Mộng Tu Tiên

Lượt đọc: 3086 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138-139. Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253
Tiến »
Chương 116
chương 116: dầm hồ.

❊ ❊ ❊

- Vậy từ giờ ta gọi ca như vậy được không?

Kim Minh hỏi lại, ánh mắt nàng có chút háo hức. Hắn thấy vậy thì phì cười. Lại nữa, bốn Hồ nữ kia thấy vậy cũng nhao nhao lên một hồi khiến hắn chỉ cười mà gật đầu. Nữ hắc y thì ánh mắt vẫn lâm vào trầm tư nên không hề để ý tới, chỉ chăm chăm dẫn đường. Kim Minh thấy vậy thì cao hứng, nàng gọi.

- Tiến ca, Tiến ca… hi hi hi…

Linh Sơn, Hậu cung, Vương Hậu đại điện.

Linh Trâm ngồi trên phụng ỷ, trên mặt thoáng vẻ bồn chồn cùng lo lắng. Vốn là nàng vừa mị hoặc Vô Lệ đi diệt sát một Trưởng lão chống đối, bất quá đã nửa ngày mà chưa thấy hắn trở lại khiến nàng lo lắng, sợ rằng sự việc không được như ý. Linh Trâm nét mặt trầm tư như vậy, đám thủ hạ tự nhiên biết không nên quấy rầy, đều lẳng lặng lui lại một quãng xa. Chợt một thanh âm của A Tú, tì nữ của nàng cất liên khiến nàng giật mình, thoát khỏi nét trầm tư.

- Đông phi Hoàng Tử Hạ Phi xin cầu kiến Vương Hậu!

- Cho y vào!

Nàng khẽ phất tay, sau đó chỉnh lại tư thế, tạo ra một vẻ nghiêm trang của bậc mẫu nghi thiên hạ. Chẳng mấy chốc, theo sau một tỳ nữ áo hồng là một nam nhân bạch y tiến vào. Tỳ nữ nọ khẽ nhún mình bái lễ, sau đó cáo lui. Nam nhân bạch y thì vội vã quỳ lạy.

- Nhi tử Hạ Phi khấu kiến Vương Hậu nương nương!

- Miễn lễ, hoàng tử mau đứng lên!

Linh Trâm khẽ phất tay áo, nam tử thấy vậy thì nhẹ nhàng bái tạ sau đó chậm rãi đứng lên. Động tác của y vô cùng thanh thoát, lại ẩn ẩn mị lực nam Hồ, bất quá, với nàng chỉ là múa rìu qua mắt thợ. Hạ Phi khẽ cười, ánh mắt có chút dò xét hướng tới Linh Trâm, trong mắt phảng phất ba phần thưởng thức. Nàng hơi cau mày, ngắm nam nhân trước mặt, thần thái vẫn thản nhiên nhưng trong lòng lại có chút dậy sóng.

Hạ Phi vốn là con trai của Đông Phi – Nhạn Tố Tố, nữ nhân của Nhạn tộc tiến cử. Vốn trước đó là sủng nữ của Hồ Vương chỉ sau Vương Hậu Nhan hương, nhưng từ sau khi Linh Trâm được tiến cung, lập tức sa sút hạng trong lòng Hồ Vương. Chỉ là vì may mắn có thai sinh hạ Hạ Phi nên ngôi vị không bị lung lay, bằng không đã sớm bị xếp xuống hàng nữ nhân thất sủng. Vốn hai bên đều khinh nhau, thế thành như nước với lửa, bất dung bất hòa. Hôm nay Hạ Phi lại tự nhiên tới đây, chắc chắn có ẩn ý, nàng vì vậy không hề ôn tồn, vẫn giữ thái độ đạo mạo của bậc tiền nhân mà hỏi.

- Không hiểu hôm nay hoàng tử có nhã hứng gì mà lại tới thăm ta?

Hạ Phi nghe vậy thoáng chút giật mình, nhưng là ánh mắt có chút thất thố nọ lập tức giảm đi. Hắn gãi gãi đầu mà nói.

- Nhi tử bất hiếu,bao lâu nay không thể tới bái kiến người, thật sự có tội vô cùng!

Nói xong lập tức quỳ xuống, dập đầu tạ tội. Linh Trâm cau mày, ngọc thể rời khỏi phụng ỷ bước xuống, đỡ lấy tay hắn.

- Không cần đã lễ, bất quá… Bản cung dạo này cũng có chút chuyện bận, khiến ngươi không thể tới bái kiến. Điều này cũng khó thể trách ngươi!

Hạ Phi thân thể run run, khóe mắt đỏ lên như sắp khóc vì xúc động. Linh Trâm thấy vậy thì cười cười, dùng tay xoa xoa đầu hắn tỏ ý tha lỗi. Nàng ngờ đâu hắn đâu có khóc, chẳng qua đỏ mắt vì dục vọng mà thôi. Vốn từ ngày nàng nhập cung, Hạ Phi nọ dù chỉ mới là một tiểu hồ nhưng đã mê đắm nàng. Không biết bao nhiêu lần hắn âm mưu quỷ kế xem lén nàng và Hồ Vương ân ái, lại không tiếc công tiếc sức tìm kiếm, mua chuộc thân tín để có thể nhìn lén nàng tắm sau đó về cung của mình mà lấy cung nữ để phát tiết, lòng thầm mường tượng ra đó là nàng. Hôm nay lại được đích thị tay ngọc vỗ về, ngửi mùi u hương tản mát từ thân thể nàng khiến hắn không đỏ mắt mới là lạ. Linh Trâm đương nhiên không biết việc này, nàng bất quá cũng chỉ đề phòng hắn theo âm mưu của Tố Tố gây bất lợi ình mà thôi.

Hạ Phi gật gật đầu, nàng thấy vậy thì mỉm cười, xoay lưng tiến về phụng ỷ. Quay đầu ngồi xuống, bất giác gặp ánh mắt nóng như lửa của y hướng tới mình, theo phản xạ hai má đỏ lên, kiều mị khôn tả. Mị nhãn như thiên ti vạn lũ liên miên bất tuyệt trào ra khiến Hạ Phi bất giác ngây ngốc, hắn ngắm nàng tới mức nước dãi chảy ròng ròng mà không hề biết. Linh Trâm lúc này dường như đã minh bạch “Hắn là vì si mê mình mà tới!”. Nàng liền thả ra một nụ cười phong tình vạn chủng, khẽ chỉnh trang lại y phục. Kì thật là cố ý để y phục nữa kín nửa hở, mờ ảo hiện ra cặp đào tiên trước mắt Hạ Phi, lập tức mặt Hạ Phi đỏ rần lên như kẻ say, không kiềm chế nổi mà phun ra máu mũi. Linh Trâm thấy vậy thì phi thường hài lòng, khẽ cười khúc khích. Tiếng cường lanh lảnh như tiếng chuông bạc nhất thời làm Hạ Phi thanh tỉnh. Hắn phát hiện mình thất thố, vội vàng sửa sang lại thái độ, mặt vẫn đỏ rần, lan tới tận mang tai. Hắn cúi đầu im lặng, trong lòng thoáng lên sự sợ hãi.

- Hoàng tử, có hay không từng động qua Xử Nữ Hồ?

Linh Trâm đột ngột hỏi khiến hắn giật mình, nhưng rất nhanh run run đáp lại.

- Quả thật, quả thật… nhi tử chưa có dám, vì mẫu thân căn dặn khi chưa đạt Ngũ Vỹ, tuyệt không được đụng chạm nữ nhân. Vì thế nhất thời mạo phạm người, mong người thứ tội!

Nói xong, hắn lại phủ phục xuống đất, thân hình có chút run rẩy. Linh Trâm nghe vậy thì hài lòng “Xử nam a, Nguyên dương đại bổ a!”. Nàng khẽ liếm liếm môi, cười lên thật quỷ dị. Nàng nào đâu hay biết, Hạ Phi này năm mười một tuổi đã không còn là xử nam. Lại nữa, Tố Tố cũng không hề cấm đoán con mình giao hoan cùng nữ Hồ. Hạ Phi cúi đầu, trong lòng lại run lên từng chặp vì sợ bị phát hiện. Chợt ngửi thấy một mùi u hương thơm ngát, bất giác ngẩng lên. Đã thấy Linh Trâm đứng đó, dùng ánh mắt kì quái nhìn tới thì càng run rẩy. Chợt nghe nàng hướng ra phía ngoài mà nói.

- A Tú, lát nữa Đường Lang Vương Vô Lệ về tới, ngươi lập tức đưa y về Nghị phòng nghỉ ngơi dưỡng thần. Ta còn cần hàn huyên cùng hoàng tử!

- Nô tỳ xin vâng!

A Tú cúi đầu, sau đó đi ra ngoài. Linh Trâm khẽ cười, mị nhãn đưa đẩy nhìn tới Hạ Phi.

- Đi theo ta!

Hạ Phi nhất thời trên mặt hiện ra vẻ ngây ngốc, như một cái máy hướng theo lệnh mà làm việc. Cả hai vòng ra sau phụng ỷ, theo ngách nhỏ tiến tới một khoảng sân rộng, sau đó qua một hoa viên, theo một mái hiên dài mà bước tới. Cuối cùng rẽ qua một thạch môn, nơi đây là một hồ nước nóng lớn. Hạ Phi nửa mừng nửa lo mà gấp gáp hỏi.

- Vương Hậu, cái này… cái này… ta…

- Lần đầu tiên của hoàng tử, như vậy giao cho ta đi!

Linh Trâm cười mị hoặc nói, thanh âm ngọt như mật hướng tới Hạ Phi. Chẳng biết từ lúc nào nàng ta đã thoát y, để lộ ra một tấm thân ngọc ngà kiều mị. Hạ Phi thất kinh, lại không tự chủ nổi mà phun máu mũi. Linh Trâm thấy vậy thì khẽ cười, hồ hồ mị mị mà nói.

- Mau thoát y phục, tới đây… Để bổn cung dạy ngươi một chút… Ân, mau mau tới đây, làm một nam nhân chân chính a!

Nàng trầm mình vào hồ nước nóng, Hạ Phi thấy vậy thì như kẻ ăn thuốc phiện, kích thích cực độ. Hắn tự tay xé bỏ y phục mà nhảy xuống hồ, tuy vậy vẫn còn kiêng kị chưa dám động tay. Linh Trâm thì lại hiểu nhầm rằng hắn còn chưa biết làm gì, bèn cười cười mà áp tấm thân kiều mị nọ tới thân thể hắn, tay vuốt ve căn nguyên của hắn. Động tác này của nàng khiến Hạ Phi toàn thân run rẩy, hắn chưa bao giờ dám tưởng chuyện này là sự thật. Linh Trâm trong lòng cũng thất kinh, khẽ nhủ thầm. “Hắn thật là lớn a, so với Vô Lệ thậm chí còn lớn hơn…”. Lập tức hai má đỏ lên, cực hạn xạ hương bộc phát. Cửu Vỹ xuất hiện, Dâm Huyết Ấn hồng quang rực tán.

Hạ Phi đang run rẩy, lại càng run rẩy hơn khi cảm nhận được một sự thống khoái, ấm áp vô bì. Linh Trâm đang ngồi lên người hắn, đưa căn nguyên hắn vào trong cơ thể nàng, hắn theo bản năng nâng người lên khiến nàng ta bất ngờ, kiều mị kêu lên. Thanh âm có ba phần đau đớn, bảy phần khoái lạc.

- A… nha… Thật lớn a…!

Tiếp theo sau đó là những thanh âm khoái lạc, rên rỉ truyền đi từ hồ nước…

Không sai biệt là mấy, sau khi Linh Trâm cùng Hạ Phi rời đi, Vô Lệ về tới Vương Hậu cung. Hắn nghe lời nhắn của A Tú, tức thì gật đầu rồi theo nàng về Nghị phòng. Tại đây, A Tú đã để sẵn hai nữ Hồ dạo nọ để hầu hạ hắn. Thấy Vô Lệ, lập tức nhị nữ ánh mắt sáng lên, lao vào lòng hắn mà nũng nịu. Tay chân các nàng không hề yên vị mà lại lần mò trên cơ thể hắn. Vô Lệ thấy vậy thì phì cười, không kiêng dè gì đem hai nàng lập tức thoát y phục, cùng hắn một phen điên long đảo phụng.

Kì thực hôm nay hắn vô cùng cao hứng, chẳng những diệt sát được tên Trưởng lão nọ, lại còn có thể đối đầu với ba nhi tử của lão già nọ. Ba tên này đều một thân cao thủ, như vậy hắn càng thống khoái gấp bội, lập tức tham chiến. Đương nhiên là hắn đại thắng trở về. Vô Lệ hiện tại được gọi là Đường Lang Vương (Vua bọ ngựa), đây là cố ý sắp xếp của Linh Trâm. Hắn tu tập tại Huyết Trì, lực lượng đã sớm tăng lên Nguyên Anh Sơ Kỳ viên mãn, sắp đột phá đỉnh phong. Thêm nữa, tu tập tại đây khiến hắn tự thân toát ra một bộ phận yêu khí. Vì để đảm bảo an toàn cũng như bí mật, Linh Trâm cho công bố hắn là Đường Lang Vương do nàng mời về làm trợ thủ. Điều này Hồ Vương cũng không có chút nghi ngờ hay phản đối…

Thiên Hoa trấn, Kỳ Dao trên mặt sớm hiện ra nét cổ quái, cau mày nhìn tới bức thư đang đặt trên bàn. Nàng cảm thấy chuyện này mơ hồ vô cùng, những trong lòng lại ẩn chứa những tia hoan hỉ vô song. Chợt như quyết tâm, nàng nắm chặt tay mà bước vào truyền tống trận nơi góc Cửu lâu, miệng lẩm nhẩm.

- Mẫu thân, Phụ thân… Dao nhi tới tìm hai người!

- Vậy từ giờ ta gọi ca như vậy được không?

Kim Minh hỏi lại, ánh mắt nàng có chút háo hức. Hắn thấy vậy thì phì cười. Lại nữa, bốn Hồ nữ kia thấy vậy cũng nhao nhao lên một hồi khiến hắn chỉ cười mà gật đầu. Nữ hắc y thì ánh mắt vẫn lâm vào trầm tư nên không hề để ý tới, chỉ chăm chăm dẫn đường. Kim Minh thấy vậy thì cao hứng, nàng gọi.

- Tiến ca, Tiến ca… hi hi hi…

Linh Sơn, Hậu cung, Vương Hậu đại điện.

Linh Trâm ngồi trên phụng ỷ, trên mặt thoáng vẻ bồn chồn cùng lo lắng. Vốn là nàng vừa mị hoặc Vô Lệ đi diệt sát một Trưởng lão chống đối, bất quá đã nửa ngày mà chưa thấy hắn trở lại khiến nàng lo lắng, sợ rằng sự việc không được như ý. Linh Trâm nét mặt trầm tư như vậy, đám thủ hạ tự nhiên biết không nên quấy rầy, đều lẳng lặng lui lại một quãng xa. Chợt một thanh âm của A Tú, tì nữ của nàng cất liên khiến nàng giật mình, thoát khỏi nét trầm tư.

- Đông phi Hoàng Tử Hạ Phi xin cầu kiến Vương Hậu!

- Cho y vào!

Nàng khẽ phất tay, sau đó chỉnh lại tư thế, tạo ra một vẻ nghiêm trang của bậc mẫu nghi thiên hạ. Chẳng mấy chốc, theo sau một tỳ nữ áo hồng là một nam nhân bạch y tiến vào. Tỳ nữ nọ khẽ nhún mình bái lễ, sau đó cáo lui. Nam nhân bạch y thì vội vã quỳ lạy.

- Nhi tử Hạ Phi khấu kiến Vương Hậu nương nương!

- Miễn lễ, hoàng tử mau đứng lên!

Linh Trâm khẽ phất tay áo, nam tử thấy vậy thì nhẹ nhàng bái tạ sau đó chậm rãi đứng lên. Động tác của y vô cùng thanh thoát, lại ẩn ẩn mị lực nam Hồ, bất quá, với nàng chỉ là múa rìu qua mắt thợ. Hạ Phi khẽ cười, ánh mắt có chút dò xét hướng tới Linh Trâm, trong mắt phảng phất ba phần thưởng thức. Nàng hơi cau mày, ngắm nam nhân trước mặt, thần thái vẫn thản nhiên nhưng trong lòng lại có chút dậy sóng.

Hạ Phi vốn là con trai của Đông Phi – Nhạn Tố Tố, nữ nhân của Nhạn tộc tiến cử. Vốn trước đó là sủng nữ của Hồ Vương chỉ sau Vương Hậu Nhan hương, nhưng từ sau khi Linh Trâm được tiến cung, lập tức sa sút hạng trong lòng Hồ Vương. Chỉ là vì may mắn có thai sinh hạ Hạ Phi nên ngôi vị không bị lung lay, bằng không đã sớm bị xếp xuống hàng nữ nhân thất sủng. Vốn hai bên đều khinh nhau, thế thành như nước với lửa, bất dung bất hòa. Hôm nay Hạ Phi lại tự nhiên tới đây, chắc chắn có ẩn ý, nàng vì vậy không hề ôn tồn, vẫn giữ thái độ đạo mạo của bậc tiền nhân mà hỏi.

- Không hiểu hôm nay hoàng tử có nhã hứng gì mà lại tới thăm ta?

Hạ Phi nghe vậy thoáng chút giật mình, nhưng là ánh mắt có chút thất thố nọ lập tức giảm đi. Hắn gãi gãi đầu mà nói.

- Nhi tử bất hiếu,bao lâu nay không thể tới bái kiến người, thật sự có tội vô cùng!

Nói xong lập tức quỳ xuống, dập đầu tạ tội. Linh Trâm cau mày, ngọc thể rời khỏi phụng ỷ bước xuống, đỡ lấy tay hắn.

- Không cần đã lễ, bất quá… Bản cung dạo này cũng có chút chuyện bận, khiến ngươi không thể tới bái kiến. Điều này cũng khó thể trách ngươi!

Hạ Phi thân thể run run, khóe mắt đỏ lên như sắp khóc vì xúc động. Linh Trâm thấy vậy thì cười cười, dùng tay xoa xoa đầu hắn tỏ ý tha lỗi. Nàng ngờ đâu hắn đâu có khóc, chẳng qua đỏ mắt vì dục vọng mà thôi. Vốn từ ngày nàng nhập cung, Hạ Phi nọ dù chỉ mới là một tiểu hồ nhưng đã mê đắm nàng. Không biết bao nhiêu lần hắn âm mưu quỷ kế xem lén nàng và Hồ Vương ân ái, lại không tiếc công tiếc sức tìm kiếm, mua chuộc thân tín để có thể nhìn lén nàng tắm sau đó về cung của mình mà lấy cung nữ để phát tiết, lòng thầm mường tượng ra đó là nàng. Hôm nay lại được đích thị tay ngọc vỗ về, ngửi mùi u hương tản mát từ thân thể nàng khiến hắn không đỏ mắt mới là lạ. Linh Trâm đương nhiên không biết việc này, nàng bất quá cũng chỉ đề phòng hắn theo âm mưu của Tố Tố gây bất lợi ình mà thôi.

Hạ Phi gật gật đầu, nàng thấy vậy thì mỉm cười, xoay lưng tiến về phụng ỷ. Quay đầu ngồi xuống, bất giác gặp ánh mắt nóng như lửa của y hướng tới mình, theo phản xạ hai má đỏ lên, kiều mị khôn tả. Mị nhãn như thiên ti vạn lũ liên miên bất tuyệt trào ra khiến Hạ Phi bất giác ngây ngốc, hắn ngắm nàng tới mức nước dãi chảy ròng ròng mà không hề biết. Linh Trâm lúc này dường như đã minh bạch “Hắn là vì si mê mình mà tới!”. Nàng liền thả ra một nụ cười phong tình vạn chủng, khẽ chỉnh trang lại y phục. Kì thật là cố ý để y phục nữa kín nửa hở, mờ ảo hiện ra cặp đào tiên trước mắt Hạ Phi, lập tức mặt Hạ Phi đỏ rần lên như kẻ say, không kiềm chế nổi mà phun ra máu mũi. Linh Trâm thấy vậy thì phi thường hài lòng, khẽ cười khúc khích. Tiếng cường lanh lảnh như tiếng chuông bạc nhất thời làm Hạ Phi thanh tỉnh. Hắn phát hiện mình thất thố, vội vàng sửa sang lại thái độ, mặt vẫn đỏ rần, lan tới tận mang tai. Hắn cúi đầu im lặng, trong lòng thoáng lên sự sợ hãi.

- Hoàng tử, có hay không từng động qua Xử Nữ Hồ?

Linh Trâm đột ngột hỏi khiến hắn giật mình, nhưng rất nhanh run run đáp lại.

- Quả thật, quả thật… nhi tử chưa có dám, vì mẫu thân căn dặn khi chưa đạt Ngũ Vỹ, tuyệt không được đụng chạm nữ nhân. Vì thế nhất thời mạo phạm người, mong người thứ tội!

Nói xong, hắn lại phủ phục xuống đất, thân hình có chút run rẩy. Linh Trâm nghe vậy thì hài lòng “Xử nam a, Nguyên dương đại bổ a!”. Nàng khẽ liếm liếm môi, cười lên thật quỷ dị. Nàng nào đâu hay biết, Hạ Phi này năm mười một tuổi đã không còn là xử nam. Lại nữa, Tố Tố cũng không hề cấm đoán con mình giao hoan cùng nữ Hồ. Hạ Phi cúi đầu, trong lòng lại run lên từng chặp vì sợ bị phát hiện. Chợt ngửi thấy một mùi u hương thơm ngát, bất giác ngẩng lên. Đã thấy Linh Trâm đứng đó, dùng ánh mắt kì quái nhìn tới thì càng run rẩy. Chợt nghe nàng hướng ra phía ngoài mà nói.

- A Tú, lát nữa Đường Lang Vương Vô Lệ về tới, ngươi lập tức đưa y về Nghị phòng nghỉ ngơi dưỡng thần. Ta còn cần hàn huyên cùng hoàng tử!

- Nô tỳ xin vâng!

A Tú cúi đầu, sau đó đi ra ngoài. Linh Trâm khẽ cười, mị nhãn đưa đẩy nhìn tới Hạ Phi.

- Đi theo ta!

Hạ Phi nhất thời trên mặt hiện ra vẻ ngây ngốc, như một cái máy hướng theo lệnh mà làm việc. Cả hai vòng ra sau phụng ỷ, theo ngách nhỏ tiến tới một khoảng sân rộng, sau đó qua một hoa viên, theo một mái hiên dài mà bước tới. Cuối cùng rẽ qua một thạch môn, nơi đây là một hồ nước nóng lớn. Hạ Phi nửa mừng nửa lo mà gấp gáp hỏi.

- Vương Hậu, cái này… cái này… ta…

- Lần đầu tiên của hoàng tử, như vậy giao cho ta đi!

Linh Trâm cười mị hoặc nói, thanh âm ngọt như mật hướng tới Hạ Phi. Chẳng biết từ lúc nào nàng ta đã thoát y, để lộ ra một tấm thân ngọc ngà kiều mị. Hạ Phi thất kinh, lại không tự chủ nổi mà phun máu mũi. Linh Trâm thấy vậy thì khẽ cười, hồ hồ mị mị mà nói.

- Mau thoát y phục, tới đây… Để bổn cung dạy ngươi một chút… Ân, mau mau tới đây, làm một nam nhân chân chính a!

Nàng trầm mình vào hồ nước nóng, Hạ Phi thấy vậy thì như kẻ ăn thuốc phiện, kích thích cực độ. Hắn tự tay xé bỏ y phục mà nhảy xuống hồ, tuy vậy vẫn còn kiêng kị chưa dám động tay. Linh Trâm thì lại hiểu nhầm rằng hắn còn chưa biết làm gì, bèn cười cười mà áp tấm thân kiều mị nọ tới thân thể hắn, tay vuốt ve căn nguyên của hắn. Động tác này của nàng khiến Hạ Phi toàn thân run rẩy, hắn chưa bao giờ dám tưởng chuyện này là sự thật. Linh Trâm trong lòng cũng thất kinh, khẽ nhủ thầm. “Hắn thật là lớn a, so với Vô Lệ thậm chí còn lớn hơn…”. Lập tức hai má đỏ lên, cực hạn xạ hương bộc phát. Cửu Vỹ xuất hiện, Dâm Huyết Ấn hồng quang rực tán.

Hạ Phi đang run rẩy, lại càng run rẩy hơn khi cảm nhận được một sự thống khoái, ấm áp vô bì. Linh Trâm đang ngồi lên người hắn, đưa căn nguyên hắn vào trong cơ thể nàng, hắn theo bản năng nâng người lên khiến nàng ta bất ngờ, kiều mị kêu lên. Thanh âm có ba phần đau đớn, bảy phần khoái lạc.

- A… nha… Thật lớn a…!

Tiếp theo sau đó là những thanh âm khoái lạc, rên rỉ truyền đi từ hồ nước…

Không sai biệt là mấy, sau khi Linh Trâm cùng Hạ Phi rời đi, Vô Lệ về tới Vương Hậu cung. Hắn nghe lời nhắn của A Tú, tức thì gật đầu rồi theo nàng về Nghị phòng. Tại đây, A Tú đã để sẵn hai nữ Hồ dạo nọ để hầu hạ hắn. Thấy Vô Lệ, lập tức nhị nữ ánh mắt sáng lên, lao vào lòng hắn mà nũng nịu. Tay chân các nàng không hề yên vị mà lại lần mò trên cơ thể hắn. Vô Lệ thấy vậy thì phì cười, không kiêng dè gì đem hai nàng lập tức thoát y phục, cùng hắn một phen điên long đảo phụng.

Kì thực hôm nay hắn vô cùng cao hứng, chẳng những diệt sát được tên Trưởng lão nọ, lại còn có thể đối đầu với ba nhi tử của lão già nọ. Ba tên này đều một thân cao thủ, như vậy hắn càng thống khoái gấp bội, lập tức tham chiến. Đương nhiên là hắn đại thắng trở về. Vô Lệ hiện tại được gọi là Đường Lang Vương (Vua bọ ngựa), đây là cố ý sắp xếp của Linh Trâm. Hắn tu tập tại Huyết Trì, lực lượng đã sớm tăng lên Nguyên Anh Sơ Kỳ viên mãn, sắp đột phá đỉnh phong. Thêm nữa, tu tập tại đây khiến hắn tự thân toát ra một bộ phận yêu khí. Vì để đảm bảo an toàn cũng như bí mật, Linh Trâm cho công bố hắn là Đường Lang Vương do nàng mời về làm trợ thủ. Điều này Hồ Vương cũng không có chút nghi ngờ hay phản đối…

Thiên Hoa trấn, Kỳ Dao trên mặt sớm hiện ra nét cổ quái, cau mày nhìn tới bức thư đang đặt trên bàn. Nàng cảm thấy chuyện này mơ hồ vô cùng, những trong lòng lại ẩn chứa những tia hoan hỉ vô song. Chợt như quyết tâm, nàng nắm chặt tay mà bước vào truyền tống trận nơi góc Cửu lâu, miệng lẩm nhẩm.

- Mẫu thân, Phụ thân… Dao nhi tới tìm hai người!

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 4 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138-139. Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253
Tiến »