Mị Công Khanh

Lượt đọc: 7026 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246
Tiến »
Chương 93
thề.

❊ ❊ ❊

Trần Dung vẫn không ngẩng đầu.

Dưới tay áo, hai tay nàng bấu chặt vào nhau, trong lòng cũng bất ổn, lộ vẻ chua sót.

Nàng không biết, dưới tình huống như vậy, bản thân còn có thể làm cái gì.

Chẳng lẽ, hai kiếp làm người, đau khổ giãy dụa, vẫn đổi lấy kết quả thế này sao?

Cũng bởi vì hai kiếp làm người, Trần Dung càng hiểu rõ, nếu có phụ huynh đáng tin cậy, đời trước, nàng cũng sẽ không rơi vào kết cục như thế!

Cho dù là đời trước, hay là đời này, ngay cả đi đến tuyệt lộ, bị bức đến cuối cùng, Trần Dung cũng không nghĩ tới việc thoát ly khỏi gia tộc. Thứ nhất, nàng cũng giống như người khác, quan niệm về gia tộc đã là thâm căn cố đế, xâm nhập vào huyết mạch, thứ hai, đang trong thời loạn thế, nếu không có gia tộc che chở, mặc kệ nàng có bao nhiêu tài sản, đảo mắt sẽ bị cướp đoạt không còn chút gì, ngay cả bản thân cũng có thể có kết cục bị đem bán.

Nhớ ngày đó, khi cùng Vương Thất di chuyển về phía nam, không biết bao nhiêu vương công quý tộc bị giết bị hủy hoại, ngay cả cao quý như hoàng phi, cũng từng trong lúc lẩn trốn bị bọn buôn người lừa bán, đến nay sinh tử chưa rõ.

Ngẫm nghĩ, Trần Dung cười chua xót: Thôi thôi, Trần Dung, cũng đừng nên từ chối!

Trần Nguyên nhìn Trần Dung đang trầm mặc, ha hả cười, vuốt chòm râu nói: “A Dung đừng vội quá mức vui mừng, Lang Gia Vương Thất kia cũng là đối tượng của nhóm công chúa, cho dù con là quý thiếp, phía trên vẫn có thê tử. Tuổi con còn nhỏ, còn không biết rằng người sống ở trên đời này, chỉ có gia tộc mới là chỗ dựa duy nhất.”

Trong giọng nói của hắn khi nói nhắc đến hai chữ “Duy nhất” thì đặc biệt tăng thêm chút ngữ khí.

Trần Dung vẫn cúi đầu.

Trần Nguyên nghĩ rằng nàng ngượng ngùng, lại ha hả cười. Sau đó, hắn nói với vẻ hiền từ: “A Dung, trước kia là Nam Dương vương bức bách, bá phụ mới không thể không đem con đến đó. Có phải con vẫn vì sự việc kia mà vẫn ghi hận với bá phụ không?”

Nói tới đây, hắn nghiêng người về phía trước, nghiêm túc nhìn chằm chằm Trần Dung.

Trần Dung vẫn cúi đầu, sau một lúc lâu, nàng mới từ hàm răng rặn ra một câu nói vô lực: “A Dung không dám.”

Trần Nguyên không nhận ra điều gì dị thường nên tiếp tục cười không ngừng. Nhưng thật ra Lý thị thì cảnh giác quay đầu, nghiêm túc đánh giá Trần Dung đang cúi đầu không nói gì.

Trần Nguyên ngẩng đầu, nhìn ánh nắng bên ngoài, hướng Trần Dung phất phất tay, nói: “Lui ra đi, con cũng phải về chuẩn bị.”

Trần Dung nghe vậy, chậm rãi đứng lên.

Nàng vừa mới đứng lên, tiếng bước chân truyền đến.

Chỉ chốc lát, một giọng nói có vẻ tức giận, thở hổn hển truyền đến: “Lang chủ, chúng nô đã trở lại.”

Trần Nguyên vừa nghe thấy giọng nói đó thì đứng lên, ra cửa nghênh đón, hỏi: “Sao nhanh như vậy đã trở lại? Chẳng lẽ các ngươi không gặp được Vương Nghi sao?”

Lúc này Trần Dung thi lễ với Nguyễn thị cùng Lý thị, chuẩn bị lui ra, đột nhiên nghe thấy hai chữ “Vương Nghi”, bước chân không khỏi cứng đờ.

Không chỉ là nàng, ngay cả Nguyễn thị và Lý thị lúc này cũng là khẩn trương đứng lên. Các nàng vội vàng đi đến đứng ở bậc thang.

Dưới bậc thang là mười mấy tráng phó. Đứng ở đằng trước là người tầm ba mươi tuổi, làn da trắng trẻo, ngũ quan thanh tú, vừa thấy chính là kẻ biết ăn nói.

Những người đứng sau lại cúi đầu, một bộ dạng muốn nói lại thôi.

Trần Nguyên thấy thế thì nóng nảy, hắn cả giận nói: “Rốt cuộc sao lại thế này? Nhanh nói đi.”

Người kia ngừng một lát rồi nhẹ giọng nói: “Nô không dám.”

Tâm Trần Nguyên trầm xuống, hắn trừng mắt nhìn hạ nhân đó, lấy hơi, hỏi với vẻ hồ nghi: “Có phải tên Vương Nghi kia nói ra lời gì khó nghe hay không?”

Thấy người kia lắc đầu, hắn thở dài nhẹ nhõm, bắt đầu không kiên nhẫn: “Rốt cuộc sao lại thế này? Ngươi cứ theo tình hình thực tế kể lại cho ta nghe.”

“Vâng.”

Hạ nhân hướng hắn thi lễ, cúi đầu, khó khăn cất tiếng: “Chúng nô dựa theo chỉ thị của lang chủ, mang theo lễ vật, từ cửa chính Vương gia mà vào, dâng thiệp mời cầu kiến Vương Nghi Vương công.”

Hắn nói tới đây, ngẩng đầu nhìn Trần Nguyên một cái, thì thào nói: “Người gác cổng vừa mới tiếp nhận thiệp mời, xe ngựa của Vương Thất lang Vương Hoằng vừa chạy tới. Ngài nhìn thấy chúng ta thì tiến lên hỏi tình huống.”

Giọng của người kia lại càng thấp, hắn ấp a ấp úng nói: “Chúng ta nhìn thấy ngài nên nói ra. Kết quả, Vương Hoằng muốn chúng ta trở về, còn nói, có một câu có thể nói cho lang chủ người nghe.”

Lúc này, tâm Trần Nguyên đã hoàn toàn trầm xuống.

Hắn quay đầu lại, hướng tới Trần Dung liếc mắt một cái, cả giận thầm nghĩ: Hay là, Vương Hoằng kia căn bản không thích nữ lang Trần Dung này? Thật sự là phế vật vô dụng, ngày thường yêu mị phong tao như thế, ngay cả nam nhân cũng không túm được!

Hắn vụt quay đầu, người kia thấy vậy nên không nói tiếp.

Sau khi Trần Nguyên hung hăng trừng mắt nhìn Trần Dung cúi đầu không nói, hắn quay đầu hét to: “Hắn đã nói cái gì? Thất thần làm chi? Sao không nói ra?”

Người kia thấy hắn giận dữ, sợ tới mức rụt đầu, liên thanh vâng dạ.

Chờ tiếng gầm gừ của Trần Nguyên dừng lại, hắn lắp bắp: “Vương Hoằng, ngài, ngài nói là như vậy: Người là gả nữ? Hay là bán nữ mua chức quan? Một phụ nhân tiết nghĩa, sống chết vì bằng hữu, sao có thể bị khinh nhục như thế?”

Lời của người kia vừa thốt ra, khắp nơi đều trở nên yên tĩnh.

Trần Nguyên cứng đờ.

Hắn trừng mắt nhìn hạ nhân đó, nhất thời không thể tin được lỗ tai của mình, trên gương mặt đoan chính đã có chút trắng bệch: “Ngươi, ngươi nói cái gì?”

Người kia thấy hắn như vậy làm sao còn dám nói gì nữa, lập tức hai đầu gối mềm nhũn, quỳ xuống không dậy nổi.

Chỉ một lát, gương mặt của Trần Nguyên đã càng ngày càng trắng bệch.

Hắn vẫn còn trừng mắt nhìn người kia, giọng đè thấp, không dám tin, thì thào nói: “Không có khả năng! Người như Vương Hoằng, thế nhân đều nói hắn tao nhã, thanh dật siêu tục. Hắn sẽ không dùng ác ngữ đả thương người……”

Nói tới đây, hắn không thốt nên lời.

Phía sau, nghẹn lời còn có Trần Dung.

Có điều tuy rằng nàng nghẹn lời, tâm tình lại thả lỏng, khoái trá. Nàng thấy gương mặt đoan chính của Trần Nguyên càng ngày càng trắng bệch, dần dần, còn lộ ra tái xanh, nàng nhẹ nhàng cất bước, cực nhanh biến mất khỏi sân viện.

Vừa ra cửa viện, Trần Dung liền nhịn không được khanh khách nở nụ cười. Mới cười hai câu, nàng dùng tay áo che miệng, cúi đầu, đi về phía sân nhà mình.

Trong nháy mắt, Trần Dung đã bước vào trong sân.

Bình ẩu thấy nàng trở về, vội vàng tiến lên đón, đột nhiên dừng chân lại.

Chỉ thấy lúc này Trần Dung vung tay áo dài, cất tiếng cười to.

Nàng thật sự cười to, trong trẻo, thư sướng, khoái trá!

Tươi cười này, đã thật lâu Bình ẩu không được thấy.

Đầu tiên bà cả kinh, đảo mắt cũng theo nàng nở nụ cười.

Trần Dung lấy tay áo che miệng, cuồng tiếu sau một lúc, ôm bụng kêu than. Bình ẩu vội vàng tiến lên, giúp nàng xoa bụng.

Trần Dung dựa vào Bình ẩu, vẫn khanh khách cười không ngừng.

Thật vất vả tiếng cười của nàng ngừng lại, Bình ẩu cười nói: “Đây là sao vậy? Sao hôm nay nữ lang cao hứng như thế?”

Trần Dung hưởng thụ híp lại hai mắt, nàng nhìn về phía sân viện của Nguyễn thị, hạ giọng, dựa vào chúng phó nhịn cười nói: “Vừa rồi, Trần Nguyên bị Vương Thất lang chọc giận!”

Nàng nháy mắt, vẻ mặt nghiêm túc nói với bọn họ: “Đó là thật sự giận dữ. Ha ha, bị Vương Thất lang chọc giận, cũng không biết Trần Nguyên có thể chịu nổi không!”

Nàng nói tới đây, thấy chúng phó vẫn mang vẻ mặt mơ hồ, nàng cũng không muốn nói thêm, liền đẩy Bình ẩu ra, chạy vào trong phòng.

Vừa mở cửa, nàng còn vừa ca hát.

Một lần trước, khi Trần Tam lang theo nàng tới hội của danh sĩ, bị một người trong đó nhục nhã, kết quả, cho tới bây giờ, hắn vẫn còn co đầu rút cổ ở trong nhà, cũng không dám đi cùng hồ bằng cẩu hữu của hắn du ngoạn.

Thậm chí, Trần Nguyên đã bắt tay vào làm, chuẩn bị ruộng tốt và cửa hàng ở Kiến Khang cho hắn, để hắn thoát khỏi sĩ lâm, hoặc là có được một chức quan nhỏ, hoặc là trải qua một cuộc sống như thương nhân.

Không có biện pháp, đó là một lời châm biếm, có thể hủy hoại cuộc đời của cả một người!

Hiện tại, đến phiên Trần Nguyên rồi.

Cũng không biết bị Vương Thất lang hạ thấp có thể tạo thành dạng hậu quả gì? Trần Dung ngẩng đầu lên, vẻ mặt chờ mong.

Ngày hôm sau, Trần Dung đã biết kết quả, vào lúc ban đêm, Trần Nguyên bị Trần Công Nhương nhốt tại từ đường, cũng chính thức triệt tiêu quyền kế thừa của hắn. Hiện tại, nếu Trần Công Nhương không ở đây, kế nhiệm chủ vị của Trần gia ở Nam Dương chính là Trần Thuật do thương nhân sinh ra.

Kể ra, tổn thất của Trần Nguyên lớn như vậy, mà con người hắn như thế, nóng vội tìm kiếm chức quan, mọi người đều cho là ‘Tục vật’, vốn cũng không có bao nhiêu học thức, ở trong sĩ lâm cũng có thanh danh không tốt.

Hắn ở trong giới sĩ lâm cho tới bây giờ chưa từng có thanh danh, vốn chỉ cầu một chức quan nhỏ, cho nên, bị Vương Hoằng châm biếm, cũng khiến hắn phải nhận chỉ điểm cùng xem thường càng ngày càng nhiều.

Đảo mắt vài ngày trôi qua, trời vào giữa đông.

Rạng sáng, Trần Dung nghiêng đầu nhìn bầu trời sáng ngời bên ngoài, ngạc nhiên hỏi: “Trời đã sáng như vậy sao?”

Trả lời nàng là Bình ẩu, bà bưng một chậu nước ấm vẫn còn bốc lên hơi nước, vừa nhúng khăn mặt, vừa cười nói: “Là tuyết rơi, nữ lang, tuyết rơi rồi!”

Trần Dung nghe vậy, vui mừng kêu lên: “Thực có tuyết rơi rồi ư?”

Bình ẩu híp đôi mắt nhỏ, trên mặt hiền lành lộ vẻ tươi cười: “Đúng vậy đúng vậy, tuyết rơi, tuyết rơi rất lớn. Nữ lang, như thế rất tốt.”

Giọng nói của bà có chút mừng rỡ.

Trần Dung cũng vậy.

Trận tuyết lớn này, toàn bộ người trong thành Nam Dương đều chờ mong đã lâu.

Tuyết rơi, chứng tỏ rằng người Hồ sẽ không đi về phía nam! Thật hy vọng tuyết này vẫn cứ tiếp tục rơi mãi thế.

Trần Dung nghiêng đầu, để Bình ẩu càng tiện lau mặt, nàng nghe bên ngoài truyền đến từng đợt tiếng hoan hô, thì thào nói: “Tuyết rơi, thực sự có tuyết rơi rồi.”

Nàng rõ ràng biết lúc này sẽ rơi tuyết, nhưng bị không khí khẩn trương trong thành Nam Dương cuốn hút, trong lòng cũng trở nên bối rối. Đến khi trận tuyết này trút xuống, nàng mới thở dài nhẹ nhõm.

Bình ẩu thực vui vẻ, bà vừa giúp Trần Dung rửa mặt, vừa liếc nhìn sân viện Trần Vi một cái, hạ giọng nói: “Nữ lang, tối hôm qua nô lại nghe thấy tiếng khóc. A Vi kia khóc gần một canh giờ.”

Trần Dung cười cười, trong mắt hiện lên một chút khoái ý.

Chờ Trần Dung súc miệng xong, Bình ẩu lại đưa khăn mặt nóng qua, thở dài: “Nếu Trần Công Nhương hạ lệnh, triệt bỏ quyền quản chế của Trần Nguyên lang chủ đối với người thì tốt rồi. Ai, lần này nữ lang đã đắc tội với toàn gia bọn họ, ngày đó ta còn nghe nói, Trần Vi kia ở sau lưng nói hận không thể giết nữ lang.”

Trần Dung dần dần thu hồi tươi cười trên mặt.

Nàng rũ hai mắt, cười lạnh: “Đây là chuyện không còn cách nào khác!”

Bình ẩu không lên tiếng nữa.

Trần Dung rửa mặt xong, đi ra ngoài, đẩy ra đại môn.

Khi đại môn mở rộng, hơi lạnh thấu xương ùa vào, đồng thời đập vào mắt còn có tuyết trắng mênh mông bát ngát thuần khiết.

Nhìn tuyết đã nhuộm khắp trời đất thành màu trắng, Trần Dung cười nói: “Trận tuyết này rơi thật nhiều.”

Bình ẩu vừa nghe thấy nàng nói về điều này, tâm tình lại tốt lên, liền đi theo cất tiếng cười.

Trần Dung ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn, cảm thụ khí lạnh ập vào mặt, cùng với hô hấp có thể đông cứng lỗ mũi.

Nàng nhìn phiến đất phía trước trắng nâu lẫn lộn, còn có thân cây tích một tầng bông tuyết thật dày kia, thầm nghĩ: Đúng vậy, ta đã hoàn toàn đắc tội với cả nhà bọn họ. Nhưng mà, Trần Công Nhương chắc hẳn sẽ che chở ta, hắn là người lấy đại cục làm trọng, biết rõ Nhiễm Mẫn và Vương Hoằng đều đối với ta cảm thấy hứng thú, sẽ không cho phép Trần Nguyên bọn họ thương tổn ta.

Nghĩ đến đây, gánh nặng trong lòng của nàng cũng được buông xuống.

Trận tuyết lớn này rơi xuống, toàn bộ thành Nam Dương đều sôi trào.

Trong khoảng thời gian ngắn, khắp nơi đều là tiếng hoan hô, tiếng thét chói tai, khắp nơi đều là tiếng sanh nhạc, ngay cả thiếu niên nam nữ lúc này cũng như con ngựa hoang được thả ra ngoài, chạy khắp quanh thành.

Tương phản với Trần Vi đóng cửa không ra, trong sân của Trần Dung mỗi ngày đều có hạ nhân mang thiệp mời cầu kiến, thỉnh nàng tham gia yến hội ở các phủ.

Có điều, mặc kệ là người nào đến thỉnh, Trần Dung đều từ chối. Nàng biết mình không có năng lực giao tế, loại yến hội này không nói tới nổi danh, không bằng nói là tự làm xấu mặt.

Hai kiếp làm người, đối với Trần Dung mà nói, thứ nàng đoạt được nhiều nhất là đã tự biết người biết ta. Nàng biết bản thân cũng không thông minh, cũng biết mình có rất nhiều tật xấu. Từng ngày trôi qua, việc nàng nghĩ đến đó là tìm một gia đình không ghét bỏ mình, không có nhiều đấu tranh phức tạp bên trong mà sống giàu có qua cả đời.

Nhưng chuyện đơn giản như thế, cũng cách nàng càng ngày càng xa……

Nghĩ đến đây, Trần Dung nhìn cửa sổ phủ lụa mỏng kết đầy băng ở bên ngoài thở ra một hơi, cũng không quay đầu lại kêu lên: “Bình ẩu.”

Tiếng bước chân dồn dập truyền đến, chỉ chốc lát, Bình ẩu xuất hiện phía sau nàng, cười nói: “Chuyện gì vậy?”

Trần Dung nhìn chằm chằm bông tuyết dần dần như nở rộ, xuyên thấu qua màu man sáng trong, nàng giống như thấy được gương mặt tuấn mỹ cao xa, còn có biểu tình bi thương khi chàng rời đi ngày đó.

Bất tri bất giác, nàng vươn tay đặt lên ngực.

Trần Dung cắn môi, khẽ nói: “Ẩu, ngươi chuẩn bị một thiệp mời cho ta, ta muốn đi gặp chàng.”

“Chàng?” Bình ẩu kinh ngạc hỏi: “Ai vạy?”

Trần Dung lúng ta lúng túng nói: “Là Vương Thất lang. Lần trước, chàng nói với Trần Nguyên rằng ta là ‘Phụ nhân tiết nghĩ, sống chết vì bằng hữu’, ta cũng nên tới cửa cầu kiến, tỏ vẻ cảm tạ.”

Bình ẩu trầm mặc, nói thầm: “Lão nô tình nguyện ngài đồng ý thu nữ lang làm quý thiếp.” Bà nhìn Trần Dung, nói với giọng thương tâm: “Nữ lang, trở thành quý thiếp của Vương Thất lang, đó là chuyện mà bao nhiêu người muốn cũng không được đâu! Hiện tại người ta đã chướng mắt mà người còn muốn cảm tạ ngài ư?”

Trần Dung rũ hai mắt, lạnh lùng nói: “Ngay cả là công khanh, ngay cả thân là danh sĩ, thiếp vĩnh viễn cũng chỉ là thiếp. Ẩu, ta từng thề rồi, cả đời này, ta nhất định phải sống hạnh phúc vui vẻ! Thân là nữ tử, quyết định vận mệnh, chỉ có trông chờ vào việc thành thân. Dù cho thế nào, ta cũng muốn gả ột nam nhân đáng giá, trải qua một cuộc sống thật sự. Ẩu, ta không thể thua nữa!”

Bình ẩu trầm mặc một hồi, thở dài một tiếng, đảo mắt, bà lại tò mò hỏi: “Nữ lang vì sao nói ‘Không thể thua nữa’?”

Trần Dung cứng đờ, sau một lúc lâu mới thấp giọng trả lời: “Ngươi nghe lầm rồi.” Ngữ khí nặng nề, Bình ẩu lập tức không dám hỏi lại nữa.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 14 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246
Tiến »