Mị Công Khanh

Lượt đọc: 7201 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246
Tiến »
Chương 29
gặp trường bối.

❊ ❊ ❊

Bình ẩu ở trong sân bận bịu một lúc, rồi lo lắng xem xét Trần Dung vẫn đặt tay trên huyền cầm, không hề nhúc nhích.

Mắt thấy đã là giữa trưa, bà đi đến bên người Trần Dung, thân thiết khuyên nhủ: “Nữ lang, người còn chưa ăn cơm đâu.” Dừng một chút, bà còn nói thêm: “Việc hôn nhân sẽ do trời định, ta thấy nữ lang nhà ta là người có phúc, nói không chừng tối hôm nay Vương Ngũ lang sẽ cầu cưới nữ lang làm thê đó.”

Bình ẩu nói tới đây, tươi cười trên mặt rạng rỡ.

Trần Dung lắc đầu, nàng nâng huyền cầm, chậm rãi đứng lên: “Ẩu.”

“Vâng.”

“Bảo Thượng tẩu hỏi một chút, tộc thúc Trần Công Nhương đã về phủ chưa? Nếu hắn không có ở đó, trong phủ có những vị trưởng bối nào?”

“Vâng.”

Bình ẩu vừa nhấc chân thì nghe thấy phía sau truyền đến một loạt tiếng đàn, tiếng đàn khi dài khi ngắn, nghe qua khiến cho người ta khí tức không thuận.

Thượng tẩu vốn nhanh nhẹn, chỉ sau hai khắc đã trở về bẩm báo: “Tộc bá Trần Nguyên, tộc bá Trần Bày, tộc thúc Trần Thuật đều ở đây.”

Tộc thúc Trần Thuật đã ở đây?

Trần Dung đứng lên, phân phó nói: “Thượng tẩu.”

“Vâng.”

“Đem đồ trong kho hàng lấy ra, nhồi đầy mười cỗ xe ngựa.”

Bình ẩu và Thượng tẩu hai mặt nhìn nhau một hồi, Thượng tẩu mới đáp: “Vâng.”

Chuẩn bị lương thực không phải là một chuyện đơn giản, mười mấy phó dịch, ước chừng mất gần hai canh giờ mới làm xong. Mà lúc này, Trần Dung đã tắm rửa xong, thay xiêm y hôm qua người trong tộc đưa đến, sắc vàng nhạt và tím nhạt giao nhau.

Vừa khoác xiêm y này vào người, Bình ẩu đang cầm lược chải tóc cho nàng không hề nhúc nhích. Bà ngơ ngác nhìn Trần Dung, thì thào nói: “Ta cũng không biết, nữ lang nhà ta lại đẹp đến vậy.”

Trong gương đồng kia là dung mạo xinh đẹp, Trần Dung cũng mở to hai mắt nhìn ngắm. Nàng vươn tay xoa xoa mặt mình, khẽ nói: “Tại sao thay đổi nhiều như vậy?” Kiếp trước, ở cùng độ tuổi, dung sắc này tuyệt đối không thể có được.

Trong gương, ngũ quan nàng ngây ngô non nớt được xiêm y diễm lệ nhuộm thành mềm mại, mà vẻ diễm lệ này đã đi theo nàng nhiều năm, giờ khắc này lại thêm phần thanh thuần ngọt ngào. Lúc này nàng như hoa hồng nở rộ hứng sương mai trong sáng sớm, phấn nộn chói mắt, diễm lệ tinh thuần!

Trần Dung nhìn chằm chằm chính mình trong gương, nói với Bình ẩu: “Ẩu, không cần vấn tóc đâu.”

“Vâng.”

“Lấy guốc mộc đến đây.”

“Vâng.”

Sau khi đã trang điểm thỏa đáng, Trần Dung hít sâu một hơi, vươn tay cầm đoản kiếm đặt tại trên vách giấu vào trong tay áo, cất bước đi ra phía ngoài.

Khi nàng cất kiếm vào trong tay áo, mặt Bình ẩu trắng bệch vội gọi to một tiếng: “Nữ lang?”

Trần Dung cũng không quay đầu lại, thản nhiên nói: “Chớ hoảng hốt, ta sẽ không làm việc ngu xuẩn.”

Mà lúc này, bên ngoài truyền đến giọng nói của Thượng tẩu: “Nữ lang, toàn bộ lương thực đã được trang bị xong.”

“Rất tốt.” Trần Dung đẩy ra cửa phòng, không ngoài dự kiến, đã đối diện với hai mắt mở lớn của chúng phó dịch: “Chúng ta đi gặp trưởng giả trong tộc.”

“Vâng.”

Lúc này đã gần kề chạng vạng, sân viện của tộc thúc Trần Thuật ở phủ đệ phía đông.

Trần Thuật làm người khôn khéo, am hiểu giao tế, cách nói năng có chút phong nhã, ở trong Trần thị thành Nam Dương là nhân vật danh hào xếp thứ hai sau Trần Công Nhương.

Bởi vì hắn thích giao tế, trong sân của hắn luôn có xe và ngựa lui tới, đệ tử hoa phục đi lại không thôi. Dưới tình huống như vậy, chúng nữ lang Trần thị cũng thích đến nơi đây tụ hội.

Hôm nay là một ngày nắng hiếm có, gió cuối mùa thu thổi lá cây thưa thớt rơi xuống trong hoa viên, tiếng cười không dứt bên tai. Một đội ca kĩ quay chung quanh mọi người, nhóm tỳ nữ đi lại như nước chảy dâng rượu thịt lên.

Trần Vi và các nữ tử đứng ở trước mấy bàn đu dây, ánh mắt trong suốt nhìn mấy thiếu niên trên đình đài, đang che miệng cười khẽ.

“A Vi, nghe nói bá phụ quyết định đem tỷ gả cho Nhiễm tướng quân? Nhiễm tướng quân đúng là một binh sĩ tuấn mỹ hiếm thấy, khoẻ mạnh vô song, tỷ thật sự có phúc.”

Một nữ lang khác trong Trần thị ở Nam Dương khinh thường hừ nhẹ một tiếng, ở bên nói: “Cũng chỉ là thất phu đã sửa lại dòng họ thôi, bộ dạng tuấn mỹ thì thế nào chứ?” Nàng ta nói tới đây, nhìn thấy Trần Vi mở to mắt nhìn mình, nâng cằm lên, hất cái mũi nhỏ cực kỳ kiêu ngạo nói: “Có điều nói đi phải nói lại, nếu không phải vì y có xuất thân như thế, cũng không tới phiên một thứ nữ như muội được gả vào đó.”

“Trần Thiến, tỷ!”

“Ta thế nào?”

“Hai người các muội yên lặng một chút, xem kìa, bọn họ đều nhìn về bên này rồi.”

Lời này vừa nói ra, hai thiếu nữ đồng thời đều ngậm miệng.

Đúng lúc này, các nàng nghe thấy phía trước trở nên ồn ào, không khỏi theo tiếng đi tới. Vừa nhìn qua, các nàng ngạc nhiên nhìn xe ngựa của Trần Dung dẫn theo một đội xe ngựa chậm rãi chạy vào trong sân.

Trong sân, đúng là lúc mọi người đang ngắm ca kỹ nghe tấu khúc, thưởng thức lá thu rơi rụng, trong thời điểm ở khung cảnh này, xuất hiện một đoàn xe đồ sộ như vậy, chẳng những nhóm thiếu niên ngừng nói giỡn, ngay cả ca kĩ cũng ngừng vũ đạo, quay đầu nhìn lại.

Đúng lúc này, xe ngựa của Trần Dung đã dừng lại.

Bình ẩu nhảy xuống từ trong xe ngựa, vươn tay hướng về phía nữ lang nhà bà.

Rèm xe được xốc lên.

Một bàn tay trắng nõn, dưới xiêm y vàng nhạt càng trở nên nổi bật, như mỹ ngọc xuất hiện ở trước mắt mọi người.

Trong sự kinh ngạc của nhóm thiếu niên hoa phục, nhìn thấy tình cảnh này, bọn họ đồng thời thẳng lưng, ngẩng đầu, hứng thú chờ đợi người trong xe.

Được Bình ẩu nâng đỡ, một cô nương thanh mĩ hoa diễm xuất hiện ở trước mắt mọi người.

Nàng là Trần Dung.

Trần Dung vừa lộ diện, Trần Vi và các nữ tử khác cũng không dám tin trợn tròn hai mắt.

Trần Dung ngẩng đầu nhìn về phía mọi người, nàng buông tay Bình ẩu ra, vén mái tóc, đi guốc mộc, tư thế phong tình hướng tới chúng thiếu niên, cũng đi về phía Trần Thuật.

Đối với nhóm thiếu niên mà nói, cấp bậc mỹ nhân như Trần Dung, bọn họ thấy cũng nhiều. Điều khiến bọn họ nhìn không chuyển mắt, chính là phần phong tình khác hẳn với người thường kia. Trong vẻ kiều mỵ thành thục có sự thanh thuần ngọt ngào.

Trước mắt bao người, Trần Dung đi đến trước tháp của Trần Thuật, sau đó, nàng thi lễ, cúi đầu, thanh thanh nói: “A Dung gặp qua thúc phụ.” Chần chờ một hồi, nàng vẫn cúi đầu, mặt có chút đỏ hồng, ngượng ngùng nói với Trần Thuật: “A Dung không biết thúc phụ đang mở tiệc chiêu đãi tân khách, đã đường đột rồi, xin chớ trách.”

Dừng một chút, bàn tay trắng thuần như ngọc của nàng chỉ về phía đội xe ngựa phía sau, lúng ta lúng túng nói: “Khi A Dung đi qua Phổ thành, đột nhiên nghĩ đến mọi người đều đi về phía nam, đến thành Nam Dương, vô cùng đông đúc, trong thành sẽ bị thiếu lương thực. A Dung tốn hết gia tài, đem mọi vải vóc tiền tài toàn bộ đổi thành lương thực. Mới vừa rồi từ chỗ Nhị bá mẫu nghe thấy lương thực trong phủ không đủ, Trần Dung bất tài, nguyện bỏ ra mười cỗ xe gạo đưa cho thúc phụ, để giúp thúc phụ giải tỏa tâm tình.”

Nàng nói, mười cỗ xe ngựa lương thực của nàng đều đưa ột mình Trần Thuật từ từ dùng hết!

Trần Thuật tầm 45, 46 tuổi, bộ dạng tròn tròn mũm mĩm, ngũ quan thực đoan chính. Khi Trần Dung vừa nói tới mười cỗ xe lương thực, khuôn mặt vẫn tươi cười hiền hòa lại lộ ra thần sắc kinh ngạc.

Nữ lang nho nhỏ này lại có số tiền lớn như thế!

Mười xe, phải biết rằng, gia tộc như bọn họ, mỗi lần quyên tặng lương thực cho Nam Dương vương cùng Nhiễm Mẫn để đối kháng với Hồ tộc, cũng chỉ là mười cỗ xe lương thực!

Hai ngày trước nghe nói Trần Dung này khẳng khái hào phóng, là người có tài, hôm nay vừa gặp, quả nhiên bất phàm!

Trần Thuật nhìn Trần Dung ngại ngùng, khuôn mặt thanh mỹ non nớt, lại nhìn dáng người cao diệu của nàng, không khỏi lộ ra tươi cười vừa lòng. Hắn đứng dậy, hai tay đưa ra, hiền lành cười nói: “Con cần gì đa lễ? Ngồi đi, mau mau ngồi xuống.”

Trần Dung không nhân thể mà đứng lên, nàng lắc đầu, cúi đầu, lúng ta lúng túng nói: “A Dung, A Dung còn có chuyện muốn nói.”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 14 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246
Tiến »