Mộng Tu Tiên

Lượt đọc: 3080 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138-139. Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253
Tiến »
Chương 104
chương 104: trò chơi.

❊ ❊ ❊

- Chủ nhân, Minh Nhi phải làm thế nào?

- Minh Nhi… Hùng Lệ… hắn… hiện giờ… hắn… ra sao…?

- Hắn toàn thân ướt đẫm mồ hôi, sao vậy chủ nhân?

- Minh Nhi… mau… mau tìm cách… tìm cách… khiến y mất tập trung… khiến y…

- Là sao? Chủ nhân… chủ nhân…!

“Mình phải làm sao bây giờ?”. Minh Nhi dùng một ánh mắt mù mờ hướng tới Hùng Lệ…

- Ngươi đã liên lạc chán với Minh Nhi chưa?

Hùng Lệ nhàn nhạt hỏi, lúc này hắn đang an nhàn ngồi đó, để Ngân Nguyệt nhẹ nhàng xoa bóp vai từ phía sau. Nhìn hắn lúc này quả thật giống một thiếu gia phong lưu vô cùng, dùng ánh mắt vô thưởng vô phạt nhìn tới Vô Diệp đang điên cuồng tìm cách thoát khỏi đám sương mù nọ. Vô Diệp dùng ánh mắt oán hận khẽ liếc hắn, sau đó lại điên cuồng tìm cách thoát đi. Nhưng càng lúc y lại càng thất vọng, thậm chí hắn đã lao thẳng về phía Hùng Lệ nhưng cũng vô dụng vì hễ hắn lao tới là Hùng Lệ cùng nữ nhân biết mất và rồi lại xuất hiện lại ở hướng đối diện.

Hùng Lệ khóe miệng hơi nhếch lên, hắn há miệng cắn một miếng táo từ bàn tay Ngân Nguyệt đưa tới. Ánh mắt thò ơ nhìn tới Vô Diệp đang lồng lộn tìm cách đào thoát, có thể coi như Vô Diệp lúc này đã như một con khỉ làm xiếc bị nhốt vào lồng, khó có thể đào tẩu.

- Ngươi… ngươi muốn làm gì ta?

Vô Diệp đã dừng tay, đứng thở dốc. Y biết có loạn động thế nào cũng không thể đào thoát, vì thế chỉ còn cách nhẫn nhịn chờ cơ hội. Đã vào tới Linh Thành, tức là đã vào tới thánh địa của chủ thể, một khi chủ thể không cho phép hay thậm chí là diệt sát y, y cũng chỉ có thể cam chịu. “Hùng Lệ tới lúc này chưa hạ sát mình, chứng tỏ là hắn có ý đồ khác”. Vô Diệp nhủ thầm, trong đầu bắt đầu hình thành những suy tính để có thể đào tẩu. Hùng Lệ vẫn ngồi đó, hắn cười mà nói.

- Ngươi rất muốn bảo toàn linh phách mình đúng không?

- Đương nhiên… hỏi thừa!

Vô Diệp bất mãn, miễn cưỡng đáp lại lời Hùng Lệ. Hùng Lệ thấy vậy thì cười ha hả, khẽ búng tay tách một cái, tức thì cả hai xuất hiện trên bức tường cao của Linh Thành. Vây lấy vô Diệp lúc này là mười nam nhân to lớn, che mặt kín mít. Trên tay mỗi người là một khẩu AK-47 gắn lưỡi lê sắc lạnh, ánh mắt chăm chú “chăm sóc” Vô Diệp. Y dù không biết rõ những nam nhân này đang cầm thứ binh khí gì, lại thấy quần áo y phục của họ vô cùng kì quái. Các cái mũ tựa như cắt đôi trái dừa đội lên đầu cũng là một dạng, che mặt kín mít chỉ lộ ra cặp mắt lạnh tanh đầy sát ý. Y phục là những vệt màu loang lổ xanh trắng, trước ngực cơ man bao nhiêu là khoảnh vuông vuông tựa như những cái túi. Phía quần cũng y như vậy, cũng có vô số cái khoanh vuông vuông. Sau lưng tất cả đều là một cái túi lo lớn, có dây đeo ở cả hai vai, phía trên gắn vô số những thứ lỉnh kỉnh. Hắn chỉ có thể nhận ra trong đó có dây thừng, một con dao lớn, còn lại thì toàn những thứ hình thù cổ quái chưa vào giờ được thấy qua. Vô Diệp nhìn tới con dao thì khẽ nuốt nước bọt cái ực, lại nhìn thật kĩ thứ vũ khí đám này cầm.

“Gậy cũng chẳng phải gậy, kiếm cũng không phải kiếm… Đầu gắn vật nhọn xem ra giống cây thương… Cũng không đúng, thương sao lại ngắn như vậy…?”. Vô Diệp cau mày, chợt nghe thấy Hùng Lệ phì cười mà nói.

- Đừng suy nghĩ nữa, thứ này chỉ có ở thế giới của ta mà thôi!

- Vậy… vậy chúng là Linh Vệ của ngươi sao?

- Có thể coi là như vậy, còn thứ “đồ chơi” ngươi đang thấy… chúng gọi là súng!

Một trong mười nam nhận nọ tung khẩu AK tới tay Hùng Lệ, Vô Diệp thấy hắn lại búng tay tách một cái, tức thì có một đàn chim không rõ từ đâu thả ra đang bay vút lên bầu trời. Lại thấy Hùng Lệ một tay nắm phần thân nhánh lồi ra của thứ nọ, phần thân to đùng thì kê lên vai, nheo nheo mắt lại như đang chăm chú quan sát.

Bằng!!! Một thanh âm nổ ran chợt vang lên khiến Vô Diệp có chút sợ hãi, ánh mắt càng lúc càng co rút lại. Chỉ thấy Hùng Lệ tay khẽ động một cái, tức thời cái thứ gọi là “súng” này khè lửa, phun ra một tia nóng đỏ lao tới phía đàn chim. Lập tức một tiếng quác thảm thiết vang lên, sau đó là một con rơi xuống như diều đứt dây. Khẽ vứt lại khẩu súng nọ, Hùng Lệ phủi phủi tay mà nói.

- Sao?... cũng hay đấy chứ?

Vô Diệp im lặng, trong lòng rung động không thôi, lại nghe thấy Hùng Lệ đột nhiên hỏi.

- Ngươi đã đặt chú nguyền lên Minh Nhi đúng không?

- Sao… sao ngươi…

- Đừng giật mình, ta đã nghi ngờ lâu rồi! Mau nói ra cách giải chú nguyền, ta sẽ cho ngươi một con đường rời đi!

Vô Diệp đang lo âu, giờ nghe vậy thì nhớ tới trong tay mình vẫn còn một tấm bài chuồn, vì thế mà trong đầu thì suy tính đủ thứ, nhưng ngoài mặt thì lại làm ra vẻ cúi đầu suy ngẫm điều kiện mà Hùng Lệ đưa ra ình. Hùng Lệ thấy vậy cũng không chú ý nhìn nữa, đảo mắt đi hướng khác, trong lòng lại nhủ thầm. “Dù sao hắn cũng đang bị mình chế trụ, chắc chắn hắn không dám nói bừa đâu!”. Nhưng chính sự chủ quan này lại khiến Hùng Lệ sau đó một phen vất vả. Hắn không thể ngờ rằng, cho dù đã dồn ép được Vô Diệp vào đường cụt nhưng bản tính thâm độc của y chẳng bao giờ thay đổi cả - Vô độc bất trượng phu.

- Được, ta sẽ đưa ra cách giải chú nguyền, chỉ cần…

Vô Diệp cứ như vậy nói ra trơn tru, không hề dứt đoạn khiến Hùng Lệ yên lòng, sau cùng lại nghe y nói.

- …sau đó chỉ cần đả tọa để đào thải chú dược là được!

- Tốt, ta sẽ thử luôn. Ngươi ở lại đây, nếu cố ý đào tẩu thì coi chừng những anh bạn này biến ngươi thành cái tổ ong!

Hùng Lệ khoát tay, lập tức mười nam nhân giương súng chiếu thẳng vào đầu Vô Diệp đang đứng ở giữa, ánh mắt lạnh lẽo vô cùng. Vô Diệp đương nhiên e ngại thứ “đồ chơi” này của Hùng Lệ, vì thế mà đành im lặng, ánh mắt liếc nhìn sang phía thân ảnh hắc y nhân dần dần tiêu tán, trong lòng thì cười lớn không thôi…

- Chủ nhân thật sơ ý quá, không sợ tên nam Hồ kia chạy trốn hay sao?

- Ầy, Phi Yến… Nàng không nên lo quá xa a… Nàng thấy thứ “đồ chơi” kia rồi chứ, nếu là bản thân ta, chắc cũng khó lòng chống đỡ nổi…

Minh Nhi bên ngoài đang đi đi lại lại, chợt thấy Hùng Lệ cựa mình, mở mắt. Lại nghe hắn gọi.

- Minh Nhi, mau lại đây!

- Chủ nhân… chủ nhân, là người sao… người làm ta sợ…

Nàng tấm tức khóc lớn, chợt cảm thấy lưng mình bị chế trụ toàn thân vô lực thì cả kinh, miệng lắp bắp.

- Chủ nhân, sao lại… sao lại…

- Minh Nhi,ta biết bản thể cô còn đang ở trong tiềm thức, ta là Hùng Lệ, ta đã ép Vô Diệp khai ra cách giải chú nguyền. Nhưng sẽ có chút mạo phạm thân thể, mong cô lượng thứ!

Hùng Lệ cẩn trọng nói, sau đó quan sát thật kĩ nét mặt Minh Nhi. Chỉ thấy nàng ta run rẩy đầy sợ hãi, đột nhiên ánh mắt cực kì kiên định, nhìn tới hắn mà gật đầu, nhưng chỉ thoáng qua rất nhanh là lại trở về khuôn mặt run sợ như cũ. Hắn thấy vậy thì gật đầu, dùng móng vuốt khẽ điểm lên mi tâm nàng, sau đó lần xuống điểm vào Ức Tâm nơi chính giữa ngực, cuối cùng hắn nhìn xuống bụng nàng, khẽ vươn tay gạt lớp y phục để tìm rốn. Theo đúng lời Vô Diệp mà điểm vào huyệt Hội Âm cách rốn hai đốt ngón tay. Ánh mắt hắn lúc này hoàn toàn một màu kim sắc, toàn thân lơ lửng kí ngôn phạn âm, miệng hiển nhiên là đã nhẩm đọc Vô Thần.

Rất nhanh Minh Nhi nét mặt đầy thống khổ, hộc ra một ngụm máu đen rồi thở dốc. Hùng Lệ thấy vậy thì lùi lại một quãng, tránh làm nàng ta khó xử. Chợt thấy nàng ngồi dậy, khom lưng hướng tới hắn mà quỳ lạy.

- Kim Minh đa tạ Hùng ca, mong Hùng ca nhận của Kim Minh này một lạy!

- Thôi khỏi đi, giờ cô nương cần lập tức đả tọa để trục xuất chú dược còn sót!

Hùng Lệ đỡ ngay, không cho nàng ta hoàn thành bái lễ. Sau khi nhìn tới Kim Minh an tọa thì hắn mới gật gật đầu, nhắm mắt trở lại Linh Thành. Vô Diệp thấy Hùng Lệ đã quay trở lại thì nét mặt có phần vui mừng cực độ. “Xem ra kịch hay còn chưa có bắt đầu a, hắc hắc…”. Hắn sốt sắng hỏi.

- Có thể để ta đi được chưa? Ta đã đáp ứng ngươi, giờ ngươi nên giữ lời chứ?

- Đương nhiên là ta sẽ giữ lời!

Hùng Lệ chậm rãi nói, lại búng tay tách một cái. Lúc này sau lưng hắn đã xuất hiện một cái ghế tựa lớn, cạnh đó là một cái bàn nhỏ với vô số đồ ăn thức uống đủ màu sắc. Hắn vươn tay với lấy một cốc nước cam, đưa lên miệng uống một hớp rồi không nhìn Vô Diệp mà nói.

- Ta nói ta luôn giữ lời, nhưng để ngươi có thể rời khỏi đây cũng không dễ đâu!

- Ngươi… ngươi… nhân loại các ngươi đúng là lũ vô sỉ!

Vô Diệp không kìm chế nổi mà thốt lên đầy bực bội, dùng ánh mắt cao cao tại thượng mà nhìn tới Hùng Lệ sau đó xoay mặt qua hướng khác mà phun một bãi nước bọt. Hùng Lệ khẽ liếc mắt, sau đó thì chỉ cười nhạt.

- Ta còn chưa nói hết cơ mà. Hừm… xem nào… ngươi dùng loại binh khí nào?

Vô Diệp chung quy vẫn im lặng, không thèm nhìn tới chỗ Hùng Lệ đang nằm. Hùng Lệ thấy vậy thì cười nhạt, ngả lưng vào ghế dựa, tìm một tư thế nằm cho thật thoải mái rồi mới nói tiếp.

- Này, ta đang cấp cho ngươi binh khí để ngươi có thể an toàn rời đi đấy nhé!

- Nếu thế… nếu thế ta muốn có thứ đồ chơi của ngươi!

- Chủ nhân, Minh Nhi phải làm thế nào?

- Minh Nhi… Hùng Lệ… hắn… hiện giờ… hắn… ra sao…?

- Hắn toàn thân ướt đẫm mồ hôi, sao vậy chủ nhân?

- Minh Nhi… mau… mau tìm cách… tìm cách… khiến y mất tập trung… khiến y…

- Là sao? Chủ nhân… chủ nhân…!

“Mình phải làm sao bây giờ?”. Minh Nhi dùng một ánh mắt mù mờ hướng tới Hùng Lệ…

- Ngươi đã liên lạc chán với Minh Nhi chưa?

Hùng Lệ nhàn nhạt hỏi, lúc này hắn đang an nhàn ngồi đó, để Ngân Nguyệt nhẹ nhàng xoa bóp vai từ phía sau. Nhìn hắn lúc này quả thật giống một thiếu gia phong lưu vô cùng, dùng ánh mắt vô thưởng vô phạt nhìn tới Vô Diệp đang điên cuồng tìm cách thoát khỏi đám sương mù nọ. Vô Diệp dùng ánh mắt oán hận khẽ liếc hắn, sau đó lại điên cuồng tìm cách thoát đi. Nhưng càng lúc y lại càng thất vọng, thậm chí hắn đã lao thẳng về phía Hùng Lệ nhưng cũng vô dụng vì hễ hắn lao tới là Hùng Lệ cùng nữ nhân biết mất và rồi lại xuất hiện lại ở hướng đối diện.

Hùng Lệ khóe miệng hơi nhếch lên, hắn há miệng cắn một miếng táo từ bàn tay Ngân Nguyệt đưa tới. Ánh mắt thò ơ nhìn tới Vô Diệp đang lồng lộn tìm cách đào thoát, có thể coi như Vô Diệp lúc này đã như một con khỉ làm xiếc bị nhốt vào lồng, khó có thể đào tẩu.

- Ngươi… ngươi muốn làm gì ta?

Vô Diệp đã dừng tay, đứng thở dốc. Y biết có loạn động thế nào cũng không thể đào thoát, vì thế chỉ còn cách nhẫn nhịn chờ cơ hội. Đã vào tới Linh Thành, tức là đã vào tới thánh địa của chủ thể, một khi chủ thể không cho phép hay thậm chí là diệt sát y, y cũng chỉ có thể cam chịu. “Hùng Lệ tới lúc này chưa hạ sát mình, chứng tỏ là hắn có ý đồ khác”. Vô Diệp nhủ thầm, trong đầu bắt đầu hình thành những suy tính để có thể đào tẩu. Hùng Lệ vẫn ngồi đó, hắn cười mà nói.

- Ngươi rất muốn bảo toàn linh phách mình đúng không?

- Đương nhiên… hỏi thừa!

Vô Diệp bất mãn, miễn cưỡng đáp lại lời Hùng Lệ. Hùng Lệ thấy vậy thì cười ha hả, khẽ búng tay tách một cái, tức thì cả hai xuất hiện trên bức tường cao của Linh Thành. Vây lấy vô Diệp lúc này là mười nam nhân to lớn, che mặt kín mít. Trên tay mỗi người là một khẩu AK-47 gắn lưỡi lê sắc lạnh, ánh mắt chăm chú “chăm sóc” Vô Diệp. Y dù không biết rõ những nam nhân này đang cầm thứ binh khí gì, lại thấy quần áo y phục của họ vô cùng kì quái. Các cái mũ tựa như cắt đôi trái dừa đội lên đầu cũng là một dạng, che mặt kín mít chỉ lộ ra cặp mắt lạnh tanh đầy sát ý. Y phục là những vệt màu loang lổ xanh trắng, trước ngực cơ man bao nhiêu là khoảnh vuông vuông tựa như những cái túi. Phía quần cũng y như vậy, cũng có vô số cái khoanh vuông vuông. Sau lưng tất cả đều là một cái túi lo lớn, có dây đeo ở cả hai vai, phía trên gắn vô số những thứ lỉnh kỉnh. Hắn chỉ có thể nhận ra trong đó có dây thừng, một con dao lớn, còn lại thì toàn những thứ hình thù cổ quái chưa vào giờ được thấy qua. Vô Diệp nhìn tới con dao thì khẽ nuốt nước bọt cái ực, lại nhìn thật kĩ thứ vũ khí đám này cầm.

“Gậy cũng chẳng phải gậy, kiếm cũng không phải kiếm… Đầu gắn vật nhọn xem ra giống cây thương… Cũng không đúng, thương sao lại ngắn như vậy…?”. Vô Diệp cau mày, chợt nghe thấy Hùng Lệ phì cười mà nói.

- Đừng suy nghĩ nữa, thứ này chỉ có ở thế giới của ta mà thôi!

- Vậy… vậy chúng là Linh Vệ của ngươi sao?

- Có thể coi là như vậy, còn thứ “đồ chơi” ngươi đang thấy… chúng gọi là súng!

Một trong mười nam nhận nọ tung khẩu AK tới tay Hùng Lệ, Vô Diệp thấy hắn lại búng tay tách một cái, tức thì có một đàn chim không rõ từ đâu thả ra đang bay vút lên bầu trời. Lại thấy Hùng Lệ một tay nắm phần thân nhánh lồi ra của thứ nọ, phần thân to đùng thì kê lên vai, nheo nheo mắt lại như đang chăm chú quan sát.

Bằng!!! Một thanh âm nổ ran chợt vang lên khiến Vô Diệp có chút sợ hãi, ánh mắt càng lúc càng co rút lại. Chỉ thấy Hùng Lệ tay khẽ động một cái, tức thời cái thứ gọi là “súng” này khè lửa, phun ra một tia nóng đỏ lao tới phía đàn chim. Lập tức một tiếng quác thảm thiết vang lên, sau đó là một con rơi xuống như diều đứt dây. Khẽ vứt lại khẩu súng nọ, Hùng Lệ phủi phủi tay mà nói.

- Sao?... cũng hay đấy chứ?

Vô Diệp im lặng, trong lòng rung động không thôi, lại nghe thấy Hùng Lệ đột nhiên hỏi.

- Ngươi đã đặt chú nguyền lên Minh Nhi đúng không?

- Sao… sao ngươi…

- Đừng giật mình, ta đã nghi ngờ lâu rồi! Mau nói ra cách giải chú nguyền, ta sẽ cho ngươi một con đường rời đi!

Vô Diệp đang lo âu, giờ nghe vậy thì nhớ tới trong tay mình vẫn còn một tấm bài chuồn, vì thế mà trong đầu thì suy tính đủ thứ, nhưng ngoài mặt thì lại làm ra vẻ cúi đầu suy ngẫm điều kiện mà Hùng Lệ đưa ra ình. Hùng Lệ thấy vậy cũng không chú ý nhìn nữa, đảo mắt đi hướng khác, trong lòng lại nhủ thầm. “Dù sao hắn cũng đang bị mình chế trụ, chắc chắn hắn không dám nói bừa đâu!”. Nhưng chính sự chủ quan này lại khiến Hùng Lệ sau đó một phen vất vả. Hắn không thể ngờ rằng, cho dù đã dồn ép được Vô Diệp vào đường cụt nhưng bản tính thâm độc của y chẳng bao giờ thay đổi cả - Vô độc bất trượng phu.

- Được, ta sẽ đưa ra cách giải chú nguyền, chỉ cần…

Vô Diệp cứ như vậy nói ra trơn tru, không hề dứt đoạn khiến Hùng Lệ yên lòng, sau cùng lại nghe y nói.

- …sau đó chỉ cần đả tọa để đào thải chú dược là được!

- Tốt, ta sẽ thử luôn. Ngươi ở lại đây, nếu cố ý đào tẩu thì coi chừng những anh bạn này biến ngươi thành cái tổ ong!

Hùng Lệ khoát tay, lập tức mười nam nhân giương súng chiếu thẳng vào đầu Vô Diệp đang đứng ở giữa, ánh mắt lạnh lẽo vô cùng. Vô Diệp đương nhiên e ngại thứ “đồ chơi” này của Hùng Lệ, vì thế mà đành im lặng, ánh mắt liếc nhìn sang phía thân ảnh hắc y nhân dần dần tiêu tán, trong lòng thì cười lớn không thôi…

- Chủ nhân thật sơ ý quá, không sợ tên nam Hồ kia chạy trốn hay sao?

- Ầy, Phi Yến… Nàng không nên lo quá xa a… Nàng thấy thứ “đồ chơi” kia rồi chứ, nếu là bản thân ta, chắc cũng khó lòng chống đỡ nổi…

Minh Nhi bên ngoài đang đi đi lại lại, chợt thấy Hùng Lệ cựa mình, mở mắt. Lại nghe hắn gọi.

- Minh Nhi, mau lại đây!

- Chủ nhân… chủ nhân, là người sao… người làm ta sợ…

Nàng tấm tức khóc lớn, chợt cảm thấy lưng mình bị chế trụ toàn thân vô lực thì cả kinh, miệng lắp bắp.

- Chủ nhân, sao lại… sao lại…

- Minh Nhi,ta biết bản thể cô còn đang ở trong tiềm thức, ta là Hùng Lệ, ta đã ép Vô Diệp khai ra cách giải chú nguyền. Nhưng sẽ có chút mạo phạm thân thể, mong cô lượng thứ!

Hùng Lệ cẩn trọng nói, sau đó quan sát thật kĩ nét mặt Minh Nhi. Chỉ thấy nàng ta run rẩy đầy sợ hãi, đột nhiên ánh mắt cực kì kiên định, nhìn tới hắn mà gật đầu, nhưng chỉ thoáng qua rất nhanh là lại trở về khuôn mặt run sợ như cũ. Hắn thấy vậy thì gật đầu, dùng móng vuốt khẽ điểm lên mi tâm nàng, sau đó lần xuống điểm vào Ức Tâm nơi chính giữa ngực, cuối cùng hắn nhìn xuống bụng nàng, khẽ vươn tay gạt lớp y phục để tìm rốn. Theo đúng lời Vô Diệp mà điểm vào huyệt Hội Âm cách rốn hai đốt ngón tay. Ánh mắt hắn lúc này hoàn toàn một màu kim sắc, toàn thân lơ lửng kí ngôn phạn âm, miệng hiển nhiên là đã nhẩm đọc Vô Thần.

Rất nhanh Minh Nhi nét mặt đầy thống khổ, hộc ra một ngụm máu đen rồi thở dốc. Hùng Lệ thấy vậy thì lùi lại một quãng, tránh làm nàng ta khó xử. Chợt thấy nàng ngồi dậy, khom lưng hướng tới hắn mà quỳ lạy.

- Kim Minh đa tạ Hùng ca, mong Hùng ca nhận của Kim Minh này một lạy!

- Thôi khỏi đi, giờ cô nương cần lập tức đả tọa để trục xuất chú dược còn sót!

Hùng Lệ đỡ ngay, không cho nàng ta hoàn thành bái lễ. Sau khi nhìn tới Kim Minh an tọa thì hắn mới gật gật đầu, nhắm mắt trở lại Linh Thành. Vô Diệp thấy Hùng Lệ đã quay trở lại thì nét mặt có phần vui mừng cực độ. “Xem ra kịch hay còn chưa có bắt đầu a, hắc hắc…”. Hắn sốt sắng hỏi.

- Có thể để ta đi được chưa? Ta đã đáp ứng ngươi, giờ ngươi nên giữ lời chứ?

- Đương nhiên là ta sẽ giữ lời!

Hùng Lệ chậm rãi nói, lại búng tay tách một cái. Lúc này sau lưng hắn đã xuất hiện một cái ghế tựa lớn, cạnh đó là một cái bàn nhỏ với vô số đồ ăn thức uống đủ màu sắc. Hắn vươn tay với lấy một cốc nước cam, đưa lên miệng uống một hớp rồi không nhìn Vô Diệp mà nói.

- Ta nói ta luôn giữ lời, nhưng để ngươi có thể rời khỏi đây cũng không dễ đâu!

- Ngươi… ngươi… nhân loại các ngươi đúng là lũ vô sỉ!

Vô Diệp không kìm chế nổi mà thốt lên đầy bực bội, dùng ánh mắt cao cao tại thượng mà nhìn tới Hùng Lệ sau đó xoay mặt qua hướng khác mà phun một bãi nước bọt. Hùng Lệ khẽ liếc mắt, sau đó thì chỉ cười nhạt.

- Ta còn chưa nói hết cơ mà. Hừm… xem nào… ngươi dùng loại binh khí nào?

Vô Diệp chung quy vẫn im lặng, không thèm nhìn tới chỗ Hùng Lệ đang nằm. Hùng Lệ thấy vậy thì cười nhạt, ngả lưng vào ghế dựa, tìm một tư thế nằm cho thật thoải mái rồi mới nói tiếp.

- Này, ta đang cấp cho ngươi binh khí để ngươi có thể an toàn rời đi đấy nhé!

- Nếu thế… nếu thế ta muốn có thứ đồ chơi của ngươi!

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 4 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138-139. Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253
Tiến »