Mị Công Khanh

Lượt đọc: 6996 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246
Tiến »
Chương 38
lời y nói.

❊ ❊ ❊

Xe ngựa Trần Dung chạy chầm chậm trên ngã tư đường. Lúc này, đúng là thời điểm đèn mới được thắp lên, từng ngọn đèn lồng đung đưa ở dưới mái hiên, trên ngã tư đường người đi lại thưa thớt, chỉ có lúc đi qua ngõ nhỏ, đèn đuốc phấn hồng và tiếng cười, mùi hương son phấn và tiếng ti trúc qua những ô cửa sổ mới thể hiện rõ sự phồn hoa.

Ngồi ở trong xe ngựa, Trần Dung cúi đầu, mặt mày yên tĩnh giống như thật sự bình tĩnh, nhưng hai tay nàng đang gắt gao vò chân váy. Tay nàng dùng sức, một bên Bình ẩu nhìn ngó, lo lắng bộ hoa phục duy nhất này bị nàng vò rách luôn.

Đúng lúc này, Trần Dung buông hai tay ra, hô hấp thật sâu một chút, nhắm lại hai mắt, thấp giọng nói: “Ẩu, ta có chút khẩn trương.”

Bình ẩu thương tiếc nhìn nàng, nói: “Nữ lang, Vương Thất lang kia đúng là thần tiên trên trời, người quên ngài ấy đi.”

Lời của bà vừa thốt ra, Trần Dung muốn cười mà không được, nàng mím môi, nhịn cười nói với Bình ẩu: “Có lời này của ẩu, cũng đỡ khẩn trương hơn nhiều rồi.”

Bình ẩu ngạc nhiên, khó hiểu nhìn nàng.

Trần Dung vươn tay, vén rèm xe lên, nhìn mấy vì sao thưa thớt trên bầu trời, Trần Dung thì thào nói: “Đã chết một lần, còn có cái gì phải sợ đây?” Giọng nói cực thấp.

Lúc này, xe ngựa đã đi tới một con đường tắt, rẽ vào một ngã tư đường khác. Vừa đến nơi này, trước mắt là khung cảnh đèn đuốc sáng trưng, trong tiếng ồn ào, xe ngựa ra ra vào vào ở khắp nơi.

Thượng tẩu ở bên ngoài kêu lên: “Nữ lang, sắp đến rồi.”

Trần Dung đang định trả lời, từ bên cạnh nàng, một chiếc xe ngựa chạy qua.

Đây là một chiếc xe ngựa nước sơn màu đen, người và ngựa cũng ngăm ngăm cao lớn tuấn tú, ngay lúc Trần Dung nhìn về phía xe ngựa kia, rèm xe đó khẽ hé, khuôn mặt tuấn mỹ lãnh khốc xuất hiện ở trước mắt nàng.

Đột nhiên nhìn thấy người này, theo bản năng Trần Dung định kéo rèm xe xuống, tay nàng mới đặt lên, lại vội vàng dừng lại.

Hai tròng mắt tối đen âm liệt của nam nhân kia liếc nhìn tay phải của nàng, sau đó, quay đầu lại.

Cũng không biết y làm động tác gì, xe ngựa kia bắt đầu dựa gần vào xe của Trần Dung.

Trong nháy mắt, hai cỗ xe ngựa chỉ cách nhau một cánh tay, Trần Dung dùng móng tay đâm thật sâu vào da thịt, cố gắng mỉm cười chào đón người này: “Trần Dung gặp qua Nhiễm tướng quân.”

Người này, đúng là Nhiễm Mẫn.

Nhiễm Mẫn không để ý đến câu chào hỏi của nàng, y không hề chớp mắt nhìn nàng chăm chú, qua một lúc lâu, giọng nói trầm thấp hùng hậu vang lên bên tai nàng: “Tiểu cô này mỗi lần gặp ta, tuy rằng cố gắng tự trấn định, nhưng luôn có vẻ khác thường. Đó là vì cớ gì??”

Y dựa vào quá gần, khi nói chuyện khẽ có hơi thổi ra, nhẹ nhàng mà lay động tóc gáy nàng, rót vào trong lỗ tai nàng.

Thân mình Trần Dung căng thẳng, đâm sâu vào trong lòng bàn tay, dùng hết toàn lực áp chế nỗi lòng cuộn sóng, hai tròng mắt cụp xuống tránh đi ánh mắt của y, cố gắng cười nói: “Tướng quân nói đùa, ta cùng với tướng quân vốn không quen biết, sao lại có vẻ khác thường?”

Nàng nói tới đây, rốt cục ngẩng đầu lên.

Dưới đèn đuốc, đôi mắt của nàng cũng giống như y, đen hun hút không thấy đáy.

Bốn mắt nhìn nhau, khóe miệng Trần Dung khẽ nhếch, thì thào nói: “Tướng quân tuấn mỹ hơn người, nghĩ rằng nữ nhi trong thiên hạ khi nhìn thấy tướng quân mà lộ vẻ khác thường, không phải là số ít.”

“Thật không?”

Trần Dung gật đầu.

Nhiễm Mẫn ha ha cười, y gắt gao nhìn nàng, hỏi: “Nàng quý trọng Vương Thất lang?”

Trần Dung ngẩn ra, chậm rãi gật đầu.

Nhiễm Mẫn lại là ha ha cười.

Sau đó, giọng của y thấp xuống, nặng nề, nhẹ nhàng mà nói tiếp: “Nếu ta nói với Trần phủ muốn cưới nàng, nàng có bằng lòng hay không?”

Ầm –

Giống như một tiếng sấm đánh xuống từ tận chín tầng trời!

Trần Dung chỉ cảm thấy mọi thứ trước mắt trở nên mờ mịt, trái tim nhảy nhót không ngớt, thiếu chút nữa muốn vọt ra ngoài cổ họng. Nàng có cảm giác không biết là chua xót, hay là buồn cười nhồi đầy cõi lòng nàng. Đột nhiên, nàng rất muốn cất tiếng cười to.

Nhưng nàng không cười, chỉ từ từ nâng mắt lên nhìn.

Trong xe ngựa xóc nảy, nàng yên lặng nhìn nam nhân này. Sau khi trọng sinh gặp lại, nàng chưa từng nghiêm túc đánh giá nam nhân này, khóe miệng Trần Dung lại cong lên, dùng âm điệu giống như y đáp lời: “Nhiễm tướng quân, lời đùa vui này tuyệt đối không hề buồn cười.”

Nói tới đây, nàng quyết đoán vươn tay phải, kéo ngay rèm xe xuống. Sau khi tấm vải mỏng manh che chắn tầm nhìn giữa nàng và y, cả người Trần Dung mềm nhũn tựa vào phía sau, thiếu chút nữa tê liệt ngã vào trong lòng Bình ẩu.

Bình ẩu cả kinh, vừa định hỏi, tay phải Trần Dung duỗi ra, bưng kín miệng bà — nàng vĩnh viễn cũng không muốn ở trước mặt nam nhân này lộ ra vẻ yếu ớt. Kiếp trước, là nàng ngu xuẩn cố chấp……

Nhiễm Mẫn ở xe bên kia, hai mắt sâu thẳm hãy còn nhìn chằm chằm rèm xe khẽ lay động, y vẫn đang nhíu mày, mà khóe miệng của y lại bất tri bất giác nhếch lên.

Chậm rãi, y cũng lùi vào bên trong xe. Nhắm hai mắt, đôi tay y từng nắm binh khí mạnh mẽ hữu lực giờ bắt đầu thả lỏng, khẽ gảy vài cái giống như đang tấu huyền cầm.

Không biết qua bao lâu, xe ngựa xóc nảy một cái rồi ngừng lại, Thượng tẩu ở bên ngoài kêu lên: “Nữ lang, xuống xe đi.”

Trần Dung cắn chặt răng, muốn ngồi thẳng thân mình, nhưng thân thể vẫn mềm nhũn. Bình ẩu thấy thế, vội vàng đỡ nàng dậy. Bình ẩu bước xuống trước, cùng Thượng tẩu đỡ Trần Dung xuống xe ngựa.

Trần Dung vừa xuống xe ngựa, ngay lập tức cảm giác được một đôi mắt nhìn thẳng mình, nàng vừa quay đầu, đã đối diện với đôi mắt âm liệt trong bóng đêm kia. Gần như là theo bản năng, nàng quyết đoán xoay ngay người lại, đứng thẳng lưng, không cần Bình ẩu và Thượng tẩu nâng đỡ, đi nhanh về phía trước.

Bên ngoài chủ viện của Vương phủ cũng đỗ đầy xe ngựa, đèn đuốc sáng trưng, từng đợt tiếng cười vui và đủ loại mùi hương bay tới. Hai mắt Trần Dung vừa chuyển, phát hiện những người đứng ở đây, mỗi một người đều mặc y phục hoa lệ, khí định thần nhàn. Mà trong số những người này, cũng không có mấy người nàng quen biết.

Khi nàng đang nhìn xung quanh, một tiếng bước chân mạnh mẽ truyền đến, Nhiễm Mẫn lướt qua bên người nàng, bước vào trong ánh đèn đuốc.

Y vừa xuất hiện, trong phút chốc, mọi ánh mắt đều tập trung trên người y.

Giờ khắc này, Nhiễm Mẫn mặc một bộ bào phục màu đen hoa văn đỏ, xõa tóc dài trên vai rộng. Thân hình của y vốn cao lớn, tấm lưng rộng rãi, ăn mặc như thế, lại có vẻ tuấn mỹ sáng ngời như ngọc, tựa như mặt trời mới nhú, khiến người ta chói mắt!

Loại tuấn mỹ và khí thế bức người này đều được lưu hành ở đương thời, hoàn toàn khác biệt với vẻ tuấn mỹ âm nhu như trăng như mây.

Nhiễm Mẫn dường như không nhận thấy mình đã trở thành trung tâm của mọi người, y bước đi tới cửa.

Khi y vừa tiến vào, chung quanh Trần Dung trở nên im lặng, mọi người ngừng ồn ào, bắt đầu theo thứ tự tiến vào.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 14 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246
Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang