“Đại tỷ, em không sao.” Thương Minh nắm chặt tay phải, cúi thấp đầu, đôi mắt ánh lên niềm vui sướng tột độ, bàn tay hơi run lên vì kích động.
“Không sao là tốt rồi, chúng ta phải tin rằng mẹ nhất định sẽ tỉnh lại.” Hồng Anh nhìn bọn trẻ, khích lệ nói.
“Vâng!” Thương Minh gật đầu mạnh mẽ. Dựa vào cuộc trò chuyện tối qua, người không sao, mẹ đang nỗ lực rèn luyện, chắc chắn sẽ trở về.
Thương Minh cầm lấy quần áo, nhanh nhẹn mặc vào, đứng dậy đầy khí thế nói: “Đi thôi, đi thôi, chúng ta đi tập luyện.” Nói đoạn, cậu bé nhảy xuống giường, xỏ giày vào.
Thương Minh nhìn ba đứa Bắc Minh, Quốc Anh, Tiểu Cửu Nhi rồi bảo: “Xuống đây, chúng ta đi rửa mặt.” Vừa nói vừa kéo Bắc Minh nhảy xuống khỏi giường.
Hồng Anh bế Quốc Anh và Tiểu Cửu Nhi xuống giường, cầm bình nước nóng, dẫn theo mấy đứa nhỏ mang theo dụng cụ vệ sinh cùng nhau đến phòng nước rửa mặt.
Rửa mặt xong, Thương Minh đi đến trước giường bệnh, ánh mắt sáng ngời nhìn Đinh Hải Hạnh, hôn nhẹ lên trán bà rồi nói: “Mẹ, chúng con đợi mẹ về.” Cậu bé đứng thẳng dậy, lớn tiếng nói thêm: “Mẹ, chúng con đi tập thể dục buổi sáng đây.”
“Con cũng vậy.” Bắc Minh đứng ở phía bên kia giường bệnh, hôn “chụt” lên trán Đinh Hải Hạnh rồi nói: “Mẹ mau trở về nhé.”
Quốc Anh và Tiểu Cửu Nhi hơi thấp, nhón chân cũng không tới, Hồng Anh liền bế hai đứa lên để hôn vào mặt Đinh Hải Hạnh.
“Bây giờ có thể đi được rồi chứ!” Hồng Anh nhìn bọn trẻ với vẻ cưng chiều.
“Đại tỷ, còn chị nữa!” Thương Minh ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn nhìn Hồng Anh nói.
Hồng Anh chỉ tay vào mình, ngượng ngùng nói: “Chị cũng phải làm à!”
“Tất nhiên rồi, hôn mẹ một cái để mẹ sớm quay về.” Thương Minh gật đầu chắc nịch, nhìn chị với vẻ cầu khẩn: “Đại tỷ, chị không muốn ạ?”
“Đại tỷ!” Ba đứa Bắc Minh cũng ngẩng những khuôn mặt ngây thơ lên nhìn Hồng Anh đòi hỏi: “Hôn đi.”
“Được rồi, được rồi!” Hồng Anh tỏ vẻ bó tay với bọn trẻ, đành đồng ý, cúi người đặt một nụ hôn lên trán Đinh Hải Hạnh.
Hồng Anh đứng thẳng dậy nhìn bọn trẻ: “Bây giờ đi được chưa nào!”
“Được ạ!” Thương Minh đáp lời dứt khoát.
Sau khi cả nhóm đi ra ngoài, họ đến trạm y tá trước để nhờ y tá chăm sóc mẹ.
Hồng Anh dẫn bọn trẻ đi tập thể dục buổi sáng, sau khi về thì cô đi nấu cơm, còn mấy đứa nhỏ ở lại bầu bạn với Đinh Hải Hạnh.
Cơm nước xong xuôi, Hồng Anh gọi bọn trẻ về nhà ăn cơm.
Dưới vòi nước trong sân, Tiểu Cửu Nhi ngạc nhiên nhìn Thương Minh hỏi: “Đại ca, sao anh không rửa tay phải ạ?”
“À! Tay anh sạch lắm, không cần rửa.” Thương Minh nắm chặt tay phải lại.
“Nói dối.” Quốc Anh bĩu môi nói: “Mẹ nói trước khi ăn sau khi đi vệ sinh đều phải rửa tay.” Con bé chỉ vào nắm đấm của Thương Minh: “Tại sao anh không rửa tay.”
“Đại ca, anh làm gì mà cứ nắm chặt tay thế!” Bắc Minh nhìn anh với vẻ kỳ lạ, đôi mắt láo liên xoay chuyển rồi nói: “Có phải giấu đồ tốt gì không?” Vừa nói vừa lao về phía Thương Minh.
Thương Minh lớn hơn Bắc Minh, chỉ riêng lợi thế chiều cao đã áp đảo cậu em, cậu giơ tay lên cao, làm sao để Bắc Minh đắc thủ được!
Thương Minh không dám rửa tay, cậu sợ làm mất tấm hộ thân phù mẹ vẽ cho mình, nên nhất quyết không được rửa.
“Đại ca, sao anh không rửa tay, có phải thật sự như nhị ca nói là giấu đồ tốt không?” Tiểu Cửu Nhi chớp đôi mắt to tròn long lanh nhìn Thương Minh.
Thương Minh theo phản xạ giấu tay ra sau lưng: “Không có, không có, anh thì giấu cái gì chứ?”
“Đại ca, hành động của anh càng đáng nghi hơn đấy!” Bắc Minh nghiêm túc nói, xòe tay ra: “Thành khẩn thì được khoan hồng, kháng cự thì bị nghiêm trị, đưa tay anh ra đây.”
“Không có gì cả!” Thương Minh kiên quyết lắc đầu.
“Đại ca, nếu anh không ngoan, bọn em sẽ…” Bắc Minh nhìn về phía Quốc Anh và Tiểu Cửu Nhi, nháy mắt ra hiệu.
Quốc Anh và Tiểu Cửu Nhi đồng loạt gật đầu, theo lệnh của Bắc Minh: “Lên!”
Ba đứa nhỏ bao vây Thương Minh vào giữa, Bắc Minh nghiêm giọng nói: “Đại ca, nộp vũ khí thì không giết.”
Thương Minh vung nắm đấm, vẻ mặt quyết tử: “Không bao giờ!”
“Vậy thì bọn em không khách khí nữa, em muốn xem trong nắm đấm của đại ca có báu vật gì.” Bắc Minh vươn tay ra, trông như móng vuốt mèo, đáng yêu vô cùng.
“Các em đừng qua đây, không thì anh không khách khí với các em đâu.” Thương Minh lo lắng nhìn ba đứa.
Chỉ riêng chiều cao đã không bằng Thương Minh, chưa kể Thương Minh còn tập võ, ba đứa Bắc Minh càng không có phần thắng.
Vì vậy, Bắc Minh nháy mắt với Quốc Anh và Tiểu Cửu Nhi, hai đứa hiểu ý ngay, lao vào Thương Minh.
Quốc Anh ôm chặt phần thân trên của Thương Minh từ phía sau, ghì chặt hai cánh tay anh lại. Tiểu Cửu Nhi càng trực diện hơn, ôm lấy đôi chân và ngồi lên bàn chân của Thương Minh.
Thế là cả người Thương Minh không thể cử động, mặc cho người ta xẻ thịt.
Thương Minh sững sờ nhìn bọn trẻ: “Các em đúng là đồ vô lại.”
“Bọn em vô lại đấy thì sao nào.” Bắc Minh túm lấy tay phải của anh, cố sức cạy từng ngón tay ra.
“Các em…” Thương Minh tức giận nhìn ba đứa, nắm chặt tay lại. Bắc Minh đã dùng hết sức bình sinh nhưng vẫn không thể cạy được ngón tay anh. Hừ, chỉ ngần ấy sức lực mà đòi dọa anh sao! Cậu trừng mắt: “Anh sắp nổi giận rồi đấy.”
Tiểu Cửu Nhi ngẩng đầu nhìn Bắc Minh đang cạy tay đến đỏ mặt tía tai, tích cực hiến kế: “Nhị ca, cù lét đi!”
“Ha ha…” Kết quả không cần nói cũng biết, Bắc Minh còn chưa kịp động tay cù lét thì Thương Minh đã tự cười nghiêng ngả, nắm đấm tay phải tự nhiên bị Bắc Minh cạy mở ra dễ dàng.
Thương Minh vừa cười vừa giận nói: “Các em cậy anh không dám ra tay đúng không?”
“Cái gì chứ? Trong nắm đấm này có gì đâu, có gì mà phải giấu.” Bắc Minh bĩu môi nói.
“Không có?” Thương Minh ngạc nhiên nhìn cậu: “Em không nhìn thấy gì thật à.”
“Đúng vậy! Đúng vậy!” Quốc Anh vội vàng gật đầu, nhìn anh bĩu môi: “Đại ca, có phải anh đang trêu bọn em không?”
Thương Minh cúi đầu nhìn chữ Vạn đang phát ra ánh kim lấp lánh trong lòng bàn tay, khẽ mỉm cười. Chúng nó không nhìn thấy, thật đúng là lo lắng hão huyền.
Cậu ngẩng lên nhìn ba đứa một cách nghiêm túc: “Các em học đâu ra cái lối đánh vô lại này thế.”
“Cần gì phải học! Bọn em chắc chắn đánh không lại anh, chỉ có thể đánh kiểu bám riết không buông thôi.” Bắc Minh tỏ vẻ đắc ý.
“Em còn đắc ý?” Thương Minh sa sầm mặt: “Xem ra không có người quản lý nên không chịu tập luyện tử tế, phải tăng cường độ tập luyện mới được. Vậy mà cũng nghĩ ra được cái lối đánh vô lại này.”
“Quá trình không quan trọng, quan trọng là kết quả.” Bắc Minh không phục nói: “Đây là mẹ nói đấy.”
“Thế mẹ còn từng nói, thực lực nghiền nát tất cả, không được học thói hư tật xấu.” Thương Minh giơ ngón trỏ chỉ vào cậu.
“Chuyện lúc trước, chuyện lúc này.” Bắc Minh bĩu môi biện hộ, thấy anh sắp nói tiếp liền chặn lại: “Đại ca, đại ca, nhanh đi rửa tay đi, bọn em đói rồi.”
Hồng Anh buồn cười nhìn hai anh em tranh cãi, đúng là “có lý có lẽ”, cô giục: “Các em nhanh lên, mợ đang đợi chúng ta đấy!”
Thương Minh lườm Bắc Minh một cái, tâm trạng cực tốt đi rửa tay, quay lại nhìn cả đám: “Ăn cơm!”
Trên bàn ăn, Bắc Minh nghiêng đầu nhìn Thương Minh, hạ thấp giọng: “Dựa vào cái gì mà anh quản em?”
Thương Minh nhìn cậu, từng chữ một: “Bởi vì anh là anh trai em.” Nói xong, cậu nhe răng cười với nó.