Chiến Thường Thắng cảm thấy rất kỳ lạ, không hiểu sao giữa mùa đông giá rét thế này mà Hạnh Nhi lại có thể câu được nhiều cá đến vậy.
Ngày Chủ nhật, lòng đầy hiếu kỳ, Chiến Thường Thắng chở vợ con bằng xe đạp tới gần bãi đá ngầm ven biển nơi Đinh Hải Hạnh thường lui tới.
"Nước biển ở đây trong thật đấy!" Chiến Thường Thắng vừa nói vừa móc mồi vào lưỡi câu, rồi vung cần một cách điệu nghệ. Dây câu vẽ nên một đường cong tuyệt đẹp trước khi rơi xuống mặt nước, anh ngồi xuống chiếc ghế xếp nhỏ mang theo.
Đoàn Hồng Anh nhìn Chiến Thường Thắng làm gì thì bắt chước theo đó, cô cũng móc mồi, vung cần rồi ngồi im như tượng trên ghế nhỏ.
Nắng ấm hiếm hoi của ngày đông khiến mặt biển lặng tờ, sóng biển vỗ nhẹ vào những tảng đá ngầm ven bờ, cuộn lên từng đóa hoa bạc, phát ra tiếng rì rào.
Đinh Hải Hạnh chẳng cảm thấy lạnh chút nào. Có hai người họ ở đây, cô khó lòng "gian lận", bèn nhìn quanh bốn phía. Ồ! Đằng kia có một tảng đá ngầm khổng lồ, được rồi.
"Hai người cứ câu cá đi, em đi dạo quanh đây một chút." Đinh Hải Hạnh chỉ tay về phía bãi biển nói.
"Em đi đi!" Chiến Thường Thắng không ngẩng đầu lên, đôi mắt sắc bén như chim ưng vẫn dán chặt vào mặt biển.
Đinh Hải Hạnh đi dạo ra sau tảng đá, ngồi xổm xuống mép nước, phóng thích tinh thần lực. Giữa mùa đông thế này, chẳng ai lại mò đến cái nơi khỉ ho cò gáy này, cô lấy cá biển từ trong không gian ra, chọn loại cá phù hợp với vùng biển này rồi thả xuống nước.
Dùng tinh thần lực dẫn dụ đám cá bơi đến bên cạnh Chiến Thường Thắng, thậm chí còn khiến chúng nhảy cả lên khỏi mặt nước.
"Xuy..." Chiến Thường Thắng nhìn thấy nhiều cá như vậy, thốt lên: "Thế này thì cần gì phải câu nữa?" Anh trực tiếp lấy lưới ra vớt, chính là cái lưới dùng để vớt cá sau khi câu được.
"Chậc chậc..." Chiến Thường Thắng cúi người vớt một mẻ, được bốn năm con, mỗi con nặng tới bốn năm cân. Anh kích động gọi: "Hạnh Nhi, Hồng Anh, qua đây xem này, nhiều cá quá!"
Đinh Hải Hạnh nghe tiếng liền chạy tới, kéo Đoàn Hồng Anh đang ngồi quay lưng về phía Chiến Thường Thắng lại gần. Nhìn số cá trong lưới, cô không khỏi trợn tròn mắt, đúng là nhiều cá thật!
"Hạnh Nhi, anh làm thịt cá nhé? Em vớt tiếp đi." Chiến Thường Thắng đổ cá từ trong lưới ra bến, đưa lưới cho Đinh Hải Hạnh: "Nhanh lên, đừng để cá chạy mất."
Anh ngồi xổm xuống, đập cá chết tươi, rồi đánh vảy, bỏ mang, lấy nội tạng, rửa sạch, xẻ đôi, mọi động tác đều dứt khoát, không chút chậm trễ.
Sau đó, anh dùng nước biển rửa sạch cá. Anh vẫn nhớ kỹ lời vợ dặn về lợi ích của việc dùng nước biển rửa cá: thứ nhất là không thu hút ruồi nhặng, thứ hai là cá biển rửa bằng nước biển sẽ có hương vị đậm đà hơn.
Rửa xong, anh xếp gọn gàng vào gùi, đợi mang về nhà để Hạnh Nhi ướp.
Đinh Hải Hạnh vớt năm lần, được hơn hai mươi con cá, đều là cá thu. Loài cá này thường tụ tập kiếm ăn theo đàn ở các đảo ven bờ và gần rạn đá ngầm, nên cô không sợ bị người ta bắt thóp.
Mùa đánh bắt cá thu tốt nhất là mùa thu. Trong thời kỳ tài nguyên phong phú như hiện nay, người ta giăng lưới trước khi mặt trời lặn, lưới giăng dài tới cả chục dặm, sáng hôm sau thường thu hoạch được ba bốn ngàn con, cân nặng lên tới ba bốn tấn, thật là một vụ mùa bội thu.
Còn giữa mùa đông giá rét thế này, Đinh Hải Hạnh chỉ có thể nói là vận may tới thì ai cũng không cản được.
"Anh chịu rồi, hóa ra cá là 'câu' như thế này đây." Chiến Thường Thắng không phục không được: "Em đúng là may mắn thật!"
"Hi hi... Trời thương người khờ mà." Đinh Hải Hạnh nhìn hai người họ nói: "Đi thôi, chúng ta về nhà làm chả cá ăn."
"Được thôi!" Chiến Thường Thắng chở vợ con về nhà với thành quả đầy ắp.
Cá thu thịt nhiều xương ít, hương vị tươi ngon, giàu dinh dưỡng, hơn nữa thịt cá săn chắc, rất thích hợp để làm chả.
"Để em xử lý cá, lọc bỏ xương ra." Đinh Hải Hạnh lấy ba con cá từ trong gùi ra.
"Chờ chút!" Chiến Thường Thắng lấy chiếc tạp dề trên móc treo tường xuống rồi thắt lên người cô.
Sau khi thắt tạp dề, Đinh Hải Hạnh xẻ dọc con cá thu dọc theo phần bụng, dùng sống dao đập nhẹ lên thịt cá để thớ thịt tơi ra. Lật ngược con cá lại, cô dễ dàng rút được phần xương sống chính. Những chiếc xương ở bụng cá cũng có thể lấy ra rất nhanh chóng.
"Thần kỳ thật đấy!" Chiến Thường Thắng ngạc nhiên nói, đoạn anh tháo tạp dề của mình ra đưa cho cô: "Để anh thử xem."
Đinh Hải Hạnh nhìn chiếc tạp dề anh đưa tới: "Lại còn bắt em thắt cho anh sao?"
"Đúng vậy!" Chiến Thường Thắng cố chấp nói.
"Được rồi, được rồi! Em thắt cho anh, thật không hiểu sao anh lại cố chấp chuyện này đến thế." Đinh Hải Hạnh khẽ lắc đầu, giúp anh thắt tạp dề.
"Anh thích cảm giác ấm áp này." Chiến Thường Thắng thâm trầm nói.
Đinh Hải Hạnh nghe vậy lòng khẽ xao động, cô cũng thích cảm giác hạnh phúc, vui vẻ và ngọt ngào này.
"Được rồi, mau lọc xương đi, chúng ta còn đợi ăn chả cá đấy." Đinh Hải Hạnh giục.
Chiến Thường Thắng bắt chước dáng vẻ của cô, cũng thành công lọc được xương cá: "Tiếp theo làm gì nữa, băm nhuyễn ra à?"
"Trước tiên cứ làm thế này đã." Đinh Hải Hạnh lấy chiếc thìa sạch trong chạn ra, dùng thìa nạo thịt cá xuống.
Ba con cá nhanh chóng được Chiến Thường Thắng nạo xong xuôi.
"Được rồi, phần còn lại để em." Đinh Hải Hạnh tiếp quản: "Anh ra nhà ăn mua ít lương khô về, chúng ta ăn kèm với chả cá."
Đuổi được anh đi, Đinh Hải Hạnh mới có thể tiếp tục làm chả cá, có anh ở đây không tiện lắm.
"Được!" Chiến Thường Thắng không rành việc bếp núc, những công đoạn sau này đương nhiên giao cho cô vợ lớn lên ở vùng biển là Hạnh Nhi.
Chiến Thường Thắng đi mua màn thầu, Đinh Hải Hạnh cầm dao phay, "cạch cạch cạch"... băm thịt cá thành nhân.
Giữa chừng, Đinh Hải Hạnh thêm vào không ít gia vị từ trong không gian, nếu không thì không thể làm thành chả cá được.
Nhân đã trộn xong, nước trong nồi vừa ấm lên, cô nặn chả thả vào, chả nổi lên là chín. Thêm chút muối, hạt tiêu và hành lá là có thể dọn ra.
Nếu có rau mùi thì càng ngon, đáng tiếc là giờ không có, Đinh Hải Hạnh thấy hơi tiếc nuối!
Canh chả cá thu vừa xong thì Chiến Thường Thắng cũng mua màn thầu về.
Chả cá ăn lúc còn nóng, không hề có mùi tanh, vị lại dai giòn. Giữa mùa đông, một bát canh chả cá nóng hổi xuống bụng, cả người đều thấy ấm áp.
Ăn trưa xong, Đinh Hải Hạnh bắt đầu ướp chỗ cá còn lại, ngoài cá thu mới vớt hôm nay, còn có cá đù vàng và cá lưỡi trâu mà cô 'câu' được mấy hôm trước đã phơi khô.
Cá phơi khô là món ngon đặc sản được các thế hệ ngư dân vùng ven biển truyền lại, tay nghề của Đinh Hải Hạnh lại càng là tuyệt phẩm.
Nguồn gốc của cá phơi khô bắt đầu từ việc ngư dân đi biển đôi khi đánh được rất ít cá, chi phí quay về cảng quá cao, để tránh cá bị hỏng, họ liền xẻ cá ra, rửa sạch bằng nước biển vài lần rồi treo ngay trên mũi thuyền để phơi khô nhanh chóng, đợi cập bến là có thể ăn được. Cá phơi theo cách này có độ mặn vừa phải, vị dai ngon, là món đặc sản được các thế hệ ngư dân vùng ven biển truyền lại.
Sau khi ướp xong thì đến công đoạn phơi. Bí quyết phơi cá là: phơi ở nơi thông gió tốt, tránh ánh nắng trực tiếp (phơi âm can) để cá mất nước nhanh chóng. Như vậy, protein trong thịt cá mới được bảo quản tốt, trở nên cô đặc và không bị hao hụt, đồng thời chất béo trong cá cũng không bị ester hóa, giữ được độ tươi và hương vị của thịt cá.
Chỉ cần phơi 3-4 ngày là được. May mà là mùa đông, nếu không thì cả sân sẽ đầy mùi tanh cá, kiểu gì cũng bị hàng xóm phản đối mất.