"Thật đúng là phí hoài một gương mặt đẹp, không ngờ lại không có lương tâm đến thế!"
"Chị ta thích vẻ ngoài hào nhoáng mà!"
"Cho nên mới không biết xấu hổ như vậy đó!"
"Ha ha..." Cả đám cười vang, lời nói càng lúc càng thô tục.
Thiệu Huân nghe những lời lẽ chói tai này mà hận không thể tìm một cái kẽ đất để chui xuống.
"Thiệu Huân?" Dương Liễu bị mỉa mai đến mức đỏ bừng cả mặt, tức giận chỉ tay vào bọn họ nói: "Các người cứ chờ đó cho tôi."
"Ồ! Chúng tôi chờ đây!" Các xã viên cười cợt nhả, trên mặt lộ rõ vẻ đê tiện.
Thiệu Huân kéo thẳng cô ta đi, với những kẻ thô lỗ này căn bản không thể nói lý, ở lại chỉ thêm khó coi.
"Xe của cô đâu?" Thiệu Huân vừa đi vừa hỏi, sải bước dài kéo cô ta đi loạng choạng.
"Ở đằng kia kìa!" Dương Liễu chỉ vào chiếc xe đạp nữ cách đó không xa.
Thiệu Huân nhìn thấy liền sải bước đi về phía chiếc xe đạp, bước chân rất lớn khiến Dương Liễu phải lảo đảo chạy theo.
"Này! Anh đi chậm lại một chút không được sao." Dương Liễu tức giận nói.
Thiệu Huân dù muốn bước chậm lại cũng không được, vì đã tới cạnh xe đạp, anh đen mặt nói: "Lên xe."
"Anh đừng giận được không?" Dương Liễu lấy lòng nhìn anh nói.
"Lên xe." Thiệu Huân nhìn cô ta nói.
"Được, được, được, tôi lên xe." Dương Liễu ngoan ngoãn cúi người ngồi vào yên sau.
Thiệu Huân đạp xe như thể đang đạp phong hỏa luân, ra khỏi thôn rồi dừng lại bên đường, xuống xe, mặt không cảm xúc nhìn cô ta nói: "Xuống xe!"
"Sao không đi nữa." Dương Liễu tháo chiếc khăn quàng cổ trắng xuống, dùng sức giũ sạch cát bụi trên đó.
"Cô tới đây làm gì?" Thiệu Huân chằm chằm nhìn cô ta nói.
Dương Liễu đặt khăn quàng lên xe, tháo bím tóc của mình ra, cúi đầu rũ tóc, trầm giọng nói: "Anh lâu rồi không đến tìm tôi, nên tôi mới đến tìm anh chứ." Cô dùng ngón tay chải lại mái tóc, thuần thục tết tóc, nghiêng đầu nhìn anh đầy cố ý: "Sao nào, không hoan nghênh à!"
"Không phải!" Thiệu Huân nghe vậy, giọng điệu dịu lại.
"Vừa nãy sao anh không thay tôi mắng mấy kẻ nhà quê đó, tức chết tôi mất, từ nhỏ đến lớn, tôi chưa từng chịu uất ức như vậy." Dương Liễu tức giận chọc ngón tay vào ngực anh nói.
Thiệu Huân nắm lấy bàn tay trắng nõn mềm mại của cô ta nói: "Cô cũng tự nói bọn họ là kẻ nhà quê rồi, chấp nhặt với họ chỉ làm giảm giá trị bản thân thôi. Hơn nữa ở địa bàn của họ, nhỡ đâu bọn họ giở trò thô bạo thì làm sao?"
"Họ dám à, tôi sẽ tố cáo họ tội lưu manh, cho họ biết tay." Dương Liễu hừ lạnh một tiếng, chống nạnh kiêu căng nói.
"Nếu là đàn bà thì sao? Đàn bà nông thôn tay to chân lớn, sức khỏe như trâu, cô tính sao?" Thiệu Huân đen mặt nhìn cô ta nói: "Cô là đồ sứ, bọn họ là mảnh ngói, lấy cứng chọi cứng là không khôn ngoan."
"Biết rồi, sau này tôi sẽ không xúc động như vậy nữa." Dương Liễu nắm lấy tay anh, lắc lắc làm nũng: "Anh đừng giận nữa mà."
"Cô đó!" Thiệu Huân lại nở nụ cười, nhưng ngay lập tức nụ cười trên mặt biến mất sạch sẽ: "Sao cô lại xảy ra xung đột với người ta?"
Dương Liễu lén liếc anh một cái, ánh mắt né tránh, nhỏ giọng nói: "Tôi nói cô ta là đồ chó con không xứng với anh, nên cô ta phát điên lên." Cô chỉ chỉ vào má mình nói: "Anh xem giúp tôi mặt có bị thương không."
"Không có." Thiệu Huân lắc đầu nói.
"Nhưng da đầu tôi đau quá." Dương Liễu bĩu môi nói: "Bị cô ta túm tóc rồi."
"Để tôi xoa cho." Thiệu Huân đưa tay xoa đầu cô ta, hơi nheo mắt lại, giờ là lúc nên nói rõ ràng rồi.
Dương Liễu xấu hổ cúi đầu, hai má ửng hồng, đáy mắt lóe lên tia lạnh lẽo. Cô ta không quên người phụ nữ kia đúng là có bản lĩnh, không thể để cô ta viết thư nặc danh, nghĩ đến hậu quả khủng khiếp đó là điều cô ta không gánh nổi.
Phải dìm cô ta xuống bùn để cô ta vĩnh viễn không ngóc đầu lên được mới xong.
"Chúng ta kết hôn đi!" Thiệu Huân thâm tình nhìn cô ta nói.
"Anh nói gì?" Dương Liễu kích động ngẩng đầu nhìn anh, cô ta không dám tin vào tai mình.
"Tôi nói chúng ta kết hôn đi!" Thiệu Huân nhìn thẳng vào mắt cô ta, từng chữ một nói rõ.
Dương Liễu vui mừng lao vào lòng anh, đáp lời giòn giã: "Được."
Thiệu Huân giật mình đỏ mặt, vội đẩy cô ta ra nói: "Giữa thanh thiên bạch nhật, bị người ta nhìn thấy thì không hay đâu."
"Làm gì có ai chứ!" Dương Liễu cười tươi như hoa nói: "Tôi chỉ là vui quá thôi mà." Nói rồi cô tiến lên khoác lấy tay anh.
"Cô buông ra, bị người ta nhìn thấy là bị bắt đi giáo dục đấy." Thiệu Huân hất tay cô ta ra nói.
"Được, được, được, nghe anh hết." Dương Liễu buông anh ra, không khỏi lo lắng hỏi: "Chúng ta có thể thuận lợi kết hôn không?"
"Phía cô ta tôi sẽ xử lý ổn thỏa." Thiệu Huân vỗ ngực đảm bảo: "Chuyện này cứ giao cho tôi, là đàn ông không thể để phụ nữ đứng mũi chịu sào."
Dương Liễu nghe vậy liền ngước mắt nhìn anh, sự thâm tình trong đôi mắt như muốn trào ra. Bị anh nhìn một cách dịu dàng như vậy, tim cô đập nhanh hơn, hai má lại không kìm được mà đỏ lên.
"Tôi đưa cô về nhà." Thiệu Huân dắt xe nói.
"Ừm!" Dương Liễu quàng lại khăn, cúi người ngồi vào yên sau.
Thiệu Huân đạp xe, Dương Liễu dang tay ôm lấy eo anh.
Thiệu Huân sợ đến mức suýt chút nữa đâm xe xuống ruộng lúa mì bên đường, hai chân chống xuống đất nói: "Buông tay ra."
"Làm gì chứ!" Dương Liễu cố ý nói: "Đường xá gập ghềnh thế này, không ôm chặt anh thì làm sao được."
"Vậy cũng không được, bị người ta nhìn thấy thì phải làm sao?" Thiệu Huân nhẹ giọng dỗ dành: "Ngoan, buông ra, không được nghịch ngợm."
"Được rồi! Được rồi!" Dương Liễu rút tay lại, nắm lấy phía dưới yên xe: "Vậy được chưa!"
Thiệu Huân đạp xe đưa cô về tới cửa nhà, Dương Liễu nhảy xuống xe nói: "Xe anh cứ đi đi! Không thì đi lại không tiện."
"Thế cô đi làm thì sao?" Thiệu Huân quan tâm nhìn cô nói.
"Tôi đi bộ là được rồi." Dương Liễu mỉm cười nói.
"Xe này cô cứ giữ lấy đi! Tôi là đàn ông con trai, đi bộ nhiều chút cũng không sao." Thiệu Huân nói rồi trả xe lại cho cô: "Ngoan, nghe lời đi."
"Vậy được thôi!" Dương Liễu nhận lấy xe nói.
"Được rồi, cô vào đi!" Thiệu Huân vẫy tay với cô.
"Anh đi trước đi, tôi muốn nhìn theo bóng lưng anh." Dương Liễu dịu dàng nhìn anh nói.
"Được! Vậy tôi đi đây." Thiệu Huân nhìn cô với ánh mắt "thật hết cách với cô", rồi quay người bước đi.
Dương Liễu nhìn theo bóng lưng anh đầy hạnh phúc, nhưng đôi mắt lại lạnh lẽo, trong lòng tính toán xem nên đối phó với con bé kia thế nào. Hơn hai mươi năm qua, cô ta chưa từng chịu nỗi nhục nhã lớn đến vậy, mình phải đối đãi với cô ta thế nào cho phải đây!
"Mau vào đi!" Thiệu Huân ngoái đầu vẫy tay với cô.
"Ừ!" Dương Liễu lập tức đổi sang gương mặt tươi cười nhìn anh: "Biết rồi." Cô tiễn anh rời đi, cho đến khi không còn thấy bóng dáng anh nữa mới quay người vào nhà.
Thiệu Huân dọc đường cứ suy nghĩ xem chuyện này nên giải quyết thế nào. Làm sao để giải quyết chuyện này một cách hòa bình.
Không thể để sự việc lớn chuyện, nếu không sẽ ảnh hưởng đến việc mình vào thành phố.
Trong đầu anh ra sức diễn tập xem nên nói thế nào? Việc nên làm ra sao?