Mị Công Khanh

Lượt đọc: 6990 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246
Tiến »
Chương 9
nạn hạn hán (1).

❊ ❊ ❊

Không đợi Thượng tẩu trả lời, Trần Dung ngồi thẳng thân mình, tỉnh táo đáp: “Tỉnh rồi.”

Tiếng nói kia trở nên thoải mái: “Rất tốt, rất tốt.”

Xe ngựa của Trần Dung tiến lên phía trước.

Chỉ chốc lát, xe ngựa liền đi tới đội ngũ đầu. Lúc này, Trần Dung đã sửa sang lại một chút y phục tóc tai rồi xốc lên rèm xe.

Bên đường, đều là xe ngựa của đệ tử Vương thị, khi bọn họ thấy xe ngựa của Trần Dung đến thì đều đồng thời nhìn về phía nàng.

Đôi mắt sáng trong của Trần Dung đón nhận ánh mắt của bọn họ.

Khi ánh mắt của nàng nhìn qua, có vài người nghiêng đầu đi, tránh bị nàng nhìn chăm chú. Về phần cô nương đã từng trào phúng nàng kia, thì vẫn không hề lộ diện.

Xe ngựa Trần Dung tiến đến chỗ xe ngựa Vương Trác.

Xe ngựa chưa tới gần, tiếng cười của Vương Trác ở một bên truyền đến: “A Dung sao? Tới gần đây, nói chuyện với bá phụ con một chút được không?”

Giọng nói vô cùng hiền lành.

Trần Dung khom người đáp: “Vâng.”

Xe ngựa của nàng tới thật gần xe ngựa của Vương Trác.

Vương Trác sớm đã vén rèm xe lên, hắn ngồi ngay ngắn ở trong xe ngựa, hai mắt sáng ngời đánh giá Trần Dung, khi Trần Dung nhìn về phía hắn, Vương Trác thở dài: “A Dung, bá phụ hối hận, ngày đó nghe lời A Dung khuyên thì tốt rồi.”

Hắn nói tới đây, cơ thịt trên mặt khẽ giật giật.

Hắn quả thật là hối hận. Chuyện tối hôm qua, chính là vết nhơ vĩnh viễn của chi tộc bọn họ! Mặc kệ là giết lưu dân, hay là bị lưu dân trộm đồ, cuối cùng bị ép buộc phải để lại lương thực, đều sẽ khiến bọn họ đối mặt với sự chỉ trích của bổn gia! Tiền đồ chính trị của Vương Trác hắn sẽ ảm đạm mất đi ánh sáng — ngay cả lưu dân tầm thường cũng xử lý không xong, còn có thể trông cậy hắn gánh vác đại sự trị quốc cứu dân gì chứ?

Vương Trác nhìn Trần Dung, thi lễ, nói: “Thỉnh A Dung tiến đến, bá phụ là muốn giáp mặt tạ lỗi. A Dung, bá phụ tự phụ có thanh danh, ngay cả một nữ nhân như con cũng không bằng.”

Hắn nói ra thực chân thành.

Trần Dung lại biết, nếu Vương Trác không muốn gánh trên lưng xú danh ngu xuẩn tự phụ, không biết hối cải, mặc kệ hắn có nguyện ý hay không, thật đúng là không thể không tạ lỗi với mình.

Khi Vương Trác thi lễ, Trần Dung vội vàng nghiêng người tránh đi. Nàng cúi đầu, cung kính nói: “Sao Vương công lại nói lời ấy? Mang cả gia tộc đi về phía nam là đại sự, ngay cả thánh nhân cũng có một hai chỗ xem nhẹ!”

Tuy rằng lời an ủi của nàng không phải thật sự làm cho người ta động dung, nhưng vẫn rất xuôi tai. Lập tức sắc mặt của Vương Trác càng thêm hiền hoà. Hắn thở dài thở ngắn hai tiếng, rồi nói với Trần Dung: “Về sau A Dung có chuyện gì thì cứ việc nói thẳng. Nếu có yêu cầu gì, cũng cứ đề xuất.”

“Vâng.”

“Ai –”

Trần Dung nhìn sắc mặt âm trầm của Vương Trác, cúi người nói: “Trần Dung cáo lui.”

“Đi đi.”

Vương gia trải qua một hồi phong ba như thế, rốt cục hiểu được nên thu liễm. Hôm đó dùng cơm, trước mặt mỗi đệ tử Vương thị chỉ dọn ra có bốn năm món đồ ăn.

Mà Trần Dung, cũng được chính thức mời đến đội ngũ của đệ tử Vương thị, cùng tiến cùng lùi với bọn họ.

Lúc này, đội ngũ đã đi đường được hai mươi ngày, rời khỏi Bình thành được năm trặm dặm, hành trình đã được một nửa.

Hôm nay, một tiếng nói nhỏ từ bên ngoài truyền đến: “Ngũ ca, ta thấy đồng ruộng hai bên này đều khô cằn cả.”

Vương Ngũ lang còn chưa trả lời, chỉ nghe xoạt một tiếng, rèm xe xốc lên, Trần Dung ló đầu ra.

Chúng đệ tử Vương thị đều quay đầu nhìn về phía nàng, tuy rằng mới chỉ sinh hoạt chung vài ngày, nhưng bọn họ đều phát hiện, tuy Trần Dung còn nhỏ tuổi, nhưng khi có việc phát sinh đều thập phần trấn định, đây là lần đầu tiên bọn họ thấy nàng bối rối như thế.

Trần Dung không chú ý tới ánh mắt tò mò của bọn họ, chỉ cau mày, gắt gao nhìn chằm chằm đồng ruộng hai bên đường. Qua một hồi lâu, nàng nói với Thượng tẩu: “Thượng tẩu, dẫn ta tới gặp Vương công.”

“Vâng.”

Xe ngựa đi nhanh hơn.

Dưới ánh mắt của chúng thiếu niên, chỉ chốc lát xe ngựa của Trần Dung đã tới gần xe ngựa của Vương Trác.

Ngay trong xe ngựa, Trần Dung hướng tới Vương Trác cúi người, nói: “Vương công, ngài xem đồng ruộng này đều khô cằn, hay là, nơi đây có xuất hiện hạn hán?”

Tiếng nói của nàng vừa mới thốt ra, phía sau liền truyền đến hai ba tiếng bật cười, khe khẽ, một giọng nói nho nhỏ truyền đến: “Lần trước phụ thân khách khí với nàng ta, nàng ta liền nghĩ rằng bản thân thật sự là một người đặc biệt.”

Tiếng nói kia là của Vương thị Thất nữ Hàm Duẫn đã cười trào phúng nàng.

Từ sau chuyện đó, Trần Dung nhìn thấy Vương Trác đều cung kính, cũng chưa từng đề nghị gì với hắn.

Vương Trác nhíu mày, hắn ngẩng đầu, nhìn ngắm đồng ruộng hai bên đường. Trong đồng ruộng không có nước, nhưng hắn mơ hồ nhớ rõ, trên đường đi, trong nhiều đồng ruộng không gặt hái vào mùa thu đều là không có nước.

Nghĩ đến đây, Vương Trác gật gật đầu, nói với Trần Dung: “Đa tạ A Dung nhắc nhở.” Vẻ mặt hắn có chút không kiên nhẫn.

Trần Dung thấy thế, cười nhẹ, hướng tới Vương Trác thi lễ, rồi thối lui về phía sau.

Lúc xe ngựa của nàng vừa mới rời khỏi xe ngựa của Vương Trác, Vương thị Thất nữ Hàm Duẫn liền đi qua, nàng ta cười dài nhìn chằm chằm Trần Dung, kêu lên: “Trần thị A Dung, không phải là ngươi lại nghĩ ra ý tưởng điên rồ gì chứ?”

Trần Dung cười cười, nàng không cần quay đầu, cũng biết Vương Trác còn đang chú ý động tĩnh bên này, lập tức cất cao giọng, nghiêm túc nói: “Nếu Thất ni cô không tin, vì sao không sai người đến hỏi thôn dân ở phụ cận? Hoặc cũng có thể hỏi lưu dân đi ở phía trước, sẽ biết rõ lời của ta có thật hay không.”

Vương Hàm Duẫn hừ một tiếng, liếc mắt xem thường, nói: “Ta mới lười đến hỏi đám dân đen này.”

Nàng ta chuyển mắt, nhìn thấy xe ngựa Trần Dung chạy về phía sau, lại nói: “Này, không phải là ngươi muốn đi hỏi đó chứ? Hì hì, ta nói A Dung nha, ngươi chỉ là một nữ tử, quản nhiều chuyện như vậy làm gì? Chẳng lẽ ngươi còn muốn nhận thanh danh bác học, về sau làm quan xuất sĩ sao?” Nàng ta nói tới đây, khanh khách nở nụ cười.

Trần Dung không để ý đến nàng ta.

Nàng chỉ vội vàng giục xe ngựa, đi tới giữa đội ngũ. Sau khi đến chỗ người của Trần thị, Trần Dung nghiêm túc nói: “Từ giờ trở đi, nếu các ngươi nhìn thấy nguồn nước, cần phải nhớ rõ dừng lại, đến khi đổ đầy hết nước vào tất cả thùng, chậu thì mới có thể lên đường. Mặt khác, tất cả mọi người không được rửa mặt, trừ phi cực khát, không thể dùng hết nước trong hành lý!”

Lời này vừa nói ra, mọi người hai mặt nhìn nhau. Qua một hồi lâu, bọn họ mới đáp: “Vâng.”

Trần Dung trở lại trong xe ngựa, nàng nhìn chằm chằm bầu không phía trước có vẻ mông lung, ló đầu ra, lại dặn dò: “Bình ẩu, người sai người đem vải vóc nhúng nước ướt sũng rồi đặt lên xe ngựa cho ta.”

Lần này, mọi người càng giật mình. Bọn họ lúng ta lúng túng sau một lúc lâu, mới nặng nề đáp ứng Trần Dung. Nhìn rèm xe kéo xuống, Bình ẩu quay sang phía Thượng tẩu, thấp giọng nói: “Nữ lang làm sao vậy? Khiến mọi người kinh ngạc như thế?”

Thượng tẩu lắc lắc đầu. Lão lại nhìn mọi người đang vây quanh, nhẹ giọng trả lời: “Lần này cử chỉ của nữ lang thật quái dị, các ngươi bí mật nghe theo là được rồi, nhớ rõ đừng nói ra ngoài.”

“Đúng đúng.”

“Nên như thế.”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 14 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246
Tiến »