Mị Công Khanh

Lượt đọc: 6889 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246
Tiến »
Chương 14
tiểu lang tôn gia.

❊ ❊ ❊

Ngoài xe ngựa, cho dù là Bình ẩu hay là Thượng tẩu đều trợn mắt há hốc mồm, cũng không biết qua bao lâu, Bình ẩu mới hé miệng hỏi: “Nữ lang, khi nào thì người học được cầm kỹ giỏi như thế?”

Trần Dung trầm mặc.

Sau đó, Trần Dung thấp giọng nói: “Ta học được ở trong mộng.”

Không đợi bọn họ tỉnh lại, giọng Trần Dung trầm xuống, ra mệnh lệnh: “Việc này không thể nói ra ngoài, về sau nếu có ai hỏi, các ngươi cứ nói sau khi phụ huynh rời đi ta đã bắt đầu học cầm.”

Bình ẩu và Thượng tẩu ngươi nhìn ta, ta nhìn ngươi.

Cả đời bọn họ đều ở trong Trần phủ nho nhỏ, trong Bình thành nho nhỏ, cũng không hiểu biết nhiều. Trần Dung nói nàng học được ở trong mộng, tuy rằng bọn họ không thể nào tin, nhưng cũng không thể nghĩ ra được lý do khác.

Một lát sau, giọng nói của Thượng tẩu truyền đến: “Vâng, nữ lang cứ việc yên tâm.” Bên cạnh, đám người Bình ẩu cũng đáp ứng.

Trong suy nghĩ đơn giản của bọn họ, giờ phút này, nếu không nghĩ ra thì không nghĩ nữa, hiện tại nữ lang làm việc tựa như có thần linh trợ giúp, có lẽ cầm kĩ thật sự đúng là nàng đã học được ở trong mộng.

Trong xe ngựa, Trần Dung gật đầu, dặn dò: “Nếu có người tìm ta, cứ nói ta ngủ rồi.”

“Vâng.”

Lúc này, đoàn xe lại lên đường.

Sau khi hai đoàn xe hội hợp, toàn bộ đội ngũ thẳng tiến đi được mười dặm. Vó ngựa đạp đất, cát bụi nổi lên cuồn cuộn, đi ở giữa cũng không nhìn thấy trước sau.

Sau khi Trần Dung gảy ra một khúc kia, vẫn im lặng ngồi trong xe ngựa, không lộ diện lần nữa. Trong lúc đó, Vương Ngũ lang phái người tìm nàng, đều bị Thượng tẩu và Bình ẩu đuổi khéo.

Trước đó, các cô nương Vương thị cùng Dũ thị đang nghẹn tức giận đố kỵ chuẩn bị đánh giá Trần Dung một phen, cho dù cầm kĩ không bằng nàng, cũng có thể hơn nàng ở một phương diện khác? Cho dù không thể so sánh nổi, cũng có thể buộc nàng lần lượt biểu lộ cầm kỹ thi họa? Chỉ cần nàng xuất hiện, bọn họ sẽ có cách để tranh cao thấp.

Nhưng các nàng ta thật không ngờ, Trần Dung lại nghỉ ngơi, không lộ mặt nữa.

Lúc này, đoàn xe đang tiến lên đột nhiên bị chững lại.

Trần Dung vén rèm xe, thấp giọng hỏi: “Làm sao vậy?”

Thượng tẩu trả lời: “Ta đi nhìn xem.”

Sau hai khắc, Thượng tẩu đã trở lại, lão ngồi xuống vị trí xa phu, bẩm báo với Trần Dung: “Gặp gỡ một nhánh của Tôn thị, dường như Tôn thị gặp phải đạo phỉ, người lớn đều đã chết, chỉ có một tiểu lang quân cùng gia phó trốn thoát được.”

Giọng nói của Thượng tẩu vừa vang lên, phía trước trở nên ồn ào náo động. Ngay sau đó, một chiếc xe ngựa phong trần mệt mỏi điều khiển đi về phía bọn họ.

Trong xe ngựa kia có thể thấy được vốn rất xa hoa. Có điều ở giờ khắc này, trên xe ngựa gỗ kim đó có dấu vết đao kiếm ở khắp nơi.

Ngồi ở vị trí xa phu, là một thiếu niên 15, 16 tuổi. Thiếu niên này mày kiếm mắt sáng, mũi cao thẳng, hiện tại cậu mím chặt môi, vẻ mặt mỏi mệt.

Tuy là như thế, nhưng lưng thiếu niên này rất thẳng, quần áo màu trắng sạch sẽ vô cùng, tóc chỉ hơi rối loạn.

Ở bên cạnh thiếu niên, Vương Ngũ lang nhíu mày nói: “Tôn tiểu lang, việc điều khiển xe ngựa này để hạ nhân làm đi. Nếu tiểu lang nguyện ý, ta lập tức phái vài người tới giúp.”

Tôn tiểu lang lắc đầu, nói: “Không cần.”

Phun ra ba chữ này xong, cũng không nói thêm gì nữa.

Mặt Vương Ngũ lang càng nhăn hơn, hắn nhếch môi, nói: “Đây là ý của Thất lang nhà ta, tiểu lang cần gì bất cận nhân tình như thế (không để ý đến quan hệ tình cảm)?”

Lúc này, ngay cả một chữ Tôn tiểu lang cũng không đáp lời hắn.

Vương Ngũ lang bị mất mặt, cũng không giữ được bình tĩnh nữa, hắn hướng tới Tôn tiểu lang chắp tay, thét ra lệnh điều khiển xe ngựa chạy về phía trước.

Chỉ chốc lát, thiếu niên liền đi tới bên cạnh xe ngựa của Trần Dung.

Đi song song với Trần Dung, cậu chuyển đầu xe ngựa lại.

Đoàn xe lại lên đường.

Lúc này, trong xe ngựa truyền đến một giọng nói khàn khàn: “Tiểu lang, thân phận của người là gì chứ, há có thể làm việc của xa phu? Vẫn để tiểu nhân làm đi.” Dứt lời, là một loạt tiếng động giãy giụa vang lên.

Tôn tiểu lang hơi nhếch môi, cũng không quay đầu lại quát: “Không cần.”

Lời này của cậu vừa thốt ra, trong xe ngựa trở nên yên tĩnh.

Đoàn xe lại tiến lên được mười dặm, thái dương chìm vào đường chân trời.

Một tiếng rít truyền đến, chúng xe ngựa đều dừng lại, nhóm phó dịch bắt đầu vội vàng chuẩn bị bữa tối.

Trần Dung bước xuống từ trong xe ngựa, nàng quay đầu, nhìn thiếu niên lưng thẳng tắp ngồi ở vị trí xa phu kia. Trong ánh chiều sáng lạn, gương mặt thiếu niên tuấn tú non nớt, trầm tĩnh cô đơn tựa như một con sói một mình hành tẩu ở trên cánh đồng hoang vu. Vẻ tịch mịch cô đơn này, kiếp trước, nàng đã nhìn thấy vô số lần ở trong gương.

Vẻ cô đơn này, trong tiếng cười vui ồn ào thỉnh thoảng truyền đến, thật sự có vẻ không phù hợp.

Trần Dung đi đến bên cạnh Tôn tiểu lang, nói: “Muốn báo thù, thì phải giữ sức. Chỉ có người nhu nhược, mới có thể cự tuyệt mọi giúp đỡ cùng thay đổi, tự đắm chìm vào trong bi thương tuyệt vọng.”

Giọng nói của nàng rất thấp, cũng rất lạnh lẽo.

Tôn tiểu lang vụt một tiếng xoay người, ánh mắt đen láy nhìn chằm chằm Trần Dung.

Trần Dung không hề để ý đến cậu, xoay người rời đi, không quay đầu lại.

Trần Dung trở lại trước xe ngựa, thấp giọng dặn dò: “Sau khi chuẩn bị xong đồ ăn, đưa cho Tôn tiểu lang hai phần.”

“Vâng.”

Khi một tia nắng chiều cuối cùng chìm vào phía chân trời, mấy nhà đã chuẩn bị xong đồ ăn. Lúc này, Vương gia cùng Dũ gia bày rượu thịt, trải dài ra hai hàng.

Trần Dung vừa ăn, vừa chú ý, Vương gia cùng Dũ gia đều tặng đồ ăn lại đây, nhưng Tôn tiểu lang mặt lạnh cự tuyệt, chỉ lấy của nàng.

Trần Dung thấy thế, cười cười, khẽ lắc đầu.

Sau khi hai đội hợp nhất, chúng đệ tử thị tộc đều thả lỏng tâm tư. Đến tận khi trăng treo giữa trời, tiếng cười đùa vẫn không ngớt bên tai.

Dưới ánh trăng, Trần Dung đi về phía trước.

Chỗ hạ trại lần này là bên một con sông nhỏ trên sườn núi, địa thế trống trải.

Dưới ánh trăng, nước sông lẳng lặng chảy xuôi phản xạ ánh bạc lấp lánh.

Đang đi, Trần Dung nghe thấy tiếng đàn.

Tiếng đàn kia thản nhiên trong trẻo, chính là vừa nghe, Trần Dung liền biết, đó là Vương Hoằng tấu nên. Bất tri bất giác, Trần Dung đi theo tiếng đàn.

Mới đi vài chục bước, nàng liền dừng bước chân. Dưới ánh trăng trải dài ngàn dặm kia, người ôm cầm tấu khúc, cũng không phải là Vương Hoằng. Có điều, phía trước phía sau hắn, đều là các thiếu nữ mặc hoa phục xinh đẹp.

Nhìn các cô nương này, Trần Dung lắc lắc đầu, chậm rãi lui ra phía sau.

Vừa mới đi đến bờ sông, một giọng nói thô dát chói tai, đang lúc vỡ giọng vang lên: “Muội gọi là Trần Dung?”

Trần Dung gật gật đầu.

“Tôn Diễn, còn chưa có danh hào.”

Trần Dung lại gật đầu, nàng nghiêng đầu, nhìn thiếu niên tuấn tú cao lớn bên cạnh, dưới ánh trăng, một nửa gương mặt của cậu thật đẹp, đường cong rõ ràng.

Tôn Diễn nhìn mặt hồ lấp lánh dát bạc lại thô giọng nói: “Vương thị cùng Dũ thị đều thương hại ta, đều muốn bố thí cho ta. Hừ! Ta đường đường là một nam nhi, cần gì người khác thương hại.”

Cậu đang giải thích với Trần Dung, vì sao cậu lại lạnh lùng đối với người Vương gia và Dũ thị như thế.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 14 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246
Tiến »