Đinh Hải Hạnh sờ sờ cằm mình, vẻ mặt khó xử nhìn Thương Minh đang ngồi trên giường. Lời vừa nói ra quả thực quá mức lỗ mãng, nhưng nếu lúc này không lên tiếng, thì chẳng còn ra dáng một người mẹ nữa.
Đinh Hải Hạnh lo lắng không biết có nên nói cho thằng bé biết hay không, liệu có làm nó sợ hãi hay không, chuyện này thực sự quá mức huyền huyễn.
Trong lúc tâm trí nàng đang rối bời, Thương Minh lại lên tiếng: "Mẹ, sao mẹ không nói gì nữa?" Thằng bé sốt sắng nhìn quanh bốn phía, xuyên qua ánh trăng, đôi mắt hoảng loạn nhìn khắp căn phòng, ánh mắt cuối cùng dừng lại trên gương mặt vẫn đang an tường của Đinh Hải Hạnh nằm trên giường bệnh.
"Mẹ, tại sao mẹ chưa tỉnh mà con lại có thể nghe thấy giọng nói của mẹ?" Thương Minh chớp chớp đôi mắt trong veo sáng ngời đã được nước mắt gột rửa, giọng nói nức nở vì lo lắng: "Mẹ, nói gì đi chứ!"
"Con trai, mẹ đây, mẹ vẫn ở đây." Đinh Hải Hạnh vội vàng lên tiếng.
"Mẹ, chuyện này... mẹ... cái kia..." Đầu óc Thương Minh rối như tơ vò, cảm giác như không đủ dùng: "Mẹ, rốt cuộc là chuyện gì xảy ra vậy?"
"Con trai, mẹ sợ làm con sợ." Đinh Hải Hạnh lơ lửng trước mặt thằng bé, lo lắng nói.
Thương Minh lúc này mới phát hiện ra có gì đó không ổn: "Mẹ, con không sợ, con cầu xin mẹ đấy." Thằng bé khẩn khoản van nài: "Mẹ ơi..."
Đinh Hải Hạnh hít sâu một hơi: "Thương Minh, tháo sợi dây chuyền trên cổ con xuống đi."
"Vâng!" Thương Minh vội vàng lấy sợi dây chuyền ngọc trai trong bộ đồ ngủ ra, cởi khóa dây chuyền.
Thương Minh trợn tròn mắt, khó tin nhìn Đinh Hải Hạnh đang đứng bên giường.
Dưới ánh trăng, Đinh Hải Hạnh chỉ là một hư ảnh, nhưng lại nhìn thấy rất rõ ràng.
Là mẹ! Thương Minh kích động muốn nhào tới, Đinh Hải Hạnh thấy vậy vội vàng nói: "Con trai, đừng qua đây."
"Tại sao ạ?" Thương Minh nhìn Đinh Hải Hạnh với vẻ tổn thương, thằng bé giang hai tay về phía nàng, nài nỉ: "Mẹ ôm con một cái đi."
Đinh Hải Hạnh nghe vậy đau lòng quay mặt đi, hít sâu một hơi để bình ổn tâm trạng, rồi nghiêng người tiến lên, chậm rãi đưa tay ra.
Bàn tay thon dài của Đinh Hải Hạnh đặt lên bàn tay nhỏ nhắn mũm mĩm của thằng bé.
Thương Minh thấy vậy vui mừng, kích động nắm lấy tay nàng, nhưng bàn tay thằng bé lại xuyên qua tay nàng. Thằng bé ngẩng đầu nhìn nàng đầy kinh ngạc: "Mẹ, mẹ ơi..."
"Có sợ không?" Đinh Hải Hạnh lo lắng nhìn thằng bé, rồi lại nhìn về phía bản thân đang nằm trên giường bệnh.
"Mẹ, đây là Liêu Trai sao?" Thương Minh mắt sáng rực nhìn nàng nói.
Đinh Hải Hạnh ngẩn người nhìn thằng bé. Nàng vốn đang nơm nớp lo sợ làm con mình khiếp sợ, không ngờ nhóc con này lại phấn khích đến thế.
"Cái đó... con trai, sao con lại biết Liêu Trai?" Đinh Hải Hạnh đầy hứng thú hỏi, đôi mắt lấp lánh nước tràn đầy dịu dàng nhìn thằng bé.
"Sách tranh chứ sao ạ!" Thương Minh cười tươi rói nhìn nàng: "Mẹ, mẹ quên rồi ạ, nhà mình có trọn bộ 'Liêu Trai Chí Dị' bản năm 56, con đều đọc hết rồi." Thằng bé cười hì hì nói tiếp: "Thật kỳ diệu quá! Mẹ ơi." Nó tò mò đưa tay xuyên qua người nàng, hết đưa vào lại rút ra.
Đinh Hải Hạnh nghe vậy thì đầy vạch đen trên trán. Nàng ở đây đang lo đến phát điên, thằng nhóc này lại vui sướng tột độ.
Phong cách này hoàn toàn khác với những gì nàng dự tính.
"Được rồi nhóc con, có gì mà vui thế?" Đinh Hải Hạnh lắc đầu cười khổ nhìn thằng bé.
"Vâng! Mẹ, mẹ mau nhập hồn vào đi! Như vậy là con có thể ôm mẹ rồi." Thương Minh lập tức quỳ ngồi dậy, thẳng người lên, ngón tay chỉ về phía Đinh Hải Hạnh đang nằm trên giường.
"Xin lỗi con trai, mẹ bây giờ không về được." Đinh Hải Hạnh nhìn thằng bé với ánh mắt đầy bi thương.
"Vậy nghĩa là mẹ phải nằm đây mãi sao?" Thương Minh lo lắng nhìn hư ảnh của nàng, rồi lại nhìn cơ thể nàng trên giường bệnh.
"Ừm." Đinh Hải Hạnh trong lòng không hề muốn, nhưng vẫn phải gật đầu nặng nề.
"Tại sao ạ? Con đọc trong sách tranh, mấy nữ quỷ đó có thể tùy ý nhập xác mà." Đôi mắt long lanh của Thương Minh tràn đầy thắc mắc.
Chuyện này phải giải thích với trẻ con thế nào đây, Đinh Hải Hạnh trầm ngâm một lát rồi ngẩng đầu dịu dàng nhìn nó: "Mẹ đã thử rồi, không về được."
"Vậy chỉ có mình con nhìn thấy mẹ thôi sao? Bắc Minh, Quốc Anh bọn chúng không thấy mẹ ạ?" Thương Minh sốt sắng hỏi dồn.
"Ừm." Đinh Hải Hạnh gật đầu.
"Tại sao lại như vậy?" Thương Minh nhìn nàng đầy nghi hoặc, đưa tay ra muốn ôm Đinh Hải Hạnh, nhưng đôi tay lại xuyên qua người nàng.
"Do thể chất cả thôi." Đinh Hải Hạnh kiên nhẫn nhìn thằng bé nói.
"À!" Thương Minh đầy vẻ tiếc nuối. Bỗng nhiên thằng bé cảm thấy gáy lạnh toát, theo bản năng muốn quay đầu lại.
"Con trai, đừng nhìn!" Đinh Hải Hạnh vung tay đánh tan cái bóng đen phía sau lưng Thương Minh.
Bệnh viện và phòng bệnh vì tập trung nhiều người sắp chết nên có rất nhiều Địa ngục Đề hình quan ghé thăm, đồng thời cũng có rất nhiều quỷ thần sau khi chết vẫn lưu lại mà chưa được đưa xuống địa ngục tụ tập ở đây!
Đinh Hải Hạnh nghiêm mặt nhìn Thương Minh nói: "Con trai, đeo dây chuyền vào đi."
"Vâng!" Thương Minh ngoan ngoãn đeo dây chuyền vào cổ: "Khoan đã mẹ, con đeo dây chuyền vào là không nhìn thấy mẹ nữa."
"Vẫn có thể nghe thấy giọng mẹ mà, đúng không?" Đinh Hải Hạnh cúi đầu, nhếch môi cười dịu dàng nhìn thằng bé, nụ cười êm ái như gió xuân thổi qua.
"Mẹ bảo con đeo dây chuyền là để không nhìn thấy 'họ' đúng không ạ?" Thương Minh nhanh chóng đeo dây chuyền lại ngay ngắn.
"Đúng vậy." Đinh Hải Hạnh gật đầu: "Bây giờ con trai, hãy nhớ kỹ lời mẹ, chuyện này không được nói cho bất kỳ ai biết."
"Kể cả chị cả, Bắc Minh bọn họ cũng không được nói sao ạ?" Thương Minh nhìn khoảng không trống rỗng trước mặt.
"Đây là bí mật giữa con và mẹ." Đinh Hải Hạnh đưa tay xoa đầu thằng bé: "Không được nói cho người thứ ba. Con phải hứa với mẹ."
"Vâng! Mẹ, con lấy danh nghĩa Mao gia gia ra thề, con hứa sẽ không nói cho người thứ ba." Thương Minh giơ tay phải lên thề, rồi nhân cơ hội nói: "Vậy mẹ phải nói chuyện với con, để con biết mẹ vẫn tồn tại."
"Thằng nhóc này." Đinh Hải Hạnh buồn cười nhìn nó: "Được! Mẹ hứa với con." Sau đó lại nói: "Vậy Thương Minh cũng phải hứa với mẹ, phải chăm sóc tốt cho các em trai và em gái."
"Vâng!" Thương Minh gật đầu thật mạnh, sợ Đinh Hải Hạnh không thấy rõ lại nói thêm: "Mẹ, con sẽ chăm sóc các em, nhưng mẹ cũng phải sớm quay về đấy."
"Mẹ hứa với con, sẽ tìm cách quay về sớm nhất có thể." Đinh Hải Hạnh lệ rơi đầy mặt nói.
"Mẹ, giọng mẹ lạ quá?" Thương Minh lo lắng nói.
"Không sao!" Đinh Hải Hạnh cố giữ bình tĩnh, hạ thấp giọng xuống: "Nếu mẹ không nói chuyện với con thì cũng đừng lo lắng, mẹ đang đi tìm cách trở về thôi."
"Mẹ, ý mẹ là sao ạ?" Thương Minh nhảy phắt xuống khỏi giường bệnh, tay quờ quạng trong không trung.
Đinh Hải Hạnh nhìn Thương Minh hoảng loạn, lấy tay che miệng thú nhận: "Mẹ cần phải huấn luyện giống như con vậy! Hiểu chưa?"
"Làm con sợ chết khiếp." Thương Minh vỗ vỗ ngực mình, cười nói: "Vậy mẹ phải huấn luyện cho tốt, sớm ngày quay về nhé."
"Con trai yên tâm, mẹ có cơ hội sẽ liên lạc với con." Đinh Hải Hạnh nói khẽ, hít sâu một hơi rồi bảo: "Con trai, đưa tay phải ra đây."
Thương Minh ngoan ngoãn đưa bàn tay nhỏ nhắn hơi mũm mĩm ra: "Mẹ, làm gì thế ạ?"
"Mẹ ban cho con một đạo bùa chú, để tránh con bị 'họ' quấy nhiễu." Đinh Hải Hạnh vẽ hư không lên tay Thương Minh một lá bùa hộ thân — Vạn tự phù.
Đối với Thương Minh có thể nhìn thấy 'họ', bệnh viện vẫn là nơi quá nguy hiểm, có bùa hộ thân mới có thể đảm bảo thằng bé bình an vô sự.