Mị Công Khanh

Lượt đọc: 6983 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246
Tiến »
Chương 84
trở về trần phủ.

❊ ❊ ❊

Lúc này, toàn bộ đoàn xe cùng đám người đều bị vây trong sự hỗn loạn. Trần Dung xem xét trái phải, thấy không ai chú ý tới thì nhảy xuống xe ngựa, chỉ hai ba bước đã xen lẫn vào trong đám người.

Thân thủ của nàng linh hoạt, chui tới chui lui, dễ dàng thoát ra khỏi đám đông, chạy về phía Trần phủ.

Lúc này, dòng người đều đổ về phía Vương Hoằng, Trần Dung đi theo hướng ngược lại, bước đi thật sự dễ dàng, chỉ chốc lát, nàng đã tới phố nam.

Đi đến nơi này, khung cảnh trở nên an tĩnh.

Nhìn ngã tư đường quen thuộc, Trần Dung tìm được đường sống trong chỗ chết ngắm nghía xung quanh, chỉ cảm thấy hết thảy đều quen thuộc, tốt đẹp như thế.

Nàng đi qua mấy nhà thuộc về mình, sau mấy cửa hàng đóng chặt, từ xa đã nhìn thấy có một điếm mở cửa. Cửa hàng này bán son phấn, nơi nơi đều có sa màn màu hồng nhạt, gỗ lim đánh thành quầy, nước sơn tươi sáng không có chút hạt bụi.

Trần Dung nhanh bước vào.

Canh giữ ở trong điếm là một thanh niên tầm 27, 28 tuổi cao cao gầy gầy. Hắn nhìn thấy Trần Dung tới cửa, vội vàng chào đón, khách khí cười nói: “Vị lang quân này….”

Đúng lúc này, Trần Dung kéo đấu lạp xuống, lộ ra khuôn mặt.

Thanh niên ngẩn ngơ, đảo mắt lại kinh hỉ kêu lên: “Nữ lang, nữ lang!”

Trần Dung nhìn hắn cười nói: “Là ta, không cần kích động như thế.”

Người thanh niên dùng tay áo lau lau khóe mắt ướt, run giọng nói: “Chúng nô ngày đêm đều lo lắng, thành Mạc Dương truyền đến tin tức cũng càng ngày càng thảm thiết, nô thật sự rất sợ hãi.”

Trần Dung cũng không bình tĩnh nổi, nàng gật đầu lung tung, hỏi: “Bình ẩu đâu? Hiện tại bà có thể lộ diện rồi.”

“Vâng, vâng.” Thanh niên vội vàng nói: “Nô đi gọi bà đến.”

Trần Dung phất phất tay.

Cửa hàng này diện tích không nhỏ, có hai phòng tất cả. Trần Dung đi vào bên trong, ở bên trong chỉ có một tháp ngồi duy nhất.

Ngồi xuống rồi, nàng vừa uống nước, vừa đánh giá xung quanh. Cửa hàng này được quét tước tinh xảo sạch sẽ, nhưng hơi vắng vẻ lạnh lùng, xem ra việc kinh doanh cũng không tốt đẹp lắm.

Ngay khi nàng suy nghĩ, tiếng bước chân dồn dập truyền đến. Trong nháy mắt, Bình ẩu chạy vào. Bà vừa thấy Trần Dung, hốc mắt đỏ lên, nước mắt lưng tròng rơi xuống.

Bình ẩu lấy tay áo lau mặt, thấy Trần Dung đứng lên muốn ôm mình lại lui ra phía sau một bước.

Bà quỳ rạp xuống trước mặt Trần Dung, ô ô khóc òa. Bà vừa khóc vừa chỉ trích: “Biết rõ thành Mạc Dương kia là nơi tử vong, sao nữ lang có thể nói đi là đi chứ? Dù có bị Nam Dương vương đòi cướp đi, cũng còn có thể sống sót, cũng có thể bình an đến già, chẳng lẽ nữ lang không có nghe nói qua sao, chết tử tế không bằng vẫn còn sống mà?”

Bà nói một câu thì bị nghẹn, lại khóc không thành tiếng. Trần Dung nhìn về phía bà, mới chỉ mấy ngày mà hai bên mái tóc bà đã muối tiêu.

Trần Dung cảm động, vội vàng vươn hai tay, mạnh mẽ kéo bà dậy. Vừa nâng Bình ẩu lên, bà nhìn thấy gương mặt của Trần Dung lại òa lên khóc.

Bình ẩu mà khóc thì phải khóc đến một khắc, lúc Trần Dung không kiên nhẫn khuyên bảo mới dừng lại.

Hai người ngồi xuống bên cạnh nhau, Trần Dung nhanh hỏi: “Ta rời đi rồi, Trần phủ có gì khác thường không?”

Bình ẩu lấy ra khăn tay lau nước mắt, khàn khàn nói: “Khác thường thì không có, chỉ nghe nói, bá phụ của người nổi giận, nói một nữ lang như người đi xa nhà cũng không nói một tiếng với gia tộc, còn bảo sau khi người trở về sẽ phải đến quỳ ở từ đường. Các tỷ tỷ của người khi tham gia yến hội, từng nói có lẽ người bỏ trốn theo nam nhân rồi. Nhưng mà sau khi bá phụ người phái người tra xét tiền tài của người, đều nói người không hề mang gì theo, tất nhiên không phải là mất tích.”

Trần Dung nghe vậy, âm thầm thở dài một hơi.

Nàng nắm tay Bình ẩu, nói: “Ẩu, theo ta trở về Trần phủ đi.”

Bình ẩu cả kinh, trợn mắt nhìn nàng: “Nữ lang, nô đã bị đuổi ra ngoài.”

Trần Dung nhíu mày, nói: “Không sao, ta sẽ nói dọc theo đường đi ngươi đối với ta trung thành, ta thu nhận lại ngươi về.” Nói tới đây, nàng cười lạnh: “Cùng lắm thì ta lại tuyên bố trước mặt mọi người mọi chi tiêu của ngươi sẽ do cá nhân ta gánh vác, cam đoan không uổng phí lương thực của gia tộc.”

Bình ẩu cúi đầu suy nghĩ xem lời này của nàng có thể thực hiện được không.

Làm sao Trần Dung còn giữ được bình tĩnh, nàng ra lệnh: “Ẩu, chỗ ngươi còn xiêm y của ta hay không? Thời gian không còn sớm, chúng ta phải về Trần phủ thôi.”

Bình ẩu liên tục gật đầu, nói: “Có có, ngày đó khi bị đuổi đi, ta vì ôm giữ làm kỷ niệm mà cầm theo hai bộ xiêm y cũ của nữ lang khi còn ở phương bắc. Để ta đi lấy.”

Chỉ chốc lát, Bình ẩu đã cầm một bộ xiêm y của Trần Dung tới.

Khi Trần Dung thay đồ, Thượng tẩu cũng đánh xe ngựa lén lút chạy đến, lập tức, ba người ngồi trên xe ngựa trở về Trần phủ.

Đại môn Trần phủ, nhóm người hầu đang quây quần nhìn về phía cửa thành phía bắc. Trong tiếng nghị luận, ai cũng đều kêu lên: “Không biết Vương Thất lang có thể đi qua đường này hay không?”

“Tất nhiên là có rồi, nhìn thấy không, vài vị lang chủ đều đi nghênh đón ngài cả.”

“Không phải nói Nam Dương vương đón Vương Thất lang đến phủ Nam Dương vương rồi sao?”

“Tất nhiên là không đi, nếu như đi, sao cửa bắc còn náo nhiệt như thế?”

Trong tiếng nói chuyện hỗn loạn, Trần Dung nói với Thượng tẩu: “Đi cửa hông đi.”

Thượng tẩu hiểu ý nàng, lập tức điều khiển xe ngựa hướng về một chỗ cửa hông khá xa, đoàn xe của Vương Thất lang tuyệt đối sẽ không đi qua đó.

Quả nhiên, chỗ cửa hông kia rất vắng vẻ, Trần Dung đi tới chỉ kinh động vài người gác cổng và hộ vệ trong phủ.

Lúc xe ngựa chạy qua sân viện của Trần Vi, trong sân kia lạnh lùng vắng vẻ, có lẽ Trần Vi cũng đã chạy đi xem náo nhiệt.

Trong sân của Trần Dung, bởi vì chủ nhân không ở đây, bọn người hầu đều không có việc gì, đột nhiên nhìn thấy Trần Dung trở về, một đám vui mừng lộ rõ trên nét mặt, bọn họ như ong vỡ tổ ùa lên, vây quanh nàng hỏi thăm.

Trần Dung không trả lời, nàng vẫy bảo mọi người lui xuống, trở lại trong phủ tắm rửa thay quần áo, sau khi ngâm mình hơn nửa canh giờ, nàng mới lười biếng đứng lên, thay một bộ áo sam mới màu lục nhạt.

Khi nàng đi ra sân, trong sân của Trần Vi cách vách đã vang lên tiếng cười đùa.

Bình ẩu có chút tâm thần không yên, nhìn thấy Trần Dung đi tới thì vội vàng nghênh đón, hỏi với vẻ bất an: “Nữ lang, cần phải đi gặp lang chủ không?”

Trần Dung nhíu mày nghĩ ngợi, gật đầu nói: “Cũng đúng, sớm hay muộn đều không tránh khỏi, vậy thì đi gặp đi.” Nàng nghĩ, hiện tại tin tức Vương Thất lang bình an trở về đã khiến dư luận xôn xao, nghĩ rằng Trần Nguyên cùng Nguyễn thị cũng sẽ không trừng phạt nàng quá mức.

Trần Dung vừa xoay người, mới đi được vài bước đã nghe thấy tiếng kinh hô của Trần Vi truyền đến: “Cái gì, A Dung đã trở lại?”

Tiếng kêu của nàng ta thốt lên, chỉ nghe thấy tiếng bước chân chen chúc chạy đến, đảo mắt, ở cửa viện của Trần Dung đã có bảy tám cái đầu ngó vào.

Nhóm Trần thị nữ lang này hẹn nhau cùng đi đón Vương Hoằng ở trên đường, vừa mới trở về, nghe thấy tin tức Trần Dung đã trở lại, vừa tò mò lại là giật mình, bọn họ đồng thời xông vào.

Nhìn nhìn chúng nữ xung quanh, Trần Dung thi lễ, kêu lên: “A Dung gặp qua các vị tỷ tỷ.” Không đợi ai hỏi ra miệng, nàng đã cúi đầu, bất an nói: “Ta đang chuẩn bị đi thỉnh tội với bá phụ.”

Nàng vừa nói xong, Trần Thiến đã tiếp lời: “Đi cùng đi.”

Trần Vi ở phía sau kêu lên: “Phụ thân ta không ở đây, người đến dự tiệc đón gió tẩy trần của Vương Thất lang rồi.”

Trần Dung vẫn cúi đầu, cung kính nói: “Gặp qua bá mẫu cũng được.”

Trần Thiến không kiên nhẫn, nàng vọt lên: “Ngốc hội lại đi đi.” Khi tới trước mặt Trần Dung, nàng ta mới dừng chân.

Nghiêng đầu, đánh giá Trần Dung sau một lúc lâu, Trần Thiến đột nhiên hỏi: “A Dung, sao lúc này muội lại trở về?”

Trần Dung hiểu được ý nàng ta hỏi là làm sao mình có thể trở về cùng một thời điểm với Vương Thất lang.

Lập tức, hai mắt Trần Dung sáng ngời, nàng ngẩng đầu nhìn về phía chúng nữ, vội vàng nói: “Nghe nói hôm nay Vương Thất lang đã trở lại? Chàng đã bình an vô sự trở về rồi sao? Trên đường quá hỗn loạn, các tỷ cũng đi nghênh đón chàng chứ? Thật tốt quá.”

Ngữ khí, biểu tình của nàng thật sự là vui vẻ lại chờ mong, thậm chí còn có sự tiếc nuối vì chưa từng ra nghênh đón Vương Thất lang. Chúng nữ thấy thế, không khỏi nhìn thoáng qua nhau.

Vừa rồi, khi các nàng nghe thấy tin tức lúc này Trần Dung trở về, suy nghĩ đầu tiên đó là vì sao nàng và Vương Thất lang đồng thời trở về như thế?

Hiện tại nhìn biểu tình này, chẳng lẽ là trùng hợp ư?

Đúng lúc này, Trần Dung nhìn về phía ngã tư đường, giọng thấp xuống, thì thào nói: “Chàng ở nơi như thành Mạc Dương thật sự là đã chịu khổ, ta còn nghĩ rằng sẽ không được gặp lại chàng nữa.”

Lời này nhắc nhở chúng nữ, đúng vậy, thành Mạc Dương kia là nơi tử vong, Trần Dung cũng không ngu dốt, cho dù nàng muốn gặp gỡ tình lang, cũng phải chọn thời điểm an toàn mà đi chứ. Xem ra việc này quả nhiên là trùng hợp.

Nghĩ như thế, chúng nữ lại tươi cười.

Trần Vi xông lên, nàng vây quanh Trần Dung dạo qua một vòng, cười nói: “A Dung, muội gầy đi, cũng đen đi rồi. Xem ra, nếu Thất lang hẹn muội, nhất định muội phải đánh phấn mới được.”

Nàng ta nói đến đây, mắt vừa chuyển nhìn thấy Bình ẩu, không khỏi cả kinh kêu lên: “Sao lão nô này còn ở đây?”

Tiếng nói vừa dứt, giọng nói mất hứng của Trần Dung từ phía sau vang lên: “Lúc ở trên đường gặp được lưu dân, Bình ẩu che ở phía trước ta. May mắn xe ngựa tiến lên đúng lúc, nếu không phải vậy, ta thật sự không biết sẽ phát sinh chuyện gì. A Vi, bà là một trung phó đối với ta có ân cứu mạng, bởi vậy ta mang bà trở về.”

Dừng một chút, nàng hơi nhếch môi, nói với giọng quật cường: “Ngay cả bá phụ muốn đánh muốn giết, ta cũng muốn giữ Bình ẩu lại.”

Trần Vi giật mình, lúng ta lúng túng nói: “Bà cứu muội là trung nghĩa, muội đem bà về là tri ân báo đáp, phụ thân cũng không thể không đồng ý.” Giọng nói có chút bất khoái, A Dung trước mắt này đã biết rõ rằng phụ thân khẳng định sẽ cự tuyệt nàng, vậy mà còn nói cái gì muốn đánh muốn giết khiến phụ thân trở thành kẻ vô nghĩa.

Như vậy khi Trần Vi méo mặt, Trần Miêu quay đầu nhìn chằm chằm Trần Dung, đột nhiên cười một cách quỷ dị.

Nàng ta cười đặc biệt kỳ quái, đầu tiên chúng nữ ngẩn ra, nhưng ngay sao đó lại hiểu được, lập tức, bọn họ nhìn Trần Dung, đều lộ ra tươi cười kỳ quái.

Trần Vi cũng phản ứng lại, nàng ta lấy tay áo che miệng, híp mắt, nói với vẻ thương hại: “A Dung, có một việc, muội nhất định phải chống đỡ.”

Nàng ta vừa cất tiếng, Trần Miêu ở một bên đã nói bằng giọng khinh thường: “Muội ấy ư? Bằng thân thế của muội ấy, Thất lang cũng chỉ là chơi đùa, chưa nói tới thích thú, A Vi bảo muội ấy phải chống đỡ là dùng từ không đúng rồi. Hơn nữa, nữ nhân đều có lòng dạ bao dung, ngay cả thật sự cùng người như Thất lang tự định chung thân, nghe thấy việc như thế, hẳn phải vui mừng mới đúng.”

Trong ánh mắt ngơ ngác, mê hoặc mang theo bất an của Trần Dung, chúng nữ cười cợt sau một lúc, lại là Trần Miêu dẫn đầu mở miệng: “A Dung, lúc này Thất lang của muội dẫn theo một ‘Khanh khanh’ trở về. Chậc chậc, muội không biết, Thất lang của muội gọi khanh khanh kia thật sự rất ôn nhu đa tình.”

Nàng ta chậc vài tiếng, ánh mắt nhìn về phía Trần Dung đã có sự thương hại. Hơn nữa, trong giọng nói ít nhiều có một phần ghen tị đối với vị “Khanh khanh” chưa từng gặp mặt kia.

Trần Dung còn đang ngơ ngác đứng đó.

Nàng mở to mắt nhìn, từ từ cúi đầu xuống. Sau một lát, nàng lui ra phía sau một bước đưa lưng về phía chúng nữ, khẽ nói: “Tạ các vị tỷ tỷ bẩm báo, A Dung biết thân phận của mình là gì.”

Giọng nói thấp xuống, tựa hồ không thành tiếng.

Ánh mắt chúng nữ nhìn về phía nàng, sắc đùa cợt càng thêm đậm.

Trần Thiến đi lên một bước, đến gần phía sau Trần Dung nói: “A Dung, muội nói đúng, muội là thân phận gì chứ? Vương Thất lang lại có thân phận ra sao? Nói đến nói đi, chỉ sợ người trong thiên hạ đều sẽ cầu xin muội đừng làm bẩn thanh danh của chàng.”

“Đúng vậy, A Dung đừng thương tâm, nếu đã không xứng, thì không nên suy nghĩ bậy bạ nữa.”

Giọng nói này có vẻ ôn nhu, là một thứ nữ có chung phụ thân với Trần Miêu.

Trần Vi đã ở một bên thấp giọng an ủi: “A Dung, đừng nghĩ nữa, người như chàng không phải là người muội có thể nghĩ tới.”

Nói tới đây, nàng ta nhoẻn miệng cười, tiến lên nắm tay Trần Dung định an ủi. Nàng ta nhìn Trần Dung, thầm nghĩ: Mỗi một lần giận nàng, thấy nàng đáng thương lại nhịn không được mà thương hại.

Lúc này, Trần Dung giãy khỏi tay nàng ta, nàng lắc lắc đầu, tóc tai rối bời, nàng cười chua sót, thi lễ với chúng nữ rồi khẽ nói: “Đa tạ các tỷ tỷ an ủi, A Dung thực sự không thương tâm.”

Miệng nói không thương tâm, nhưngnàng vẫn cúi đầu, rụt vai, cả người dường như mất hết tinh thần.

Ánh mắt của chúng nữ càng thêm thương hại.

Lúc này, Trần Dung khẽ nói: “Các vị tỷ tỷ, A Dung xin cáo từ. A Dung đã khiến trưởng bối quan tâm, nếu đã trở về thì nên đi xin lỗi mới phải.”

Dứt lời, nàng xoay người, bước chân lảo đảo đi về phía trước. Bình ẩu thấy thế, vội vàng đi theo.

Nhìn bóng dáng nàng lảo đảo rời đi, Trần Thiến đột nhiên nói: “Chúng ta cũng đi thôi. A Vi, muội đi nói với mẫu thân một tiếng, A Dung cũng là một người đáng thương, bảo mẫu thân đừng trừng phạt nàng.”

Nàng ta nói xong câu này, thấy Trần Vi đứng bất động, biểu tình có chút cứng ngắc thì không khỏi quát: “A Vi, gọi muội đấy, không nghe thấy à?”

Trần Vi cười khổ, đáp: “Vâng, vâng.” Rồi xoay người đuổi theo Trần Dung.

Chỉ chốc lát, Trần Dung đã xuất hiện ở bên ngoài sân của Nguyễn thị.

Lúc này, Lý thị đang đứng ở phía sau Nguyễn thị, nàng ta mắt sắc, vừa nhìn thấy Trần Dung lập tức cất cao giọng hỏi: “A, vị khách quý này là ai vậy?”

Giọng nói cao vút lập tức hấp dẫn sự chú ý của mọi người, Nguyễn thị cùng chúng tỳ nữ đồng thời ngẩng đầu lên nhìn về phía Trần Dung.

Mày liễu của Lý thị lúc này đều dựng thẳng, nàng ta cười âm hiểm, lắc mông tiến lên một bước, kêu gọi: “A, khách quý đến đây, còn không ngồi xuống tháp?”

Lời nàng ta vừa thốt ra, thấy Trần Dung không hề động, trong giọng nói ôn hòa hiền hậu của Nguyễn thị mang theo không kiên nhẫn vang lên: “Sao vậy, chỉ là một tiểu cô nho nhỏ, thật sự không coi bá phụ và Như phu nhân ra gì ư?”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 14 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246
Tiến »