Mị Công Khanh

Lượt đọc: 6999 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246
Tiến »
Chương 59
dự tiệc.

❊ ❊ ❊

Ngu Công đã được mời đến.

Hắn mở to mắt nhìn văn tự người Hồ trên đèn Khổng Minh thật lâu, không hề lên tiếng.

Tướng lĩnh trung niên nhíu mày, hỏi: “Ngu Công, chữ này là nói về cái gì?”

Ngu Công ngẩng đầu nhìn hắn, chỉ vào chữ ở mặt trên, nói: “Đây là chữ Vương, đây là chữ Hoằng.”

Tướng lĩnh trung niên thất thanh kêu lên: “Vương Hoằng? Đúng là Vương Hoằng sao?”

Ngu Công gật đầu, nói: “Mặt sau này cũng có hai chữ, là A Dung. Cũng là tên một người. Văn tướng quân, hai mặt hợp thành bốn chữ, Vương Hoằng, A Dung. Hai từ đều là tên gọi.”

Văn tướng quân ngẩn ngơ, hắn thì thào nói: “Vương Thất lang? Vậy mà có liên quan đến Vương Thất lang ư?”

Sắc mặt của hắn thay đổi, sau một lúc lâu, hắn vái chào Ngu Công thật sâu, hỏi: “Công nghĩ rằng việc này nên xử trí thế nào?”

Ngu Công liếc mắt xem thường, nói: “Chuyện nào có đáng gì? Giao đèn Khổng Minh này cho Vương Thất lang là được rồi.”

Hắn nhìn thấy Văn tướng quân có chút chần chờ, không khỏi sốt ruột nói: “Cách làm người của Vương Thất lang thì đâu có gì phải e ngại.” Dừng một chút, hắn thở dài một hơi: “Nhưng mà hiện tại Vương Thất lang cũng không ở trong thành Nam Dương. Tướng quân phải chờ thêm hai ngày nữa mới có thể gặp cậu ta.”

Văn tướng quân gật đầu, ha ha cười nói: “Nếu đèn Khổng Minh này ghi tên Vương Hoằng, tất nhiên không liên quan đến người Hồ rồi. Vậy chờ hai ngày rồi nói sau.” Hắn cười rất thích thú, trong giọng nói vẫn có hai phần không xác định.

Ngu Công gật đầu, không hề nhiều lời, vái chào rồi cáo từ rời đi.

Trong phủ Nam Dương vương.

Lại một đêm trôi qua.

Đêm nay, Trần Dung thả đèn Khổng Minh, cuối cùng mệt mỏi đi vào giấc ngủ, trong mộng ngoại trừ đèn Khổng Minh thì đó là gương mặt nam nhân lấp lánh dưới ngòi bút của nàng.

Sáng sớm, Trần Dung tỉnh dậy trong tiếng chim hót ríu rít.

Được hai tỳ nữ hầu hạ, Trần Dung rửa mặt chải đầu, sau đó bắt đầu đàn khúc ‘Danh sĩ ngâm’. May mắn tiếng đàn cũng dễ nghe, bằng không mỗi ngày cứ tấu khúc này, nàng chịu được, nhưng hai tỳ nữ và nhóm mỹ nhân bốn phía cũng không chịu nổi.

Đảo mắt đã đến buổi chiều.

Trần Dung đánh đàn đến mệt mỏi, trở lại trên tháp nghỉ một hồi, đúng lúc này, giọng của tỳ nữ trẻ tuổi truyền đến từ bên ngoài: “Nữ lang tỉnh chưa? Vương gia phái người đến đây, nói mời nữ lang tới dự tiệc!”

Trần Dung bừng tỉnh từ trong mộng, nàng ngồi thẳng dậy, nhìn chằm chằm cửa phòng, trầm giọng hỏi: “Dự tiệc ư?”

Tỳ nữ trẻ tuổi đáp: “Vâng, nói là muốn nữ lang rửa mặt chải đầu cẩn thận, nửa canh giờ sau tới dự yến tiệc trong phủ.”

Trần Dung chậm rãi giơ tay, sau khi xoa tới xoa lui cặp mắt mình, nàng mở to mắt, thấp giọng đáp: “Chuẩn bị nước ấm đi.”

Tỳ nữ kia chần chờ một hồi rồi đáp: “Vâng.”

Ngay cả ở phủ Nam Dương vương không phải ở đâu cũng có thùng gỗ để tắm, nói đến nói đi, với thân phận của Trần Dung thì nàng cũng không được hưởng thụ như thế.

Lập tức, hai tì nữ vội vàng nấu nước, sau đó đổ đầy nước ấm vào thùng gỗ.

Sau sa màn, nước ấm trong thùng gỗ bốc lên hơi nước hôi hổi như lớp sương mù, Trần Dung nhìn nước gợn nhộn nhạo, rồi ảnh ngược của khuôn mặt mình trên đó.

Hai tì nữ đứng bên trái bên phải nàng, thấy nàng chần chờ thì cũng không thúc giục.

Một lát sau, Trần Dung mở ra hai tay, nhẹ giọng nói: “Cởi áo.”

“Vâng.”

Tắm rửa, vấn tóc, tùy tiện mặc một bộ hoa phục vào, sau khi Trần Dung chuẩn bị xong xuôi, thời gian nửa canh giờ cũng đã sắp hết.

Nơi chủ viện, tiếng sanh nhạc cùng với tiếng ca mỹ nhân phiêu đãng, cách xa như vậy, nàng thậm chí có thể ngửi thấy mùi hương son phấn theo gió bay tới.

Trần Dung cất bước, nói: “Đi thôi.”

Hai tỳ nữ nhìn thoáng qua nhau, tỳ nữ trẻ tuổi cúi đầu, thi lễ với nàng rồi nói: “Nữ lang, xin bỏ trâm cài lại.”

Trần Dung liếc mắt nhìn các nàng một cái, lạnh lùng cười, cũng không trả lời, chỉ quát: “Đi thôi.”

Dứt lời, nàng vung tay áo, xoay người đi ra.

Hai tỳ nữ nhìn bóng dáng nàng, sau khi ngẩn ngơ, tỳ nữ trẻ tuổi thấp giọng hỏi: “Làm gì bây giờ?”

Tỳ nữ lớn tuổi lắc đầu, nói: “Làm bộ như không biết, chúng ta theo sau đi.”

“Được.”

Lúc này, đã đến chạng vạng.

Chân trời phía tây sáng ngời, từng đám mây nhiễm màu đỏ hồng vô cùng tiên diễm. Trần Dung nhìn bầu trời, bước chân cứng ngắc ngay từ đầu trở nên dần thong dong.

Lúc này, tiểu mỹ nhân tới dự tiệc thật đúng là không ít. Nhưng khi mỗi một mỹ nhân nhìn thấy Trần Dung đều không tự chủ quay đầu lại nhìn nàng.

Lúc này Trần Dung đã được hai tỳ nữ điểm trang tỉ mỉ, dáng người của nàng vốn vô cùng xinh đẹp, xiêm y lại khiến màu da càng thêm nổi bật, cả người có thể nói là diễm quang bắn ra bốn phía, khiến người xung quanh đều trở nên lu mờ.

Đối mặt với ánh mắt kinh diễm của chúng nữ, Trần Dung vung tay áo dài, trâm cài cầm trong lòng bàn tay đâm vào làn da đau nhức.

Trần Dung bước ra tây viện.

Trên đường đi tới chủ viện, mùi hương son phấn hòa trộn với tiếng đàn sáo tạo nên một vẻ phồn hoa thịnh thế. Trần Dung nhìn từng mỹ nhân đi qua đi lại như nước chảy, đột nhiên trào ra một suy nghĩ: Nam Dương vương như thế thực đáng để Nhiễm Mẫn bọn họ liều mạng bảo vệ sao?

Ý niệm trong đầu này vừa xẹt qua, trong nháy mắt nàng nghĩ tới một khi Nam Dương thành bị phá thì kết cục của mọi người trong thành thế nào, vì vậy vội vàng xóa bỏ sự chán ghét trong lòng.

Từ tây viện đến chủ viện cũng chỉ là khoảng cách mấy trăm bước, dù Trần Dung không ngồi xe, dù nàng đi rất chậm, sau nửa canh giờ, nàng cũng đã đến nơi.

Đứng ở ngoài sân, nhìn chủ điện thắp đèn đuốc sáng trưng trong khi ánh mặt trời còn sáng ngời, Trần Dung hít một hơi, nhanh bước vào.

Phủ Nam Dương vương cũng không giống các phủ đệ khác, ở trong này, mỗi một mỹ nhân, mặc kệ nàng có thân phận hay không, chỉ cần tham gia yến hội thì bắt đầu bước vào từ cửa chính.

Khi Trần Dung bước vào trong điện, phía trước nàng là các mỹ nhân ngồi đầy phía trên, tựa như trăm hoa đua nở đủ loại kiểu dáng màu sắc, ở phía sau nàng, cũng là các mỹ nhân son phấn tỏa hương, điểm trang tỉ mỉ.

Mà ở trước điện, Nam Dương vương cùng mười mấy thuộc hạ của lão ta đang ngồi trên chủ tháp, một bên phẩm rượu, một bên híp mắt. Trong tiếng âm nhạc, bọn họ thưởng thức thắng cảnh các mỹ nhân đang uyển chuyển nhẹ nhàng bước vào

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 14 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246
Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang