"Dạy em đi xe đạp được không?" Đinh Hải Hạnh chớp chớp đôi mắt to tròn long lanh nhìn anh nói.
"Được chứ! Chiếc xe này vốn dĩ là để cho em đi mà." Chiến Thường Thắng nghe vậy gật đầu, sau đó nhìn về phía Hồng Anh, lấy giấy bút từ trong túi ra viết: "Chúng ta đi học đi xe đạp, con có đi không?"
Đoạn Hồng Anh vội vàng gật đầu lia lịa. Con bé cũng rất muốn học đi xe đạp, nhưng chiếc xe đạp cao như thế, với thể trạng nhỏ bé này của con bé, dù có ngồi lên thì đôi chân ngắn cũng chẳng chạm tới bàn đạp. Thế là con bé lắc đầu, ra hiệu rằng mình không học nữa, dùng thủ ngữ nói: "Đợi con cao thêm chút nữa rồi học ạ."
"Ta thấy hôm nay thời tiết rất đẹp, hiếm khi có nắng tốt thế này, chúng ta cùng ra ngoài tắm nắng thôi." Chiến Thường Thắng viết.
Thế là cả nhà ba người rời khỏi nhà. Trên bãi đất trống trước tòa nhà, Chiến Thường Thắng bắt đầu dạy Đinh Hải Hạnh học đi xe đạp.
Đoạn Hồng Anh thì bê chiếc ghế nhỏ ngồi dưới nắng, vừa tắm nắng vừa nhìn Chiến ba ba dạy mẹ tập xe, cười không ngớt.
Thú thật, Đinh Hải Hạnh vốn biết đi xe đạp, nhưng với loại xe "hai tám" có gióng ngang này, dù cô cao một mét sáu lăm thì khi ngồi trên yên xe vẫn có chút e dè.
Hai chân cô không thể như Chiến Thường Thắng, chỉ cần hạ xuống là chống được xe, dù có nguy hiểm cũng không bị ngã. Ngồi trên xe, Đinh Hải Hạnh không ngoái đầu lại mà hét lớn: "Thường Thắng, anh không được buông tay ra đâu đấy!"
"Hạnh nhi, em cứ yên tâm! Anh tuyệt đối sẽ không buông tay đâu." Chiến Thường Thắng đỡ lấy yên sau xe nói: "Nhìn phía trước, nắm chặt tay lái, giữ vững phương hướng."
"Ừ! Đúng rồi, cứ thế này, đúng rồi đó." Chiến Thường Thắng nhìn Đinh Hải Hạnh đang đi rất vững vàng, hài lòng nói: "Hạnh nhi nhà ta thật thông minh." Vẻ mặt đầy tự hào như thể chính mình được khen vậy.
"Quẹo, quẹo đi." Chiến Thường Thắng thấy Đinh Hải Hạnh đi tới cuối đường liền vội vàng nhắc.
Đinh Hải Hạnh nghe theo, vội vàng bẻ lái. Sau khi quẹo xong, cô quay đầu lại nhìn, thấy anh vẫn đang nắm chặt yên sau xe.
Chiến Thường Thắng thấy vậy, lắc đầu cười khẽ: "Đã nói là không buông tay rồi mà, em cứ yên tâm đi!"
Tin anh mới lạ! Đinh Hải Hạnh đã tìm được cảm giác, xe đi rất vững, nhưng cô cảm thấy lực ở phía sau dần nhẹ đi. Đinh Hải Hạnh biết anh đã buông tay rồi. Đi thêm mười mấy mét nữa, cô quay đầu lại, không thấy Chiến Thường Thắng đâu, cô "hoảng sợ" đến mức biến sắc, kêu lên: "Thường Thắng!" Vừa nói cô vừa nhảy khỏi xe, lao thẳng vào lòng Chiến Thường Thắng.
Chiến Thường Thắng nghe tiếng liền lao tới như một cơn gió, đỡ lấy Đinh Hải Hạnh vững vàng trong lòng mình.
"Thật là dọa chết em rồi." Đinh Hải Hạnh đấm vào ngực anh, hờn dỗi nói: "Đã bảo là không được buông tay mà, sao anh lại buông? Có phải vì cúi người theo xe mệt quá rồi không?"
"Không phải." Giọng nói trong trẻo của Chiến Thường Thắng vang lên: "Nếu anh cứ giữ yên xe mãi thì em sẽ không bao giờ học được đâu."
"Tuy không đỡ yên sau, nhưng thật ra anh vẫn luôn theo sát phía sau em. Anh nhất định sẽ bảo vệ em ngay lập tức, không để em và xe ngã nhào đâu." Ánh mắt sâu thẳm của Chiến Thường Thắng phản chiếu ánh mặt trời, lấp lánh những tia sáng nhỏ.
Đinh Hải Hạnh nghe vậy lòng thấy ấm áp, cô ngẩng đầu nhìn anh đầy dịu dàng: "Chúng ta làm lại lần nữa đi."
"Được!" Chiến Thường Thắng nhìn cô: "Em đi đi, anh ở phía sau đỡ cho."
Đinh Hải Hạnh thấy anh nghiêm túc như vậy, cũng không nỡ để anh phải vất vả cúi người đỡ yên xe nữa. Sau vài lần đi thuận tay, vốn dĩ đã biết đi xe từ trước nên cô nhanh chóng tìm lại cảm giác, không cần anh phải vất vả như thế nữa.
Chiến Thường Thắng rất kinh ngạc: "Người ta học đi xe đạp, không ngã vài lần thì không biết được, sao em mới một buổi sáng đã học được rồi?"
"Đó là nhờ sư phụ dạy giỏi chứ bộ!" Đinh Hải Hạnh cười tươi rói nịnh nọt.
"Đó cũng là do Hạnh nhi học nghiêm túc thôi." Chiến Thường Thắng cũng không tiếc lời khen ngợi.
"Thôi nào, hai chúng ta đừng có tung hô nhau nữa, để người ta cười cho." Đinh Hải Hạnh cười khẩy, ánh mắt nhìn sang chỗ Đoạn Hồng Anh đang ngồi: "Ơ, Hồng Anh đâu rồi?"
"À! Con bé về nhà nấu cơm rồi, thấy chúng ta tập hăng quá nên không muốn làm phiền." Chiến Thường Thắng khẽ ngước mắt, chậm rãi nói.
"Trưa nay chúng ta ăn gì? Con gà đó nên thịt đi thôi, không thì nó cũng chết đói mất." Đinh Hải Hạnh nhớ tới con gà rừng còn sót lại.
"Vậy trưa nay chúng ta hầm gà ăn, nấu mì với nước dùng gà thế nào?" Chiến Thường Thắng hỏi ý kiến cô: "Vừa hay Hồng Anh đang đi nhào bột, anh đi làm thịt gà đây." Anh nhìn cô hỏi: "Còn em thì sao? Tiếp tục tập nhé? Việc nấu nướng cứ để anh và Hồng Anh lo. Hôm nay trời đẹp, không có gió, nắng chiếu vào người ấm áp lắm."
"Em tập thêm một lát nữa." Đinh Hải Hạnh mỉm cười nói.
"Vậy em phải cẩn thận đấy, đừng để ngã." Chiến Thường Thắng dặn dò kỹ lưỡng: "Anh đi nấu cơm đây." Đi được vài bước, anh lại quay lại, vẫn không yên tâm: "Ăn cơm xong, anh sẽ cùng em tập tiếp." Nếu anh không ở bên cạnh, lỡ cô ngã từ trên xe xuống thì biết làm sao, bị xe đè lên người thì phải làm thế nào.
"Anh đừng có càm ràm nữa, em sẽ không tự làm mình ngã, càng không làm hỏng cái món bảo bối này đâu." Đinh Hải Hạnh chớp đôi mắt đẹp, vỗ vỗ vào chiếc xe đạp.
"Ai mà tiếc cái xe chứ, anh là lo cho em đấy. Nó có hỏng cũng chẳng sao cả." Chiến Thường Thắng nhìn cô đầy quan tâm.
Đinh Hải Hạnh nghe vậy thì cạn lời, khóe miệng giật giật, hờn dỗi nói: "Yên tâm, em không ngã được đâu. Với lại mặc dày thế này, có ngã cũng chẳng đau." Đoạn cô xua tay: "Anh mau đi nấu cơm đi, em đói rồi."
"Vậy được rồi!" Chiến Thường Thắng vừa đi vừa ngoái đầu nhìn lại: "Đừng có đi xa quá đấy."
"Em chỉ quanh quẩn trước tòa nhà thôi, không đi đâu cả." Đinh Hải Hạnh nhìn người đàn ông lải nhải kia, bất lực nói, nhưng khóe môi cong lên đã tiết lộ cô đang hạnh phúc đến nhường nào.
"Để anh đi một vòng cho em xem, để em yên tâm." Đinh Hải Hạnh nói rồi leo lên xe, khởi hành, đi thẳng, quẹo cua, xuống xe, hoàn hảo.
Chiến Thường Thắng thấy vậy mới yên tâm rời đi.
Đinh Hải Hạnh thở phào nhẹ nhõm. Tuy được anh quan tâm như vậy khiến lòng cô rất ấm áp, nhưng bị anh nhìn chằm chằm thế này đúng là khổ sở thật! Chẳng làm được việc gì cả. May mà ngày kia anh bắt đầu đi làm, bận rộn rồi thì cô sẽ có nhiều không gian riêng tư hơn, cũng dễ bề hành động.
Đinh Hải Hạnh đạp xe, đi một vòng quanh trường học thật vững vàng.
Trở về nhà, Đinh Hải Hạnh thấy Chiến Thường Thắng đã làm thịt gà xong xuôi.
"Gà rừng hầm nấm thế nào?" Chiến Thường Thắng làm một hồi, đã bắc nồi hầm gà lên bếp. Còn Đoạn Hồng Anh thì đã nhào bột xong, đang để bột nghỉ.
Đinh Hải Hạnh thấy anh định thêm nước, vội nói: "Dùng nước trong bình giữ nhiệt ấy, cho nhanh!" Nước trong bình là nước từ không gian của cô: "Anh nhìn đồng hồ xem, sắp mười một giờ rồi."
"Được!" Chiến Thường Thắng đổ đầy một bình nước vào nồi sắt.
Con gà rừng béo mầm, Chiến Thường Thắng hầm cả một nồi sắt lớn. Vì thời gian hơi muộn nên anh chặt gà thành từng miếng để hầm cho nhanh chín.
Lửa lớn thổi bùng, chẳng mấy chốc từ trong bếp tỏa ra mùi hương không thể dùng từ "thơm" để diễn tả nổi.