Cảnh Hải Lâm đứng ở cửa phòng khách, nhìn dáng vẻ của vợ mình mà khẽ lắc đầu: "Em mau lại đây cho anh, trông thế kia là ra làm sao?"
"Đừng nói với em là anh không muốn biết người ở đối diện là ai nhé?" Hồng Tuyết Lệ hạ thấp giọng nói.
Cảnh Hải Lâm dùng ngón trỏ chỉ vào cô, hạ giọng: "Ở đó là ai thì có khác gì nhau đâu? Sáng nay gặp mặt, thấy mặt mũi lạnh lùng, trông không dễ gần chút nào. Em mau lại đây cho anh."
"Suỵt..." Hồng Tuyết Lệ đặt ngón trỏ lên môi, sau đó vẫy tay gọi ông, rồi chỉ chỉ ra phía ngoài cửa.
Cảnh Hải Lâm cũng không kìm được sự tò mò, rón rén bước đến bên cửa. Hai vợ chồng người trên kẻ dưới dán sát vào cánh cửa gỗ, làm cái việc mà trước nay họ chưa từng làm. Càng nghe, lông mày ông càng nhíu chặt, cho đến khi nghe thấy tiếng đóng cửa của nhà đối diện.
Hồng Tuyết Lệ đứng thẳng người dậy, tâm sự nặng nề đi vào phòng khách, ngồi xuống ghế sô pha, lo lắng nói: "Đúng là sợ gì thì gặp nấy. Nhà đối diện là ân nhân cứu mạng của Cao Tiến Sơn, hai người đó chắc chắn là cùng một phe rồi. Nếu ông ấy đem tình hình nhà mình kể lại cho nhà đối diện, thì liệu họ có thành kiến với chúng ta không? Chẳng phải bà Phương Xảo Như ở tầng trên nhìn thấy chúng ta là đã đi đường vòng rồi sao, cứ như coi chúng ta là mãnh thú hồng thủy vậy."
"Bây giờ chúng ta còn đáng sợ hơn cả mãnh thú hồng thủy ấy chứ!" Cảnh Hải Lâm tự giễu, rồi an ủi cô: "Em cũng đừng tức giận, dù sao vẫn còn hơn là đối đầu gay gắt."
"Em cũng không tức giận, em biết bà ấy làm vậy cũng không sai. Nhà ai mà chẳng có cả một gia đình phía sau." Hồng Tuyết Lệ bất mãn nói: "Hoàn cảnh nhà mình thế này, không cần bà ấy, chính em cũng sẽ tự giữ khoảng cách với họ." Cô cười khổ một tiếng: "Thôi không nhắc chuyện này nữa, vốn dĩ cũng chẳng ôm hy vọng gì nhiều, chỉ mong đừng giống nhà trước, cứ chăm chăm soi mói chúng ta. Giờ lại bị Cao Tiến Sơn nói như vậy, chẳng phải là định kiến đã hình thành từ trước, khiến họ càng có thành kiến sâu sắc với mình sao."
"Được rồi, có thành kiến thì anh cũng không sợ, cây ngay không sợ chết đứng." Cảnh Hải Lâm bộc trực nói: "Chúng ta còn chưa tiếp xúc với người ta mà, không nên kết luận nhanh như vậy. Hơn nữa, anh cũng đã dò hỏi qua, lý lịch của người đó rất dày dặn, từng tham gia chiến đấu, là anh hùng chiến đấu, một lão cách mạng đấy. Em đừng nghĩ ngợi nhiều, có thể leo lên vị trí đó khi còn trẻ như vậy thì không phải kẻ không có đầu óc đâu, người ta có khả năng phán đoán của riêng mình. Sau này chúng ta phải tôn trọng họ, học hỏi họ nhiều hơn, tích cực hướng về tổ chức. Điều này rất quan trọng với công việc của chúng ta sau này."
"Em biết rồi, anh yên tâm đi!" Hồng Tuyết Lệ gật đầu: "Vậy người ta đã gửi một túi đường qua, chúng ta nên đáp lễ thế nào đây?"
"Nhà mình chẳng phải có một gói cà phê sao, em lấy cái đó làm quà đáp lễ đi." Cảnh Hải Lâm suy nghĩ rồi nói.
"Anh thật là, tặng cà phê, cũng nghĩ ra được đấy, người ta có nhận không? Anh không sợ người ta nói anh dùng 'viên đạn bọc đường' của giai cấp tư sản để hủ hóa lập trường kiên định của lão cách mạng người ta à! Không được, không được, dạo này em còn chẳng dám uống cà phê, anh lại còn muốn đem tặng." Hồng Tuyết Lệ lập tức lắc đầu, phủ quyết đề nghị của ông: "Tặng một gói trà lá còn hơn là cà phê."
"Em thì biết gì về tâm tư của anh chứ?" Cảnh Hải Lâm ánh mắt thâm trầm, nói đầy ẩn ý.
Vợ chồng nhiều năm, sao Hồng Tuyết Lệ lại không hiểu tâm tư của chồng, cô lắc đầu như trống bỏi: "Tâm tư của anh em còn lạ gì, chẳng phải là muốn thăm dò thái độ của nhà đối diện với chúng ta sao? Nhưng không được làm thế! Lát nữa em sẽ ném gói cà phê đó vào nhà vệ sinh xả nước cho xong, giữ lại sớm muộn cũng là tai họa."
"Được, cứ theo ý em đi!" Cảnh Hải Lâm gật đầu đồng ý: "Ôi! Đến giờ rồi, anh phải đi dạy đây."
"Chiều nay em không có tiết, vừa hay ở nhà giặt giũ dọn dẹp." Hồng Tuyết Lệ chớp chớp đôi mắt đẹp nói.
Cảnh Hải Lâm đứng dậy đi đến phòng ngủ của con, gõ cửa rồi đẩy cửa vào: "Bác Đạt đi thôi, chúng ta đi học nào."
"Vâng!" Cảnh Bác Đạt đặt cuốn "Tam Quốc Diễn Nghĩa" trong tay xuống, đứng dậy đeo cặp sách rồi theo ông ra khỏi nhà.
&*&
Cao Tiến Sơn rời khỏi nhà Chiến Thường Thắng, trực tiếp về nhà. Phương Xảo Như thấy ông vào liền lập tức đón lấy: "Các anh nói chuyện xong rồi à?"
"Xong rồi." Cao Tiến Sơn bước vào phòng khách ngồi xuống ghế sô pha: "Bọn trẻ đâu?"
"Kiến Quốc và Song Khánh đi học rồi." Phương Xảo Như ngồi bên cạnh ông: "Diễm Phương thì tôi đưa đến nhà trẻ rồi." Tiếp đó cô hỏi: "Các anh đã nói chuyện gì vậy?"
"Giới thiệu một chút về tình hình trường học của chúng ta, với cả trong tòa nhà này có những ai ở." Cao Tiến Sơn kể lại ngắn gọn.
"Anh đã kể tình hình nhà đối diện cho họ rồi à." Phương Xảo Như nghe vậy, trong đáy mắt thoáng qua một tia sáng kỳ lạ.
"Tất nhiên rồi, phải nhắc nhở họ đề cao cảnh giác chứ." Cao Tiến Sơn nói một cách đương nhiên.
Phương Xảo Như rất muốn nói ông là kẻ rỗi hơi, chuyện không đâu cũng lo, nhưng về mặt chính trị cô không có quyền can thiệp, cô vẫn tin vào sự nhạy bén chính trị của ông.
Do tình hình hiện tại, cô cũng bắt đầu dần dần xa lánh người bạn là Tuyết Lệ. Ở học viện, cô và Hồng Tuyết Lệ vốn rất hợp nhau, dù sao cũng là người từng đi du học về, không phải loại quê mùa cục mịch, nói chuyện không đầu không đuôi, thậm chí chẳng có lấy một chủ đề chung.
Haizz... tóm lại là khó nói lắm.
"Này! Anh nói xem, anh ta trông tuấn tú như vậy, sao vợ lại là kiểu người đó nhỉ." Phương Xảo Như mím môi cười.
"Vợ cậu ấy thì sao?" Cao Tiến Sơn không hiểu ý.
"Người từ nông thôn ra đấy." Phương Xảo Như hạ giọng nói.
"Sao em biết?" Cao Tiến Sơn ngạc nhiên nhìn cô: "Sao anh không thấy nhỉ, ngoài việc người hơi đen ra thì có gì đâu?"
"Trong lòng trong mắt anh chỉ có chiến hữu của anh, làm sao mà để ý đến người phụ nữ khác được." Phương Xảo Như nhìn ông đầy tươi cười, rất hài lòng vì trong mắt ông chỉ có mình: "Đôi tay của cô ta thô ráp, đầy vết chai sạn, nhìn là biết thường xuyên làm ruộng rồi."
"Đó là người lao động, sau này em không được phép nói những lời như vậy nữa, không được phép coi thường người ta." Cao Tiến Sơn nghe vậy nghiêm nghị nhìn cô.
"Tôi coi thường người ta hồi nào?" Phương Xảo Như trừng mắt với ông: "Anh buộc tội vô lý quá."
"Thế vừa nãy em nói: 'Người từ nông thôn ra đấy'." Cao Tiến Sơn bắt chước giọng điệu của cô: "Ý châm chọc rõ mồn một, mù cũng nhìn ra được."
"Bây giờ tôi không dám coi thường nhất chính là người lao động đấy." Phương Xảo Như bĩu môi lạnh lùng nói.
"Em xem, em xem... chính là cái vẻ đó đấy." Cao Tiến Sơn chỉ vào biểu cảm trên mặt cô: "Cái vẻ khinh khỉnh, cao cao tại thượng ấy."
"Tôi đâu có vẻ đó." Phương Xảo Như kiên quyết phủ nhận, rồi lại nói: "Thực ra tôi còn khá khâm phục chiến hữu của anh đấy."
"Khâm phục cái gì?" Cao Tiến Sơn khó hiểu hỏi.
"Không chê bai mà vứt bỏ người vợ tào khang ở quê nhà!" Phương Xảo Như chân thành nói: "Không giống mấy người kia, vừa vào thành phố đã vứt bỏ vợ ở quê để cưới vợ mới."
"Suỵt... lời này em đừng có nói bừa." Cao Tiến Sơn xua tay ra hiệu.
"Tôi có nói anh đâu, anh chột dạ cái gì chứ." Phương Xảo Như lườm ông một cái.
"Nếu người khác nghe thấy thì làm sao?" Cao Tiến Sơn nhìn quanh quất.
"Anh tưởng tôi ngu à? Lời này tôi chỉ nói ở nhà thôi. Ra ngoài tôi dám nói sao?" Phương Xảo Như bực dọc nói.