Mị Công Khanh

Lượt đọc: 6885 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246
Tiến »
Chương 31
cầu yêu?.

❊ ❊ ❊

Trong sân viện của Trần Dung.

Bình ẩu một bên vội vàng tiếp đón mọi người, một bên mừng đến mặt mày hớn hở. Vừa rồi bà còn vì lương thực thiếu hụt mà phát sầu, nhưng chỉ một lát đã được bổ sung sung túc. Nhiều bạch túc và vải vóc như thế, đừng nói là trang trí sân, mua bộ đồ mới, ngay cả mua một ngôi nhà bình thường cũng đã đủ rồi.

Nhìn số tài vật này, lại quay đầu nhìn Trần Dung vẫn đang trầm tư, Bình ẩu trực giác cảm thấy nữ lang nhà mình thật sự là thâm trầm khó lường. Khi nàng cầm đoản kiếm xuất môn, trong lòng bà lo sợ bất an, thật không ngờ nữ lang chẳng những bình an vô sự trở lại, còn được trưởng bối trong tộc coi trọng.

Thời gian trôi qua nhanh như chớp.

Đảo mắt, mặt trời lặn xuống núi, đèn rực rỡ được thắp lên.

Được Trần Dung căn dặn, chúng phó chẳng những đóng cửa không ra, còn không gây ra tiếng ồn ào gì, không thể thắp đèn quá sáng, toàn bộ trong sân im lặng tĩnh mịch.

Từ lúc một vòng trăng rằm nhợt nhạt treo trên bầu trời, tiếng sanh nhạc bắt đầu vang lên, âm thanh của tiếng tiêu tiếng đàn tranh giao hòa lẫn nhau, tràn ngập khắp trời đất, thấm nhuần vào thu sầu.

Đứng ở trong sân cũng có thể nghe thấy phía chủ viện có tiếng cười đùa không dứt bên tai.

Yến hội đêm nay, kỳ thật đối với mỗi một tộc nhân Trần thị đều rất quan trọng. Chúng sĩ tộc đến từ phương bắc cần thông qua yến hội này, nói cho các quý tộc thượng lưu ở thành Nam Dương biết, bọn họ đã trở lại.

Nhóm đệ tử trẻ tuổi thì cần thông qua yến hội này thông báo ọi người biết, Trần thị còn có một thiếu niên cô nương đợi gả chờ cưới như thế.

Nếu không có trí nhớ ở kiếp trước, Trần Dung sẽ không hề cự tuyệt yến hội này. Chẳng những nàng sẽ không cự tuyệt, còn có thể tận lực phô bày vẻ đẹp, tận lực khiến ọi nhân sĩ thượng tầng ở thành Nam Dương đều nhớ rõ mình.

Nghĩ đến đây, Trần Dung buông rủ hai mắt. Nàng dẫm lên lá khô rải trên mặt đất, đi tới rừng cây phía sau sân nhà mình.

Trên bầu trời, một vòng trăng sáng, dưới đất, một bóng người lẻ loi. Người và trăng mãi mãi là hình ảnh đan thoa giao hòa.

Cũng không biết qua bao lâu, Trần Dung nghe thấy phía sau truyền đến tiếng bước chân.

Trong đèn đuốc sáng trưng, vài người bước vào sân viện của nàng. Không đợi Thượng tẩu hỏi, một giọng nói trong trẻo truyền đến: “Trần thị A Dung có ở đây không?”

Tìm ta sao?

A Dung rùng mình.

Thượng tẩu chần chờ, Bình ẩu vội vàng nói: “Nữ lang nhà ta bị bệnh, đang nằm trên giường không dậy nổi.”

Vài người kia nhìn thoáng qua nhau, một người nói: “Vương gia Thất lang ở yến tiệc không thấy nữ lang, vì thế hỏi lang chủ Trần gia. Lang chủ bảo ta đến thỉnh nữ lang tới.”

Dừng một chút, một người đứng ở phía trước kêu lên: “Vương gia Thất lang giống như thần tiên vậy, ngay cả Nam Dương vương cũng không dám thất lễ. Còn thỉnh ẩu đến hỏi nữ lang nhà ngươi. Nếu nàng còn chịu đựng được, thì thu xếp một chút rồi tới gặp Thất lang. Cơ hội này thật sự hiếm có mà.”

Lời này nói ra vô cùng thành khẩn.

Tất nhiên Bình ẩu biết, nếu người này dám nói như vậy, chắc chắn đây là sự thật. Chính như theo lời của hắn, cơ hội này vô cùng hiếm có.

Bất tri bất giác, bà đảo mắt nhìn về phía Trần Dung đứng trong chỗ tối.

Đến khi nhìn một hồi lâu, Bình ẩu cũng không nghe thấy trong đó truyền ra tiếng động gì.

Thầm than một tiếng, Bình ẩu đành giả bộ đi đến bên ngoài tẩm phòng, sau khi cất cao giọng gọi vài tiếng, Bình ẩu nhìn về phía mấy người này nói: “Thất lễ, nữ lang nhà ta xem ra đang ngủ rồi.”

“Thật sự là đáng tiếc.” Hai người đó thi lễ, xoay người bước đi. Đến khi bọn họ xoay người, Bình ẩu mới phát hiện, hai người này mặc phục sức của Lang Gia Vương phủ! Bọn họ đúng là người đi theo bên cạnh Vương gia Thất lang, trách không được nói năng tao nhã, cử chỉ cấp bậc lễ nghĩa mười phần. Trách không được mà!

Trong khoảng thời gian ngắn, theo trực giác Bình ẩu cảm thấy buồn bực, khi nhìn về phía Trần Dung đứng trong bóng đêm, trong ánh mắt có sự thầm oán.

Đèn đuốc vừa dời xa, Trần Dung đã bước ra từ trong bóng đêm, nàng cũng không để ý tới ánh mắt thầm oán của Bình ẩu, nhìn thẳng chỗ chủ điện náo động ồn ào, nói: “Cơ hội này, quả thật hiếm có.”

Trong bóng đêm, hai mắt Trần Dung phát sáng kinh người.

Cũng không biết qua bao lâu, Trần Dung đột nhiên nói: “Ẩu, nếu tại trường hợp này, có nữ lang ở trước mặt mọi người hướng Vương thị Thất lang cầu yêu, mọi người sẽ phản ứng thế nào?”

Bình ẩu ngẩn ra, bà chớp chớp đôi mắt nhỏ, vẻ mặt mơ hồ.

Trần Dung không nhìn về phía bà, nàng cau mày, hai mắt sáng ngời nhìn chằm chằm chủ điện. Sau một lúc lâu, nàng thì thào nói: “Chỉ cần chàng không bác bỏ ta, chỉ cần chàng để lại mặt mũi cho ta……”

Lúc này, Bình ẩu rốt cục hiểu được ý tứ của nàng. Bà vội kêu lên: “Nữ lang, không thể, vạn vạn lần không thể. Sao người có thể xứng đôi với Vương thị Thất lang chứ? Làm như vậy, sẽ chỉ khiến nữ lang trở thành trò cười của người Nam Dương đó!”

Trần Dung rủ hai mắt, sau khi suy nghĩ, nàng đột nhiên xoay người hướng về phía tẩm phòng.

Bình ẩu quen thuộc nhất với tính cách của nàng, vừa thấy nàng như vậy, thì biết nàng đã quyết định. Trong lòng khẩn trương, bà vội vàng đuổi kịp, vừa kéo ống tay áo của Trần Dung, vừa nói một cách gấp gáp: “Nữ lang, không thể mà, không thể đâu. Không phải còn có thúc phụ Trần Thuật sao? Ngài ấy coi trọng người mà, nếu người có việc, ngài ấy sẽ nguyện ý hỗ trợ.”

Trần Dung không quay đầu, chỉ thản nhiên nói: “Thúc ấy sẽ không. Thúc đã tặng cho ta mười xe vải và bạch túc, lại cho vàng lá, cũng đã chịu thiệt rồi. Lấy tính cách của thúc ấy, sẽ không đâu.” Ý tứ của hắn nàng hiểu rõ, chính là chỉ giúp ta một lần thôi. Nếu ngày mai, ngày kia, Nam Dương vương có ý muốn, hoặc trưởng bối khác vẫn giữ vững ý kiến, bản thân sẽ bị buộc đến con đường cùng.

Hiện tại, Vương gia Thất lang ở trước mặt mọi người nhắc tới mình, sự coi trọng của chàng cũng đủ khiến cho Nam Dương vương để ý. Nói không chừng, chỉ cần một câu của Nam Dương vương, bản thân sẽ được nâng tiến vào trong phủ Nam Dương vương ngay trong đêm nay, từ nay về sau, trong thiên hạ sẽ không còn Trần thị A Dung nữa!

Không được, nàng nhất định phải đem mọi biến hóa khống chế trong lòng bàn tay của mình! Kể cả khi chỉ nắm chắc được năm phần!

‘Kẹt’ một tiếng, Trần Dung đẩy mạnh cửa tẩm phòng, sau đó ống tay áo của nàng vung lên, xảo diệu hất tay của Bình ẩu ra.

Đi vào, mất đến một canh giờ.

Một lúc lâu sau, Trần Dung đi ra, vẫn là bộ dạng như thế, có điều nàng đã thay lại bộ hoa phục vàng nhạt và tím nhạt giao nhau đã mặc ban ngày kia.

Tóc dài của nàng vẫn rối tung, dưới chân đi guốc mộc.

Có điểm khác biệt duy nhất so với bàn ngày là, ở bên hông nàng có một thanh đoản kiếm vỏ ngoài hoa mỹ. Khi nàng bước đi, châu ngọc gắn trên vỏ kiếm cùng với ngọc bội bên hông va vào nhau, vô cùng dễ nghe.

Bình ẩu thật không ngờ, nữ lang đi vào một canh giờ, vậy mà không làm gì cả. Bà không khỏi mở to mắt, kinh ngạc nhìn Trần Dung.

Trần Dung đối diện với ánh mắt của Bình ẩu, mỉm cười, cúi hạ thắt lưng, ôm thất huyền cầm lên.

Nàng lướt qua Bình ẩu, guốc mộc gõ trên đất, thản nhiên đi về phía trước. Trong lúc nàng bước đi, tóc đen dài phủ trên vai nàng theo cước bộ mà phiêu đãng. Đuôi tóc lại đong đưa bên dưới theo sự chuyển động của vòng hông. Nhìn bóng dáng của nàng, Bình ẩu không khỏi âm thầm tán thưởng: Dáng người của nữ lang nhà ta thật sự yểu điệu hấp dẫn người khác. Đừng nói là Trần thị, ngay cả toàn bộ thành Nam Dương, cũng rất ít có nữ lang đại gia tộc nào có phong tư xinh đẹp này.

Bà đứng lặng, nhìn thấy Trần Dung đã đi xa, vội vàng bước nhanh đuổi theo. Vừa chạy được vài bước, Bình ẩu nghĩ đến Trần Dung cố chấp như thế, lời mình nói khẳng định nàng sẽ không nghe, không bằng gọi Thượng tẩu cùng đi, vì thế vội vàng quay ngược trở lại nội viện.

Mà lúc này, trong tiếng guốc mộc gõ trên đất, Trần Dung đã đi ra khỏi sân viện nhà mình.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 14 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246
Tiến »