Đinh Hải Hạnh đặt bút xuống, ngước mắt nhìn Đinh ba, nghiêm nghị nói: "Việc này thực sự khác với cách làm ruộng bình thường của người. Muốn trồng cho tốt, bắt buộc phải canh tác theo khoa học, không thể qua loa được."
"Đúng đúng đúng!" Đinh ba hiếm khi thấy Đinh Hải Hạnh nghiêm túc như vậy, ông khẽ cười đáp.
"Con kê cho người mấy thang thuốc Đông y, dùng để trừ bệnh hại, diệt côn trùng và trừ cỏ." Đinh Hải Hạnh vừa nói vừa viết ra phương thuốc cùng tỷ lệ phối trộn thảo dược.
"Khoan đã, thuốc Đông y chẳng phải là để người uống sao? Thực vật cũng dùng được à?" Đinh ba mở to mắt kinh ngạc.
"Vạn vật đều có tương sinh tương khắc, sao thực vật lại không dùng được chứ." Đinh Hải Hạnh đặt bút xuống, cử động cổ tay rồi nói tiếp, "Hơn nữa, nước cốt thuốc Đông y không có tác dụng phụ, đảm bảo thuốc đến bệnh trừ, không làm hại mầm cây, càng không làm hại đất đai hay gây ra các hiện tượng xấu như bạc màu, kết dính."
"Sao ta nghe cứ như đang nghe kẻ bán thuốc cao đơn hoàn tán ấy nhỉ." Đinh ba buồn cười nói.
Đinh Hải Hạnh nghe vậy bèn bĩu môi không vui: "Ba đã không tin thì thôi vậy." Cô định rút lại tờ phương thuốc trong tay ông.
"Ấy ấy! Ta đâu có nói là không tin." Đinh ba vội vàng cướp lấy tờ giấy, ôm chặt vào lồng ngực.
Đinh mẹ và Hồng Anh thấy vậy đều mím môi cười trộm.
Đinh ba vội vàng giải thích: "Ta chỉ là thấy kinh ngạc thôi. Việc trừ cỏ này cũng làm được sao? Trước đây toàn phải nhổ bằng tay, làm người ta đau muốn gãy cả lưng. Nếu nước thuốc này mà hiệu quả, sau này sẽ nhàn hơn nhiều." Ông chợt nhìn Đinh Hải Hạnh, nói: "Hạnh nhi, đây là lỗi của con rồi."
"Con làm sao cơ?" Đinh Hải Hạnh chớp mắt khó hiểu.
"Có thứ tốt như vậy, sao không lấy ra sớm hơn." Đinh ba cố tình xị mặt nói.
Đinh Hải Hạnh không hề đỏ mặt, thản nhiên nói: "Con cũng mới nghiên cứu ra thôi, vừa mới viết ra cho người đây mà."
Đinh ba nghe vậy liền tươi cười: "Xem như con còn có lương tâm, vẫn còn nhớ đến cả nhà."
"Ba, mùa xuân năm sau thời tiết ấm áp chắc chắn sẽ dùng tới. Nếu hiệu quả tốt, các đội sản xuất khác chắc chắn sẽ tìm đến người." Đinh Hải Hạnh nhìn Đinh ba, nhỏ giọng nói.
"Yên tâm, ba không phải kẻ hẹp hòi. Ai đến ba cũng đón tiếp, có sâu thì cùng nhau diệt, có cỏ thì cùng nhau trừ. Ta nhất định sẽ nói với họ đây là do con gái ta nghiên cứu ra." Đinh ba vô cùng hào sảng nói.
Đinh Hải Hạnh nghe vậy mà cạn lời, cô nào có ham hố mấy cái hư danh đó! Cô thích thực tế hơn, nhưng ở cái thời buổi này, người ta lại chuộng danh hơn lợi.
Đinh Hải Hạnh nhắm mắt lại nói: "Ba, con không cần người đi tuyên truyền, con cũng không phải kẻ hẹp hòi."
"Vậy con muốn nói gì?" Đinh ba nhìn cô đầy khó hiểu.
"Con muốn nói là, người hãy bảo quản phương thuốc cho kỹ." Đinh Hải Hạnh chậm rãi nói tiếp, "Tổ tiên nhà mình từng là những thầy thuốc đi khắp các ngõ hẻm, người cũng biết tầm quan trọng của bí phương rồi đấy."
"Bộp..." Đinh ba đập tay xuống bàn, đứng bật dậy, run run ngón tay chỉ vào cô: "Sao ta lại dạy ra đứa con gái ích kỷ vụ lợi như thế này chứ."
Đinh mẹ vội vàng kéo tay Đinh ba: "Ông già, ông làm cái gì vậy?"
"Ông ngoại!" Hồng Anh còn dứt khoát hơn, cô bé trèo thẳng lên bàn, dang tay chắn giữa Đinh ba và Đinh Hải Hạnh.
"Ta làm gì à?" Đinh ba tức giận nói, "Các người không nghe thấy Hạnh nhi vừa nói gì sao? Nó không cho người khác dùng, như thế chẳng phải quá độc chiếm sao! Nó cũng lớn lên ở nông thôn, chẳng lẽ không biết nỗi khổ của nông dân à! Vậy mà còn làm thế!" Ông vỗ đùi, thở hổn hển nói, "Thật tức chết ta mà."
"Ba, người oan uổng cho con rồi, con có nói là không cho người khác dùng đâu." Đinh Hải Hạnh bĩu môi không vui.
"Vậy lời vừa rồi của con có ý gì?" Đinh ba trợn mắt, "Hai người các con ngồi xuống cho ta."
"Ông không được giơ tay lên đâu đấy, nếu ông dám đánh con gái tôi, tôi không để yên cho ông đâu." Đinh mẹ cảnh cáo nhìn ông già.
"Ta có nói là đánh nó đâu." Đinh ba nhìn bà nói.
"Tay ông đã giơ lên rồi, cái tư thế đó không phải là muốn đánh người sao?" Đinh mẹ nâng bàn tay đang nắm lấy tay ông lên, "Đây chính là bằng chứng."
"Hồng Anh, ta không sao, ngồi xuống đi." Đinh Hải Hạnh nhìn cô bé với nụ cười ấm áp.
Đối với phản ứng đầu tiên của Hồng Anh, trong lòng Đinh Hải Hạnh cảm thấy vô cùng ấm áp.
"Ông ngoại sẽ không động tay với mẹ đâu nhỉ!" Hồng Anh lo lắng nói.
Đinh Hải Hạnh chưa kịp nói gì, Đinh ba đã không vui đáp: "Hóa ra trong lòng hai đứa, ta là kẻ bạo lực đến thế sao." Ông trừng mắt nhìn ba người họ, "Ta đây quân tử động khẩu không động thủ, ta muốn dạy cho nó một bài học chính trị tử tế." Ông cúi đầu nhìn bà lão vẫn đang nắm chặt tay mình: "Còn không mau buông ra."
"Ông nói là quân tử động khẩu đấy nhé." Đinh mẹ vẫn không yên tâm nhìn ông.
Nhân phẩm bị nghi ngờ, điều đó khiến ông tức đến nghẹn lời.
Không tức, không tức, đây là vợ và con mình.
"Được rồi, được rồi, không động thủ." Đinh ba lắc đầu buồn bã nói, "Không ngờ trong lòng bà, ta lại không đáng tin đến thế."
"Ba, người hiểu lầm ý con rồi." Đinh Hải Hạnh vội vàng chuyển chủ đề, cô không muốn họ cãi nhau nữa.
"Vậy con có ý gì?" Đinh ba nhìn cô đầy khó chịu, "Nếu con không nói ra được một, hai, ba, thì đi chép lại cuốn bảo thư cho ta."
Đinh Hải Hạnh buồn cười nhìn ông: "Con nói, con nói, ý của con là, sau khi người pha chế nước thuốc, đừng tùy tiện để lộ phương thuốc ra ngoài."
"Tại sao?" Đinh ba khó hiểu nhìn cô, "Đưa phương thuốc cho họ chẳng phải sảng khoái hơn sao! Để họ tự pha chế đi, ta bận lắm! Không có thời gian rảnh đâu."
Đinh Hải Hạnh cạn lời nhìn lên tấm chiếu trên trần nhà, tư tưởng thay đổi quả nhiên cần có quá trình.
"Ông không có thời gian, nhưng tôi có đây này!" Đinh mẹ chỉ vào mình nói.
"Các người định làm gì?" Đinh ba cảnh giác nhìn hai mẹ con.
"Không làm gì cả, chỉ là cải thiện cuộc sống gia đình thôi." Đinh Hải Hạnh bình thản nói, "Đất đai chỗ chúng ta cằn cỗi, sản lượng lương thực thấp, chúng ta cung cấp nước thuốc cho các đội sản xuất khác, đổi lấy chút lương thực tinh thì đâu có quá đáng, đúng không?"
"Con... con..." Đinh ba tức giận nói, "Lời này mà con cũng nói ra được à."
"Tại sao lại không nói được." Đinh Hải Hạnh nhìn ông, "Đây cũng là do con tốn bao nhiêu chất xám mới nghiên cứu ra được. Lao động trí óc cũng là lao động mà."
"Tôi thấy cũng khả thi đấy." Đinh mẹ gật đầu phụ họa.
"Ngay cả bà cũng tham chút lợi nhỏ này à." Đinh ba nhìn Đinh mẹ từ trên xuống dưới, "Sống với nhau bao nhiêu năm, sao tôi không phát hiện bà là người như vậy nhỉ."
"Tôi thì sao chứ?" Đinh mẹ không phục đáp, "Tôi đâu có đòi hỏi quá đáng, việc nấu thuốc này chẳng cần củi lửa sao!" Bà nói tiếp, "Đến lúc các người được tuyên dương, còn được phát bằng khen, cờ thi đua nữa là!"
"Đúng vậy! Nhưng có ai lại trực tiếp đòi lợi lộc bao giờ đâu!" Đinh ba dùng ngón trỏ gõ mạnh lên bàn.
"Chúng tôi muốn thực tế, không cần bằng khen cờ thi đua có được không?" Đinh mẹ nhìn ông, "Sao lại không được chứ, bác sĩ chân đất đi khám bệnh, người ta chẳng đưa cho mấy quả trứng, một nắm hẹ đó sao!"
"Thế sao giống nhau được? Đó là khám bệnh cho người." Đinh ba lập tức phản bác.
"Con khám bệnh cho thực vật cũng giống hệt mà." Đinh Hải Hạnh lầm bầm nhỏ nhẹ.