những bằng hữu tri kỉ. Điều này là mong muốn lớn nhất của họ, thậm chí nó với họ còn quan trọng hơn cả những thứ phần thưởng khiến bao kẻ nô nức tới đây kia. Thế nên nơi đông nữ nhấn nhất ở Hiểu Vân lúc này chính là những tiệm may và tiệm bán vải vóc. Nữ nhân ở Hiểu Vân này đa phần gần như có chung một lối sống, một lối suy nghĩ. Nên đương nhiên nhiều lúc người ta thấy các nàng thì chỉ cảm thấy mờ nhạt, chung chung, ai cũng giống như ai. Trừ khi có tài năng văn thơ xuất chúng, hoặc nhan sắc hơn người, hoặc có chút danh vọng. Nếu không các nàng đều như nhau cả, chẳng hề có chút nào riêng do mình tạo ra. Nói thế cũng phải, giới Nho tu vốn trọng tài năng mà thôi.

Kỳ Dao về tới Hiểu Vân trấn cùng đoàn nhân mã khiến cho cả trấn lập tức xì xào bàn tán không thôi. Không ít người lạ mới tới đã nhận ra nàng, vì vậy dùng ánh mắt vừa kính nể, vừa thèm muốn mà nhìn tới. Tuy vậy, cũng chẳng có ai dám cả gan lao đầu vào chỗ chết cả. Ngươi có đếm được kia có bao nhiều người không? Họ là ai? Muốn chết thì cứ việc!

Kỳ Dao khẽ vén rèm xe, nhìn ra phía ngoài. Nàng chỉ thấy trên đường chỗ nào cũng chật ních những người qua lại, hoặc phe phẩy quạt đầy tiêu sái, hoặc đang cầm trong tay những nghiên mực, cuộn giấy mà túm tụm trao đổi với nhau. Kỳ Dao lắc lắc đầu, lại nhớ lại tình cảnh dạo trước của mấy nữ nhân kia thì không khỏi giật mình, vội vã buông rèm lại. Nàng nhẩm tính : “Hôm nay đã là ngày mười ba tháng năm, như vậy chẳng mấy mà Hiểu Vân này mở lễ Thi Họa… Ai… đã hơn nửa năm rồi… Minh Tiến, chàng đang ở đâu?...”…

- Hắt xì!

- Tiến ca, ca bị cảm rồi à? Mà không đúng nha, giờ đã vào hạ, sao có thể bị cảm lạnh nhỉ?

Kim Minh trầm ngâm nói, nàng lúc này đang ngồi đối diện hắn mà dùng bữa. Bọn họ đã đi liên tiếp hơn năm ngày đường rừng, sáng đi, đêm nghỉ nhằm hướng tới Linh Sơn mà đi. Dọc đường không có bất cứ chuyện gì xảy ra khiến tất cả đều vô cùng thoải mái. Chỉ duy nhất có nữ hắc y nọ thì thái độ vẫn lạnh nhạt vô cùng với hắn. Bốn Hồ nữ kia đang ngồi bên cạnh nghe nàng nói vậy thì cười phì, lắc đầu mà nói.

- Muôi muội, không phải ca ấy bị cảm đâu. Chắc có ai đó đang nhắc tới ca ấy mà thôi. Hi hi hi.

- A, Sao các tỷ biết hay vậy? Không lẽ các tỷ học thuật bói toán của con người sao?

Kim Minh nghe thấy vậy thì nổi lòng hiếu kỳ, đứng dậy khỏi chỗ của mình mà tiến tới bên cạnh bốn nữ Hồ nọ. Cả năm lại líu ríu to nhỏ một hồi, sau đó thì đứng dậy mà cùng nhau rời đi. Cạnh đống lửa nọ chỉ còn lại hắn với hắc y nữ nhân nọ, Hùng Lệ lắc đầu thở ra, hắn đang định quay đầu tìm một chỗ đặt lưng, chợt nghe thấy tiếng của nữ hắc y gọi giật lại.

- Ngươi ngồi lại đây, ta có chút chuyện muốn dặn dò ngươi!

Hắn quay lại, dùng ánh mắt ngạc nhiên hướng tới nữ hắc y. Từ trước tới giờ, nữ hắc y này chỉ thi thoảng mới xen vào câu chuyện của hắn và các Hồ nữ, chưa từng chủ động bắt chuyện với hắn. Hùng Lệ hỏi.

- Có việc gì sao?

- Ân, đúng là có việc. Việc này liên quan tới tiểu thư.

- Ai, tha ta đi. Ta biết là ngươi muốn…

Hắn vươn hai ngón tay, cố làm thành hình tượng cái kéo đang cắt, sau đó nói tiếp.

- …nếu như ta khi dễ Kim Minh. Ta cũng nói thẳng luôn, ở nhà ta đã có ít nhất sáu vị hôn thê rồi… mà sau này cũng còn có thể có thêm nữa. Ta nghĩ Kim Minh chỉ đơn thuần cảm kích ta thôi, ngươi đừng nghĩ như vậy!

Nữ hắc y cau mày, ánh mắt kì quái hướng tới phía Hùng Lệ. Lại trực tiếp chiếu thẳng tới ánh mắt hắn như dò xét. Hùng Lệ đương nhiên nói thật, vì thế hắn thản nhiên đón nhận ánh mắt ấy. Một lát sau, nữ hắc y mới thu hồi lại tia nhìn nọ, sau đó mới chậm rãi thở dài mà nói.

- Minh Tiến, ta không đùa ngươi. Tiểu thư từ nhỏ ngoài tộc trưởng ra, chỉ có ta là tiểu thư quấn quýt nhất. Ta lạ gì tính khí của cô ấy… Ta cũng nói luôn cho ngươi biết, chỉ cần đi thêm nửa ngày nữa là có thể gặp ẩn đạo để tiến vào Linh Sơn rồi!

Hùng Lệ chưa kịp mở lời, nữ hắc y đã nói tiếp.

- Những gì ta nói lúc trước hoàn toàn là thật, không phải lời bông đùa đâu!

Hùng Lệ nghe vậy thì im lặng, hắn cảm thấy rất khó xử. Ở Hiểu Vân, trong Minh Gia Trang đã có những sáu nữ nhân rồi, lại cả sau này còn ba người nữa mà hắn chưa biết mặt. Tổng cộng là chín người, hắn có phải là ngựa giống đâu chứ? Nhiều vị phu nhân cũng tốt, lại nữa là các nàng đều là xinh đẹp hơn người. Như vậy có nam nhân nào không hãnh diện? Dù là vậy nhưng hắn sợ cái viễn cảnh các nàng vì hắn mà xô sát, gây hấn với nhau như trong mấy bộ phim trên truyền hình. Bà cả âm thầm đấu đá bà hai…. Điều này làm hắn im lặng, hồi lâu không nói. Nữ hắc y cũng không nói gì, chỉ khẽ ném thêm mấy cành củi vào đống lửa. Hai người cứ như vậy một lúc lâu, không gian chỉ còn những tiếng thở nhè nhẹ, tiếng củi cháy nổ lép bép. Hai người, mỗi người lâm vào một vị diện trầm tư riêng. Bóng của cả hai theo ánh lửa trài dài ra, ngả nghiêng trên nền đá.

Kim Minh cùng bốn Hồ nữ nọ nép bên ngoài cửa hang, nàng bặm môi tới mức chảy máu, định vùng vằng bỏ đi khi nghe những lời vừa rồi của Hùng Lệ. Nhưng các Hồ nữ lại nhất nhất nói nàng ở lại, Tiên Nhược khẽ thì thầm vào tai nàng.

- Muội muội, đừng vội vàng. Muội hãy ở lại nghe cho hết đi đã, ta tin chắc chắn ca ấy có cảm tình với muội, nhưng lại sợ muội lâm vào cảnh khó xử thôi. Muội đã nghe ca ấy nói rồi đấy, ca ấy có những sáu nữ nhân có hôn ước, lại không thẳng thắn cự tuyệt hay chấp nhận muội chắc chắn có lý do riêng!

- Lý do gì chứ? Tỷ không cần an ủi ta…

Kim Minh run run nói, trên mặt đã ủy khuất xuất hiện những giọt lệ. Tiên Nhược khẽ mỉm cười, rút khăn tay thấm rồi mới nói.

- Muội à, có thể muội lịch duyệt nhân giới chưa đủ nên cảm thấy khó hiểu. Nhưng thật sự ca ấy làm thế vì sợ ủy khuất uội mà thôi. Ca ấy sợ khi muội tới đó, có thể các nữ nhân kia đố kị, tìm cách hành hạ muội a. Muội có thấy nam nhân nào thấy mỹ nữ mà lại có thể cư xử bình thản như ca ấy không? Hơn nữa, khi một nam nhân yêu thích, muốn theo đuổi một nữ nhân. Chẳng kẻ ngu nào dại gì lại nói ra rằng ở nhà ta đã có hôn phu cả!

Hùng Lệ lắc lắc cái cổ, làm ra vẻ mỏi mệt mà nói.

- Có việc gì thì nói luôn đi, ta buồn ngủ rồi!

Nói xong, hắn làm một cái ngáp rõ to. Nữ hắc y thấy vậy thì khẽ cười, lắc lắc đầu mà nói.

- Ân, sắp tới chúng ta sẽ tiến vào Linh Sơn. Đặc biệt khi về Kim gia, ngươi nhất định đừng làm mất mặt tiểu thư. Tiểu thư tại Linh Sơn có vô số nam Hồ thế gia theo đuổi, vì vậy ngươi nên cẩn thận!

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 4 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138-139. Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253
Tiến »