Mị Công Khanh

Lượt đọc: 7161 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246
Tiến »
Chương 57
danh sĩ ngâm.

❊ ❊ ❊

Trần Dung không để ý đến ánh mắt càng ngày càng thương hại của hai tỳ nữ, nàng chỉ chuyên chú làm đèn Khổng Minh, thả từng chiếc lên bầu trời.

Suốt một buổi tối, Trần Dung đều làm đèn, rồi thả đèn lên.

Làm tới tận giờ tý, khi nàng mệt mỏi ngủ say, tỳ nữ trẻ tuổi đẩy người bên cạnh, thấp giọng nói: “A Dung này cũng là một người đáng thương.” Trong giọng nói mơ hồ có sự phiền muộn của tuổi thanh xuân.

Ngày hôm sau đảo mắt đã đến.

Sáng sớm, từng tiếng sanh nhạc lọt qua cửa sổ ùa vào, uyển chuyển bay lượn ở trong rừng cây. Trần Dung chậm rãi mở mắt ra, nhìn ra ngoài rèm cửa sổ bằng lụa mỏng.

Bầu trời ngoài lớp lụa mỏng trên cửa sổ rất ảm đạm, rất âm u giống như sắp mưa.

Nàng chống tay ngồi dậy, ôm chăn xuất thần nhìn ngắm bên ngoài.

Lúc này, tỳ nữ trẻ tuổi gọi: “Nữ lang, có muốn rửa mặt không?” Giọng nói của nàng ta rõ ràng ôn hòa hơn hẳn so với hôm qua, ánh mắt nhìn về phía Trần Dung có chút thương cảm.

Trần Dung lắc đầu, không nhìn nàng ta.

Tỳ nữ trẻ tuổi nhìn Trần Dung xuất thần một lúc, đột nhiên nói: “Nữ lang, mặc dù vương gia là người có mới nới cũ, lại có thói quen đưa người cũ cho thuộc hạ yêu thích, nhưng rốt cuộc cũng có thể sống một cuộc sống cẩm y ngọc thực mà.” Nàng ta nói tới đây, bỗng nghẹn lại, đột nhiên nhớ ra, A Dung trước mắt này cũng không phải là người nghèo, nàng thuộc về một đại gia tộc, đã sớm được hưởng loại che chở này.

A Dung ngẩng đầu lên.

Sáng sớm, khuôn mặt chưa chải đầu rửa mặt của nàng cũng vẫn trắng trẻo xinh đẹp kinh người, nàng nhìn tỳ nữ kia, khẽ nói: “Đa tạ.”

Tỳ nữ trẻ tuổi cúi đầu xuống, nàng ta lúng ta lúng túng nói: “Không cần.” Dứt lời thì vội vàng lui ra ngoài.

Dần dần, trong tiếng sanh nhạc lưu chuyển kia có thêm thêm tiếng tiêu, tiếng tiêu không xa triền miên, cùng tiếng sanh nhạc quấn quanh lẫn nhau, mang theo một loại sầu não khi xuân sang.

Trần Dung buông rủ hai mắt, nói thầm: “Sáng sớm mà đã có sanh nhạc rồi, phủ Nam Dương vương này thật đúng là cảnh ca múa mừng thái bình.”

Nàng đi guốc mộc, bước tới chỗ lụa mỏng bên cửa sổ.

‘Kẹt’ một tiếng, nàng đẩy cửa sổ ra. Cánh cửa vừa mở ra, đầu của hai mỹ nhân kia hiện ra ngay trước mắt.

Ánh mắt chớp chớp, hai mỹ nhân kia đã vội vàng xoay người. Khi các nàng xoay người đi vào một rừng đào trụi lủi, Trần Dung nghe thấy một mỹ nhân nói: “Mỹ nhân mới vào này mà vương gia lại không đến làm bạn ư? Thật quái lạ.”

Một mỹ nhân khác nói: “Vừa hỏi rồi, nói là mỹ nhân này là khách khanh (khách có địa vị thấp hơn chủ nhà). Hì hì, khách khanh mỹ nhân, đã bao nhiêu năm, chiêu này của vương gia cũng đã dùng năm lần rồi.”

Trần Dung hít một hơi, ra lệnh: “Lấy nước đến.”

“Vâng.”

Hai tỳ nữ đồng thời lên tiếng bước vào, các nàng cầm bồn nước, khăn mặt, còn có muối sạch trong tay.

Trong lúc hai nàng giúp Trần Dung rửa mặt, chải tóc, Trần Dung hỏi: “Trong vương phủ, chỗ nào ta không thể đi?”

Tỳ nữ lớn tuổi vừa giúp nàng vấn kiểu tóc hình đám mây, vừa nói: “Trừ chủ viện ra, hậu viện cùng hai viện phía đông và phía tây, nữ lang đều có thể đi.”

Trần Dung lên tiếng đáp ứng. Nàng chú ý tới, kỹ thuật vấn tóc của tỳ nữ này rất inh, búi tóc kia khẽ rủ xuống, lộ ra một vẻ mỹ miều, phía trên không có trâm cài gì khác, tạo nên cảm giác như có gió lay động.

Trần Dung nắm thật chặt tay trong tay áo, nàng sớm đoán được điểm này nên đã tháo trâm cài xuống.

Lúc này, hai nàng đã làm xong việc, Trần Dung đứng lên, xoay người đi ra bên ngoài.

Tỳ nữ trẻ tuổi nhìn nàng vung tay áo dài, bóng dáng phần lưng tinh tế, nghiêng đầu thì thào nói: “Nữ lang này có dáng người rất yêu kiều, trách không được dù thế nào vương gia cũng phải đoạt nàng tới tay.”

Khi Trần Dung đi đến sân, đưa mắt nhìn lại, trên đường nhỏ, đình viện, khắp nơi đều có các cô nương mặc hoa phục.

Nhưng mà, lúc này, nàng dừng bước chân.

Thời điểm Trần Dung đứng đó, có hơn mười đôi mắt phát sáng nhìn về phía nàng. Đối mặt với mấy ánh mắt này, Trần Dung đột nhiên thầm nghĩ: “Ta ở phủ Nam Dương vương càng lâu sẽ càng tổn hại đến sự trong sạch. Nếu ta giao tiếp với đám nữ nhân này, tuy là có thể biết một ít chuyện, nhưng mà, sợ nhất đó là lời đồn đãi, nếu các nàng phóng đại mấy lời ta nói ra trong lúc vô ý, vậy đâu có gì tốt? Quên đi, vẫn nên trở về thôi.”

Nghĩ đến đây, nàng quay người bước đi.

Trở về phòng, Trần Dung liền ra lệnh: “Đóng cửa viện lại.”

Hai tỳ nữ khó hiểu nhìn về phía nàng.

Trần Dung nhìn các nàng chăm chú, lại ra lệnh: “Đóng cửa viện lại, mặc kệ là ai tới, nếu không được ta đồng ý thì không mở cửa. Nghe rõ chưa?”

Hai tỳ nữ nhìn nhau, đáp: “Vâng.”

Cửa viện được đóng lại, Trần Dung lại lệnh cho hai nàng chuyển cầm đến trong sân. Sau đó, nàng bắt đầu đánh đàn.

Khúc nàng tấu, là khi ở kiếp trước sau khi nàng gả cho Nhiễm Mẫn, trong lúc vô ý nghe thấy một danh sĩ tấu, khúc đó tên là “Danh sĩ ngâm”.

Khúc “Danh sĩ ngâm” này, âm thanh cao vợi xa xưa, có chút cao ngạo tự tại. Trong tiếng đàn khúc chiết uyển chuyển có sự hoa lệ, hợp với tâm ý của Trần Dung, vì thế nàng vẫn nhớ rõ.

Tiếng đàn êm tai truyền đến, dần dần xen lẫn trong tiếng tiêu tiếng sanh nhạc, dần dần, hòa vào trong mây đen âm trầm.

Mỹ nhân nơi này, mặc kệ là người nào, cho dù không biết đánh đàn cũng đều đã nghe quen. Khúc ‘Danh sĩ ngâm’ Trần Dung vừa đánh ra khiến chúng nữ chỉ trỏ đối với cửa viện đóng chặt của nàng dần dần an tĩnh lại.

Các nàng lần đầu nghe, lập tức phát hiện khúc này là một khúc mới chưa từng nghe qua, hơn nữa có chút lịch sự tao nhã êm tai.

Dần dần, theo tiếng đàn lên cao, tiếng ca cùng tiếng tiêu ngừng lại.

Dần dần, toàn bộ tây viện, chỉ có tiếng đàn thanh cao, cô độc cao ngạo này phiêu đãng trong bầu trời u ám.

Một cô nương hoa phục nhắm mắt lại, lẳng lặng lắng nghe một hồi, thì thào nói: “Đúng là thanh cao như thế.”

Một cô nương khác diện mạo dịu dàng như nước cúi đầu, nhẹ giọng nói: “Cũng là một người chính trực, nữ lang như vậy, vương gia cũng muốn nạp vào sao? Xem ra mạng của nàng không còn kéo dài bao lâu nữa.”

Đứng phía sau các nàng, một phụ nhân hoa phục yêu mị tầm 30 tuổi cười lạnh: “Thanh cao thì thế nào? Chính trực thì đã sao? Đó là vương gia còn không chưa ngủ với nàng, chờ nàng bước lên giường của vương gia rồi, nàng sẽ không đàn như vậy nữa đâu.”

Các nàng lại không biết rằng, Trần Dung tấu một khúc như thế, đó là muốn ỗi người đều rõ ràng, nàng vẫn là khách khanh của vương phủ, còn chưa từng thân cận với Nam Dương vương.

Trong tiếng nghị luận, tiếng đàn phiêu đãng, bóng đêm dần dần buông xuống.

Ngay khi dùng bữa tối, bên ngoài cuồng phong gào thét, cuốn lá cây tung bay, cành cây va đập, nóc nhà khe khẽ rung động.

Trần Dung buông đũa, nhìn bầu trời bên ngoài, khẽ nói: “Đêm nay trời sẽ mưa đúng không?”

Tỳ nữ trẻ tuổi thấy ngữ khí của nàng mang chút thất vọng, không khỏi cười hỏi: “Nữ lang lại muốn thả đèn sao?”

Trần Dung gật đầu: “Uh.”

Hiếm khi thấy nàng hiền lành như thế, tỳ nữ trẻ tuổi hít một tiếng, khuyên nhủ: “Nữ lang, người nên quên hắn đi.”

Trần Dung không trả lời.

Đúng lúc này, cuồng phong bên ngoài dần dần dừng lại. Trần Dung buông bát đũa, đi ra sân, nhìn mây đen tan dần trên bầu trời, vui vẻ nói: “Sao đã ra rồi.”

Nàng quay đầu, hai mắt sáng ngời: “Đi chuẩn bị đi, đêm nay ta muốn thả hơn mười chiếc đèn.”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 14 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246
Tiến »