Sau khi ăn cơm trưa xong, Đồng Tuyết lục tung cả nhà lên, tìm những món đồ mình ưng ý rồi đóng gói lại cẩn thận.
Hác Trường Tỏa nhìn đống hành lý lớn nhỏ trong phòng khách, hỏi: "Nhiều đồ thế này thì mang đi kiểu gì?"
"Em đi tìm xe đây." Đồng Tuyết vội vàng chạy ra ngoài, nhưng kết quả lại thất vọng quay về.
Hác Trường Tỏa nhìn vẻ mặt ủ rũ của Đồng Tuyết, hỏi: "Sao vậy, không tìm được xe à?"
"Tìm được rồi, là xe vận tải của hậu cần." Đồng Tuyết buồn bực nói.
"Xe của bố chúng ta, không thể chở mình một chuyến sao?" Hác Trường Tỏa nhướng mày hỏi.
"Không thể cậy quyền mưu tư lợi được." Đồng Tuyết bĩu môi không vui, cô có làm nũng hay giở trò gì cũng chẳng ích gì.
"Vậy sao lại dùng xe hậu cần?" Hác Trường Tỏa đầy vẻ nghi hoặc.
"Xe hậu cần tiện đường chở em một đoạn." Đồng Tuyết thở dài: "Trong tín ngưỡng của bố em, thuận thế mà làm thì được, còn nếu muốn làm việc riêng thì đừng hòng."
"Vậy con cái cán bộ cao cấp như các người làm thế... thì còn ý nghĩa gì nữa?" Hác Trường Tỏa thì thầm, cảm thấy chẳng có gì thú vị.
"Đúng thế đấy! Theo bố em thì đừng hòng được nhờ vả, thậm chí còn luôn chịu thiệt, ông ấy nghiêm khắc với người nhà kinh khủng. Không cho phép chúng em làm hoen ố niềm tin của ông, nếu dám bôi tro trát trấu lên mặt ông, ông ấy sẽ dùng thắt lưng da quất thật đấy." Đồng Tuyết bĩu môi nói: "Anh trai em ở cái nơi khổ hàn Tây Bắc kia, muốn điều về cũng không được. Cũng may em là con gái, nếu không thì chưa biết chừng giờ này em cũng đang canh giữ biên cương ở cái nơi khỉ ho cò gáy ấy rồi!"
"Cũng may em là con gái." Hác Trường Tỏa khẽ nói: "Nếu không thì anh biết cưới vợ vào đâu nữa!"
Đồng Tuyết nghe vậy cười ngọt ngào, nhìn anh hỏi: "Anh biết Chiến đoàn trưởng chứ?"
"Đang yên đang lành nhắc đến ông ấy làm gì?" Hác Trường Tỏa không tự nhiên nói. Tuy người đã đi rồi nhưng trong lòng anh vẫn thấy sợ, cảm giác sống lưng lạnh toát, đủ thấy khí thế của Chiến Thường Thắng mạnh mẽ đến mức nào.
"Nghe bố em kể, ông ấy sắp được đề bạt lên phó sư đoàn rồi, kết quả thì sao! Giờ phải làm lại từ đầu." Đồng Tuyết tiếc nuối: "Bác Chiến không nói giúp con trai lấy một lời."
"Hả?" Hác Trường Tỏa kinh ngạc đến mức không khép được miệng, thầm niệm A Di Đà Phật trong lòng, may mà người đã đi rồi, nếu không thì mình gặp họa mất.
"Thôi bỏ đi." Đồng Tuyết đứng dậy nói: "Xem lại đồ đạc đã mang đủ chưa."
Một tiếng sau, hai người ngồi trên chiếc xe chở lương thực của hậu cần quay về quân doanh.
Trước tòa nhà tập thể, Đồng Tuyết nhìn bộ quần áo dính đầy bột mì của mình, ra sức phủi bụi: "Đây là đồ em mới mua trước khi cưới đấy."
"Giặt là sạch thôi mà." Hác Trường Tỏa ôm đồ nhìn cô: "Mau vào trong đi!"
Đã đến nước này rồi thì còn biết làm sao được nữa?
"Không biết bát đĩa có bị xóc vỡ không nữa." Đồng Tuyết cẩn thận bưng thùng giấy theo anh vào tòa nhà.
Tòa nhà chỉ có hai tầng, phòng của họ ở tầng một. Vì hai bên đều có nhà nên ánh sáng rất lờ mờ, giữa ban ngày mà cũng tối om, âm u vô cùng.
"Đáng lẽ nên ở tầng hai." Đồng Tuyết vừa bước thấp bước cao theo sau anh vừa nói.
"Anh cũng nghĩ tầng hai ánh sáng tốt hơn, nhưng tầng hai đến mùa hè thì khó chịu lắm. Mái nhà phơi nắng là nóng xuyên thấu, lại không thoáng gió, chắc chắn giống như cái lồng hấp vậy." Hác Trường Tỏa giải thích, bỗng anh nhắc nhở: "Cẩn thận, cẩn thận phía trước có bắp cải đấy."
Đồng Tuyết nghiêng người đi qua, miệng lẩm bẩm: "Ai mà thiếu ý thức thế không biết, bắp cải lại để chắn cả lối đi."
"Nhà tập thể nào cũng thế cả." Hác Trường Tỏa bất lực nói, anh cũng muốn vợ mình ở tốt hơn, nhưng khổ nỗi cấp bậc không đủ.
"Cẩn thận, phía trước để than tổ ong đấy, đừng để bám bụi than vào người." Hác Trường Tỏa nhắc nhở.
Đồng Tuyết trợn mắt nghiêng người đi qua đống than: "Thật là vô ý thức." Cô mất kiên nhẫn nói: "Chưa đến nơi à?"
Hác Trường Tỏa hớn hở đưa cô về cái tổ ấm nhỏ mà anh đã dày công bài trí: "Tiểu Tuyết đến rồi, vào tham quan xem anh sắp xếp thế nào? Có chỗ nào cần sửa thì em sửa nhé."
Căn phòng được Hác Trường Tỏa trang trí rất hỉ khí, chữ "Hỷ" đỏ rực được dán lên, trong phòng còn treo cả dây hoa.
"Nhỏ quá đi mất!" Đồng Tuyết đứng ở cửa nói.
Đập vào mắt ngay cửa là chiếc giường sắt đôi kê sát cửa sổ, bên trên xếp gọn gàng hai cái chăn, một đỏ một xanh.
Bộ ga trải giường kiểu quốc dân in hoa mẫu đơn rực rỡ, khăn gối thì thêu hình uyên ương giỡn nước đỏ chót.
Được rồi! Mấy thứ này đều do mẹ chuẩn bị, trông quê mùa thật đấy, nhưng cô cũng chẳng thể trách cứ gì.
Vừa vào cửa bên tay trái là giá chậu rửa mặt, tiếp đến là bàn vuông để ăn cơm. Bên tay phải là một cái tủ cao và hai cái rương đựng quần áo chồng lên nhau.
"Vừa vào cửa đã thấy giường, thế này thì người ta nhìn thấy hết sạch rồi còn gì." Đồng Tuyết nhíu mày.
"Em xem thế này được không." Hác Trường Tỏa vội đặt thùng giấy trong tay xuống.
Vèo một cái, anh kéo tấm rèm hoa nhí nền trắng cao hơn người để ngăn cách phòng ngủ với phòng khách.
Đúng là mẹ vợ chu đáo, cái gì cũng chuẩn bị sẵn cả.
"Đến đâu hay đến đó thôi." Hác Trường Tỏa an ủi: "Không phải chỉ có một gian, còn nửa gian nữa mà." Nói rồi anh lại kéo rèm, nắm tay cô đi vào nửa gian phòng kia, nơi đã được anh biến thành phòng sách.
"Thế còn bếp đâu?" Đồng Tuyết không hy vọng gì mấy, hỏi.
"Ở cửa ấy." Hác Trường Tỏa lại kéo cô ra ngoài, đi đến cửa phòng nhìn sang trái, một cái tủ bát, một cái bàn, thế là xong cái bếp.
Trên tường dán báo cũ, còn đóng cả móc treo.
"Chim sẻ tuy nhỏ nhưng ngũ tạng đều đủ cả." Hác Trường Tỏa cười híp mắt nhìn cô: "Thế nào?"
Chẳng thế nào cả, còn chẳng to bằng phòng ngủ của tôi! Đồng Tuyết nhìn vẻ mặt hạnh phúc của anh, lời đến cửa miệng lại không nói ra được, nhìn anh vì căn nhà này mà vất vả ngược xuôi.
Cô ậm ừ: "Cũng tạm."
Hác Trường Tỏa đâu phải kẻ ngốc, sao không nhận ra sự miễn cưỡng của cô, nhưng "nhà vàng nhà bạc cũng không bằng cái ổ chó của riêng mình".
"Em ngồi nghỉ đi, anh ra ngoài chuyển nốt số đồ còn lại." Hác Trường Tỏa vừa nói vừa đi ra ngoài.
Đồng Tuyết kéo ghế ngồi xuống, nhìn bức tường mới quét vôi trắng và mọi thứ anh bày biện, hít sâu vài hơi: "Thôi vậy, không ở đây thì cũng chẳng chuyển đi đâu được!" Cô điều chỉnh lại tâm trạng: "Ôi! Không biết cái cốc của mình có bị vỡ không nữa." Cô vội vàng mở thùng ra: "Phù... may quá, không vỡ cái nào." Những món đồ này đều được ôm trong lòng, bảo vệ rất kỹ.
Cô lấy chúng ra, đặt lên bàn ăn, bát đũa thì cất vào tủ cao.
Hác Trường Tỏa quay lại thấy cô đang dọn dẹp, tảng đá trong lòng mới được trút bỏ, anh đặt đồ lên bàn ăn: "Để anh giúp em."
"Anh đi lấy giẻ lau đi, mấy ngày không ở, bụi bám một lớp rồi." Đồng Tuyết trực tiếp ra lệnh.
"Được."
Hai vợ chồng cùng dọn dẹp, chẳng mấy chốc mà nhà cửa đã sạch sẽ tinh tươm. "Ơ kìa! Đến giờ nấu cơm rồi." Hác Trường Tỏa nâng cổ tay xem đồng hồ.
"Hôm nay em nấu." Đồng Tuyết cầm lấy chiếc tạp dề treo trên tường: "Anh phụ em một tay."
Hác Trường Tỏa vội vàng đồng ý, hai người đi ra ngoài cửa, anh nhìn cái vật hình trụ màu xanh lá cây này—bếp dầu hỏa, lúng túng nói: "Cái thứ này dùng thế nào nhỉ."
Thứ này nhìn kiểu gì cũng không giống cái bếp, khác xa với hình ảnh cái bếp trong trí nhớ của anh. Nó chẳng giống bếp lò đất ở quê, cũng chẳng giống bếp than tổ ong.
Hác Trường Tỏa nhìn trái nhìn phải, vẫn không hiểu sao nó có thể cháy lên được.