Mị Công Khanh

Lượt đọc: 6888 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246
Tiến »
Chương 53
vào phủ.

❊ ❊ ❊

Quản sự nói ra một câu, nhìn thấy Trần Dung và Bình ẩu đều biến sắc, không khỏi nhíu mày hỏi: “Sao vậy?”

Hai người đều không nói chuyện, Bình ẩu chỉ lo lắng nhìn Trần Dung.

Khuôn mặt của Trần Dung lúc xanh lúc trắng, cho tới nay, rất nhiều chuyện phát triển không khác gì so với kiếp trước, cũng luôn luôn nằm trong sự nắm chắc của nàng.

Nhưng chuyện trước mắt này rõ ràng đã lệch khỏi quỹ đạo.

Nàng áp chế tim đập bối rối, nhẹ giọng hỏi: “Không biết là chuyện quan trọng gì?”

“Điều này ta làm sao mà biết?” Ngữ khí của quản sự có chút không kiên nhẫn, hắn thúc giục: “Nữ lang vẫn nên nhanh đi thôi, đừng để người của Nam Dương vương chờ lâu.”

Tay phải hắn lại đưa ra ngăn đường: “Mời.”

Trần Dung không hề bước đi, nàng thi lễ với quản sự, nói: “Xin chờ chút, sự tình gấp gáp, A Dung còn cần phải chuẩn bị một chút.”

“Không cần chuẩn bị.”

Quản sự nhíu mày, ngữ khí cưỡng ép: “Người của Nam Dương vương nói, bọn họ đã chuẩn bị mọi thứ cho nữ lang rồi.”

Hắn lại yêu cầu: “Đi thôi!”

Trần Dung cúi đầu ngẫm nghĩ, nhỏ giọng nói với Bình ẩu ở bên cạnh: “Ngươi tạm thời ở lại, bẩm báo chuyện này và mọi căn nguyên cho Tôn tiểu tướng quân biết.”

“Vâng.”

Trần Dung gật đầu, bước về phía quảng trường.

Trên quảng trường, người của phủ Nam Dương vương hiển nhiên đã chờ đến mức không kiên nhẫn, một tỳ nữ tầm hai mươi tuổi nhìn thấy Trần Dung, lập tức nghiêm mặt, quát lên: “Nữ lang này thật khiến người khác phải chờ lâu!”

Trần Dung cúi đầu, cũng không phản bác, chỉ im lặng lên xe ngựa.

Xe ngựa chạy ra từ cửa hông.

Trong xe ngựa, trước mặt và bên cạnh Trần Dung có một tỳ nữ. Lúc này, hai tỳ nữ đều đang nhìn nàng chòng chọc, đánh giá nàng từ trên xuống dưới. Ánh mắt trực tiếp không hề lễ độ.

Trần Dung vẫn là vẻ phục tùng rũ mắt.

Dưới ống tay áo, hai tay nàng bấu chặt lẫn nhau, trong nháy mắt, nàng đã suy nghĩ tìm mọi cách, cuối cùng chỉ có thể quyết định, đi bước nào tính bước nấy.

Phủ Nam Dương vương ở phía nam thành Nam Dương là một tòa tiểu viện lớn, phòng ốc tầng tầng lớp lớp.

Sau khi xe ngựa đi vào cửa chính, lại rẽ vào ngõ chạy qua một cửa hông nhỏ.

Vừa vào cửa, lọt vào trong tầm mắt đó là một hoa viên, tỳ nữ đi tới đi lui, đám tỳ nữ này đều mặc lăng la, đeo túi hương ngọc bội, đúng là so với nữ lang như nàng còn xa hoa hơn hai phần.

Trần Dung chú ý, trong khắp hoa viên không nhìn thấy bóng dáng của hộ vệ.

Một tỳ nữ nhìn thấy sau khi Trần Dung vào vương phủ thì nhìn ngắm không dời mắt thì không khỏi bật cười, nói: “Nữ lang chưa từng gặp qua chỗ phồn hoa như thế này đúng không?”

Trần Dung không đáp lời nàng ta.

Lúc này, tỳ nữ tầm 30 tuổi ở phía bên phải nàng thở dài một hơi, nói: “Sớm đã nghe người ta nói, ngươi là người không hiểu lễ tiết, quả thế. Ai.” Một tiếng thở dài cuối cùng, có chút nặng nề kéo dài.

Trần Dung không khỏi quay đầu, liếc nhìn nàng ta một cái, hơi hơi cúi đầu, như tỏ lòng biết ơn.

Cho dù là tạ lễ, khi Trần Dung thực hiện cũng có vài phần kiêu ngạo, làm sao giống các nữ lang của chi tộc khác? Lập tức, mấy tỳ nữ lại khinh thường cười rộ lên.

Xe ngựa xuyên qua hoa viên nhỏ, chạy vào rừng cây, lại chuyển qua một hành lang dựng trên hồ, trước mắt Trần Dung xuất hiện một quảng trường.

Xe ngựa ngừng lại trên quảng trường.

Lúc này, hai tỳ nữ đều im lặng, các nàng một trái một phải đỡ Trần Dung xuống xe ngựa. Ba người hướng tới phía nam đi được mấy chục bước thì thấy xuất hiện một sân viện.

Trần Dung còn chưa đến gần đã nghe thấy trong sân truyền đến tiếng cười đùa của nữ tử.

Lúc này, nàng dừng chân, từ từ nói: “Không phải nói có chuyện quan trọng tìm ta sao? Tại sao lại mang ta đến hậu viện của phụ nhân?”

Lời của nàng vừa thốt ra, hai tỳ nữ đồng thời cười ra tiếng.

Tỳ nữ trẻ tuổi hơn che miệng cười khanh khách không ngừng, nói: “Vương gia nói có chuyện quan trọng, nhưng mà chuyện quan trọng này, có lẽ là ngày mai, có lẽ là ngày kia, tóm lại, chờ vương gia có rảnh rỗi mới gọi ngươi tới. Chẳng lẽ, ngươi chỉ là một nữ lang nho nhỏ, còn phải khiến vương gia buông mọi sự vụ mà thận trọng nghênh đón ngươi sao?”

Trần Dung quay đầu.

Lúc này, ánh mắt của nàng sắc bén liếc nhìn hai nàng ta mang theo sát khí, hai tỳ nữ này sao đã từng thấy qua? Lập tức hai người đồng thời cả kinh, đều lui về phía sau một bước.

“Thật không?”

Trần Dung cười lạnh, nàng vung tay áo dài, xoay người: “Xem ra vương gia nhà ngươi đã quên đạo lý giữa người với người là quý ở chỗ thành tâm thành ý. Lão ta nói có chuyện quan trọng triệu ta, triệu ta đến rồi lại bỏ mặc, đây là đạo đãi khách sao? Bỏ mặc cũng đành thôi, còn đưa ta tới hậu viện của mình, nhục nhã như thế, Trần Dung không dám tiếp nhận!”

Dứt lời, nàng rút một chiếc trâm cài từ trên đầu xuống, tay phải lật lại, mũi trâm sắc bén đặt vào chỗ cổ họng mình!

Động tác này, nàng thực hiện vô cùng lưu loát, quyết đoán chi cực!

Đầu tiên hai tỳ nữ cả kinh, kế đó lại muốn cười, nhưng khi đối mặt với ánh mắt hàm chứa sát khí của Trần Dung kia thì lại cười không nổi. Lúc này, các nàng đột nhiên hiểu được, nữ lang trước mắt này thật sự là chuyện gì cũng có thể làm được!

Nhóm tỳ nữ cứng đờ.

Trần Dung dùng trâm cài đâm vào cổ họng mình, không hề chớp mắt nhìn chằm chằm các nàng, cũng không nói chuyện.

Không khí im lặng.

Lúc này, phía sau Trần Dung có một giọng nói sắc nhọn vang lên từ chỗ cổng: “Ha ha, cần gì như thế, cần gì như thế?”

Một văn sĩ già cả gầy yếu, tầm 50 tuổi xuất hiện ở bên cạnh Trần Dung.

Người này, Trần Dung cũng biết, hắn chính là tên Hứa phụ tá bên cạnh Nam Dương vương, kiếp trước, lão nhân này thấy nàng thì luôn như hổ rình mồi, dùng hết thủ đoạn cũng muốn đoạt về tay.

Hứa phụ tá vừa xuất hiện, cặp mắt chuột đục ngầu kia đã nhìn chòng chọc vào bộ ngực đầy đặn, vòng hông gợi cảm của Trần Dung. Thời điểm hai mắt dường như dính chặt trên người nàng, miệng hắn vẫn tiếp tục nói: “Quả nhiên giống như lời của Trần Thuật, là một nữ lang rất có cá tính. Ha ha, A Dung, sao lại tức giận đến thế? Các nàng ta chỉ nói đùa với nàng một chút mà thôi, nàng là một nữ lang sĩ tộc, lại tức giận với hạ nhân chẳng phải là đánh mất thân phận sao?”

Hắn nói tới đây, vỗ hai tay, quát lên: “Xe ngựa đâu? Vương gia còn đang chờ gặp mặt Trần Dung.”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 14 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246
Tiến »