Mị Công Khanh

Lượt đọc: 7162 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246
Tiến »
Chương 22
tái hiện.

❊ ❊ ❊

Xe ngựa của Trần Dung đảo mắt đã đến hàng đầu của đội ngũ.

Vài trưởng bối đang cùng Nhiễm Mẫn nói chuyện, Trần Dung không tiện quấy rầy, nàng im lặng đứng ở một bên.

Cô nương văn nhược xinh đẹp kia lúc này thu hồi ánh mắt, nàng ta đảo mắt thấy được Trần Dung, liền được tỳ nữ nâng đỡ đến gần, nhìn nàng cười nói: “Muội là A Dung sao? Mới vừa rồi mọi người đã kể về muội, đều khen không dứt miệng.”

Nói tới đây, cô nương ngượng ngùng bổ sung: “Ta gọi là Trần Vi, là tộc tỷ của muội.”

Trần Dung đương nhiên biết nàng ta là tộc tỷ của mình.

Nàng buông rủ hai mắt, thấp giọng nói: “Gặp qua tỷ tỷ.” Bất tri bất giác, nàng phát hiện tay mình nhanh chóng vò góc áo. Trần Dung hít một hơi thật sâu, thả lỏng tay ra.

Gương mặt Trần Vi đỏ hồng, trên nét mặt tú lệ, mang theo vẻ xấu hổ của một cô nương nảy mầm xuân tâm. Nàng ta lại si ngốc liếc nhìn Nhiễm Mẫn một cái, vô tâm nói với Trần Dung: “A Dung, muội nói chàng có phải trượng phu chân chính hay không?”

Chàng trong miệng nàng ta, tất nhiên là Nhiễm Mẫn.

Trần Dung quay đầu nhìn về phía Nhiễm Mẫn, lúc này, trên gương mặt tuấn mỹ mang theo tươi cười thản nhiên, trong con ngươi đen láy âm hỏa cũng đã biến mất, cả người thoạt nhìn thật sự tao nhã.

Trần Dung liếc nhìn y một cái rồi dời tầm mắt, thản nhiên nói: “Uh, y đúng là trượng phu.”

Được Trần Dung khẳng định, khuôn mặt nhỏ nhắn của Trần Vi càng đỏ, nàng ta vui sướng nhìn Nhiễm Mẫn, khoái hoạt nói: “Hóa ra A Dung cũng thấy chàng là trượng phu chân chính? Thật tốt quá.” Mặt nàng ta đỏ hồng đến tận gáy, Trần Vi cúi đầu, ngượng ngùng nói với Trần Dung: “Không biết vì sao, ta vừa gặp A Dung, trong lòng liền có cảm tình, có gì cũng muốn kể với muội.”

Thật không? Dưới đáy lòng Trần Dung cười lạnh một tiếng.

Nàng rủ mắt, mỉm cười nói: “Tỷ tỷ tựa như hoa sen, tinh thuần xuất tục.”

Lời đánh giá này của Trần Dung vừa thốt ra, Trần Vi mừng rỡ, hai mắt nàng ta sáng trong nhìn Trần Dung, lần đầu tiên đem lực chú ý hoàn toàn đặt lên thân Trần Dung.

Nhìn thấy trên mặt Trần Vi không hề che giấu vui mừng đắc ý, Trần Dung không khỏi ngẩn ra: Thật sự là, nàng đã quên, trải qua chuyến đi vừa rồi, nàng đã không còn là Trần Dung trước kia. Nàng thốt ra lời đánh giá, đã có chút phân lượng (ý chỉ lời đánh giá được người coi trọng).

Lúc này, chúng trưởng gia vây quanh Nhiễm Mẫn đã tản ra, một văn sĩ trung niên hướng tới Trần Dung vẫy vẫy tay, ý bảo nàng tới gần.

Trần Dung vội vàng bảo Thượng tẩu đánh xe ngựa qua đó, bước xuống xe, hướng tới văn sĩ trung niên kia thi lễ, cúi đầu thành thật nói: “Trần Dung ở Bình thành, gặp qua tộc bá.”

Văn sĩ trung niên kia gật đầu, nói: “A Dung đúng không? Không cần tự giới thiệu, ta biết phụ huynh của con là ai. Một năm trước, phụ huynh của con sau khi gặp qua ta, liền đi theo mọi người đến Kiến Khang rồi.”

Dừng một chút, văn sĩ trung niên hướng tới Trần Vi vẫy tay.

Ánh mắt Trần Vi vội vàng thu hồi từ trên người Nhiễm Mẫn, khuôn mặt nhỏ nhắn hồng hồng chạy đến bên người phụ thân.

Văn sĩ trung niên chuyển sang nhìn Trần Vi, từ ái nói: “Vi nhi, phụ huynh của A Dung không ở đây, chúng ta là người nhà của nàng, tỷ muội các con phải chiếu cố lẫn nhau mới phải.” Dứt lời, hắn lại nói với Trần Dung: “Nếu phụ huynh của con không có ở đây, ta là tộc trưởng, đến Nam Dương, con và Vi nhi sẽ ở cùng một chỗ.”

Trần Dung khẽ mím môi, muốn nói gì đó, nhưng nàng nghĩ nghĩ, vẫn chỉ thấp giọng đáp: “Vâng.”

Trần Vi mím môi cười, vui mừng nói: “Đã biết phụ thân, vừa rồi con cùng A Dung nói rất nhiều, nàng còn khen con giống như hoa sen đó.”

Trong giọng nói mang theo vài phần ngây thơ, văn sĩ trung niên ha ha cười, xoa đầu nàng ta lắc đầu nói: “Con nha, mãi mà không người lớn. Được rồi, con và A Dung đi chơi đi.”

Trần Vi khanh khách cười, chạy đến bên người Trần Dung, nắm tay nàng chạy về phía mọi người đang tụ tập. Ngay cả đang chạy đi, nàng vẫn nhịn không được quay đầu, lại nhìn về phía Nhiễm Mẫn.

Vừa nhìn tới nam tử tuấn mỹ cao lớn kia, khuôn mặt nhỏ nhắn của Trần Vi lại đỏ hồng.

Đúng lúc này, có lẽ là cảm giác được ánh mắt của Trần Vi, Nhiễm Mẫn đột nhiên quay đầu, ánh mắt thâm thúy như điện bắn về phía hai người.

Mặt Trần Vi đỏ tới gáy, nàng ta vội vàng cúi đầu xuống, cơ hồ thấp đến tận ngực.

Nhiễm Mẫn thấy thế, kinh ngạc nhíu mày rậm, hắn hướng tới hai nàng tinh tế liếc mắt một cái, nhấc chân lên đi về phía các nàng.

Tay Trần Vi nắm tay Trần Dung không khỏi run run, nàng ta run rẩy hỏi: “Chàng, chàng lại đây, A Dung, làm sao bây giờ, làm sao bây giờ?” Trong giọng nói vừa thẹn vừa mừng lại là sợ hãi.

Trần Dung lẳng lặng nhìn nam nhân kia nhanh đi tới, nhẹ nhàng bâng quơ nói: “Chỉ lại đây mà thôi, cũng không ăn thịt người, sợ cái gì?”

Nói thì nói như vậy, tay trái giấu trong tay áo lại gắt gao nắm thành quyền — kiếp trước, nàng vẫn đều không hiểu nam nhân này. Sau từng ấy năm tháng, nàng vô số lần nhớ tới tình cảnh này, nghĩ rằng, hơn phân nửa y đối với tộc tỷ rất có cảm tình, cho nên mới đi về phía các nàng.

Trọng sinh lại lần nữa, rốt cục có thể nhìn thấu rõ ràng mọi thứ.

Lúc này, Nhiễm Mẫn đã đi tới trước mặt hai nàng.

Vóc người y rất cao, cứ như vậy đứng ở trước mặt hai nàng, từ trên cao nhìn xuống, khí thế bức người. Bất tri bất giác, cả người Trần Vi đều trở nên run rẩy.

Trần Dung bình tĩnh vô cùng, mặt mày nàng nhu hòa, ánh mắt chưa từng nhìn về phía Nhiễm Mẫn, cũng không nhìn về phía Trần Vi, nàng chỉ đứng nơi đó, tựa hồ cũng không biết, y đứng ở ngay trước mặt nàng.

Nhiễm Mẫn nhìn Trần Vi một cái, đảo mắt nhìn về phía Trần Dung, mở miệng hỏi: “Các nàng tên gọi là gì?” Giọng nói trầm thấp, thập phần êm tai.

Đúng rồi, kiếp trước, y vừa mở miệng cũng là một câu này.

Lúc này đây, Trần Dung không đáp lời trước, ánh mắt của nàng chuyển về phía tộc tỷ, chờ nàng ta nói trước.

Trần Vi đỏ mặt, hướng tới Nhiễm Mẫn bối rối thi lễ, lúng ta lúng túng nói: “Thiếp, thiếp, thiếp gọi là Trần Vi.”

Ánh mắt Nhiễm Mẫn chuyển về phía Trần Dung.

Trần Dung khẽ hé miệng, thấp giọng nói: “Ta gọi là Trần Dung.”

Nhiễm Mẫn gật đầu, nói: “Trần thị A Dung? Ta biết nàng.” Kiếp trước, y cũng không nói những lời này, lúc ấy ánh mắt y nhìn về phía nàng đang cầm roi ngựa, hỏi: “Nàng biết dùng roi sao?” Lúc ấy mình trả lời thế nào? Vốn đinh xác nhận, nhưng vừa nghĩ đến thế tục đối với việc nữ tử dùng roi có cái nhìn khác, lại vội vàng giấu roi ra phía sau, nói: “Đây là của người khác, ta chỉ lấy để chơi đùa thôi.’

Nhiễm Mẫn nói ‘Ta biết nàng’, tuy rằng chỉ là vài chữ đơn giản, nhưng y vừa thốt ra, khuôn mặt nhỏ nhắn đang đỏ bừng của Trần Vi bỗng trở nên trắng bệch, nàng ta rút tay đang nắm tay Trần Dung về.

Trần Dung liếc mắt nhìn Trần Vi một cái, lần này không trả lời Nhiễm Mẫn.

Nhiễm Mẫn nhìn Trần Dung một lúc, gật gật đầu, xoay người bước đi.

Đến tận khi bóng dáng của y biến mất trong tầm mắt của Trần Dung, Trần Dung vẫn không nhúc nhích, Trần Vi cũng vẫn không nhúc nhích.

Đột nhiên, Trần Vi xoay người, trở về trong xe ngựa.

Nhìn bóng dáng Trần Vi rời đi, Trần Dung nghi hoặc nhíu mày, thầm nghĩ: Chẳng lẽ, y đối với tộc tỷ cũng chỉ đến thế sao? Trước kia ta nghĩ rằng lần đầu tiên y nhìn thấy tộc tỷ đã yêu thích, điều này chỉ là suy đoán lung tung thôi sao?

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 14 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246
Tiến »