Mộng Tu Tiên

Lượt đọc: 2803 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138-139. Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253
Tiến »
Chương 184
chương 184: kẻ theo dõi.

❊ ❊ ❊

Hiểu Vân Trấn, Minh Gia Trang.

Thiên Sinh Nhã cung tay hướng Đào Nhược Hồng mà bái lễ, sau đó vội vàng rời đi ngay không chút chậm chạp. Đào Nhược Hồng chờ cho y đi khuất hẳn, bà mới khẽ gật đầu mà bước vào nội trang. Bên bàn trà, sáu nữ nhân đang ngồi sẵn đó chờ bà, trên mặt ai cũng có phần khẩn trương hơn. Xen lẫn là sự lo lắng, cùng với nét buồn rầu trầm mặc. Đào Nhược Hồng bước vào, bà ngồi xuống bên cạnh bàn trà, cất giọng.

- Ta đã nhờ Phiêu Hoàng Tông truyền cáo. Đúng một tháng nữa, Minh Gia sẽ lập đàn công cáo đồng đạo tu chân…

- Nhưng mà chàng ấy chưa về tới đây, tiền bối…

Bạch Hổ ủy khuất cất lời, trên mắt nàng nước mắt đã rưng rưng. Ngân Nguyệt thấy vậy thì khẽ vỗ về an ủi Bạch Hổ, trong ánh mắt cũng toát lên sự nhớ nhung vô hạn. Như Như khẽ nắm tay Bạch Hổ mà an ủi, Bạch Phụng cũng ngồi xích lại mà ôm lấy nàng ta. Chỉ duy nhất Liên Liên cùng Kỳ Dao là ngồi im lặng, ánh mắt vẫn chăm chú nhìn về phía Đào Nhược Hồng.

Liên Liên được tôn là chính thất, vì thế nàng dù nhớ mong hắn đến đâu cũng phải nén lại trong lòng. Kỳ Dao thì khác, nội tâm nàng hiếm khi hiển lộ ra bên ngoài. Đào Nhược Hồng cũng khẽ vuốt tóc Bạch Hổ an ủi, sau đó mới nói tiếp.

- Ta biết mọi người đều nhớ nhung y, cách này cũng là vì bất đắc dĩ mà thôi. Nếu y kịp trở về, quả thật là quá tốt rồi… Được rồi, ta sẽ phân công thế này. Đàn thông cáo, bàn ghế cùng các phương tiện Phiêu Hoàng Tông có thể cho chúng ta mượn, họ cũng cấp cho chúng ta nhân lực. Vì thế, ta muốn các cô giúp họ một tay. Liên Liên, Ngân Nguyệt, hai người giúp phụ trách phần trà tiếp đón. Bạch Phụng, Bạch Hổ, hai người lo phần sắp xếp bàn tiệc. Như Như cùng với ta sẽ lo trù phòng… Còn con, Kỳ Dao, ta muốn con phụ trách danh sách khách mời. Cho dù y có về kịp hay không cũng phải làm cho thật kĩ càng. Đây chính là tương lai của y cũng như mọi người!...

Nữ nhân áo vải thô vẫn im lặng bí mật bám theo hai người, nàng ta vẫn giữ một khoảng cách thật xa để đề phòng. Cứ như vậy liên tiếp gần nửa giờ thì dừng lại. Chỉ thấy phía xa, Minh Tiến và Tiểu Sương đang tiến về một mỏm đá đầy rêu xanh thì dừng lại. Mỏm đá ấy chìa ra, lơ lửng như một cánh tay đang ngửa. Xung quanh là những cây thân leo chằng chịt. Nữ nhân áo vải thô nhìn ngắm một hồi, sau đó khẽ thốt lên.

- Thiên thời, địa lợi, khí hòa. Quả nhiên là một thông đạo tốt… Quyên Thủy… nếu như em được nhìn thấy thứ ta thấy lúc này… thật tốt quá phải không…?

Trên khuôn mặt được che bởi tấm mạng xô ấy, đột nhiên rớt xuống những giọt nước mắt nóng hổi. Chúng rơi xuống, đọng lại trên những là cỏ xanh dưới chân y như những giọt sương đêm. Chỉ có điều, khi chúng chạm tới đâu thì chỗ đó, cỏ lập tức khô héo, úa vàng.

-Tới nơi!

Hắn vui vẻ nói, quẳng tay nải xuống một phiến đá, vặn vẹo người một hồi phát ra những thanh âm răng rắc. Tiểu Sương thấy vậy thì bụm miệng cười, nàng khẽ tìm một phiến đá phẳng, ngồi xuống, sau đó gọi hắn.

- Chàng mau tới đây ngồi nghỉ một chút đi!

Minh Tiến khẽ cười, xoay người lại. quả nhiên thấy một phiến đá to rộng, bên trên đầy lớp rêu xanh kết dày. Có cảm tưởng nó như một chiếc ghế sopha bằng nhung tự nhiên. Hắn rảo bước tiến tới, chợt hẫng một tiếng, hắn dẫm phải đám rêu trơn, lao bổ về phía trước. Tiểu Sương giật mình, định kêu hắn cẩn thận nhưng rốt cuộc chính nàng lại không kịp nói, chỉ thấy hắn đang ngã về phía mình.

- A…!

Thanh âm của cả nam và nữ cùng vang lên gần như cùng một lúc, sau đó cả hai cùng vươn tay xoa xoa trán mình. Hắn và nàng cụng trán vào nhau. Minh Tiến xoa trán, sau đó chợt cảm nhận mùi hương thơm ngát thì bất thần ngẩn người, nhìn tới Tiểu Sương. Nàng cũng đang xoa trán, nhìn thấy ánh mắt ấy thì vội vàng né tránh. Nàng mặt càng lúc càng thêm đỏ, tay phải của hắn đang đặt trên ngực nàng, thân hình hắn như sắp đè lên người nàng. Một tư thế thật ám muội.

Minh Tiến nhăn nhó, chợt cảm thây tay mình đang đặt trên một vật mềm mềm, ấm ấm thì ngạc nhiên nhìn xuống. Hắn vội vã định rụt tay lại, nhưng nơi đấy như có nam châm vô hình, hút chặt tay hắn ở đấy. Hắn bối rối nhìn sang Tiểu Sương, chỉ thấy ánh mắt nàng ấy cũng đang nhìn mình. Trong ánh mắt ấy ánh lên sự xấu hổ lại vừa vui sướng, vừa thẹn thùng lại vừa khiêu khích khiến hắn khó lòng kiềm chế nổi bản thân, tay còn lại không tự chủ ôm lấy eo nàng mà kéo tới. Tiểu Sương mặt càng thêm đỏ, nàng cảm nhận được người hắn càng lúc càng nóng lên. Nàng chủ động vươn đầu tới, hai người hôn nhau thật lâu, như quên hết tất cả mọi thứ xung quanh, quên hết công việc chính của chuyến đi này là trở lại U Châu.

Cả hai mặt đều đỏ dần lên, hơi thở càng lúc càng gấp gáp. Tiểu Sương vươn tay tham lam lột bỏ y phục của hắn. Hắn dường như không chịu kém phần, đôi tay gấp gáp cởi bỏ lớp y phục bên ngoài của Tiểu Sương. Cả hai dường như đã quên hết không gian xung quanh, trong đầu họ lúc này tràn ngập những ham muốn chiếm hữu lấy nhau. Tiểu Sương dường như không còn tự chủ được mình, cặp chân dài như quắp chặt lấy eo lưng hắn. Minh Tiến cũng chẳng khác là mấy, miệng tham lam lướt trên tấm yếm hồng của nàng mà đùa nghịch như trẻ con thèm sữa. Trong mắt cả hai lúc này đều hiện lên những vằn máu đỏ, ẩn ẩn dục vọng dâng trào.

Từ phía xa, nữ nhân thần bí kia đã vội vàng lột bỏ chiếc mũ, để lộ ra một cặp mắt long lanh đầy mê hoặc. Cặp mắt ấy trong phút chốc bỗng biến đổi, từ từ phát ra những sợi chỉ tơ màu xanh lục. Những sợi chỉ ấy nhanh tróng tụ lại, sau đó bao bọc lấy con ngươi, lục quang phát sáng chiếu thẳng tới mỏm đá nọ.

Lúc này, nếu như có người nào nhìn thấy khung cảnh xuân sắc của Minh Tiến và Tiểu Sương, chắc hẳn họ cũng chỉ cho là một đôi nam nữ thâu tình. Nhưng với nữ nhân thần bì này thì khác, khung cảnh thật sự khiến cho tất cả đều giật mình. Bà ta chỉ thấy thay vì hoạt cảnh nam nữ tư tình nọ thì lại là những luồng khí tức bất đồng.Một luồng khí hoàng kim đang tĩnh lặng, không hề di động. Bên cạnh đó là một luồng khói đỏ đang không ngừng đưa từng tia sáng đỏ cố gắng xâm nhập luồng khí hoàng kim kia. Nữ nhân khẽ cau mày, tăng thêm chân lực lên mắt. Lần này khung cảnh mới thực sự rõ nét.

Chỉ thấy luồng khí hoàng kim nọ hiện thân là một nam võ tăng trẻ tuổi, ngồi tĩnh tọa tụng niệm. Cạnh đó là một mỹ nhân áo đỏ, đang dần dần lột bỏ y phục bản thân, cười đầy khiêu khích như cố ý câu dẫn nam võ tăng. Nữ nhân thần bí cau mày, nữ nhân áo đỏ kia nàng có thể nhận ra chính là Mị Khí, còn nam tăng kia,lẽ nào lại là…

- Hắn là Phật tu?!

Nữ nhân không kiềm chế nổi mà thốt lên, lam quang trong đôi mắt nhanh tróng bùng sáng mạnh mẽ rồi tan biến. Bà ta vội vã che miệng, định bụng lùi lại nhưng không kịp, chỉ nghe thấy một tiếng quát lớn đầy giận giữ.

- Ai?

Minh Tiến phẫn nộ gầm lên, trên mặt đỏ bừng vừa tức giận vừa xấu hổ, hắn vội vã chỉnh trang y phục rồi dùng viễn thị thuật đảo nhanh về phía trước. Tiểu Sương trên mặt cũng đỏ bừng, vội vàng chỉnh trang lại y phục, nàng vội vã núp sau lưng hắn, trong lòng vừa xấu hổ lại vừa tự trách móc bản thân.

Tiểu Sương khẽ tự trách mình, ngay cả bản thân nàng cũng không biết tại sao vừa rồi mình lại phóng túng tới mức như vậy. Thậm chí, nàng còn cố ý rên rỉ câu dẫn hắn. Tiểu Sương càng nghĩ càng hổ thẹn, hai tay vân vê vạt áo mà cúi đầu. Minh Tiến tuy đang quan sát xung quanh, nhưng lòng hắn cũng đang xấu hổ cùng bối rối gấp bội. Đây không phải lần đầu hắn có diễm ngộ với nữ nhân, nhưng lại là lần đầu tiên hắn chủ động tiến tới với một nữ nhân. Hắn thầm giật mình khi ngay cả Phạn Âm Chân Kinh hay Vô Thần cũng không thể giúp hắn kháng cự lại sắc ý trong lòng mình. Tất cả hổ thẹn khiến hắn quát lớn như sấm, nhằm phát tiết sự xấu hổ nọ.

Nữ nhân thần bí thấy không thể trốn chạy, bèn tự động rời chỗ nấp mà tiến ra. Mỗi bước nhảy tới xa tới cả trượng, đủ để biết chân lực của bà ta mạnh tới mức nào. Dọc đường, bộ áo vải thô nọ cứ từng món, từng món được vứt lại. Cho tới khi cách hai người một quãng ngắn, có thể nhìn ra thân thế thật của bà. Chỉ thấy đó là một nữ nhân khoảng trên dưới ba mươi tuổi, nước da trắng ngần không tỳ vết, Mái tóc đen dài được búi cao lên, khuôn mặt vẫn được che đi nhờ một tấm mạng lớn, chỉ lộ ra một cặp mắt đầy mị hoặc. Minh Tiến vận chân lực, trên mắt ánh lam quang bừng lên, con ngươi hắn lại xẻ dọc mà nhìn tới. Chợt hắn cười nhạt, nhếch mép mà nói.

- Hừ, thì ra là Hồ nữ. Ngươi đã tiến giai tới Ngũ Vỹ, thảo nào có thể ẩn giấu Hồ khí kĩ như vậy. Thật sự khiến ta suýt coi ngươi như kẻ bình thường!

- Hồ nữ?... Ý chàng… người này là Hồ Ly Tinh sao?

Tiểu Sương nghe hắn nói thì giật mình, vội vã nép sát người hắn mà hỏi. Trên mặt ánh lên sự hiếu kì, cặp mắt đẹp chăm chú quan sát nữ nhân trước mặt. Nữ nhân bạch y khẽ cười nhẹ, một làn tử quang lóe lên, hiển lộ ra năm cái đuôi cùng đôi tai cáo trắng muốt trên đầu. Tấm khăn che mặt cũng được buông xuống, để lộ ra dung mạo thật. Miệng nhỏ khẽ cười khúc khích mà đáp.

- Hi hi hi, Minh công tử còn giận việc ta phá đám việc tốt của hai người sao?... Ai da, ta thật vô duyên a…!

Hiểu Vân Trấn, Minh Gia Trang.

Thiên Sinh Nhã cung tay hướng Đào Nhược Hồng mà bái lễ, sau đó vội vàng rời đi ngay không chút chậm chạp. Đào Nhược Hồng chờ cho y đi khuất hẳn, bà mới khẽ gật đầu mà bước vào nội trang. Bên bàn trà, sáu nữ nhân đang ngồi sẵn đó chờ bà, trên mặt ai cũng có phần khẩn trương hơn. Xen lẫn là sự lo lắng, cùng với nét buồn rầu trầm mặc. Đào Nhược Hồng bước vào, bà ngồi xuống bên cạnh bàn trà, cất giọng.

- Ta đã nhờ Phiêu Hoàng Tông truyền cáo. Đúng một tháng nữa, Minh Gia sẽ lập đàn công cáo đồng đạo tu chân…

- Nhưng mà chàng ấy chưa về tới đây, tiền bối…

Bạch Hổ ủy khuất cất lời, trên mắt nàng nước mắt đã rưng rưng. Ngân Nguyệt thấy vậy thì khẽ vỗ về an ủi Bạch Hổ, trong ánh mắt cũng toát lên sự nhớ nhung vô hạn. Như Như khẽ nắm tay Bạch Hổ mà an ủi, Bạch Phụng cũng ngồi xích lại mà ôm lấy nàng ta. Chỉ duy nhất Liên Liên cùng Kỳ Dao là ngồi im lặng, ánh mắt vẫn chăm chú nhìn về phía Đào Nhược Hồng.

Liên Liên được tôn là chính thất, vì thế nàng dù nhớ mong hắn đến đâu cũng phải nén lại trong lòng. Kỳ Dao thì khác, nội tâm nàng hiếm khi hiển lộ ra bên ngoài. Đào Nhược Hồng cũng khẽ vuốt tóc Bạch Hổ an ủi, sau đó mới nói tiếp.

- Ta biết mọi người đều nhớ nhung y, cách này cũng là vì bất đắc dĩ mà thôi. Nếu y kịp trở về, quả thật là quá tốt rồi… Được rồi, ta sẽ phân công thế này. Đàn thông cáo, bàn ghế cùng các phương tiện Phiêu Hoàng Tông có thể cho chúng ta mượn, họ cũng cấp cho chúng ta nhân lực. Vì thế, ta muốn các cô giúp họ một tay. Liên Liên, Ngân Nguyệt, hai người giúp phụ trách phần trà tiếp đón. Bạch Phụng, Bạch Hổ, hai người lo phần sắp xếp bàn tiệc. Như Như cùng với ta sẽ lo trù phòng… Còn con, Kỳ Dao, ta muốn con phụ trách danh sách khách mời. Cho dù y có về kịp hay không cũng phải làm cho thật kĩ càng. Đây chính là tương lai của y cũng như mọi người!...

Nữ nhân áo vải thô vẫn im lặng bí mật bám theo hai người, nàng ta vẫn giữ một khoảng cách thật xa để đề phòng. Cứ như vậy liên tiếp gần nửa giờ thì dừng lại. Chỉ thấy phía xa, Minh Tiến và Tiểu Sương đang tiến về một mỏm đá đầy rêu xanh thì dừng lại. Mỏm đá ấy chìa ra, lơ lửng như một cánh tay đang ngửa. Xung quanh là những cây thân leo chằng chịt. Nữ nhân áo vải thô nhìn ngắm một hồi, sau đó khẽ thốt lên.

- Thiên thời, địa lợi, khí hòa. Quả nhiên là một thông đạo tốt… Quyên Thủy… nếu như em được nhìn thấy thứ ta thấy lúc này… thật tốt quá phải không…?

Trên khuôn mặt được che bởi tấm mạng xô ấy, đột nhiên rớt xuống những giọt nước mắt nóng hổi. Chúng rơi xuống, đọng lại trên những là cỏ xanh dưới chân y như những giọt sương đêm. Chỉ có điều, khi chúng chạm tới đâu thì chỗ đó, cỏ lập tức khô héo, úa vàng.

-Tới nơi!

Hắn vui vẻ nói, quẳng tay nải xuống một phiến đá, vặn vẹo người một hồi phát ra những thanh âm răng rắc. Tiểu Sương thấy vậy thì bụm miệng cười, nàng khẽ tìm một phiến đá phẳng, ngồi xuống, sau đó gọi hắn.

- Chàng mau tới đây ngồi nghỉ một chút đi!

Minh Tiến khẽ cười, xoay người lại. quả nhiên thấy một phiến đá to rộng, bên trên đầy lớp rêu xanh kết dày. Có cảm tưởng nó như một chiếc ghế sopha bằng nhung tự nhiên. Hắn rảo bước tiến tới, chợt hẫng một tiếng, hắn dẫm phải đám rêu trơn, lao bổ về phía trước. Tiểu Sương giật mình, định kêu hắn cẩn thận nhưng rốt cuộc chính nàng lại không kịp nói, chỉ thấy hắn đang ngã về phía mình.

- A…!

Thanh âm của cả nam và nữ cùng vang lên gần như cùng một lúc, sau đó cả hai cùng vươn tay xoa xoa trán mình. Hắn và nàng cụng trán vào nhau. Minh Tiến xoa trán, sau đó chợt cảm nhận mùi hương thơm ngát thì bất thần ngẩn người, nhìn tới Tiểu Sương. Nàng cũng đang xoa trán, nhìn thấy ánh mắt ấy thì vội vàng né tránh. Nàng mặt càng lúc càng thêm đỏ, tay phải của hắn đang đặt trên ngực nàng, thân hình hắn như sắp đè lên người nàng. Một tư thế thật ám muội.

Minh Tiến nhăn nhó, chợt cảm thây tay mình đang đặt trên một vật mềm mềm, ấm ấm thì ngạc nhiên nhìn xuống. Hắn vội vã định rụt tay lại, nhưng nơi đấy như có nam châm vô hình, hút chặt tay hắn ở đấy. Hắn bối rối nhìn sang Tiểu Sương, chỉ thấy ánh mắt nàng ấy cũng đang nhìn mình. Trong ánh mắt ấy ánh lên sự xấu hổ lại vừa vui sướng, vừa thẹn thùng lại vừa khiêu khích khiến hắn khó lòng kiềm chế nổi bản thân, tay còn lại không tự chủ ôm lấy eo nàng mà kéo tới. Tiểu Sương mặt càng thêm đỏ, nàng cảm nhận được người hắn càng lúc càng nóng lên. Nàng chủ động vươn đầu tới, hai người hôn nhau thật lâu, như quên hết tất cả mọi thứ xung quanh, quên hết công việc chính của chuyến đi này là trở lại U Châu.

Cả hai mặt đều đỏ dần lên, hơi thở càng lúc càng gấp gáp. Tiểu Sương vươn tay tham lam lột bỏ y phục của hắn. Hắn dường như không chịu kém phần, đôi tay gấp gáp cởi bỏ lớp y phục bên ngoài của Tiểu Sương. Cả hai dường như đã quên hết không gian xung quanh, trong đầu họ lúc này tràn ngập những ham muốn chiếm hữu lấy nhau. Tiểu Sương dường như không còn tự chủ được mình, cặp chân dài như quắp chặt lấy eo lưng hắn. Minh Tiến cũng chẳng khác là mấy, miệng tham lam lướt trên tấm yếm hồng của nàng mà đùa nghịch như trẻ con thèm sữa. Trong mắt cả hai lúc này đều hiện lên những vằn máu đỏ, ẩn ẩn dục vọng dâng trào.

Từ phía xa, nữ nhân thần bí kia đã vội vàng lột bỏ chiếc mũ, để lộ ra một cặp mắt long lanh đầy mê hoặc. Cặp mắt ấy trong phút chốc bỗng biến đổi, từ từ phát ra những sợi chỉ tơ màu xanh lục. Những sợi chỉ ấy nhanh tróng tụ lại, sau đó bao bọc lấy con ngươi, lục quang phát sáng chiếu thẳng tới mỏm đá nọ.

Lúc này, nếu như có người nào nhìn thấy khung cảnh xuân sắc của Minh Tiến và Tiểu Sương, chắc hẳn họ cũng chỉ cho là một đôi nam nữ thâu tình. Nhưng với nữ nhân thần bì này thì khác, khung cảnh thật sự khiến cho tất cả đều giật mình. Bà ta chỉ thấy thay vì hoạt cảnh nam nữ tư tình nọ thì lại là những luồng khí tức bất đồng.Một luồng khí hoàng kim đang tĩnh lặng, không hề di động. Bên cạnh đó là một luồng khói đỏ đang không ngừng đưa từng tia sáng đỏ cố gắng xâm nhập luồng khí hoàng kim kia. Nữ nhân khẽ cau mày, tăng thêm chân lực lên mắt. Lần này khung cảnh mới thực sự rõ nét.

Chỉ thấy luồng khí hoàng kim nọ hiện thân là một nam võ tăng trẻ tuổi, ngồi tĩnh tọa tụng niệm. Cạnh đó là một mỹ nhân áo đỏ, đang dần dần lột bỏ y phục bản thân, cười đầy khiêu khích như cố ý câu dẫn nam võ tăng. Nữ nhân thần bí cau mày, nữ nhân áo đỏ kia nàng có thể nhận ra chính là Mị Khí, còn nam tăng kia,lẽ nào lại là…

- Hắn là Phật tu?!

Nữ nhân không kiềm chế nổi mà thốt lên, lam quang trong đôi mắt nhanh tróng bùng sáng mạnh mẽ rồi tan biến. Bà ta vội vã che miệng, định bụng lùi lại nhưng không kịp, chỉ nghe thấy một tiếng quát lớn đầy giận giữ.

- Ai?

Minh Tiến phẫn nộ gầm lên, trên mặt đỏ bừng vừa tức giận vừa xấu hổ, hắn vội vã chỉnh trang y phục rồi dùng viễn thị thuật đảo nhanh về phía trước. Tiểu Sương trên mặt cũng đỏ bừng, vội vàng chỉnh trang lại y phục, nàng vội vã núp sau lưng hắn, trong lòng vừa xấu hổ lại vừa tự trách móc bản thân.

Tiểu Sương khẽ tự trách mình, ngay cả bản thân nàng cũng không biết tại sao vừa rồi mình lại phóng túng tới mức như vậy. Thậm chí, nàng còn cố ý rên rỉ câu dẫn hắn. Tiểu Sương càng nghĩ càng hổ thẹn, hai tay vân vê vạt áo mà cúi đầu. Minh Tiến tuy đang quan sát xung quanh, nhưng lòng hắn cũng đang xấu hổ cùng bối rối gấp bội. Đây không phải lần đầu hắn có diễm ngộ với nữ nhân, nhưng lại là lần đầu tiên hắn chủ động tiến tới với một nữ nhân. Hắn thầm giật mình khi ngay cả Phạn Âm Chân Kinh hay Vô Thần cũng không thể giúp hắn kháng cự lại sắc ý trong lòng mình. Tất cả hổ thẹn khiến hắn quát lớn như sấm, nhằm phát tiết sự xấu hổ nọ.

Nữ nhân thần bí thấy không thể trốn chạy, bèn tự động rời chỗ nấp mà tiến ra. Mỗi bước nhảy tới xa tới cả trượng, đủ để biết chân lực của bà ta mạnh tới mức nào. Dọc đường, bộ áo vải thô nọ cứ từng món, từng món được vứt lại. Cho tới khi cách hai người một quãng ngắn, có thể nhìn ra thân thế thật của bà. Chỉ thấy đó là một nữ nhân khoảng trên dưới ba mươi tuổi, nước da trắng ngần không tỳ vết, Mái tóc đen dài được búi cao lên, khuôn mặt vẫn được che đi nhờ một tấm mạng lớn, chỉ lộ ra một cặp mắt đầy mị hoặc. Minh Tiến vận chân lực, trên mắt ánh lam quang bừng lên, con ngươi hắn lại xẻ dọc mà nhìn tới. Chợt hắn cười nhạt, nhếch mép mà nói.

- Hừ, thì ra là Hồ nữ. Ngươi đã tiến giai tới Ngũ Vỹ, thảo nào có thể ẩn giấu Hồ khí kĩ như vậy. Thật sự khiến ta suýt coi ngươi như kẻ bình thường!

- Hồ nữ?... Ý chàng… người này là Hồ Ly Tinh sao?

Tiểu Sương nghe hắn nói thì giật mình, vội vã nép sát người hắn mà hỏi. Trên mặt ánh lên sự hiếu kì, cặp mắt đẹp chăm chú quan sát nữ nhân trước mặt. Nữ nhân bạch y khẽ cười nhẹ, một làn tử quang lóe lên, hiển lộ ra năm cái đuôi cùng đôi tai cáo trắng muốt trên đầu. Tấm khăn che mặt cũng được buông xuống, để lộ ra dung mạo thật. Miệng nhỏ khẽ cười khúc khích mà đáp.

- Hi hi hi, Minh công tử còn giận việc ta phá đám việc tốt của hai người sao?... Ai da, ta thật vô duyên a…!

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 4 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138-139. Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253
Tiến »