"Tại sao vậy ạ?" Đinh Quốc Lương tò mò hỏi, đoạn tiếp lời: "Chúng tôi sẽ không cười nhạo các anh chị đâu, chuyện này có gì đâu chứ."
"Tôi không phải sợ các cậu cười nhạo, mà là sợ các cậu bị kích thích." Đinh ba cười, khẽ lắc đầu nói.
"Chúng tôi thì có thể bị kích thích cái gì chứ?" Ứng Giải Phóng vẻ mặt kỳ lạ hỏi.
"Nói nhanh đi?" Đinh Minh Duyệt sốt ruột thúc giục, "Đừng có bán quan tử nữa."
Đinh ba cười hắc hắc: "Vậy thì ba nói đây."
Kết quả, Đinh ba vừa kể ra từng món, Đinh Minh Duyệt và đám người kia nước miếng chảy ròng ròng, đúng là bị kích thích thật rồi.
Hóa bi phẫn thành sức ăn, một nồi lớn cá khô được họ chén sạch bách. Hậu quả của việc ăn quá nhiều chính là phải chạy vào nhà vệ sinh hai lượt để "thải độc", mùi hôi thối nồng nặc bốc lên tận trời.
&*&
Cuộc sống của Chiến Thường Thắng ở trường học sau khoảng thời gian đầu luống cuống tay chân cũng đã đi vào quỹ đạo.
Đêm vắng tĩnh mịch, Đinh Hải Hạnh ngồi trên giường, tựa người vào đầu giường, tay cầm cuốn truyện tranh "Dương Môn Nữ Tướng" xem một cách say sưa.
Khi nhàn rỗi, cô cũng có thời gian tìm kiếm món ăn tinh thần cho mình.
Chiến Thường Thắng đặt sách giáo khoa xuống, nói: "Em nói xem chúng ta cần cơ duyên như thế nào, mới có thể khiến Hồng Anh mở miệng nói chuyện đây."
"Em cũng đã nghĩ tới, chỉ là hiện giờ không thể thực hiện được." Đinh Hải Hạnh đặt cuốn truyện tranh xuống nói.
Chiến Thường Thắng nghe vậy, hào hứng hỏi: "Thực hiện thế nào?"
"Để anh rơi vào nguy hiểm!" Đinh Hải Hạnh ngước mắt nhìn thẳng vào anh, "Trong tình thế cấp bách, có khả năng sẽ phát ra tiếng."
Chiến Thường Thắng gãi cằm, trầm ngâm nói: "Cái này đơn giản, anh giả vờ rơi xuống nước, Hồng Anh chắc chắn sẽ kêu cứu."
"Đừng nói bây giờ là mùa đông, cho dù anh muốn em cũng sẽ không để anh làm thế, hơn nữa cách này biến số quá lớn. Anh không sợ lúc cấp bách Hồng Anh vì cứu anh mà nhảy xuống theo sao." Đinh Hải Hạnh lập tức phủ quyết, nhướng mày nhìn anh, "Hơn nữa, anh có biết bơi không?"
Câu hỏi khiến Chiến Thường Thắng cứng họng, nói thật là anh không biết bơi.
"Đến lúc đó liên lụy cả hai người thì được không bù mất, vả lại mỗi lần ba người chúng ta cùng hành động, anh nói xem có em ở đây, còn có thể để anh chết đuối sao." Đinh Hải Hạnh kiên quyết lắc đầu, "Cách này không ổn."
"Vậy thế này thì sao? Để chúng ta gặp phải cướp." Chiến Thường Thắng tích cực hiến kế.
Đinh Hải Hạnh lắc đầu nhìn anh: "Với bộ quân phục trên người anh thế kia, đứa nào không có mắt mới dám cướp! Đừng bày trò dở hơi nữa."
"Cũng phải!" Chiến Thường Thắng trầm ngâm, khẽ lắc đầu rồi nói tiếp, "Ngay cả mặc thường phục cũng không được." Bỗng nhiên ánh mắt anh chuyển sang phía cô, "Hay là để hai người bị cướp, cách này có thể thực hiện đấy."
"Ừm! Cách anh nói cũng có lý." Đinh Hải Hạnh suy nghĩ một chút rồi nói, "Nhưng em sợ Hồng Anh chạy đi gọi viện binh. Vì lý do đặc biệt của con bé, chúng ta luôn dạy nó có khó khăn hãy tìm chú cảnh sát." Cô nhìn anh với vẻ cười như không cười, "Người anh tìm đến có dám ra tay hay không cũng là một chuyện, nhỡ đâu lộ tẩy, khiến Hồng Anh nghi ngờ thì sau này bất cứ cách nào tương tự cũng không dùng được nữa. Kế hoạch không theo kịp thay đổi mà!" Cô bĩu môi, "Thời đại thái bình bây giờ, trời quang mây tạnh, rất ít khi xảy ra những vụ cướp ác tính như vậy."
Chiến Thường Thắng gãi đầu: "Cái này cũng không được, cái kia cũng không xong, vậy phải làm sao đây?"
"Em cũng muốn biết phải làm sao đây? Cơ duyên ở đâu? Anh mau xuất hiện đi!" Đinh Hải Hạnh nhìn anh đầy khó xử, "Tâm bệnh là khó chữa nhất." Cô an ủi, "Anh cũng đừng quá sốt ruột."
Chiến Thường Thắng khẽ nhíu mày: "Rõ ràng biết vấn đề nằm ở đâu, nhưng lại phải đợi đến năm nào tháng nào đây?"
Cả hai người đều lộ vẻ sầu muộn, chuyện này quả thật rất khó giải quyết.
"À! Đúng rồi, em thỉnh thoảng đi câu cá, không vấn đề gì chứ?" Đinh Hải Hạnh lo lắng hỏi.
"Câu cá thì có vấn đề gì chứ?" Chiến Thường Thắng khó hiểu nhìn cô.
"Bệnh đỏ mắt (ghen tị) đấy?" Đinh Hải Hạnh cười thản nhiên, "Nhà chúng ta ngày nào cũng cá thịt ê hề, không bị người ta đố kỵ sao?"
"Đố kỵ cái gì? Vợ anh giỏi giang mà?" Chiến Thường Thắng tự hào nói, nắm lấy tay cô vỗ vỗ, "Có anh đây rồi! Đừng lo lắng."
"Người ta thường nói dựa núi ăn núi, dựa nước ăn nước, muốn ăn thì tự câu thôi! Có ai cấm đâu." Chiến Thường Thắng giọng điệu nhẹ nhõm nói, "Ngày tháng gian khó, lương thực nhà nước phân phối chỉ có chừng đó, căn bản là không ăn no được, tiết kiệm thì khỏi nói rồi, chỉ có cách tăng thu. Chúng ta ở sát biển, tất nhiên là phải vươn tay ra với biển cả. Lại không phải kiếm lợi nhuận, tự mình ăn, cho dù có vài lời chua ngoa thì sợ cái quái gì họ."
"Vậy em sẽ thỉnh thoảng đi câu cá nhé!" Đinh Hải Hạnh dùng đôi mắt đẹp nhìn anh.
"Đi đi! Đi đi!" Chiến Thường Thắng hào phóng nói, rồi chuyển chủ đề, "Này! Anh nhớ trước khi cưới em bảo là muốn đi học dự thính mà? Sao giờ không thấy động tĩnh gì nữa."
"Em bây giờ lấy đâu ra thời gian?" Đinh Hải Hạnh khẽ lắc đầu, đôi mắt đen láy ẩn hiện tia sáng mờ ảo.
"Em đan áo len xong rồi, quần áo cũng làm xong rồi, chẳng phải là có nhiều thời gian sao." Chiến Thường Thắng ngồi thẳng dậy, nhìn cô đầy ẩn ý.
"Muối dưa xong, em còn định làm tương, bận rộn cải thiện bữa ăn cho chúng ta đây." Đinh Hải Hạnh đếm trên đầu ngón tay.
"Đúng rồi, em làm thuốc tắm cho bọn anh, sao anh không thấy em làm cho mình?" Chiến Thường Thắng đôi mắt đen lóe lên tia sáng sắc bén, "Người ta có câu: Có phúc cùng hưởng, có khổ cùng chịu." Anh chọc vào điểm yếu của cô, "Thể chất em kém quá, đến giờ chạy bộ buổi sáng vẫn không theo kịp đại đội."
"Em có thể so với anh sao?" Đinh Hải Hạnh giọng điệu bình hòa, không mặn không nhạt nói, tay đang véo eo anh lại chẳng hề nương tình chút nào.
Nhắc đến chuyện này lại thấy tức, sau khi được thuốc tắm gột rửa, anh không nói là thay da đổi thịt đi, ít nhất cũng chạy nhanh hơn, nhanh nhẹn hơn, sức bền cũng tăng lên.
Ngay cả Hồng Anh chạy cũng thấy nhẹ nhàng, chỉ có cô là vẫn dậm chân tại chỗ.
"Hạnh nhi, chúng ta có thể đổi chỗ véo không?" Chiến Thường Thắng thản nhiên cười, nụ cười đầy cưng chiều.
"Không được, chỉ có chỗ này là véo được thôi, những chỗ khác cơ bắp cứng như đá tảng rồi." Đinh Hải Hạnh thong dong nhìn anh, nụ cười tao nhã nói.
"Vậy em cứ véo đi!" Chiến Thường Thắng hào hùng nói, "Dù sao lúc tắm cùng lắm là bị người ta cười nhạo, bảo là trong nhà nuôi một con mèo nhỏ hoang dã."
"Khụ khụ..." Đinh Hải Hạnh lập tức rút tay về, cô quên mất bây giờ là phòng tắm công cộng, nếu để lại dấu vết thì bị người ta nhìn thấy thì xấu hổ chết mất.
Nghĩ vậy, Đinh Hải Hạnh vội vã vén áo anh lên, "Này này! Hạnh nhi, anh biết em thèm khát cơ thể anh, không cần phải vội vàng thế đâu!" Chiến Thường Thắng miệng trêu chọc.
"Câm miệng!" Đinh Hải Hạnh thẹn quá hóa giận, tức đến mức mặt đỏ bừng, nghiến răng nghiến lợi nói, "Em không để lại dấu vết gì trên người anh chứ!"
"Không có, không có." Chiến Thường Thắng vội xua tay, "Có thì cũng bay màu rồi, em không thấy anh mấy ngày nay không tắm sao?"
"Vậy trên người em thì sao!" Đinh Hải Hạnh lo lắng hỏi.
"Không có." Chiến Thường Thắng ôm lấy cô nói.
"Thật không?" Đinh Hải Hạnh ngước mắt nghi ngờ nhìn anh.
"Thật." Chiến Thường Thắng buồn cười nhìn cô, "Em đi tắm có ai chỉ trỏ gì không?"
"Cũng đúng!" Đinh Hải Hạnh yên tâm, nằm trong lòng anh nói, "Đúng rồi, huân chương trên người anh không làm người ta sợ chứ."