Mộng Tu Tiên

Lượt đọc: 2811 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138-139. Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253
Tiến »
Chương 183
chương 183: thăm mộ.

❊ ❊ ❊

Hắn liếc nhanh sang Tiểu Sương, hy vọng có thể nhận ra được nét gì đó từ khuôn mặt nàng. Nhưng rồi hắn lại thất vọng, trên mặt Tiểu Sương lúc này là sự tò mò cùng hiếu kì lộ rõ hơn cả hắn. Minh Tiến lại chăm chú quan sát thêm một lần nữa, lần này chỉ cảm thấy bà lão phía trước vô cùng bình thường, thậm trí dường như còn đang mang bệnh. “Vậy luồng khí tức kì quái vừa rồi là từ đâu ra?...”

Bà lão nọ càng lúc càng tới gần ,hướng đi cũng rõ ràng là tiến về ngôi mộ này. Minh Tiến hơi cau mày, khẽ kéo tay Tiểu Sương lùi sang bên, vờ như đang chờ nhang hết mà thu lễ. Hắn khẽ vươn tay, gỡ đi vài mảnh cỏ khô vô tình bám vào mái tóc nàng. Tiểu Sương hơi sững người, nhưng sau đó lại bẽn lẽn cúi đầu. Đây là lần đầu tiên hắn dám công khai chăm sóc nàng như vậy khiến mặt nàng nóng ran lên. Nhưng rất nhanh nàng cảm thấy bất tiện, ánh mắt lập tức chiếu sang hắn, khẽ nhỏ giọng nói.

- Nơi này… chàng…

Nhưng chưa thốt ra, nàng đã lại lập tức nuốt lại vào bụng. Nàng đã nhận ra sự cảnh giác trong mắt hắn, vì thế cứ mặc kệ, tâm ý chăm chú hướng về bà lão lạ mặt.

Bà lão khẽ ngồi xuống, thắp lên bó nhang rồi cắm trước bia mộ, sau đó là bày ra một loạt hoa trái, tiền giấy rồi khẽ lẩm nhẩm khấn vái một hồi. Lát sau, bà lão lại đứng lên, từ trong giỏ tre lôi ra một cây liềm nhỏ, khẽ bước tới ý định cắt tỉa cỏ cho ngôi mộ. Tiểu Sương thấy vậy thì bước tới, nàng mỉm cười mà nói.

- Lão à, lão không cần phỉa tỉa cỏ lại đâu. Con và tướng công con đã tỉa cỏ lại rồi!

Bà lão khẽ gật đầu, ngẩng mặt lên hướng tới nàng mà cười.

- A, thì ra cô nương có mối quan hệ với người đã khuất núi, xin hỏi cô nương cùng nam nhân này là…?

- Con là Tiểu Sương, còn kia là tướng công của con, huynh ấy tên Minh Tiến. Con là cháu gái ruột của Bá Ôn thúc, còn chàng ấy là đệ tử của Bá Ôn Thúc!

- Ồ… Thì ra là Lưu tiểu thư, thất lễ, thất lễ vì già không kịp bái lễ!

Nói rồi định phủ phục xuống, ngay lập tức Tiểu Sương nâng tay cản lại. Minh Tiến cũng đã sớm bước tới, đỡ một bên tay mà nói.

- Bà lão, đừng nên như vậy. Hai chúng ta chỉ là hàng hậu bối, sao dám nhận lễ?

Bà lão khẽ cười, gật gù ra vẻ tâm đắc, ánh mắt già nua ấy khẽ liếc nhanh qua khuôn mặt Minh Tiến, sau đó lại nhìn về tấm bia đá. Bàn tay nhăn nheo nọ vuốt ve lên mấy chữ “Quyên Thủy chi mộ”, trầm ngâm hồi lâu mới nói.

- Có thể hai người không biết ta, thấy ta tự dưng vô cớ tới bái mộ… Cái mạng già này…

Bà lão trên mặt hiện lên sự trầm ngâm, hồi lâu mới sụt sùi nói tiếp.

-… Cái mạng già này là do Quyên Thủy phu nhân mang lại cho ta…

Minh Tiến và Tiểu Sương đưa tiến bà lão xuống tận chân đồi, lại cố ý tặng cho bà ta con ngựa để đi về cho tiện. Việc này khiến bà lão vô cùng cảm động, chúc tụng hai người một hồi rồi mới chậm chạp rời đi. Con ngựa vô cùng ngoan ngoãn, cứ chậm rãi lững thững đi về phía đường lớn như một con lừa nhỏ. Đấy là vì Minh Tiến dùng chân lực của mình xâm nhập Linh Thành của nó, dọa nạt nó một phen kinh hồn táng đởm. Nếu không, có lẽ nó đã sớm lồng lộn lao đi như lúc trước Tiểu Sương cưỡi. Việc tặng ngựa cũng là một công đôi việc, vì đằng nào quãng đường sắp tới của cả hai người đều chẳng cần mang theo ngựa làm gì.

Chờ cho bóng ngựa rời đi thật xa, cho tới khi mất hút vào đám cây, hắn mới khẽ thở phào. Tiểu Sương bên cạnh thì cười nhẹ, ôm tay hắn nũng nịu nói.

- Giờ chúng ta làm sao đây?

- Chúng ta đi tìm thông đạo, nào…

Minh Tiến nắm lấy bàn tay nàng, trên tay kia chính là tấm thẻ ngọc dạo trước, trên mặt thẻ dang lờ mờ phát tán ánh sáng trắng. Đột nhiên những luồng ánh sáng ấy tụ lại, cô đặc thành hình dạng như một mũi tên, xoay vòng vòng rồi chỉ thẳng tới hướng Tây mà nhấp nháy liên hồi. Minh Tiến mỉm cười, lấy tay nải khoác lên vai, sau đó nhanh chóng cùng nàng rảo bước mà đi theo hướng mũi tên chỉ.

Họ đi lên đỉnh đồi, sau đó men theo lối mòn mà đi xuống. Đường đi xuống đá nhọn lởm chởm, đã nhiều lúc hắn phải dùng chân lực bế nàng mà nhảy qua. Chỉ có điều hắn thấy làm lạ, đó là nếu thường ngày hắn chủ động bế nàng thì chắc chắn nàng không hề chủ động từ chối. Nhưng hôm nay thì nàng lại cố ý né tránh hắn bế, thậm trí còn cố tình đi bộ để mấy lần suýt ngã. Hắn thấy làm lạ nhưng cũng chẳng hỏi nhiều, chỉ chú tâm tới miếng thể ngọc.

Tiểu Sương thì trái lại, nàng đang căng thẳng tới cực độ, mỗi lần hắn muốn bề là nàng lại một lần giật thót. Hai người cứ như vậy mà đi, tốc độ càng lúc càng chậm lại. Trời càng lúc càng ngả về chiều, nắng càng lúc càng trở nên gay gắt hơn, mặc dù đang đi trong rừng nhưng những cơn gió nóng vẫn thổi tới khiến cả hai mồ hôi đều lấm tấm nơi trán. Minh Tiến thì còn đỡ, đằng này Tiểu Sương mặt lại càng tái xanh, nàng cố ý thụt lùi lại đi phía sau hắn, nhất quyết không chịu tiến lên phía trước. Hắn thấy vậy thì lấy làm lạ, quay lại cố ý bế nàng ta lên, định bụng đi nhanh hơn. Chợt hẳn cảm thấy tay mình âm ấm, nơi đỡ chân nàng ươn ướt. Hắn giật mình vội đỡ nàng xuống, nhìn tay mình cho thật kĩ, chỉ thấy toàn là máu tươi. Lại quay sang nhìn thì mặt Tiểu Sương đang tái xanh, đầy bối rối cùng xấu hổ. Hắn nhìn lại phía chân nàng, chợt thấy máu thấm ướt cả ống chân thì cuống lên, định bụng vén lên xem nàng bị thương lúc nào. Tiểu Sương thấy vậy thì vội vã tóm tay hắn, lắc đầu nguầy nguậy mà nói.

- Ta… ta không sao, chàng mau tìm chỗ có nước… tìm một con suối a…!...

Cách đó không xa, trên một thân cây um tùm, có một cặp mắt đang lặng lẽ theo dõi hai người. Cho tới khi cả hai phi thân vội vã lao đi, từ thân cây có một bóng người nhảy xuống. Vẫn là bộ y phục vải thô màu trắng lúc trước, nhưng lúc này không phải là một bà lão mà là một nữ nhân còn khá trẻ. Chiếc mũ xô trùm kín không lộ ra khuôn mặt thật, chỉ thấy một giọng nữ nhân khẽ thốt lên.

- Là Thiên sinh mị cốt… Không ngờ Hoa Hạ này lại có người có căn cơ mị hoặc cao như vậy…

Nói xong lại khẽ thở dài, lắc đầu.

- Tên tu chân giả nọ cũng thật là ngu ngốc, cô bé ấy đang tiến vào Hậu Nguyệt Mị Cơ. Ấy vậy lại không hề để cho người ta nghỉ ngơi… chậc chậc…

Minh Tiến lúc này đang ngồi im lặng trên một phiến đá lớn, lưng quay lại phía dòng suối trước mặt. Trên tay hắn lúc này là một cuốn sổ tay nhỏ của Bá Ôn, hắn vừa đọc vừa lắc đầu.

Phía giữa suối, trong một trái cầu lớn màu lam do Thiết Huyết tạo ra, Tiểu Sương xấu hổ len lén liếc tới nhìn hắn, sau đó trầm mình xuống xuối mà tẩy đi thân thể. Trong đầu nàng lúc này chỉ nghĩ tới sự xấu hổ nọ, không hề nghĩ đến việc quan sát xung quanh. Vì thế, nàng không hề nhận ra dòng suối đang cuốn theo từng đợt nước màu đen từ thân thể nàng.

Minh Tiến thở dài, trong lòng thầm than thật rắc rối. Vừa rồi hắn không phải không nhận ra chuyện gì, hắn cũng đã từng học giáo dục giới tính, mấy thứ này cũng coi như là biết qua. Chỉ là không ngờ tới Tiểu Sương lại mất nhiều máu tới như vậy. Nhưng sau khi đọc trong sổ này, hắn mới hiểu Tiểu Sương vừa tiến cấp vào Hậu Nguyệt Mị Cơ. Chính thức hòa nhập cùng Mị cốt, đồng thời cũng dịch cân phạt tủy cho bản thân. Có thể coi như lúc này nàng mới chính thức thực sự là một thiếu nữ chân chính. Thông thường, tùy trường hợp mà Mị Cốt có thể tiến hóa ra các trạng thức khác nhau. Các trạng thái này xuất hiện ngẫu nhiên, thay đổi cách thức, tâm tình nữ nhân. Những thể trạng này sẽ theo nàng cho tới cuối đời.

Hắn lắc đầu, gấp lại cuốn sổ nhỏ. Lòng than vãn thầm không thôi, rồi lại cố ý chú tâm vào tấm thẻ ngọc, như cố quên đi những thứ và đọc. Chợt hắn cảm nhận một mùi thơm thoang thoảng từ phìa sau lưng truyền tới, hắn giật mình quay vội lại. Chưa kịp nhận ra gì, chỉ cảm thấy một đôi môi ướt mềm như nhung áp lên môi mình, sau đó là tiếng cười khúc khích của Tiểu Sương. Minh Tiến thoáng đờ người ra, sau đó mặt đỏ rần lên. Hắn thấy nàng đã thay một bộ y phục khác, nước vải trắng mờ tỏ hiện lên chiếc yếm màu hồng cùng làn da trắng đầy khiêu khích khiến hắn như bị thôi miên. Tiểu Sương ngạc nhiên, khẽ sờ tay lên trán hắn mà hỏi nhỏ.

- Chàng ốm sao?

Hắn lại giật mình đánh thót, thậm trí ngay cả nàng cũng giật mình. Thanh âm nàng thay đổi hoàn toàn, thay vì thanh âm lanh lảnh trước đây, lúc này giọng nàng biến hóa thành một chuỗi âm vô cùng mềm mại, mị nhĩ. Hắn cau mày, khẽ đặt tay lên bàn tay nàng, vận chân lực kiểm tra một hồi, sau đó nói.

- Muội vừa tiến qua dịch cân phạt cốt, trong sổ của Bá Ôn thúc có ghi lại, nó gọi là Hậu Nguyệt Mị Cơ.

- Ân!

Tiểu Sương nghe hắn nói vậy thì đỏ mặt gật đầu, len lén liếc hắn. Minh Tiến vội vàng nhẩm Vô Thần, sau đó kéo tay nàng mà nói.

- Mau đi thôi!...

Hai người lao nhanh đi trong gió, mặc dù tốc độ nhanh là vậy nhưng Minh Tiến vãn thường trực ngửi thấy một mùi thơm mị hoặc thoang thoảng tản mát từ thân thể Tiểu Sương. Bằng một cách nào đó, ngay cả Vô Thần cũng dường như mất tác dụng, trong lòng hắn có một góc nào đó dấy lên sự ham muốn muốn chiếm hữu Tiểu Sương là của mình…

Hắn liếc nhanh sang Tiểu Sương, hy vọng có thể nhận ra được nét gì đó từ khuôn mặt nàng. Nhưng rồi hắn lại thất vọng, trên mặt Tiểu Sương lúc này là sự tò mò cùng hiếu kì lộ rõ hơn cả hắn. Minh Tiến lại chăm chú quan sát thêm một lần nữa, lần này chỉ cảm thấy bà lão phía trước vô cùng bình thường, thậm trí dường như còn đang mang bệnh. “Vậy luồng khí tức kì quái vừa rồi là từ đâu ra?...”

Bà lão nọ càng lúc càng tới gần ,hướng đi cũng rõ ràng là tiến về ngôi mộ này. Minh Tiến hơi cau mày, khẽ kéo tay Tiểu Sương lùi sang bên, vờ như đang chờ nhang hết mà thu lễ. Hắn khẽ vươn tay, gỡ đi vài mảnh cỏ khô vô tình bám vào mái tóc nàng. Tiểu Sương hơi sững người, nhưng sau đó lại bẽn lẽn cúi đầu. Đây là lần đầu tiên hắn dám công khai chăm sóc nàng như vậy khiến mặt nàng nóng ran lên. Nhưng rất nhanh nàng cảm thấy bất tiện, ánh mắt lập tức chiếu sang hắn, khẽ nhỏ giọng nói.

- Nơi này… chàng…

Nhưng chưa thốt ra, nàng đã lại lập tức nuốt lại vào bụng. Nàng đã nhận ra sự cảnh giác trong mắt hắn, vì thế cứ mặc kệ, tâm ý chăm chú hướng về bà lão lạ mặt.

Bà lão khẽ ngồi xuống, thắp lên bó nhang rồi cắm trước bia mộ, sau đó là bày ra một loạt hoa trái, tiền giấy rồi khẽ lẩm nhẩm khấn vái một hồi. Lát sau, bà lão lại đứng lên, từ trong giỏ tre lôi ra một cây liềm nhỏ, khẽ bước tới ý định cắt tỉa cỏ cho ngôi mộ. Tiểu Sương thấy vậy thì bước tới, nàng mỉm cười mà nói.

- Lão à, lão không cần phỉa tỉa cỏ lại đâu. Con và tướng công con đã tỉa cỏ lại rồi!

Bà lão khẽ gật đầu, ngẩng mặt lên hướng tới nàng mà cười.

- A, thì ra cô nương có mối quan hệ với người đã khuất núi, xin hỏi cô nương cùng nam nhân này là…?

- Con là Tiểu Sương, còn kia là tướng công của con, huynh ấy tên Minh Tiến. Con là cháu gái ruột của Bá Ôn thúc, còn chàng ấy là đệ tử của Bá Ôn Thúc!

- Ồ… Thì ra là Lưu tiểu thư, thất lễ, thất lễ vì già không kịp bái lễ!

Nói rồi định phủ phục xuống, ngay lập tức Tiểu Sương nâng tay cản lại. Minh Tiến cũng đã sớm bước tới, đỡ một bên tay mà nói.

- Bà lão, đừng nên như vậy. Hai chúng ta chỉ là hàng hậu bối, sao dám nhận lễ?

Bà lão khẽ cười, gật gù ra vẻ tâm đắc, ánh mắt già nua ấy khẽ liếc nhanh qua khuôn mặt Minh Tiến, sau đó lại nhìn về tấm bia đá. Bàn tay nhăn nheo nọ vuốt ve lên mấy chữ “Quyên Thủy chi mộ”, trầm ngâm hồi lâu mới nói.

- Có thể hai người không biết ta, thấy ta tự dưng vô cớ tới bái mộ… Cái mạng già này…

Bà lão trên mặt hiện lên sự trầm ngâm, hồi lâu mới sụt sùi nói tiếp.

-… Cái mạng già này là do Quyên Thủy phu nhân mang lại cho ta…

Minh Tiến và Tiểu Sương đưa tiến bà lão xuống tận chân đồi, lại cố ý tặng cho bà ta con ngựa để đi về cho tiện. Việc này khiến bà lão vô cùng cảm động, chúc tụng hai người một hồi rồi mới chậm chạp rời đi. Con ngựa vô cùng ngoan ngoãn, cứ chậm rãi lững thững đi về phía đường lớn như một con lừa nhỏ. Đấy là vì Minh Tiến dùng chân lực của mình xâm nhập Linh Thành của nó, dọa nạt nó một phen kinh hồn táng đởm. Nếu không, có lẽ nó đã sớm lồng lộn lao đi như lúc trước Tiểu Sương cưỡi. Việc tặng ngựa cũng là một công đôi việc, vì đằng nào quãng đường sắp tới của cả hai người đều chẳng cần mang theo ngựa làm gì.

Chờ cho bóng ngựa rời đi thật xa, cho tới khi mất hút vào đám cây, hắn mới khẽ thở phào. Tiểu Sương bên cạnh thì cười nhẹ, ôm tay hắn nũng nịu nói.

- Giờ chúng ta làm sao đây?

- Chúng ta đi tìm thông đạo, nào…

Minh Tiến nắm lấy bàn tay nàng, trên tay kia chính là tấm thẻ ngọc dạo trước, trên mặt thẻ dang lờ mờ phát tán ánh sáng trắng. Đột nhiên những luồng ánh sáng ấy tụ lại, cô đặc thành hình dạng như một mũi tên, xoay vòng vòng rồi chỉ thẳng tới hướng Tây mà nhấp nháy liên hồi. Minh Tiến mỉm cười, lấy tay nải khoác lên vai, sau đó nhanh chóng cùng nàng rảo bước mà đi theo hướng mũi tên chỉ.

Họ đi lên đỉnh đồi, sau đó men theo lối mòn mà đi xuống. Đường đi xuống đá nhọn lởm chởm, đã nhiều lúc hắn phải dùng chân lực bế nàng mà nhảy qua. Chỉ có điều hắn thấy làm lạ, đó là nếu thường ngày hắn chủ động bế nàng thì chắc chắn nàng không hề chủ động từ chối. Nhưng hôm nay thì nàng lại cố ý né tránh hắn bế, thậm trí còn cố tình đi bộ để mấy lần suýt ngã. Hắn thấy làm lạ nhưng cũng chẳng hỏi nhiều, chỉ chú tâm tới miếng thể ngọc.

Tiểu Sương thì trái lại, nàng đang căng thẳng tới cực độ, mỗi lần hắn muốn bề là nàng lại một lần giật thót. Hai người cứ như vậy mà đi, tốc độ càng lúc càng chậm lại. Trời càng lúc càng ngả về chiều, nắng càng lúc càng trở nên gay gắt hơn, mặc dù đang đi trong rừng nhưng những cơn gió nóng vẫn thổi tới khiến cả hai mồ hôi đều lấm tấm nơi trán. Minh Tiến thì còn đỡ, đằng này Tiểu Sương mặt lại càng tái xanh, nàng cố ý thụt lùi lại đi phía sau hắn, nhất quyết không chịu tiến lên phía trước. Hắn thấy vậy thì lấy làm lạ, quay lại cố ý bế nàng ta lên, định bụng đi nhanh hơn. Chợt hẳn cảm thấy tay mình âm ấm, nơi đỡ chân nàng ươn ướt. Hắn giật mình vội đỡ nàng xuống, nhìn tay mình cho thật kĩ, chỉ thấy toàn là máu tươi. Lại quay sang nhìn thì mặt Tiểu Sương đang tái xanh, đầy bối rối cùng xấu hổ. Hắn nhìn lại phía chân nàng, chợt thấy máu thấm ướt cả ống chân thì cuống lên, định bụng vén lên xem nàng bị thương lúc nào. Tiểu Sương thấy vậy thì vội vã tóm tay hắn, lắc đầu nguầy nguậy mà nói.

- Ta… ta không sao, chàng mau tìm chỗ có nước… tìm một con suối a…!...

Cách đó không xa, trên một thân cây um tùm, có một cặp mắt đang lặng lẽ theo dõi hai người. Cho tới khi cả hai phi thân vội vã lao đi, từ thân cây có một bóng người nhảy xuống. Vẫn là bộ y phục vải thô màu trắng lúc trước, nhưng lúc này không phải là một bà lão mà là một nữ nhân còn khá trẻ. Chiếc mũ xô trùm kín không lộ ra khuôn mặt thật, chỉ thấy một giọng nữ nhân khẽ thốt lên.

- Là Thiên sinh mị cốt… Không ngờ Hoa Hạ này lại có người có căn cơ mị hoặc cao như vậy…

Nói xong lại khẽ thở dài, lắc đầu.

- Tên tu chân giả nọ cũng thật là ngu ngốc, cô bé ấy đang tiến vào Hậu Nguyệt Mị Cơ. Ấy vậy lại không hề để cho người ta nghỉ ngơi… chậc chậc…

Minh Tiến lúc này đang ngồi im lặng trên một phiến đá lớn, lưng quay lại phía dòng suối trước mặt. Trên tay hắn lúc này là một cuốn sổ tay nhỏ của Bá Ôn, hắn vừa đọc vừa lắc đầu.

Phía giữa suối, trong một trái cầu lớn màu lam do Thiết Huyết tạo ra, Tiểu Sương xấu hổ len lén liếc tới nhìn hắn, sau đó trầm mình xuống xuối mà tẩy đi thân thể. Trong đầu nàng lúc này chỉ nghĩ tới sự xấu hổ nọ, không hề nghĩ đến việc quan sát xung quanh. Vì thế, nàng không hề nhận ra dòng suối đang cuốn theo từng đợt nước màu đen từ thân thể nàng.

Minh Tiến thở dài, trong lòng thầm than thật rắc rối. Vừa rồi hắn không phải không nhận ra chuyện gì, hắn cũng đã từng học giáo dục giới tính, mấy thứ này cũng coi như là biết qua. Chỉ là không ngờ tới Tiểu Sương lại mất nhiều máu tới như vậy. Nhưng sau khi đọc trong sổ này, hắn mới hiểu Tiểu Sương vừa tiến cấp vào Hậu Nguyệt Mị Cơ. Chính thức hòa nhập cùng Mị cốt, đồng thời cũng dịch cân phạt tủy cho bản thân. Có thể coi như lúc này nàng mới chính thức thực sự là một thiếu nữ chân chính. Thông thường, tùy trường hợp mà Mị Cốt có thể tiến hóa ra các trạng thức khác nhau. Các trạng thái này xuất hiện ngẫu nhiên, thay đổi cách thức, tâm tình nữ nhân. Những thể trạng này sẽ theo nàng cho tới cuối đời.

Hắn lắc đầu, gấp lại cuốn sổ nhỏ. Lòng than vãn thầm không thôi, rồi lại cố ý chú tâm vào tấm thẻ ngọc, như cố quên đi những thứ và đọc. Chợt hắn cảm nhận một mùi thơm thoang thoảng từ phìa sau lưng truyền tới, hắn giật mình quay vội lại. Chưa kịp nhận ra gì, chỉ cảm thấy một đôi môi ướt mềm như nhung áp lên môi mình, sau đó là tiếng cười khúc khích của Tiểu Sương. Minh Tiến thoáng đờ người ra, sau đó mặt đỏ rần lên. Hắn thấy nàng đã thay một bộ y phục khác, nước vải trắng mờ tỏ hiện lên chiếc yếm màu hồng cùng làn da trắng đầy khiêu khích khiến hắn như bị thôi miên. Tiểu Sương ngạc nhiên, khẽ sờ tay lên trán hắn mà hỏi nhỏ.

- Chàng ốm sao?

Hắn lại giật mình đánh thót, thậm trí ngay cả nàng cũng giật mình. Thanh âm nàng thay đổi hoàn toàn, thay vì thanh âm lanh lảnh trước đây, lúc này giọng nàng biến hóa thành một chuỗi âm vô cùng mềm mại, mị nhĩ. Hắn cau mày, khẽ đặt tay lên bàn tay nàng, vận chân lực kiểm tra một hồi, sau đó nói.

- Muội vừa tiến qua dịch cân phạt cốt, trong sổ của Bá Ôn thúc có ghi lại, nó gọi là Hậu Nguyệt Mị Cơ.

- Ân!

Tiểu Sương nghe hắn nói vậy thì đỏ mặt gật đầu, len lén liếc hắn. Minh Tiến vội vàng nhẩm Vô Thần, sau đó kéo tay nàng mà nói.

- Mau đi thôi!...

Hai người lao nhanh đi trong gió, mặc dù tốc độ nhanh là vậy nhưng Minh Tiến vãn thường trực ngửi thấy một mùi thơm mị hoặc thoang thoảng tản mát từ thân thể Tiểu Sương. Bằng một cách nào đó, ngay cả Vô Thần cũng dường như mất tác dụng, trong lòng hắn có một góc nào đó dấy lên sự ham muốn muốn chiếm hữu Tiểu Sương là của mình…

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 4 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138-139. Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253
Tiến »