Đinh Hải Hạnh dùng tay trái cầm lấy bàn chải, chậm rãi đánh răng. Sau khi rửa mặt xong, cô nhìn qua gương thấy Chiến Thường Thắng đang khoanh tay trước ngực nhìn chằm chằm mình, cô cố trấn tĩnh nói: "Bây giờ đi được rồi chứ!"
"Đợi chút nữa! Hồng Anh vẫn chưa ra mà!" Chiến Thường Thắng trực tiếp nắm lấy tay phải của cô, nhẹ nhàng xoa bóp, "Sao không nói sớm?"
"Nói gì? Nói rồi anh sẽ tha cho tôi sao." Đinh Hải Hạnh bực bội đáp.
"Không đâu!" Chiến Thường Thắng dứt khoát trả lời, anh nghiêng người lại gần cô, cúi đầu thì thầm bên tai cô: "Sau này để anh làm."
Đinh Hải Hạnh nghe vậy liền ngẩng phắt đầu lên, hai tay nhéo khuôn mặt tuấn tú của anh nói: "Anh là yêu quái phương nào thế! Nhập vào người Thường Thắng nhà tôi."
Cô đã chấp nhận việc anh từ hình tượng cao lãnh biến thành tên thổ phỉ sống sượng, nhưng sao giờ lại biến thành con sói xám thế này? Thay đổi nhanh quá đi mất!
"Thường Thắng nhà tôi." Chiến Thường Thắng nghe vậy vô cùng vui vẻ, "Ha ha..." Bị cô nhéo đến mức khuôn mặt biến dạng, anh khẽ cười nói: "Không phải yêu quái, mà là đã thông suốt rồi."
"Kẽo kẹt..." Cửa phòng được đẩy ra, Đoạn Hồng Anh xuất hiện ở cửa, làm Đinh Hải Hạnh sợ đến mức vội vàng buông Chiến Thường Thắng ra, hai tay chắp sau lưng, nở nụ cười đầy gượng gạo.
Đoạn Hồng Anh rõ ràng cũng không ngờ trong nhà vệ sinh lại có người, cô bé cũng giật mình, sau khi nhìn rõ tình hình liền vội vàng quay lưng đi.
Đinh Hải Hạnh cảm thấy danh tiếng cả đời của mình đều bị anh hủy hoại, cô lườm anh đầy trách móc.
Chiến Thường Thắng nhìn cô đầy vô tội: "Là em nhéo anh mà."
Anh còn tỏ ra ấm ức, Đinh Hải Hạnh thẹn quá hóa giận đẩy anh ra: "Đi đi, ra ngoài đi, để Hồng Anh vào rửa mặt đánh răng."
Hai người đợi Đoạn Hồng Anh vệ sinh cá nhân xong xuôi, ăn mặc chỉnh tề rồi cùng ra khỏi nhà.
Lúc rạng đông, bầu trời xanh thẳm như được gột rửa bởi làn nước trong vắt, vừa linh động vừa tĩnh mịch; không có trăng, không có mây trôi, vòm trời xanh ngắt vạn dặm chỉ còn những vì sao lấp lánh, tựa như những đóa hoa ngọc vụn rắc trên dải lụa xanh vô tận.
Hít thở luồng không khí lạnh lẽo, tươi mới vào lồng ngực rồi chậm rãi thở ra, trong từng nhịp thở, tinh thần đều trở nên phấn chấn.
Đinh Hải Hạnh cảm nhận nhịp tim bình ổn cùng sự an yên của cơ thể, cô hít thở chậm rãi, tìm kiếm sự thông suốt trong hơi thở, tĩnh tâm quan sát cảm nhận của bản thân. Hít vào thật sâu, khí đi từ khoang mũi, khoang ngực chìm xuống đan điền, mang theo oxy tươi mới nuôi dưỡng từng tế bào trong cơ thể, rồi chậm rãi thở ra, tống khứ hết mọi trọc khí, phế khí, toàn thân đều cảm thấy khoan khoái.
"Đi thôi!" Chiến Thường Thắng chỉ mặc chiếc áo nhung màu xanh quân đội, anh dậm chân tại chỗ, mỉm cười nhìn Đinh Hải Hạnh và Hồng Anh.
Ba người chạy bộ hướng về phía sân tập, mở đầu cho cuộc sống của một ngày mới.
Đinh Hải Hạnh và Hồng Anh chạy đến đổ mồ hôi, cảm thấy vừa đủ, hai người quay về nấu cơm, để lại Chiến Thường Thắng tự mình tiếp tục.
Chiến Thường Thắng tập thể dục buổi sáng xong, liền chui ngay vào nhà vệ sinh, lén lút đi giặt chiếc quần đùi dính đầy "nòng nọc" của mình. Không có điều kiện, thì tạo ra điều kiện cũng phải làm, thế là đã thành tựu chuyện tốt, tuy không phải đêm động phòng hoa chúc trong tưởng tượng, nhưng bọn họ đã có sự đụng chạm da thịt rồi!
Tâm trạng cực tốt, anh còn ngân nga khúc hát: "Vượt rừng biển, băng đồng tuyết, khí thế tận trời xanh, dù là biển lửa núi đao cũng xông pha tiến bước. Ta hận không thể lệnh cho tuyết bay hóa thành nước xuân, đón sắc xuân về thay đổi nhân gian!"
Đinh Hải Hạnh đang nấu cơm nghe thấy, liên tưởng đến chuyện đêm qua, làm sao cũng cảm thấy anh chọn bài hát này có ẩn ý sâu xa, thật là "đen tối" hết chỗ nói.
Cũng may là Hồng Anh không nghe thấy, nếu không cô thật sự không còn mặt mũi nào để nhìn người nữa.
Bữa sáng là cháo loãng với dưa muối, "Để anh đút cho em." Chiến Thường Thắng cầm thìa nhỏ múc một thìa cháo ngô đưa đến bên miệng Đinh Hải Hạnh.
Đinh Hải Hạnh bị hành động của anh làm cho kinh ngạc đến mức không nói nên lời, hồi lâu sau mới tìm lại được giọng nói: "Cái đó... tôi tự làm được."
"Tay phải em không thoải mái, đũa còn không cầm nổi mà." Chiến Thường Thắng nghiêm túc nói.
Đoạn Hồng Anh mở to đôi mắt tròn xoe, đây là tình huống gì vậy? Ánh mắt cô bé đảo qua đảo lại giữa hai người rồi mím môi cười.
Dưới sự chứng kiến của Đoạn Hồng Anh, Đinh Hải Hạnh nghiêng đầu, né tránh ánh mắt của Hồng Anh, trừng mắt nhìn anh: "Anh đủ rồi đấy, Hồng Anh vẫn còn ở đây!"
"Chuyện nhỏ!" Chiến Thường Thắng dùng tay trái cầm bút, viết vào vở: "Tay bị trẹo." rồi đẩy cho Hồng Anh xem.
Hồng Anh thấy vậy liền lo lắng ra hiệu bằng thủ ngữ: "Không sao chứ?"
Chiến Thường Thắng giữ vẻ mặt bình thản, vẫy tay trái ra hiệu: "Không sao!"
Chiến Thường Thắng quay lại nhìn Đinh Hải Hạnh, nâng thìa lên nói: "Ăn nhanh đi!" Không đạt được mục đích thì thề không bỏ cuộc.
Đinh Hải Hạnh nhìn chiếc thìa trước mặt, đành nhắm mắt uống xuống, nghiến răng nghiến lợi nói: "Anh bịa đặt vô sỉ như vậy mà được sao?"
"Anh đâu có bịa đặt! Hôm qua em vất vả rồi, hôm nay để em nghỉ ngơi cho tốt." Chiến Thường Thắng nghiêm túc đáp.
Kết quả là bữa sáng Đinh Hải Hạnh được Chiến Thường Thắng đút cho từng thìa cháo, từng miếng màn thầu, từng miếng dưa muối, phục vụ tận răng.
Ngay cả khi có "bóng đèn lớn" là Hồng Anh ở đó, Chiến Thường Thắng vẫn tìm mọi cách để đạt được mục đích của mình.
Tất nhiên, những chuyện "phi lễ chớ nhìn" thì phải đóng cửa phòng lại, đó mới là thế giới của hai vợ chồng họ.
Ăn cơm xong, Đoạn Hồng Anh đi rửa bát đũa.
Đinh Hải Hạnh trừng mắt nhìn người bên cạnh, trách móc anh một cái: "Tại anh hành hạ đêm qua, giờ áo len của anh không đan kịp cho anh mặc rồi."
"Anh đâu có thiếu áo mặc, em cứ từ từ đan, không sao cả." Ánh mắt sâu thẳm của Chiến Thường Thắng nhìn chằm chằm vào đôi bàn tay thô ráp của cô đầy ẩn ý, anh lại rất nghiêm túc nói tiếp: "Em đan liên tục mấy ngày nay rồi, anh lo tay em không chịu nổi, vừa hay nghỉ ngơi một chút." Anh nghiêng người lại gần cô, "Tối nay chúng ta tiếp tục."
Đinh Hải Hạnh bất lực nhìn anh: "Sao tôi cứ cảm thấy anh là người chính trực nhỉ!"
Chiến Thường Thắng nghe vậy liền nghiêm túc nói: "Anh đúng là chính trực thật." Rồi xoay chuyển giọng điệu: "Nhưng với vợ mình thì không cần chính trực làm gì." Anh liếc mắt nhìn về phía nhà bếp, nhân cơ hội hôn chụt một cái lên mặt Đinh Hải Hạnh.
Đinh Hải Hạnh che mặt, trách móc: "Đáng ghét, bị Hồng Anh nhìn thấy thì sao."
"Yên tâm, anh đang canh chừng nhà bếp mà, Hồng Anh chưa ra đâu." Chiến Thường Thắng đắc ý nhướng mày, phi vụ trộm hương thành công.
Đang nói chuyện, Chiến Thường Thắng nghe thấy tiếng bước chân phía sau, sắc mặt anh thay đổi, trở nên nghiêm chỉnh, vừa nói vừa viết: "Đi thôi, thu dọn xong rồi, chúng ta đến hiệu sách mua sách cho Hồng Anh."
Ba người mặc áo bông dày cộm, Chiến Thường Thắng đội mũ quân đội, thả hai bên tai xuống, trông như mũ Lôi Phong. Đoạn Hồng Anh đội chiếc mũ đỏ Đinh Hải Hạnh đan cho, cũng là loại che được tai.
Chỉ có Đinh Hải Hạnh vẫn quàng chiếc khăn vuông lớn kiểu nông thôn, Chiến Thường Thắng nhìn cô nói: "Anh thấy em nên tự đan cho mình một cái mũ đi, len đỏ của Hồng Anh chắc vẫn còn thừa đúng không!" Nói đoạn, anh lại nghĩ ra điều gì đó: "Anh không vội đâu, em cứ đan áo len cho mình trước đi."
"Vẫn nên đan cho anh trước đi, chỉ còn hai cái tay áo nữa thôi, chuyện chiều nay là xong." Đinh Hải Hạnh mỉm cười nhìn anh, nhẹ nhàng nói.