Mộng Tu Tiên

Lượt đọc: 2847 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138-139. Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253
Tiến »
Chương 149
chương 149: thánh chỉ.

❊ ❊ ❊

Cốp cốp cốp… Tiếng vó ngựa gấp gáp lao về hướng Thanh Điền. Trên bốn con tuấn mã màu đen, có ba binh sĩ thân mặc chiến giáp, lưng đeo chiến đao. Người còn lại mặc một bộ y phục màu xanh lục, dường như là một thái giám. Cả bốn phóng như bay, tiếng vó ngựa vang tới từ xa cùng tiếng quát tháo tránh đường của ba tên binh sĩ nọ khiến mọi người đang đi lại trên con đường nhỏ đều vội vã tránh né…

- Lưu đại nhân, Lưu đại nhân… Mọi việc không ổn rồi!

Một nam nhân trung niên vội vã chạy thẳng vào khách phòng, nơi đó hắn, Tiểu Sương cũng Bá Ôn đang ngồi dùng bữa. Dường như quá lo lắng, nam nhân trung niên nọ bỏ qua hết tất cả, chạy tới trước mặt Bá Ôn mà quỳ lạy.

- Lưu đại nhân, mọi việc không ổn rồi. Cầu mong đại nhân cứu tiểu nữ nhà ta, van cầu ngài!

- Lão bá, hãy đứng lên đã. Có gì từ từ nói, mọi việc đều có cách giải quyết cả!

Bá Ôn đứng dậy, khẽ đỡ tay nam nhân nọ đứng lên, Minh Tiến nhanh nhẹn kéo cái ghế của hắn tới phía sau người này, Tiểu Sương thì nhanh nhảu mang tới một cốc trà. Nam nhân nọ hớp vội vài ngụm trà, sau đó gấp gáp nói.

- Lưu đại nhân, Tiểu Quang nhà ta trên đường đi chặt củi, vô tình gặp bốn vị sai nha hỏi thăm đường vào tới Thanh Điền. Tiểu Quang cố ý lừa cho họ đi đường vòng, sau đó một mạch về đâu báo tin cho ta. Nó còn nói bốn người nọ nhắc tới lệnh tiến cung cùng với tên ngài, vì vậy mà ta cấp tốc tới đây báo tin!

Bá Ôn thoáng cau mày, Thanh Điền này đã bao lâu nay miễn tiếp chiếu chỉ, vậy mà lần này lại có kẻ đến, có lẽ nào Nguyên Chương lại đang có mưu đồ gì đó? Đoạn lập tức quay sang phía Tiểu Sương cùng Minh Tiến, trên mặt đầy khẩn trương mà nói.

- Cả hai lập tức đưa tất cả các thiếu nữ trong thôn trốn đi, mọi việc còn lại để ta lo liệu. Mau đi đi!

Thanh Điền một phen nhốn nháo, Minh Tiến cùng Tiểu Sương nhanh tróng tới gõ cửa tất cả các nhà trong thôn, thông báo với họ tin khẩn, đồng thời bảo họ lập tức lùi về phía trong rừng để trốn đám sai nha nọ. Trong thôn lúc này dường như chạy loạn, vô số thiếu nữ mặt mày hớt hải, lo lắng chạy qua gọi nhau cùng trốn đi. Trong lúc này, năm thiếu nữ dạo nọ vẫn thản nhiên ở trong phòng. Thiếu nữ áo vàng khẽ cười.

- Cuối cùng cũng đã có cơ hội, các muội trước tiên mau chóng rời đi, mọi việc còn lại để cho ta!

Bốn nàng kia khẽ gật đầu, mau mắn rời đi, hòa vào dòng nữ nhân đang chạy trốn. Thiếu nữ áo vàng thì ngược lại, nàng thản nhiên cởi bỏ y phục, nhảy vào bồn nước tắm…

Minh Tiến cùng Tiểu Sương mau chóng dẫn những thiếu nữ nọ chạy về phía cánh rừng. Nơi này là nơi Bá Ôn thường cùng hăn đi hái thuốc, do đó mà hắn đã sớm quen thuộc. Dẫn tất cả lên trên một mỏm núi, sau đó đưa vào một thạch động lớn. Đây là nơi Bá Ôn thường dùng làm nơi nghỉ chân mỗi chuyến đi tìm dược vật. Minh Tiến khẽ liếc mắt nhìn quanh, trong thạch động lúc này có khoảng hơn bốn mươi nữ nhân, trên mặt ai cũng lộ ra vẻ lo lắng, bồn chồn cực hạn. Chợt có một người lên tiếng, một thiếu nữ áo hồng, gương mặt khả ái bất ngờ gọi.

- Nga tỷ, Nga tỷ…

- Có người chưa đi sao?

Minh Tiến ánh mắt chiếu tới thiếu nữ áo hồng nọ, ánh mắt hắn dường như làm nàng ta xấu hổ, hai má hồng lên. Một hồi lâu, nàng ta mới ấp úng nói.

- Công tử, còn thiếu tỷ tỷ của ta. Lúc người cùng Tiểu Sương muội tới báo tin, tỷ tỷ ấy dường như đang chuẩn bị tắm trong phòng riêng của mình!

- Cô nương ở gian nhà nào?

- Gian đầu tiên, phía Bắc!

Minh Tiến khẽ gật đầu trấn an, sau đó thân hình hắn chợt động, thân ảnh lóe sáng một cái rồi mờ dần mà biến mất. Những nữ nhân thuộc Ô Nha ty khi nhìn tới đều không ai bảo ai mà len lén nhìn nhau, họ đều không ngờ nam nhân này lại là một cao thủ võ công. Thông tin thu thập trước đây quả thật vô cùng khiếm khuyết, tất cả đều âm thầm lo lắng cho vị đại tỷ Trưởng ty. Hành động này của hắn khiến tất cả các thiếu nữ bên trong thạch động đều kêu lên một tiếng sợ hãi, chỉ duy nhất có vài người là khẽ thốt.

- Cao thủ… cao thủ võ công a…!

Minh Tiến trong lúc này cảm thấy sốt ruột, hắn vì thế không kiêng kị gì mà dùng ngay tới Di Động Thuật rời đi. Đây là tình huống khẩn cấp, nếu không phải vì vậy thì chắn chắn hắn chẳng bao giờ hiển lộ khả năng của bản thân mình. Tiểu Sương thì khẽ nheo nheo mắt, nhìn tới bóng thân ảnh chớp ẩn chớp hiện phía xa xa, trong lòng càng cảm thấy thú vị. “Sau lần này, nhất định phải trêu chọc chàng ta một phen mới được!”…

Phía ngoài cổng thôn, bốn con tuấn mã đã được ghìm cương lại. Bốn người nọ xuống ngựa, khẽ phủi phủi đi áo quần bám bụi đường mà tiến vào. Buộc ngựa tại một gốc cây khô, cả bốn đang định tiến vào sâu hơn thì giật mình. Chỉ thấy một đoàn người từ trong thôn tiến ra, đi đầu là một lão nhân già nua, bên cạnh đó là một nam nhân trung niên, thân vận nho y màu xám. Bốn người này đương nhiên nhận ra đây là ai, lập tức nét mặt thay đổi, cố nặn ra nụ cười hướng tới người kia.

- Lưu đại nhân!

- Không dám, Bá Ôn đã từ quan, xin đừng dùng danh xưng ấy để gọi. Không biết mấy vị Nội Cung Thị Vệ cùng với vị Công Công này có việc gì mà phải lặn lội tới Thanh Điền xa xôi này?

Bá Ôn nói, ánh mắt khẽ lướt nhanh trên y phục những kẻ mới đến. Y đương nhiên có thể nhận ra chiến giáp của Nội Cung Thị Vệ, còn tên thái giám nọ, qua y phục dường như là một thái giám mang hàm thất phẩm. Tên thái giám nọ khẽ cười, sau đó cung kính bái lễ nói.

- Lưu đại nhân khách sáo rồi!... Lưu Bá Ôn cùng toàn bộ dân chúng tiếp chỉ!

Câu sau, giọng điệu y đã hoàn toàn thay đổi. Ngoại trừ Lưu Bá Ôn, còn lại dân chúng đều quỳ rạp cả xuống. Vốn Bá Ôn đã được chính Nguyên Chương ban cho được miễn quỳ khi tiếp chiếu chỉ. Tên thái giám nọ khẽ hắng giọng, sau đó cất lên chất giọng the thé đặc trưng.

- Phụng Thiên Thừa Vận, hoàng đế chiếu rằng. Trẫm thường nghe nói, có nhiều đoàn người đổ dồn về Thanh Điền. Quan lại địa phương có tấu chương dâng lên, nói đó là đa phần các nhà có nữ nhân trốn tránh tiến cung. Nhưng một số quan lại khác trong triều, lại dâng tấu nói rằng những vị kia cố ý gây bất lợi cho Bá Ôn mà dựng chuyện, đề nghị trẫm xử phạt. Nay để minh bạch, trẫm dùng một trăm thị vệ đưa tới tận nơi xem xét, nếu như tấu chương kia là sai, nhất định phải xử phạt nặng. Việc này chắc chắn Bá Ôn không bằng lòng, nhưng trẫm không muốn kẻ ở ngoài cố ý đổ lên cho Bá Ôn cái danh phản đồ. Vì thế chỉ còn cách mạo muội dùng người, lấy sự thật để đối lại điều giả dối. Mong Bá Ôn hiểu cho trẫm. Khâm Thử!

Đám người nghe xong thì ai nấy đều cảm thấy lo lắng không thôi, lén lút nhìn nhau. Duy nhất Bá Ôn là vẫn không tỏ thái độ gì, chỉ cung kính khom tay.

- Lưu Bá Ôn tiếp chỉ!

Sau đó cung kính đưa hai tay nhận lấy chiếu chỉ từ tay tên thái giám nọ. Vị nọ sau khi giao lại chiếu chỉ, khẽ cười mà nói.

- Một trăm Thị Vệ phải một hai canh giờ nữa mới tới nơi. Chi bằng lúc này phiền Lưu đại nhân cho chúng ta xem xét qua hộ tịch của Thanh Điền, để lát nữa khi kiểm tra tránh gây ra phiền toái cho người dân bản địa!...

Minh Tiến lúc này đang ngồi chễm trệ trên một trạc cây lớn, ánh mắt chăm chú quan sát mọi sự việc bên trong Thanh Điền. Chợt đôi mắt hắn lóe lên ánh ngân quang, con ngươi xẻ dọc mà nhìn tới phía xa. Chỉ thấy nơi ấy, bụi đất tung mịt mù. Minh Tiến cau mày, hắn nhìn thấy có một đại đội nhân mã đang phi nước đại lao nhanh tới đây. Trong lòng càng khẩn trương hơn, hắn nhảy xuống, nhằm hướng những căn nhà mới xây mà chạy nhanh tới.

Trái với thần thái lo lắng của mọi người dân Thanh Điền, thiếu nữ áo vàng nọ vẫn thản nhiên ngâm mình trong bồn nước ấm. Trong đầu nàng lúc này xuất hiện cơ man là các kế sách, các hành động nhằm đối phó với việc tên đệ tử của Lưu Bá Ôn sắp tới đây tìm nàng. “Theo thông tin thu thập được, y là kẻ không biết võ công. Nếu vậy lát nữa ta sẽ cố gắng kéo dài thời gian, chờ cho đám người kia vào tới nơi lục soát. Lúc ấy, y không có võ công, chắc chắn sẽ tính cách đưa ta đem ẩn núp ngay trong nhà. Ta lại nhân cơ hội đó vờ như bất tỉnh… Hừm, trong nhà chỉ có chiếc tủ lớn là có thể đủ chỗ cho cả hai ẩn nấp… Ta sẽ treo sẵn huy bài Ô Nha ngoài cánh cửa…”. Nàng tính toán tới đó, trong lòng đã phần nào bớt đi sự lo lắng, nhẹ nhàng vươn tay dùng khăn lụa ấp nước vuốt ve lên thân thể. Khẽ ngả đầu tựa vào bồn nước, lại lấy khăn bông nút vào hai lỗ tai, nàng thoải mái ngả người vào thành bồn, nhắm mắt chờ đợi con mồi lọt lưới…

Minh Tiến trước tiên không tìm trực tiếp tới căn nhà phía bắc nọ, hắn trước tiên chạy về nhà Bá Ôn. Hắn tính toán rằng, lúc đám người nọ bắt đầu lục soát, mọi thứ nhộn nhạo mới là thời điểm tốt để ra tay. Thêm nữa, hiện tại ba tên lính nọ vẫn đang chậm chạp lượn lờ xung quanh các ngôi nhà của thôn. Mặc dù với những kẻ này, hắn có thể xử lý một cách dễ dàng nhưng nếu làm như vậy sẽ gây ra sự nghi ngờ. Đặc biệt là khi đám lính kia tới nơi, sự mất tích của một, hai hay cả ba tên lính chắc chắn sẽ làm cho chúng truy tìm. Như vậy, thạch động kia rất có nguy cơ bị bại lộ. Nghĩ là làm, hắn lững thững trở về nhà của Bá Ôn. Những người khác khi thấy hắn đều tỏ ra khá bồn chồn, hắn khẽ ra dấu im lặng, gật gật đầu. Sau đó len vào đám người đang đứng túm tụm trước phòng khách của Bá Ôn mà nhìn vào. Chỉ thấy ở bên trong, lão già tên Tiên nọ cùng với Bá Ôn và một người nữa mặc y phục màu lam đang cắm cúi vào mấy cuốn sách lớn màu xám.

Qua chừng một giờ đồng hồ, phía bên ngoài thôn lại vang lên những tiếng vó ngựa lốp cốp. Tiếng người quát tháo cùng tiếng ngựa hí vang lên khiến ọi người đang chăm chú phía bên trong phòng đều giật mình nhìn ra. Tên thái giám nọ nghe thấy vậy thì khẽ cười, tay cầm một quyển sổ mà đứng lên, mau chân bước ra ngoài. Bá Ôn đỡ Tiên lão đi theo, khi đi qua mặt Minh Tiến, y để lại cho hắn một cái nhìn đầy lo lắng. Minh Tiến khẽ gật gật đầu, hòa vào đoàn người tiến ra phía ngoài thôn.

Phía ngoài thôn lúc này đã có một đại đội nhân mã đứng đó, họ xếp hàng chỉnh tề, ai ai cũng mặc chiến giáp, đeo chiến đao sáng loáng. Tên thái giám nọ the thé cất lời, sau đó phân chia ra từng tốp mười người, lần lượt xuống ngựa mà tỏa đi khám xét. “Thời cơ tới!” Minh Tiến nhủ thầm, khẽ tách khỏi đoàn người bí mật tiến về gian nhà mới xây phía bắc.

Cốp cốp cốp… Tiếng vó ngựa gấp gáp lao về hướng Thanh Điền. Trên bốn con tuấn mã màu đen, có ba binh sĩ thân mặc chiến giáp, lưng đeo chiến đao. Người còn lại mặc một bộ y phục màu xanh lục, dường như là một thái giám. Cả bốn phóng như bay, tiếng vó ngựa vang tới từ xa cùng tiếng quát tháo tránh đường của ba tên binh sĩ nọ khiến mọi người đang đi lại trên con đường nhỏ đều vội vã tránh né…

- Lưu đại nhân, Lưu đại nhân… Mọi việc không ổn rồi!

Một nam nhân trung niên vội vã chạy thẳng vào khách phòng, nơi đó hắn, Tiểu Sương cũng Bá Ôn đang ngồi dùng bữa. Dường như quá lo lắng, nam nhân trung niên nọ bỏ qua hết tất cả, chạy tới trước mặt Bá Ôn mà quỳ lạy.

- Lưu đại nhân, mọi việc không ổn rồi. Cầu mong đại nhân cứu tiểu nữ nhà ta, van cầu ngài!

- Lão bá, hãy đứng lên đã. Có gì từ từ nói, mọi việc đều có cách giải quyết cả!

Bá Ôn đứng dậy, khẽ đỡ tay nam nhân nọ đứng lên, Minh Tiến nhanh nhẹn kéo cái ghế của hắn tới phía sau người này, Tiểu Sương thì nhanh nhảu mang tới một cốc trà. Nam nhân nọ hớp vội vài ngụm trà, sau đó gấp gáp nói.

- Lưu đại nhân, Tiểu Quang nhà ta trên đường đi chặt củi, vô tình gặp bốn vị sai nha hỏi thăm đường vào tới Thanh Điền. Tiểu Quang cố ý lừa cho họ đi đường vòng, sau đó một mạch về đâu báo tin cho ta. Nó còn nói bốn người nọ nhắc tới lệnh tiến cung cùng với tên ngài, vì vậy mà ta cấp tốc tới đây báo tin!

Bá Ôn thoáng cau mày, Thanh Điền này đã bao lâu nay miễn tiếp chiếu chỉ, vậy mà lần này lại có kẻ đến, có lẽ nào Nguyên Chương lại đang có mưu đồ gì đó? Đoạn lập tức quay sang phía Tiểu Sương cùng Minh Tiến, trên mặt đầy khẩn trương mà nói.

- Cả hai lập tức đưa tất cả các thiếu nữ trong thôn trốn đi, mọi việc còn lại để ta lo liệu. Mau đi đi!

Thanh Điền một phen nhốn nháo, Minh Tiến cùng Tiểu Sương nhanh tróng tới gõ cửa tất cả các nhà trong thôn, thông báo với họ tin khẩn, đồng thời bảo họ lập tức lùi về phía trong rừng để trốn đám sai nha nọ. Trong thôn lúc này dường như chạy loạn, vô số thiếu nữ mặt mày hớt hải, lo lắng chạy qua gọi nhau cùng trốn đi. Trong lúc này, năm thiếu nữ dạo nọ vẫn thản nhiên ở trong phòng. Thiếu nữ áo vàng khẽ cười.

- Cuối cùng cũng đã có cơ hội, các muội trước tiên mau chóng rời đi, mọi việc còn lại để cho ta!

Bốn nàng kia khẽ gật đầu, mau mắn rời đi, hòa vào dòng nữ nhân đang chạy trốn. Thiếu nữ áo vàng thì ngược lại, nàng thản nhiên cởi bỏ y phục, nhảy vào bồn nước tắm…

Minh Tiến cùng Tiểu Sương mau chóng dẫn những thiếu nữ nọ chạy về phía cánh rừng. Nơi này là nơi Bá Ôn thường cùng hăn đi hái thuốc, do đó mà hắn đã sớm quen thuộc. Dẫn tất cả lên trên một mỏm núi, sau đó đưa vào một thạch động lớn. Đây là nơi Bá Ôn thường dùng làm nơi nghỉ chân mỗi chuyến đi tìm dược vật. Minh Tiến khẽ liếc mắt nhìn quanh, trong thạch động lúc này có khoảng hơn bốn mươi nữ nhân, trên mặt ai cũng lộ ra vẻ lo lắng, bồn chồn cực hạn. Chợt có một người lên tiếng, một thiếu nữ áo hồng, gương mặt khả ái bất ngờ gọi.

- Nga tỷ, Nga tỷ…

- Có người chưa đi sao?

Minh Tiến ánh mắt chiếu tới thiếu nữ áo hồng nọ, ánh mắt hắn dường như làm nàng ta xấu hổ, hai má hồng lên. Một hồi lâu, nàng ta mới ấp úng nói.

- Công tử, còn thiếu tỷ tỷ của ta. Lúc người cùng Tiểu Sương muội tới báo tin, tỷ tỷ ấy dường như đang chuẩn bị tắm trong phòng riêng của mình!

- Cô nương ở gian nhà nào?

- Gian đầu tiên, phía Bắc!

Minh Tiến khẽ gật đầu trấn an, sau đó thân hình hắn chợt động, thân ảnh lóe sáng một cái rồi mờ dần mà biến mất. Những nữ nhân thuộc Ô Nha ty khi nhìn tới đều không ai bảo ai mà len lén nhìn nhau, họ đều không ngờ nam nhân này lại là một cao thủ võ công. Thông tin thu thập trước đây quả thật vô cùng khiếm khuyết, tất cả đều âm thầm lo lắng cho vị đại tỷ Trưởng ty. Hành động này của hắn khiến tất cả các thiếu nữ bên trong thạch động đều kêu lên một tiếng sợ hãi, chỉ duy nhất có vài người là khẽ thốt.

- Cao thủ… cao thủ võ công a…!

Minh Tiến trong lúc này cảm thấy sốt ruột, hắn vì thế không kiêng kị gì mà dùng ngay tới Di Động Thuật rời đi. Đây là tình huống khẩn cấp, nếu không phải vì vậy thì chắn chắn hắn chẳng bao giờ hiển lộ khả năng của bản thân mình. Tiểu Sương thì khẽ nheo nheo mắt, nhìn tới bóng thân ảnh chớp ẩn chớp hiện phía xa xa, trong lòng càng cảm thấy thú vị. “Sau lần này, nhất định phải trêu chọc chàng ta một phen mới được!”…

Phía ngoài cổng thôn, bốn con tuấn mã đã được ghìm cương lại. Bốn người nọ xuống ngựa, khẽ phủi phủi đi áo quần bám bụi đường mà tiến vào. Buộc ngựa tại một gốc cây khô, cả bốn đang định tiến vào sâu hơn thì giật mình. Chỉ thấy một đoàn người từ trong thôn tiến ra, đi đầu là một lão nhân già nua, bên cạnh đó là một nam nhân trung niên, thân vận nho y màu xám. Bốn người này đương nhiên nhận ra đây là ai, lập tức nét mặt thay đổi, cố nặn ra nụ cười hướng tới người kia.

- Lưu đại nhân!

- Không dám, Bá Ôn đã từ quan, xin đừng dùng danh xưng ấy để gọi. Không biết mấy vị Nội Cung Thị Vệ cùng với vị Công Công này có việc gì mà phải lặn lội tới Thanh Điền xa xôi này?

Bá Ôn nói, ánh mắt khẽ lướt nhanh trên y phục những kẻ mới đến. Y đương nhiên có thể nhận ra chiến giáp của Nội Cung Thị Vệ, còn tên thái giám nọ, qua y phục dường như là một thái giám mang hàm thất phẩm. Tên thái giám nọ khẽ cười, sau đó cung kính bái lễ nói.

- Lưu đại nhân khách sáo rồi!... Lưu Bá Ôn cùng toàn bộ dân chúng tiếp chỉ!

Câu sau, giọng điệu y đã hoàn toàn thay đổi. Ngoại trừ Lưu Bá Ôn, còn lại dân chúng đều quỳ rạp cả xuống. Vốn Bá Ôn đã được chính Nguyên Chương ban cho được miễn quỳ khi tiếp chiếu chỉ. Tên thái giám nọ khẽ hắng giọng, sau đó cất lên chất giọng the thé đặc trưng.

- Phụng Thiên Thừa Vận, hoàng đế chiếu rằng. Trẫm thường nghe nói, có nhiều đoàn người đổ dồn về Thanh Điền. Quan lại địa phương có tấu chương dâng lên, nói đó là đa phần các nhà có nữ nhân trốn tránh tiến cung. Nhưng một số quan lại khác trong triều, lại dâng tấu nói rằng những vị kia cố ý gây bất lợi cho Bá Ôn mà dựng chuyện, đề nghị trẫm xử phạt. Nay để minh bạch, trẫm dùng một trăm thị vệ đưa tới tận nơi xem xét, nếu như tấu chương kia là sai, nhất định phải xử phạt nặng. Việc này chắc chắn Bá Ôn không bằng lòng, nhưng trẫm không muốn kẻ ở ngoài cố ý đổ lên cho Bá Ôn cái danh phản đồ. Vì thế chỉ còn cách mạo muội dùng người, lấy sự thật để đối lại điều giả dối. Mong Bá Ôn hiểu cho trẫm. Khâm Thử!

Đám người nghe xong thì ai nấy đều cảm thấy lo lắng không thôi, lén lút nhìn nhau. Duy nhất Bá Ôn là vẫn không tỏ thái độ gì, chỉ cung kính khom tay.

- Lưu Bá Ôn tiếp chỉ!

Sau đó cung kính đưa hai tay nhận lấy chiếu chỉ từ tay tên thái giám nọ. Vị nọ sau khi giao lại chiếu chỉ, khẽ cười mà nói.

- Một trăm Thị Vệ phải một hai canh giờ nữa mới tới nơi. Chi bằng lúc này phiền Lưu đại nhân cho chúng ta xem xét qua hộ tịch của Thanh Điền, để lát nữa khi kiểm tra tránh gây ra phiền toái cho người dân bản địa!...

Minh Tiến lúc này đang ngồi chễm trệ trên một trạc cây lớn, ánh mắt chăm chú quan sát mọi sự việc bên trong Thanh Điền. Chợt đôi mắt hắn lóe lên ánh ngân quang, con ngươi xẻ dọc mà nhìn tới phía xa. Chỉ thấy nơi ấy, bụi đất tung mịt mù. Minh Tiến cau mày, hắn nhìn thấy có một đại đội nhân mã đang phi nước đại lao nhanh tới đây. Trong lòng càng khẩn trương hơn, hắn nhảy xuống, nhằm hướng những căn nhà mới xây mà chạy nhanh tới.

Trái với thần thái lo lắng của mọi người dân Thanh Điền, thiếu nữ áo vàng nọ vẫn thản nhiên ngâm mình trong bồn nước ấm. Trong đầu nàng lúc này xuất hiện cơ man là các kế sách, các hành động nhằm đối phó với việc tên đệ tử của Lưu Bá Ôn sắp tới đây tìm nàng. “Theo thông tin thu thập được, y là kẻ không biết võ công. Nếu vậy lát nữa ta sẽ cố gắng kéo dài thời gian, chờ cho đám người kia vào tới nơi lục soát. Lúc ấy, y không có võ công, chắc chắn sẽ tính cách đưa ta đem ẩn núp ngay trong nhà. Ta lại nhân cơ hội đó vờ như bất tỉnh… Hừm, trong nhà chỉ có chiếc tủ lớn là có thể đủ chỗ cho cả hai ẩn nấp… Ta sẽ treo sẵn huy bài Ô Nha ngoài cánh cửa…”. Nàng tính toán tới đó, trong lòng đã phần nào bớt đi sự lo lắng, nhẹ nhàng vươn tay dùng khăn lụa ấp nước vuốt ve lên thân thể. Khẽ ngả đầu tựa vào bồn nước, lại lấy khăn bông nút vào hai lỗ tai, nàng thoải mái ngả người vào thành bồn, nhắm mắt chờ đợi con mồi lọt lưới…

Minh Tiến trước tiên không tìm trực tiếp tới căn nhà phía bắc nọ, hắn trước tiên chạy về nhà Bá Ôn. Hắn tính toán rằng, lúc đám người nọ bắt đầu lục soát, mọi thứ nhộn nhạo mới là thời điểm tốt để ra tay. Thêm nữa, hiện tại ba tên lính nọ vẫn đang chậm chạp lượn lờ xung quanh các ngôi nhà của thôn. Mặc dù với những kẻ này, hắn có thể xử lý một cách dễ dàng nhưng nếu làm như vậy sẽ gây ra sự nghi ngờ. Đặc biệt là khi đám lính kia tới nơi, sự mất tích của một, hai hay cả ba tên lính chắc chắn sẽ làm cho chúng truy tìm. Như vậy, thạch động kia rất có nguy cơ bị bại lộ. Nghĩ là làm, hắn lững thững trở về nhà của Bá Ôn. Những người khác khi thấy hắn đều tỏ ra khá bồn chồn, hắn khẽ ra dấu im lặng, gật gật đầu. Sau đó len vào đám người đang đứng túm tụm trước phòng khách của Bá Ôn mà nhìn vào. Chỉ thấy ở bên trong, lão già tên Tiên nọ cùng với Bá Ôn và một người nữa mặc y phục màu lam đang cắm cúi vào mấy cuốn sách lớn màu xám.

Qua chừng một giờ đồng hồ, phía bên ngoài thôn lại vang lên những tiếng vó ngựa lốp cốp. Tiếng người quát tháo cùng tiếng ngựa hí vang lên khiến ọi người đang chăm chú phía bên trong phòng đều giật mình nhìn ra. Tên thái giám nọ nghe thấy vậy thì khẽ cười, tay cầm một quyển sổ mà đứng lên, mau chân bước ra ngoài. Bá Ôn đỡ Tiên lão đi theo, khi đi qua mặt Minh Tiến, y để lại cho hắn một cái nhìn đầy lo lắng. Minh Tiến khẽ gật gật đầu, hòa vào đoàn người tiến ra phía ngoài thôn.

Phía ngoài thôn lúc này đã có một đại đội nhân mã đứng đó, họ xếp hàng chỉnh tề, ai ai cũng mặc chiến giáp, đeo chiến đao sáng loáng. Tên thái giám nọ the thé cất lời, sau đó phân chia ra từng tốp mười người, lần lượt xuống ngựa mà tỏa đi khám xét. “Thời cơ tới!” Minh Tiến nhủ thầm, khẽ tách khỏi đoàn người bí mật tiến về gian nhà mới xây phía bắc.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 4 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138-139. Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253
Tiến »