Mị Công Khanh

Lượt đọc: 6939 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246
Tiến »
Chương 43
tỷ muội.

❊ ❊ ❊

Trần Dung vừa mới bước vào bậc thang, cửa điện mở ra, hương thơm xông vào mũi, nhóm sĩ tộc tấp nập đi ra, yến tiệc đã tan.

Trần Dung ngẩn ra, nàng vội vàng lui vào một góc, đứng ở nơi đó, nhìn bóng dáng Vương Ngũ lang di chuyển trong đám người, trong mắt nàng hiện lên một chút ảo não. Toàn bộ buổi tối, nàng không tìm được cơ hội ở chung một chỗ cùng Vương Ngũ lang.

Chần chờ một hồi, Trần Dung đi theo dòng người, hướng tới quảng trường.

Bên xe ngựa, Bình ẩu và Thượng tẩu đều ở đó. Bọn họ nhìn thấy Trần Dung đến gần, vội vàng vây quanh, hai mắt sáng ngời nhìn nàng.

Thượng tẩu ha ha cười nói: “Nữ lang, nữ lang có gặp được những người của Lang Gia Vương thị không? Có phải bọn họ cũng giống như Vương Thất lang, đều là thần tiên hay không?”

Bình ẩu ở một bên nhéo lão một cái, hỏi: “Nữ lang, vừa rồi người ở trong yến tiệc có nhờ được người trong Vương phủ hỗ trợ hay không? Bọn họ và chúng ta đều đến từ Bình thành, dọc theo đường đi lại được người giúp đỡ. Cái gọi là họ hàng xa còn không bằng hàng xóm gần, người có thể cầu Vương công khuyên nhủ tộc bá. Tốt nhất là khiến Vương Ngũ lang đáp ứng cưới người đi.”

Trần Dung nghe đến đó, cười khổ, nàng lắc đầu, nói với Bình ẩu: “Ẩu, ngươi nghĩ quá mức đơn giản rồi.”

Dứt lời, nàng lướt qua hai người, bước lên xe ngựa.

Sau khi Trần Dung lên xe ngựa, cũng không lập tức khởi hành.

Người đứng ở đây, luận về thân phận, có thể nói nàng là thấp nhất. Nàng cũng không muốn giành lối đi của người khác.

Qua nửa canh giờ, quảng trường không còn ai, xe ngựa của Trần Dung mới chậm rãi ra khỏi Vương phủ.

Lúc này, trên ngã tư đường của Nam Dương đã hoàn toàn tối đen. Chỉ có dưới mái hiên của phủ đệ xa hoa thì còn treo đèn lồng đỏ sậm.

Vừa rồi xuất môn thì không sao, nhưng mới chỉ đi ra vài bước, trên bầu trời đột nhiên có mưa phùn.

Trần Dung ngồi ở trong xe ngựa, xuyên thấu qua rèm xe quay đầu nhìn Vương phủ bao trùm trong màn mưa phùn kia. Đại môn Vương phủ mở rộng, bên trong thấp thoáng tiếng người, hai bên đại môn treo tám chiếc đèn lồng đang không ngừng lắc lư. Đèn đuốc đỏ sậm đưa qua đưa lại trong gió mưa tạo nên một cảm giác tịch liêu.

Trần Dung chỉ liếc nhìn một cái rồi thu hồi tầm mắt.

Từ Vương phủ đến Trần phủ cũng không xa, sau nửa canh giờ, xe ngựa của nàng đã lặng yên tiến vào đại viện Trần phủ, đi đến sân viện của nàng.

Trần Dung vừa mới xuống xe ngựa thì nghe thấy trong sân cách vách của Trần Vi truyền đến một loạt tiếng cười. Nàng không để ý tới, tiếp tục đi về phía trước, giọng của một nữ lang từ ngoài cửa viện vang lên: “A Dung đã trở lại sao? Nô tài nhà ngươi, nhanh nhanh mở cửa ra!”

Nữ lang này vừa quát, cửa sân liền ‘Kẹt’ một tiếng mở ra.

Trong nháy mắt, năm sáu cô nương mặc hoa phục đều đi vào, tiếng nói líu ríu tràn ngập khắp sân.

Trần Dung ngẩng đầu, nhìn mây đen đã lui hết, trăng sáng lại hiện ra trên bầu trời, thầm nghĩ: Sao mưa đã ngừng rồi? Nếu còn mưa, đám nữ lang này sẽ không đội mưa mà đến, ai, thật đáng tiếc.

Chúng nữ lang vừa tiến đến, đám người Bình ẩu vội vàng bận bịu. Chỉ chốc lát, trong thư phòng của nàng đèn đuốc sáng trưng, rượu thịt tỏa hương.

Trần Thiến ngẩng đầu, nhìn thẻ tre khắp phòng, bật cười nói: “Ta nghe người đến từ Bình thành nói, A Dung cũng không phải là một người thích đọc sách. Một khi đã như vậy, trong thư phòng bày đầy thẻ tre thế này để làm gì? Học đòi văn vẻ sao?”

Trần Dung ngồi ở trên chủ tháp, nghe vậy bộ dạng phục tùng liễm mặc khẽ cười, nhẹ giọng trả lời: “Ai nói muội không đọc sách?”

Trần Thiến ngẩn ra.

Nàng ta nghiêng đầu đánh giá Trần Dung, muốn phản bác hai câu, đột nhiên nghĩ đến biểu hiện của nàng trong thời gian qua, thật đúng là không phải một người không hay đọc sách mà có. Nàng ta nhếch miệng, nói: “Có thể là ta nghe lầm.”

Lúc này, Trần Vi ngồi ở một góc vẫn trầm mặc đột nhiên kêu lên: “A Dung, là muội nói Nhiễm tướng quân không cần ta sao? Là muội nói ta bắt nạt muội sao?”

Giọng nói đến cuối câu mang theo sắc nhọn không thể khống chế.

Trần Dung ngẩng đầu lên.

Nàng mở to mắt, kinh ngạc nhìn Trần Vi, bất tri bất giác, nàng vươn tay ôm má mình từng bị đánh, kinh ngạc nói: “Khi nào thì ta nói rằng Nhiễm tướng quân không cần tỷ? Rồi khi nào thì nói tỷ bắt nạt ta?”

Trần Vi vụt đứng lên, nàng ta dùng ngón tay run rẩy chỉ vào mũi Trần Dung, quát: “Nếu không phải là muội nói, sao đám người kia lại chê cười ta? Muội, muội lại còn ôm mặt, không phải là muốn cho người ta biết, ta đã tát muội sao?”

Trần Dung vội vàng buông tay ra, nàng cúi mặt, nghiêm túc nói: “A Vi, ta dám thề, ta chưa bao giờ từng nói ra rằng Nhiễm tướng quân không cần tỷ. Cũng chưa từng có nói qua rằng tỷ bắt nạt ta.”

Dưới ánh nến, hai mắt Trần Dung đen láy, nàng nhìn Trần Vi, nói với vẻ khó hiểu: “Việc đón dâu đã có phụ mẫu an bài. Cũng là mệnh lệnh của phụ mẫu, làm sao Nhiễm tướng quân có thể không cần tỷ?”

Lời này vừa thốt ra, Trần Vi trở nên trầm mặc.

Chậm rãi, trên gương mặt của nàng ta lại lộ ra tươi cười.

Lúc này, Trần Thiến ở một bên không kiên nhẫn kêu lên: “Được rồi, đừng nói mấy lời thừa thãi này nữa.”

Nàng ta là đích nữ của hệ tộc ở thành Nam Dương, đứng hàng thứ hai, thân phận đều cao hơn so với các cô nương ngồi ở đây, nàng ta vừa mở miệng, Trần Dung và Trần Vi đều cúi đầu đáp: “Vâng.”

“A Dung, muội nói nhanh lên, vừa rồi ở Vương phủ muội đã nhìn thấy những ai?”

Trần Thiến mới nói đến đây, ngẩng đầu nhìn gương mặt thanh diễm quyến rũ của Trần Dung dưới ánh đèn đuốc, đột nhiên cất giọng, ngắt lời câu trả lời của Trần Dung: “Được rồi, việc này tạm thời không đề cập tới. Muội nói cho chúng ta biết, muội có gặp được Vương Thất lang không? Lúc gặp lại chàng muội có nói những gì không?”

Tiếng nói của Trần Thiến vừa dứt, bảy tám khuôn mặt nhỏ nhắn đều quay sang, hứng thú nhìn Trần Dung chăm chú, chỉ chờ nàng trả lời.

Nhìn mấy đôi mắt khẩn trương, Trần Dung khẽ hé miệng, nàng rất muốn nói cho các nàng ta biết, Vương Thất lang không hề trách cứ nàng phỉ nhổ nàng, ngược lại, chàng còn ôn nhu an ủi nàng.

Nhưng không thể nói như thế, xử lý không tốt, về sau ngày lại càng không dễ sống.

Nàng rủ mắt, trên khuôn mặt nhỏ nhắn lộ ra một chút thần sắc mỏi mệt.

Trần Dung có biểu tình như vậy thật sự khiến chúng nữ rất vui vẻ. Trần Thiến khanh khách cười nói: “Ta đã nói rồi mà. Người có thân phận như muội thổ lộ ở trước mặt mọi người, còn nói thẳng muốn làm chính thê của chàng. Đối với Vương Thất cao quý vô song mà nói chính là sự vũ nhục. Đừng nói là muội, ngay cả ta cũng không xứng làm chính thê của chàng đâu.”

Trần Vi cũng dường như rất vui vẻ, nàng ta che miệng, hai mắt cười híp thành một đường.

Ngay khi chúng nữ cười rất vui vẻ, khóe môi Trần Dung cũng khẽ nhướn lên, lộ ra một nụ cười trộm cực kỳ ẩn mật, dường như sung sướng dường như thỏa mãn.

Biểu tình này khiến Trần Vi và chúng nữ nhìn thấy đều ngẩn ra, ngay lúc các nàng nhìn chằm chằm đánh giá Trần Dung cẩn thận, Trần Dung đứng lên, nàng thi lễ, mệt mỏi nói: “Các tỷ tỷ, ta thật sự mệt mỏi.”

“Hừ, ai thèm ngồi mãi ở chỗ này của muội?”

Trần Thiến vung tay áo, mang theo chúng nữ xoay người rời đi.

Nhìn nhóm nữ lang càng đi càng xa, Bình ẩu tiến đến, thấp giọng nói: “Ai, nữ lang sinh ra không bao lâu thì luôn chơi đùa với đám nam hài, trong phủ lại chỉ có một nữ lang như người, ngay cả kinh nghiệm ở chung với nữ hài tử cũng không có. Vừa rồi, người nên chờ các nàng phiền chán, các nàng muốn cáo từ thì phải nhiệt tình giữ lại, như vậy mới hợp với đạo lý tỷ muội ở chung mà.”

Trần Dung chỉ cười, nàng thấp giọng nói: “Ẩu, chuẩn bị nước nóng đi, ta muốn tắm rửa.”

“Vâng.”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 14 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246
Tiến »