Mộng Tu Tiên

Lượt đọc: 2855 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138-139. Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253
Tiến »
Chương 164
chương 164: sát ý & âm khí.

❊ ❊ ❊

“Ta là người nhà họ Lưu, chết làm ma nhà họ Lưu!”. Bên tai y văng vẳng giọng nói nọ, sau đó là một màu đỏ, màu đỏ của máu. Y không khỏi thở dài, khẽ lấy tay lau đi mắt mình. Lắc đầu. “ Tại sao nàng ấy không chấp nhận ta, lại một mực khăng khăng đi theo tên Bá Ôn? Đi cùng ta, sống cạnh ta không phải là hạnh phúc hơn sao? Có tiền bạc, có địa vị, có quyền lực? Chẳng lẽ ta lại không thể sánh với tên Bá Ôn kia hay sao? Tại sao nàng lại từ chối ta?... Bá Ôn, hừ…Bá Ôn!”.

Nguyên Chương đập mạnh tay lên bàn đá, cái đập mạnh khiến chiếc chén ngọc bị trấn đổ. Y gằn giọng.

- Hoa Vinh, tuyển cao thủ trong Xưởng Vệ. Lập tức mang mạng Bá Ôn về đây cho ta!

Hoa Vinh nghe thấy vậy thì giật mình, run run hỏi lại.

- Hoàng thượng, xin người bình tĩnh. Có lẽ loại tiên tửu này vị đạo quá mãnh liệt, nhất thời khiến người mất tự chủ…

- Câm miệng, ngươi dám kháng chỉ sao? Mau đi làm ngay cho ta, nếu không thì mang đầu ngươi tới trước mặt ta!

Hoa Vinh im lặng, khẽ cúi đầu lĩnh ý, xoay người bước đi. Y thân là thái giám được sủng ái, đương nhiên sẽ kiêm nhiệm việc thử độc cho tất cả các món đồ trước khi dâng lên cho Nguyên Chương. Tiêu Dao Tửu kia y cũng đã nếm qua, cũng biết rằng trong đó có pha biệt dược. Nhưng vì Nguyên Chương nhất mực yêu thích, cho dù khuyên can cũng vô dụng nên y cũng chỉ thở dài, lầm lũi tiến về Xưởng Vệ…

Tứ Tiên Sơn, nơi sân lớn.

Rất nhiều người không khỏi kiềm chế ánh mắt kinh ngạc mà nhìn tới Minh Tiến. Thậm chí nhiều người trong chốc lát nọ quên mất nhiệm vụ của mình. Đám hộ vệ tranh thủ thời cơ, lập tức lặng lẽ củng cố lại đội ngũ.

Bất chợt, từ một nơi nào đó vang lên tiếng tù và trầm thấp. U u u… những thanh âm ấy lặng lẽ lan tỏa trong không gian, mang theo một dạng khí tức gấp gáp thúc dục. Toàn bộ bạch y hộ vệ thân hình thoáng có chút trấn động, sau đó không ai bảo ai đều lập tức xuất ra binh khí, dàn thành một vòng cung cố thủ bao lấy khoảng sân. Dường như họ đang muốn tử thủ Tứ Tiên Sơn chính điện.

Tiếng tù và cũng mau chóng lan tới phía những bạch y đang bao vây tám nhà sư. Tuệ Hải ánh mắt có chút lo lắng, lông mày hơi nhướn lên. Y thấy dường như ánh mắt đám bạch y nọ ánh lên những tia gấp gáp, bồn chồn. “Thời cơ đến!”. Y thầm mừng rỡ, nói lớn.

- Các vị sư đệ, phá trận của chúng!

Lập tức thanh âm nọ cảnh tỉnh bảy người còn lại, ánh mắt họ ai cũng ánh lên sự hưng phấn không thôi. Tứ Tiên Sơn đã phải dùng đến tù và truyền lệnh, tức nơi chính điện chắc đã có chuyện. Có lẽ liên minh các môn phái đã đánh từ chân núi tới tận đây.

Tám người hưng phấn lao tới, những thanh trường côn màu đen càng lúc càng quay nhanh, bay nhẩy trên tay tám vị sư. Mỗi chiêu thức tung ra còn mang theo thanh âm ù ù của gió rít, khiến đám tuyết dưới đất không ngừng tung bay. Tám người dường như biến thành tám cơn lốc đen, phân tán lao về phía đám bạch y hộ vệ mà công kích.

Quả thật cách huấn luyện của Cẩm Y Vệ vô cùng nghiêm ngặt, thế nên kỉ luật của họ luôn luôn được tuân thủ triệt để. Những bạch y hộ vệ đang đứng trận, mặc dù tâm thức có chút trấn động khi nghe tiếng tù và nhưng không hề loạn. Mặc cho tám cơn lốc đen nọ cuồng nộ áp sát, thậm chí đã có không ít người bị thương hay vong mạng. Nhưng tất cả trận pháp nọ không hề rồi loạn, có chăng chỉ là lùi dần một cách nghiêm mật, hàng ngũ không hề sai một nhịp. Điều này khiến Tuệ Hải trong lòng càng thêm khâm phục. Dù vậy, y vẫn không hề quên mục tiên mình tới đây, càng tăng thêm lực đạo công kích.

Tuệ Hoàng và Triều Khánh trên mặt hiện lên nét khó coi vô cùng, chốc chốc lại hướng ánh mắt đầy lo lắng về phía sân lớn, sau đó mau chóng trở lại đương trường. Giữa hai người lúc này, xuất hiện thêm một bạch y khác, y che kín mặt mũi nên không ai rõ diện mạo. Chỉ thấy bạch y này dáng người nhỏ bé, thân hình ấy khiến bất cứ ai cũng có thể đoán mò dường như chỉ là một đứa nhóc. Nhưng tất cả đều lầm to, thanh âm từ bạch y nọ vang lên khiến suy đoán của tất cả đều sai bét.

- Lui chứ? Vừa có lệnh triệu tập!

Thanh âm khàn khàn, chất giọng trầm nặng cho thấy người nọ tuổi tác cũng không hề trẻ. Tuệ Hoàng khẽ đưa tay chắp niệm, miệng lẩm nhẩm tụng kinh. Triều Khánh thì nhìn y mà lắc lắc đầu, hướng tới bạch y nhỏ thó nọ mà đáp.

- Rất muốn lui, nhưng lẽ nào để tám con lừa trọc kia vượt qua nơi này sao? Đường Miên lão?

- Để ta, các ngươi rút dần đi!

Nói xong, bạch y bé nhỏ khẽ huýt một tiếng sáo lớn, lập tức có hơn mười nam nữ bạch y khác mau chóng chạy tới. Những bạch y này phục trang không khác đoàn người, chỉ duy nhất có một điểm khác. Đó là nơi đai lưng dường như to lớn bất thường. Bạch y nhỏ bé khẽ đưa tay vào đai lưng, lấy ra một khối cầu kim loại nhỏ, chạm khắc cầu kì mà tung tung trên tay. Y nói.

- Dùng Kim Xà Đạn!

Nói xong y nhanh nhẹn lao về phía giao tranh. Tuệ Hoàng và Triều Khánh ánh mắt co rút đầy sợ hãi, vội thét lớn.

- Rút!

Những bạch y nọ mau mắn lao theo bạch y nhỏ bé, đám bạch y lập trận nghe vậy thì lập tức lui dần, càng lui càng nhanh. Tuy vậy đội ngũ hoàn toàn không hề rối loạn, vẫn nghiêm ngặt thủ vệ. Đám người nọ chạy tới, khẽ nhún chân bật lên cao, từ hai bàn tay liên tiếp bắn ra năm, sáu khối cầu cùng dạng với khối cầu mà bạch y nhỏ bé cầm. Riêng bạch y nhỏ bé, tay y còn búng thêm hai khối cầu lớn hơn.

Những khối cầu nọ không hề nhắm thẳng vào thân hình tám vị sự mà lại nhắm tới nền đất nơi họ sắp lao tới. Bục bục, lanh canh. Những thanh âm kim loại đổ vỡ nhanh chóng vang lên, sau đó là một màn sương mù màu lá cây nhanh chóng xuất hiện. Nơi hai trái cầu lớn hơn thì xuất hiện những quầng bụi màu đỏ rực. Bạch y nhỏ thó cười lạnh.

- Cho mấy con lừa trọc các ngươi nếm thử Kim Xà đạn và Đoạn Trường phấn!

Tuệ Hải nghe thấy thì xanh mắt, lập tức thét bảy người mau chóng lùi lại. Bản thân y múa trường côn như điên loạn, tạo thành từng cơn gió ào ào đẩy lui hướng đi của đám khói nọ. Mặc dù vậy, do họ đang đứng xuôi chiều gió nên chẳng thể ở đó quá lâu, vội vã thoái lui một quãng xa. Chỉ có thể bất lực nhìn tới những thân ảnh trắng đang mau chóng rời đi.

- Đường môn…!

Tuệ Hải khẽ gắt, khuôn mặt y lúc trắng lúc xanh, mau chóng thúc dục bảy người còn lại kiểm tra thân thể. Tới cuối cùng, khi biết mọi người chưa ai có dấu hiệu trúng độc thì khẽ thở phào.

- Chúng ta đi đường vòng, theo lối chính đến sân lớn. Ở đấy là nơi hẹn ước của liên minh!..

Đường Môn – Đường Gia Bảo. Tông môn thiên hạ đệ nhất về độc dược, hành tung bí ẩn, ra tay tàn độc. Đệ nhất sát thủ trong giới võ lâm Hoa Hạ. Phàm là môn hạ Đường Môn, ai ai cũng là kẻ kì tài dùng độc, thân thủ nhanh nhẹn. Đường Môn xưa nay thường cố gắng ẩn mình trong bóng tối, hiếm khi lộ diện. Vì thế mà võ lâm thường thêu dệt nên bao truyền kì nổi danh ma mị về môn phái Gia tộc họ Đường này. Chuyện huyền bí, truyền miệng có người tin, có kẻ không. Xong chẳng có ai dám phủ nhận việc Đường Môn là thiên hạ đệ nhất độc môn. Hai loại khói xanh đỏ nọ là một trong số ít các độc dược vang danh thiên hạ của Đường Môn. Kim Xà đạn chính là độc dược điều chế từ nọc kim xà, cùng với hơn ba mươi loại độc dược. Một khi trúng thì toàn thân sưng tấy, sau đó dần dần lở loét, phù nề. Cuối cùng thì thân thể như một trái bóng nước, vỡ tan mà chết. Đoạn Trường phấn cũng là độc dược bí môn, tuy nhiên nó lại dùng Đoạn Trường thảo làm thuốc dẫn. Kẻ trúng độc, sau ba ngày bắt đầu phát tác, ruột tự đứt từng khúc mà chết…

Minh Tiến nghe thấy thanh âm tù và ngân vang, hắn khẽ cau mày mà ném thanh kiếm đang nắm trong tay đi. Hắn đã giảm lực đạo đi rất nhiều, ấy vậy mà Lộc Hòa vẫn bị đẩy bay lại. Huyền Thương nhanh tay lao tới, khẽ đẩy song chưởng đón đỡ phía sau lưng y. Tuy vậy vẫn phải lùi lại sáu bảy bước chân mới có thể dừng lại. Đám bạch y nhanh chóng bao vây hộ vệ hai người, chiến đao vẫn tua tủa hướng tới phía Minh Tiến đề phòng.

Đám nhân sĩ nọ ánh mắt lộ ra vẻ ngạc nhiên cực hạn, sau đó không ai bảo ai mà chủ động tìm đồng môn thì thào hỏi han. Minh Tiến bỏ qua cảnh vật xung quanh, hắn đã nhận ra bốn luồng khí tức kì quái đang mau chóng tiến về phía mình.

Lại thêm một lượng lớn bạch y hộ vệ chạy tới, gia nhập vào vòng cung tử thủ nọ. Các nhân sĩ thấy tình cảnh như vậy, tay ai không khỏi xiết chặt lấy binh khí. Tình hình của họ bây giờ quá bất lợi, chưa tới hai trăm người đối đầu với gần ba ngàn người, không phải châu chấu đá xe sao?

Minh Tiến thì trái lại, hắn chẳng thấy lo lắng mà chỉ cảm thấy tò mò. “Bốn luồng khí tức nọ dường như là nữ nhân?... Tại sao lại như vậy? Tuệ Hải nói đứng đầu Tứ Tiên Sơn là bốn nam nhân. Có khi nào y nhầm không?...” Minh Tiến lâm vào trầm tư, từ khí tức đang áp sát, hắn chỉ cảm nhận thấy thuần âm chân khí của nữ nhân chứ không hề có chút dương khí nào. Hắn cau mày, khẽ gãi gãi đầu. Chợt hai trong số bốn luồng khí tức biến mất, hắn hơi giật mình. Chỉ chưa đầy một giây, cả hai lại xuất hiện sát gần hắn. Một là ở trên phía trên đầu hắn, một là ngay trước mặt hắn.

Ánh mắt hắn lập tức ngưng trọng, thanh quang trong con ngươi lại lóe sáng. Trước mặt hắn lúc này là một bóng thân ảnh trắng đen lẫn lộn đang phi nhanh tới. Trên tay bóng trắng đen này là một thanh trường kiếm, kiếm tuy chưa rút khỏi vỏ gỗ mà hồng quang đã tản mát. Bóng trắng đen này nhằm thẳng ngực hắn mà đâm kiếm tới.

Phía trên cao, một bóng thân ảnh đen trắng khác đang nhún từng bước dài trên không mà lao tới. Mục tiêu của y đã rõ ràng, lam cầu bảo bọc Tiểu Sương. Trên tay bóng người này là một cặp phán quan bút, từng luồng quang mang tử sắc kéo dài thật đẹp mắt, tựa như dải lụa lao về phía lam cầu. Đứng phía trước đám hộ vệ, lúc này đã xuất hiện thêm hai người nữa. Quần áo cũng đồng dạng là một mầu đen trắng đan xen. Trông dáng người cùng y phục, chẳng ai có thể phủ nhận việc những người này là các đạo sĩ tu hành. Chỉ thấy mái tóc cùng chòm râu dài ai ai cũng đều bạc trắng, tuy nhiên có điểm lạ là nước da bọn họ lại khá hồng hào, không hề có chút dấu hiệu nhăn nheo già nua.

Minh Tiến vận chân lực, một chưởng đưa ra đón đỡ trực diện chiêu kiếm nọ. Đồng thời dùng ý niệm điều khiển Thiết Huyết phía trên cao. Thiết Huyết lơ lửng bên trong lam cầu khẽ rung lên như hưng phấn, nơi Long Nhãn nhanh tróng biến thành màu hồng đỏ, sau đó bên ngoài Lam cầu tự động sản sinh ra một thanh kiếm lam khí, lao thẳng tới luồng sáng tử sắc nọ.

“Ta là người nhà họ Lưu, chết làm ma nhà họ Lưu!”. Bên tai y văng vẳng giọng nói nọ, sau đó là một màu đỏ, màu đỏ của máu. Y không khỏi thở dài, khẽ lấy tay lau đi mắt mình. Lắc đầu. “ Tại sao nàng ấy không chấp nhận ta, lại một mực khăng khăng đi theo tên Bá Ôn? Đi cùng ta, sống cạnh ta không phải là hạnh phúc hơn sao? Có tiền bạc, có địa vị, có quyền lực? Chẳng lẽ ta lại không thể sánh với tên Bá Ôn kia hay sao? Tại sao nàng lại từ chối ta?... Bá Ôn, hừ…Bá Ôn!”.

Nguyên Chương đập mạnh tay lên bàn đá, cái đập mạnh khiến chiếc chén ngọc bị trấn đổ. Y gằn giọng.

- Hoa Vinh, tuyển cao thủ trong Xưởng Vệ. Lập tức mang mạng Bá Ôn về đây cho ta!

Hoa Vinh nghe thấy vậy thì giật mình, run run hỏi lại.

- Hoàng thượng, xin người bình tĩnh. Có lẽ loại tiên tửu này vị đạo quá mãnh liệt, nhất thời khiến người mất tự chủ…

- Câm miệng, ngươi dám kháng chỉ sao? Mau đi làm ngay cho ta, nếu không thì mang đầu ngươi tới trước mặt ta!

Hoa Vinh im lặng, khẽ cúi đầu lĩnh ý, xoay người bước đi. Y thân là thái giám được sủng ái, đương nhiên sẽ kiêm nhiệm việc thử độc cho tất cả các món đồ trước khi dâng lên cho Nguyên Chương. Tiêu Dao Tửu kia y cũng đã nếm qua, cũng biết rằng trong đó có pha biệt dược. Nhưng vì Nguyên Chương nhất mực yêu thích, cho dù khuyên can cũng vô dụng nên y cũng chỉ thở dài, lầm lũi tiến về Xưởng Vệ…

Tứ Tiên Sơn, nơi sân lớn.

Rất nhiều người không khỏi kiềm chế ánh mắt kinh ngạc mà nhìn tới Minh Tiến. Thậm chí nhiều người trong chốc lát nọ quên mất nhiệm vụ của mình. Đám hộ vệ tranh thủ thời cơ, lập tức lặng lẽ củng cố lại đội ngũ.

Bất chợt, từ một nơi nào đó vang lên tiếng tù và trầm thấp. U u u… những thanh âm ấy lặng lẽ lan tỏa trong không gian, mang theo một dạng khí tức gấp gáp thúc dục. Toàn bộ bạch y hộ vệ thân hình thoáng có chút trấn động, sau đó không ai bảo ai đều lập tức xuất ra binh khí, dàn thành một vòng cung cố thủ bao lấy khoảng sân. Dường như họ đang muốn tử thủ Tứ Tiên Sơn chính điện.

Tiếng tù và cũng mau chóng lan tới phía những bạch y đang bao vây tám nhà sư. Tuệ Hải ánh mắt có chút lo lắng, lông mày hơi nhướn lên. Y thấy dường như ánh mắt đám bạch y nọ ánh lên những tia gấp gáp, bồn chồn. “Thời cơ đến!”. Y thầm mừng rỡ, nói lớn.

- Các vị sư đệ, phá trận của chúng!

Lập tức thanh âm nọ cảnh tỉnh bảy người còn lại, ánh mắt họ ai cũng ánh lên sự hưng phấn không thôi. Tứ Tiên Sơn đã phải dùng đến tù và truyền lệnh, tức nơi chính điện chắc đã có chuyện. Có lẽ liên minh các môn phái đã đánh từ chân núi tới tận đây.

Tám người hưng phấn lao tới, những thanh trường côn màu đen càng lúc càng quay nhanh, bay nhẩy trên tay tám vị sư. Mỗi chiêu thức tung ra còn mang theo thanh âm ù ù của gió rít, khiến đám tuyết dưới đất không ngừng tung bay. Tám người dường như biến thành tám cơn lốc đen, phân tán lao về phía đám bạch y hộ vệ mà công kích.

Quả thật cách huấn luyện của Cẩm Y Vệ vô cùng nghiêm ngặt, thế nên kỉ luật của họ luôn luôn được tuân thủ triệt để. Những bạch y hộ vệ đang đứng trận, mặc dù tâm thức có chút trấn động khi nghe tiếng tù và nhưng không hề loạn. Mặc cho tám cơn lốc đen nọ cuồng nộ áp sát, thậm chí đã có không ít người bị thương hay vong mạng. Nhưng tất cả trận pháp nọ không hề rồi loạn, có chăng chỉ là lùi dần một cách nghiêm mật, hàng ngũ không hề sai một nhịp. Điều này khiến Tuệ Hải trong lòng càng thêm khâm phục. Dù vậy, y vẫn không hề quên mục tiên mình tới đây, càng tăng thêm lực đạo công kích.

Tuệ Hoàng và Triều Khánh trên mặt hiện lên nét khó coi vô cùng, chốc chốc lại hướng ánh mắt đầy lo lắng về phía sân lớn, sau đó mau chóng trở lại đương trường. Giữa hai người lúc này, xuất hiện thêm một bạch y khác, y che kín mặt mũi nên không ai rõ diện mạo. Chỉ thấy bạch y này dáng người nhỏ bé, thân hình ấy khiến bất cứ ai cũng có thể đoán mò dường như chỉ là một đứa nhóc. Nhưng tất cả đều lầm to, thanh âm từ bạch y nọ vang lên khiến suy đoán của tất cả đều sai bét.

- Lui chứ? Vừa có lệnh triệu tập!

Thanh âm khàn khàn, chất giọng trầm nặng cho thấy người nọ tuổi tác cũng không hề trẻ. Tuệ Hoàng khẽ đưa tay chắp niệm, miệng lẩm nhẩm tụng kinh. Triều Khánh thì nhìn y mà lắc lắc đầu, hướng tới bạch y nhỏ thó nọ mà đáp.

- Rất muốn lui, nhưng lẽ nào để tám con lừa trọc kia vượt qua nơi này sao? Đường Miên lão?

- Để ta, các ngươi rút dần đi!

Nói xong, bạch y bé nhỏ khẽ huýt một tiếng sáo lớn, lập tức có hơn mười nam nữ bạch y khác mau chóng chạy tới. Những bạch y này phục trang không khác đoàn người, chỉ duy nhất có một điểm khác. Đó là nơi đai lưng dường như to lớn bất thường. Bạch y nhỏ bé khẽ đưa tay vào đai lưng, lấy ra một khối cầu kim loại nhỏ, chạm khắc cầu kì mà tung tung trên tay. Y nói.

- Dùng Kim Xà Đạn!

Nói xong y nhanh nhẹn lao về phía giao tranh. Tuệ Hoàng và Triều Khánh ánh mắt co rút đầy sợ hãi, vội thét lớn.

- Rút!

Những bạch y nọ mau mắn lao theo bạch y nhỏ bé, đám bạch y lập trận nghe vậy thì lập tức lui dần, càng lui càng nhanh. Tuy vậy đội ngũ hoàn toàn không hề rối loạn, vẫn nghiêm ngặt thủ vệ. Đám người nọ chạy tới, khẽ nhún chân bật lên cao, từ hai bàn tay liên tiếp bắn ra năm, sáu khối cầu cùng dạng với khối cầu mà bạch y nhỏ bé cầm. Riêng bạch y nhỏ bé, tay y còn búng thêm hai khối cầu lớn hơn.

Những khối cầu nọ không hề nhắm thẳng vào thân hình tám vị sự mà lại nhắm tới nền đất nơi họ sắp lao tới. Bục bục, lanh canh. Những thanh âm kim loại đổ vỡ nhanh chóng vang lên, sau đó là một màn sương mù màu lá cây nhanh chóng xuất hiện. Nơi hai trái cầu lớn hơn thì xuất hiện những quầng bụi màu đỏ rực. Bạch y nhỏ thó cười lạnh.

- Cho mấy con lừa trọc các ngươi nếm thử Kim Xà đạn và Đoạn Trường phấn!

Tuệ Hải nghe thấy thì xanh mắt, lập tức thét bảy người mau chóng lùi lại. Bản thân y múa trường côn như điên loạn, tạo thành từng cơn gió ào ào đẩy lui hướng đi của đám khói nọ. Mặc dù vậy, do họ đang đứng xuôi chiều gió nên chẳng thể ở đó quá lâu, vội vã thoái lui một quãng xa. Chỉ có thể bất lực nhìn tới những thân ảnh trắng đang mau chóng rời đi.

- Đường môn…!

Tuệ Hải khẽ gắt, khuôn mặt y lúc trắng lúc xanh, mau chóng thúc dục bảy người còn lại kiểm tra thân thể. Tới cuối cùng, khi biết mọi người chưa ai có dấu hiệu trúng độc thì khẽ thở phào.

- Chúng ta đi đường vòng, theo lối chính đến sân lớn. Ở đấy là nơi hẹn ước của liên minh!..

Đường Môn – Đường Gia Bảo. Tông môn thiên hạ đệ nhất về độc dược, hành tung bí ẩn, ra tay tàn độc. Đệ nhất sát thủ trong giới võ lâm Hoa Hạ. Phàm là môn hạ Đường Môn, ai ai cũng là kẻ kì tài dùng độc, thân thủ nhanh nhẹn. Đường Môn xưa nay thường cố gắng ẩn mình trong bóng tối, hiếm khi lộ diện. Vì thế mà võ lâm thường thêu dệt nên bao truyền kì nổi danh ma mị về môn phái Gia tộc họ Đường này. Chuyện huyền bí, truyền miệng có người tin, có kẻ không. Xong chẳng có ai dám phủ nhận việc Đường Môn là thiên hạ đệ nhất độc môn. Hai loại khói xanh đỏ nọ là một trong số ít các độc dược vang danh thiên hạ của Đường Môn. Kim Xà đạn chính là độc dược điều chế từ nọc kim xà, cùng với hơn ba mươi loại độc dược. Một khi trúng thì toàn thân sưng tấy, sau đó dần dần lở loét, phù nề. Cuối cùng thì thân thể như một trái bóng nước, vỡ tan mà chết. Đoạn Trường phấn cũng là độc dược bí môn, tuy nhiên nó lại dùng Đoạn Trường thảo làm thuốc dẫn. Kẻ trúng độc, sau ba ngày bắt đầu phát tác, ruột tự đứt từng khúc mà chết…

Minh Tiến nghe thấy thanh âm tù và ngân vang, hắn khẽ cau mày mà ném thanh kiếm đang nắm trong tay đi. Hắn đã giảm lực đạo đi rất nhiều, ấy vậy mà Lộc Hòa vẫn bị đẩy bay lại. Huyền Thương nhanh tay lao tới, khẽ đẩy song chưởng đón đỡ phía sau lưng y. Tuy vậy vẫn phải lùi lại sáu bảy bước chân mới có thể dừng lại. Đám bạch y nhanh chóng bao vây hộ vệ hai người, chiến đao vẫn tua tủa hướng tới phía Minh Tiến đề phòng.

Đám nhân sĩ nọ ánh mắt lộ ra vẻ ngạc nhiên cực hạn, sau đó không ai bảo ai mà chủ động tìm đồng môn thì thào hỏi han. Minh Tiến bỏ qua cảnh vật xung quanh, hắn đã nhận ra bốn luồng khí tức kì quái đang mau chóng tiến về phía mình.

Lại thêm một lượng lớn bạch y hộ vệ chạy tới, gia nhập vào vòng cung tử thủ nọ. Các nhân sĩ thấy tình cảnh như vậy, tay ai không khỏi xiết chặt lấy binh khí. Tình hình của họ bây giờ quá bất lợi, chưa tới hai trăm người đối đầu với gần ba ngàn người, không phải châu chấu đá xe sao?

Minh Tiến thì trái lại, hắn chẳng thấy lo lắng mà chỉ cảm thấy tò mò. “Bốn luồng khí tức nọ dường như là nữ nhân?... Tại sao lại như vậy? Tuệ Hải nói đứng đầu Tứ Tiên Sơn là bốn nam nhân. Có khi nào y nhầm không?...” Minh Tiến lâm vào trầm tư, từ khí tức đang áp sát, hắn chỉ cảm nhận thấy thuần âm chân khí của nữ nhân chứ không hề có chút dương khí nào. Hắn cau mày, khẽ gãi gãi đầu. Chợt hai trong số bốn luồng khí tức biến mất, hắn hơi giật mình. Chỉ chưa đầy một giây, cả hai lại xuất hiện sát gần hắn. Một là ở trên phía trên đầu hắn, một là ngay trước mặt hắn.

Ánh mắt hắn lập tức ngưng trọng, thanh quang trong con ngươi lại lóe sáng. Trước mặt hắn lúc này là một bóng thân ảnh trắng đen lẫn lộn đang phi nhanh tới. Trên tay bóng trắng đen này là một thanh trường kiếm, kiếm tuy chưa rút khỏi vỏ gỗ mà hồng quang đã tản mát. Bóng trắng đen này nhằm thẳng ngực hắn mà đâm kiếm tới.

Phía trên cao, một bóng thân ảnh đen trắng khác đang nhún từng bước dài trên không mà lao tới. Mục tiêu của y đã rõ ràng, lam cầu bảo bọc Tiểu Sương. Trên tay bóng người này là một cặp phán quan bút, từng luồng quang mang tử sắc kéo dài thật đẹp mắt, tựa như dải lụa lao về phía lam cầu. Đứng phía trước đám hộ vệ, lúc này đã xuất hiện thêm hai người nữa. Quần áo cũng đồng dạng là một mầu đen trắng đan xen. Trông dáng người cùng y phục, chẳng ai có thể phủ nhận việc những người này là các đạo sĩ tu hành. Chỉ thấy mái tóc cùng chòm râu dài ai ai cũng đều bạc trắng, tuy nhiên có điểm lạ là nước da bọn họ lại khá hồng hào, không hề có chút dấu hiệu nhăn nheo già nua.

Minh Tiến vận chân lực, một chưởng đưa ra đón đỡ trực diện chiêu kiếm nọ. Đồng thời dùng ý niệm điều khiển Thiết Huyết phía trên cao. Thiết Huyết lơ lửng bên trong lam cầu khẽ rung lên như hưng phấn, nơi Long Nhãn nhanh tróng biến thành màu hồng đỏ, sau đó bên ngoài Lam cầu tự động sản sinh ra một thanh kiếm lam khí, lao thẳng tới luồng sáng tử sắc nọ.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 4 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138-139. Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253
Tiến »