Mị Công Khanh

Lượt đọc: 6986 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246
Tiến »
Chương 48
nói rõ.

❊ ❊ ❊

Bình ẩu nhủ thầm sau một lúc, lại chuyển sang nói với Trần Dung: “Nữ lang, người nói xem, tuổi Tôn tiểu lang cũng không còn nhỏ, hẳn là chưa cưới vợ đúng không, nếu không, để ẩu đi hỏi thử cậu ấy xem sao?”

Trần Dung lắc đầu.

Nàng đưa mắt nhìn phương xa, thản nhiên nói: “Có một số việc không thể nóng vội. Quýnh quáng lên thì không thể đạt được điều gì cả.”

Bình ẩu than thở nói: “Nô không hiểu.”

Trần Dung buông rủ hai mắt, vươn tay đặt lên huyền cầm, sau khi vài tiếng đàn du dương phát ra, lại nói: “Nay, toàn bộ mọi người ở Nam Dương đều cho là ta ái mộ Vương Thất lang. Chỉ chớp mắt lại chuyển hướng sang trượng phu khác, vậy chẳng phải là hư tình giả ý hay sao? Ẩu, ngươi cũng biết mà, bốn chữ hư tình giả ý có thể tổn hại thanh danh của một người.”

Bình ẩu vội la lên: “Vậy, vậy phải làm sao bây giờ? Chẳng lẽ cả đời này của nữ lang, ngoại trừ Vương Thất thì không lấy ai làm phu sao?”

Tay phải Trần Dung khẽ gẩy, phát ra liên tiếp tiếng đàn thanh thúy như nước suối.

Bình ẩu ngây người một lúc, vẫn nhịn không được kêu lên: “Nữ lang, nữ lang?”

Trần Dung buông lỏng tay, tiếng đàn êm ái im bặt, nàng rũ hai mắt, từ từ nói: “Ẩu, nếu Tôn Diễn đã trở lại, như vậy ta cũng có thể thả lỏng một chút.”

Nàng chậm rãi ngẩng đầu lên.

Lúc này, ánh mắt Trần Dung có chút kỳ quái, mang theo ý tươi cười, lại mang theo một chút xa xôi.

Nàng nhìn Bình ẩu chăm chú, đột nhiên hỏi: “Ẩu có biết Vương Thất lang ở đâu không?”

Bình ẩu thật không ngờ nàng đột nhiên nhắc tới Vương Thất lang, không khỏi ngẩn ra, lắc đầu đáp: “Nô không biết.”

“Bảo Thượng tẩu đi điều tra, xem chàng đang ở đâu.”

Bình ẩu mở to hai mắt, có chút cẩn thận, cũng có chút khẩn trương hỏi: “Nữ lang, người, người muốn làm gì?”

“Không có gì.” Trần Dung nâng cằm nhỏ, quay đầu nhìn về phía chủ viện, nói: “Tôn tiểu lang đã trở lại, trong tay của huynh ấy có hai ngàn sĩ tốt, toàn bộ thành Nam Dương đều nằm trong sự bảo vệ của huynh ấy. Ẩu, ngươi nói xem, hiện tại có phải ta rất an toàn hay không, không còn ai dám dễ dàng đụng đến ta nữa đúng hay không?”

Bình ẩu ngây ngốc gật đầu.

Trần Dung liếc nhìn bà một cái: “Như vậy, bảo Thượng tẩu đi điều tra xem Vương Thất lang ở đâu, ta muốn gặp chàng. Ta nghĩ, kỳ thật chàng đang chờ ta hẹn gặp, chờ ta nói rõ ràng.” Nói cách khác, mình gặp chàng cũng không cần áy náy, mà chàng, cũng sẽ không bởi vì mình cố ý kéo dài dây dưa không rõ mà mang ấn tượng xấu.

Phải biết rằng, đối với nhóm danh sĩ mà nói làm sai thì không đáng lo lắm, đã làm sai mà không thừa nhận, còn xảo ngôn biện giải thì mới quan trọng hơn.

Hiện tại gặp chàng, hết thảy còn kịp.

Bình ẩu lại ngây ngốc gật đầu.

Thời gian trôi nhanh, lúc thái dương hoàn toàn chìm xuống đường chân trời phía tây, trên bầu trời mênh mông hiện lên vô số ánh sao, xe ngựa của Trần Dung đã xuất hiện trên đường phố.

Lúc này trên phố Nam Dương, khắp nơi đều có tiếng khóc vang lên.

Ngã tư đường, người đi qua đi lại rất ít, nếu có thì bộ dạng mắt chỉ nhìn mũi chân, từng nhà đều đóng cửa, giống như mỗi người đều dùng phương thức như vậy để cam đoan cho sự an toàn của bản thân.

Chỉ chốc lát, xe ngựa của Trần Dung đã đi tới bên ngoài Hoàn phủ.

Là thế gia lớn thứ ba trong thành Nam Dương, lúc này Hoàn phủ đang cử hành yến hội, khắp nơi đèn đuốc sáng trưng, tiếng đàn tiếng sáo rộn ràng.

Thượng tẩu xưng danh với người gác cổng, sau khi lấy ra trúc bài đại biểu cho Trần phủ ra thì xe ngựa thuận lợi chạy vào trong phủ.

Lúc xe ngựa đi đến bên ngoài hành lang gấp khúc của Hoàn phủ, Trần Dung ngừng lại, nói với Thượng tẩu: “Tẩu, ngươi vào đứng chờ trong đó, nếu Vương Thất lang đi ra ngoài thì nói cho ta biết. Người này kỳ thật không thích xã giao, khẳng định sẽ đi ra thôi, tẩu cần lưu ý.”

“Vâng.”

Thượng tẩu vừa đi, hai tay Trần Dung vịn vào lan can, cúi đầu, lẳng lặng nhìn phía dưới hành lang gấp khúc. Nơi đó hồ nước gợn sóng, một mảnh xanh biếc, ảnh ngược của sao trời lung linh trên mặt hồ.

Cũng không biết qua bao lâu, tiếng bước chân chạy tới, chỉ chốc lát, Thượng tẩu đi đến phía sau nàng, thấp giọng nói: “Nữ lang, quả như người dự liệu, Vương Thất lang đã đến cây cầu phía nam ở bên kia.”

“Được rồi, ngươi lui ra đi.”

Thượng tẩu không lui ra, lão đi được vài bước, chần chờ quay đầu nhìn về phía Trần Dung, nói: “Nữ lang, vì sao người lại vội vàng như thế? Sao không hẹn trước rồi đến Vương phủ cầu kiến?”

Trần Dung ngẩng đầu lên, dưới tinh quang, hai mắt của nàng tối tăm: “Tẩu, ngươi không biết, nhóm danh sĩ luôn nghĩ rằng làm người phải tùy hứng mà làm việc, nếu ta muốn gặp chàng thì cứ thế mà thực hiện. Nếu nhẫn nại, hẹn ước thời gian, sẽ trở thành hai chữ ‘cố ý’.”

Thượng tẩu kinh ngạc nhìn nàng, vẻ mặt hồ đồ.

Trần Dung lắc đầu, bước đi về phía trước.

Tiếng guốc mộc vang lên, âm thanh này có vẻ đặc biệt trong trẻo, nghe qua giống như âm nhạc.

A Dung bước đi, dưới chân nhẹ nhàng như múa. Có lẽ là bởi vì trong lòng thả lỏng, bước chân của nàng cũng rất khoan khoái.

Trong tiếng guốc mộc, nàng giẫm lên ánh sao, dọc theo con đường quanh co khúc khuỷu.

Sau khi rẽ ngoặt một cái, nàng dừng chân, nhìn thấy một nam nhân tuấn mỹ đang dựa vào lan can, nghiêng đầu, tựa tiếu phi tiếu nhìn nàng.

Chính là Vương Hoằng.

Trần Dung đột nhiên nhìn thấy Vương Hoằng, hai mắt không khỏi sáng ngời.

Nàng vội vàng dừng bước, lui về phía sau một chút, thi lễ với chàng, cất cao giọng nói trong trẻo: “Thất lang đi ra rồi sao? Trần thị A Dung chờ quân đã lâu.”

Dưới ánh trăng, hai mắt của Vương Hoằng sáng ngời giống như vì sao trên bầu trời. Chàng chắp hai tay sau lưng, lẳng lặng đánh giá Trần Dung, cười nhẹ rồi nói: “Nàng cố ý vì gặp ta mà đến?”

“Vâng.”

“Cũng không cần người Hoàn phủ đồng ý, cứ thế không hẹn mà đến, rồi tự chờ đợi?”

“Vâng.”

Vương Hoằng ha ha cười, khóe môi chàng cong lên, nói: “A Dung, đây không giống tác phong của nàng.”

Trần Dung cười, nét mặt nàng bình thản, nhẹ nhàng nói: “Đúng vậy, hôm nay A Dung có thể buông ra một số khúc mắc rồi.”

“Vậy sao, buông ra cái gì vậy?”

Vương Hoằng hứng thú nhìn nàng chăm chú.

Trần Dung ngẩng đầu lên.

Nàng lẳng lặng nhìn chàng, trong bóng đêm, hai mắt của nàng thực sáng ngời.

Nhìn nam nhân này đứng dưới trời sao lại vẫn phiêu nhiên như thần tiên, Trần Dung đi lên một bước, thận trọng vái chào thật sâu, cất cao giọng nói: “A Dung giờ phút này tiến đến gặp qua Thất lang, là có chuyện muốn nói.”

Lúc này đây, Vương Hoằng không hỏi nàng, chàng chỉ lẳng lặng nhìn, ánh mắt thâm thúy khó hiểu.

Trần Dung cúi đầu, vái chào gập người, tiếp tục nói: “A Dung vừa đến thành Nam Dương, trong lúc vô ý biết được trong yến tiệc mời Nam Dương vương, tộc bá Trần Nguyên của thiếp sẽ đưa thiếp tới làm thiếp thất cho lão ta.” Nàng cắn môi, giọng nói vốn trong trẻo lại chuyển thành khiếp nhược: “A Dung tự biết, phụ huynh mình không có ở đây, thiếp chỉ là một nữ tử mồ côi, không có người để dựa vào, không có người để cầu xin. Nếu tộc bá thực sự đuổi thiếp ra ngoài, ngoại trừ cái chết, thiếp cũng không còn con đường nào nữa.”

“Vì thế, nàng nghĩ tới ta, muốn mượn ta thoát khỏi Nam Dương vương, vì thế ở trước mặt mọi người nàng tấu khúc Phượng Cầu Hoàng tặng ta sao?”

Không biết vì sao, giọng nói của Vương Hoằng hơi đạm mạc lạnh lùng.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 14 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246
Tiến »