Mị Công Khanh

Lượt đọc: 7136 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246
Tiến »
Chương 21
tộc nhân.

❊ ❊ ❊

Đúng lúc này, lại là một loạt tiếng vó ngựa dồn dập truyền đến.

Lúc này đây tiếng vó ngựa khí thế rất lớn, cát bụi bốc cao, mãi mà không tiêu tan, ít nhất cũng có bốn năm ngàn người.

Trong nháy mắt, đội ngũ kia xuất hiện ở trước mắt, nhìn cờ xí có hình đầu sói tung bay, mấy chục người Hán đồng thời kêu lên: “Hồ tộc –”

Chỉ hai chữ này đã lộ ra sự sợ hãi.

Đúng lúc này, trong đội ngũ ngàn người kia phát ra một tiếng cười thô đã, một người mang theo khẩu âm người Hán kỳ quái hét lớn: “Người Hán, thật nhiều kẻ sĩ người Hán. Oa ha ha ha.”

Tiếng cười vô cùng bừa bãi.

Bất tri bất giác, mọi sĩ tộc đều quay đầu nhìn về phía Nhiễm Mẫn, biểu tình vừa bối rối lại là bất an, đa phần, vẫn là tuyệt vọng. Bọn họ biết, Hồ tộc có năm ngàn tinh kỵ ý chỉ cái gì! Binh lính của Nhiễm Mãn chỉ có 800 thôi, làm sao y có thể là địch thủ của đối phương! Đừng nói là y, với năm ngàn tinh kỵ này, cho dù là mười vạn binh lính Tấn quốc gặp phải, cũng tan tác toàn bộ thôi!

Trong ánh mắt chăm chú của mọi người, thần sắc của Nhiễm Mẫn thản nhiên, một đôi mắt đen mà sáng ngời, chớp động tia sáng lạnh lùng. Hắn ung dung liếc mắt nhìn về hướng đó một cái, rồi không chút nào để ý quay đầu, tiếp tục giục ngựa đi về phía trước.

Chỉ trong một lát, đội ngũ mấy nghìn người kia đã vọt tới cách đoàn xe trong vòng năm trăm bước.

Trong sự chờ mong của mọi người, lại một lần nữa, chúng sĩ tốt giương cung cài tên, đặt hướng về phía trước!

Một giọng nói trầm thấp trong đám sĩ tốt truyền đến: “Phóng!”

“Vút vút vút –”

Tiếng xé gió không dứt bên tai, đảo mắt, lại là mấy trăm mũi tên dài lạnh lẽo rơi xuống trước vó ngựa của người Hồ.

Kỹ thuật cưỡi ngựa của chúng người Hồ rất cao siêu, bọn họ đồng thời ghìm cương ngựa, sau khi khiến ngựa phát ra một tiếng hí dài thì ngừng lại.

Một nam tử người Hồ đầu đội mặt nạ giục ngựa lao ra, quát: “Người nào?”

Gã hỏi, tất nhiên là nhóm binh lính hộ tống thị tộc.

Lại một lần nữa, mấy chục sĩ tốt đồng thời trả lời: “Tướng quân nhà chúng ta là Thiên Vương Thạch Mẫn!”

Người Hồ đeo mặt nạ kia rõ ràng cả kinh, gã thẳng lưng, kêu lên: “Thiên Vương Thạch Mẫn?”

“Đúng vậy –”

Người Hồ kia nghe vậy, nhíu mày. Lấy nhãn lực của gã, liếc mắt một cái có thể thấy được, đội ngũ hộ tống sĩ tộc này, chỉ có số binh lính không đến một ngàn, mà phía sau gã lại có năm ngàn tinh kỵ!

Nhìn thấy người Hồ này chần chờ, chúng sĩ tộc hoàn toàn bối rối, bọn họ nhất tề quay đầu, trông mong nhìn về phía Nhiễm Mẫn.

Bọn họ nhìn thấy, là bóng dáng của Nhiễm Mẫn, y vẫn đang không nhanh không chậm điều khiển ngựa chạy về phía trước, tựa hồ không hề quan tâm tới mọi chuyện xung quanh.

Đúng rồi, y đương nhiên không thèm để ý, cho dù thực sự đánh nhau chết đi sống lại, y cũng có thể rời đi. Ý niệm này vừa xuất hiện trong đầu chúng đệ tử thị tộc, bọn họ càng cảm thấy kinh hoàng.

Lúc này, một nam tử phía sau người Hồ kia giục ngựa tiến lên, thấp giọng nói: “Tứ ca, cần gì phải do dự? Huynh xem nhiều xe ngựa như thế, tất cả đều là tài bảo đó. Chỉ là vài Tấn nô ngu dốt như lũ dê, có gì mà đáng sợ?”

Nam tử đeo mặt nạ lạnh lùng trả lời: “Y là Thiên Vương Thạch Mẫn!”

Sau khi nói ra những lời này, thanh niên đeo mặt nạ kia hướng tới Thạch Mẫn chắp hai tay, cao giọng nói: “Hóa ra là Thiên Vương, mạo phạm chớ trách! Lui –”

Quăng ra những lời này, đám tinh kỵ kia bắt đầu chuyển hướng, thong thả, cực kỳ có trật tự lui về phía sau.

Mãi cho đến khi đội ngũ kia lui đi hai ba dặm đường, cát bụi do vó ngựa của bọn họ tạo ra càng ngày càng bay xa, chúng sĩ tộc mới quay đầu, lại nhìn về phía Nhiễm Mẫn.

Nhiễm Mẫn vẫn như cũ không nhanh không chậm chạy về phía trước, bốn chân tuấn mã cao lớn lông đỏ còn như gõ từng nhịp, có vẻ thập phần nhàn nhã.

Trong sự im lặng, Vương Trác khẽ nói: “Nhiễm Mẫn này có thể khiến người Hồ kinh sợ như thế sao?” Trong giọng nói lộ vẻ không dám tin.

Trên thực tế, mọi người không dám tin mở to mắt nhìn Nhiễm Mẫn. Qua một hồi lâu, một loạt tiếng nghị luận đè thấp nổi lên bốn phía.

Có điều, trải qua mấy lần như thế, mọi người rõ ràng thả lỏng hơn hẳn: Chỉ mang theo 800 người, đã không đem năm ngàn tinh kỵ người Hồ đặt ở trong mắt, có người hộ tống như thế, bọn họ cần gì phải sợ nữa?

Đội ngũ không nhanh không chậm đi tới trước, lúc này, một thiếu niên cực kỳ tuấn tú giục ngựa vọt tới bên cạnh Nhiễm Mẫn, nói gì đó với y.

Thiếu niên này, Vương thị và Dũ thị đều nhận biết, đó là tiểu lang Tôn gia vẫn cùng đồng hành với Trần thị A Dung. Cũng không biết tiểu lang này đang nói gì với Nhiễm mẫn?

Mọi người vô cùng tò mò, liên tiếp nhìn về phía hai người.

Chưa được một lúc, mọi người đều nhìn thấy Tôn gia tiểu lang giục ngựa thối lui ra phía sau Nhiễm Mẫn, nhắm mắt theo đuôi y.

Trải qua hai lần gặp người Hồ, con đường rõ ràng trở nên thanh tĩnh hơn.

Cứ thế đi được hai ngày, tới ngày thứ ba, đoàn xe đã rời khỏi sông Hoàng Hà gần trăm dặm.

Lúc này, tiếng ồn ào truyền đến, trong tiếng nhốn nháo, Vương Ngũ lang hét lớn: “Trần thị A Dung, mau mau đi ra, mau mau đi ra, tộc nhân của nàng đến rồi!”

Tộc nhân?

Đúng vậy, hẳn lúc này đến rồi!

Trần Dung cười nhẹ, vén lên rèm xe.

Ngoài rèm xe, Vương Ngũ lang có vẻ vô cùng vui mừng, hai mắt sáng trong suốt nhìn Trần Dung chăm chú, cười nói: “Là một chi của bản tộc nàng, rất tốt.”

Rất tốt, vì sao lại rất tốt chứ?

Vương Ngũ lang thấy Trần Dung thần sắc bất động, quay đầu quát Thượng tẩu: “Mau dẫn nữ lang đi gặp thân nhân.”

“Vâng.”

Xe ngựa Trần Dung chạy tới, rẽ qua đám người, hướng về phía trước gia nhập vào đội ngũ mới.

Lúc này, trong đội ngũ kia có vài trưởng giả đang vây quanh Nhiễm Mẫn. Cách bọn họ năm mươi bước, một cô nương xinh đẹp văn nhược, tuổi xấp xỉ Trần Dung đang ngửa đầu si ngốc ngắm nhìn Nhiễm Mẫn, trong ánh mắt lóe lên tia sáng vui mừng, si mộ, cùng với khát vọng.

Nhìn thấy tình cảnh này, Trần Dung nhắm hai mắt lại.

Cùng lúc đó, Bình ẩu đi cạnh xe ngựa của Trần Dung vừa xem xét Vương Ngũ lang, vừa vui mừng nói với Trần Dung: “Nữ lang, lão thấy Vương gia Ngũ lang thật sự thích người. Hiện tại nhìn thấy tộc bá của người đến đây thì vui mừng như thế. Nói không chừng tối hôm nay hắn sẽ cầu xin để cưới người về đó.”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 14 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246
Tiến »