"Có người đầu tiên phát hiện ra vết nứt, anh ta vội vàng dùng thân mình để chặn lại, những người khác thì chạy ra ngoài thông báo. Do tiếp xúc mà không có bất kỳ biện pháp bảo hộ nào, kết quả là bị nhiễm xạ quá nặng, tại chỗ đã..." Đinh Quốc Lương nhắm mắt lại, đau xót nói.
"Năm người phát hiện đầu tiên đều bị nhiễm xạ ở các mức độ khác nhau." Vân Lộ Lộ bất lực nói.
Chiến Thường Thắng nghe vậy trong lòng đã hiểu rõ: "Tôi nhớ Tổng công trình sư và lão Cảnh rất cẩn trọng với lò phản ứng hạt nhân, trong khâu an toàn là ưu tiên hàng đầu, sao có thể xảy ra chuyện như vậy, không giống phong cách của họ chút nào. Từ góc độ khảo sát vết nứt tại hiện trường, tôi thấy giống sơ suất do con người gây ra hơn..." Nói đoạn, anh đẩy cửa bước vào văn phòng.
"Anh rể, anh không biết sao?"
Lời Đinh Quốc Lương chưa dứt, Vân Lộ Lộ đã nắm lấy tay anh, dừng bước nói: "Anh rể, không làm phiền anh làm việc nữa." Dứt lời, cô kéo Đinh Quốc Lương rời đi.
Hai vợ chồng đi được một đoạn xa, Đinh Quốc Lương hất tay cô ra nói: "Tại sao em không cho anh nói? Nếu không phải quân đại diện ngoại đạo lại thích làm chuyên gia, không biết mà cứ tỏ ra hiểu biết, thì căn bản sẽ không xảy ra thảm kịch này."
Vân Lộ Lộ nhìn Đinh Quốc Lương đang mắt lộ hung quang, gân xanh trên trán nổi rõ, bất lực nói: "Chuyện này không cần anh nói, ai cũng biết cả. Các thầy sau khi xảy ra chuyện đều có thể xé xác hắn ta ra, họ đều là những người cương trực, mắng người không cần nói tục, nhẫn nhịn cũng chỉ vì bây giờ chính trị là trên hết, dám giận mà không dám nói. Thế nhưng đã xảy ra tai nạn nghiêm trọng thế này, họ sẽ không tha cho hắn đâu." Cô hít sâu một hơi, ánh mắt không rời nhìn anh nói: "Người khác nói được, chỉ riêng anh là không được nói."
"Tại sao? Dựa vào cái gì mà anh không được nói?" Đinh Quốc Lương bất mãn hỏi.
"Em nói anh là thật sự không biết, hay là giả vờ không biết đấy." Vân Lộ Lộ lắc đầu nhìn anh.
"Tránh hiềm nghi thì anh biết, vì Chủ nhiệm là anh rể anh." Đinh Quốc Lương bĩu môi như trẻ con nói, "Nhưng trong lòng anh nghẹn khuất lắm, chính vì hắn mà người kia đã hy sinh, tổn thất của chúng ta tính thế nào đây!" Anh đá đá hòn sỏi dưới chân, nói: "Tức chết mất." Anh giận dữ chỉ tay về hướng nơi ở của kẻ đó, "Xảy ra chuyện lớn như vậy, mà đồ khốn khiếp tham sống sợ chết kia cứ như con rùa rụt cổ, chẳng thấy mặt mũi đâu."
Vân Lộ Lộ nhìn khuôn mặt đỏ gay vì tức giận của anh, khẽ thở dài: "Được rồi, được rồi, đừng tức nữa, vì hắn mà không đáng." Cô kéo anh nói: "Đi thôi, đi thôi, anh rể từ lúc đến đây đã luôn chiến đấu ở tuyến đầu, lâu như vậy rồi vẫn chưa ăn gì! Chúng ta đi lấy cơm cho anh ấy."
"Ừ!" Đinh Quốc Lương đáp bằng giọng khàn đặc.
"Vẫn còn bất bình lắm sao?" Vân Lộ Lộ nhìn anh vẫn chưa hết giận.
"Ừ!"
"Yên tâm đi! Hắn và kẻ chống lưng cho hắn sẽ không có kết cục tốt đâu. Không cần chúng ta ra tay, người ở trên cũng sẽ không tha cho hắn." Vân Lộ Lộ cười lạnh nói.
"Nhưng cái giá phải trả quá lớn." Đinh Quốc Lương không cam lòng nói: "Thảm họa này vốn dĩ có thể tránh được."
Chuyện này... Vân Lộ Lộ cũng không biết phải nói thế nào nữa? Nên trách ai đây?
Hai người vừa trầm tư vừa đi đến nhà ăn.
&*&
Chiến Thường Thắng quay số điện thoại đường dây nóng, báo cáo tình hình với tổng bộ.
"Thật sự xử lý ổn thỏa rồi sao?" Giọng nói trầm hùng từ đầu dây bên kia vang lên.
"Vâng! Vết nứt đã được chặn lại, nồng độ phóng xạ đang giảm rõ rệt. Nhiệt độ trong khoang cũng đã hạ xuống, sẽ không xảy ra nổ." Chiến Thường Thắng bình tĩnh nói.
"Tốt, tốt, tốt!" Người kia vui mừng liên tục nói ba chữ tốt, trái tim đang treo lơ lửng cuối cùng cũng được đặt xuống.
Tổng bộ hỏi kỹ thêm về tình hình của các chuyên gia kỹ thuật và chiến sĩ, sau khi nghe báo cáo, họ yêu cầu Chiến Thường Thắng dốc sức cứu chữa, lát nữa sẽ chuyển những người bị nhiễm xạ nặng về Kinh thành để điều trị.
Chiến Thường Thắng cúp điện thoại, thở phào nhẹ nhõm, cuối cùng cũng ổn rồi.
Anh đứng dậy vươn vai, "Ọt ọt..." Chiến Thường Thắng vỗ vỗ bụng mình nói: "Đói thật rồi, tính ra cả ngày chưa ăn gì, hèn gì cái miếu ngũ tạng lại biểu tình rồi."
"Cộc cộc..." Tiếng gõ cửa vang lên.
"Mời vào!" Chiến Thường Thắng ngước mắt nhìn về phía cửa.
"Anh rể, là chúng em!" Đinh Quốc Lương bưng hộp cơm cùng Vân Lộ Lộ bước vào.
"Anh rể, đói rồi đúng không! Chúng em lấy cơm về cho anh đây." Đinh Quốc Lương đi tới đặt hộp cơm lên bàn làm việc.
Vân Lộ Lộ theo sau cũng đặt hộp cơm lên bàn.
Đinh Quốc Lương kéo ghế: "Lộ Lộ, ngồi đi." Anh lại tự đi lấy thêm một cái ghế, ngồi xuống bên cạnh Vân Lộ Lộ.
"Nhiều thế này, hai đứa cũng chưa ăn đúng không." Chiến Thường Thắng nhìn những hộp cơm trên bàn.
"Anh ở bên trong liều mạng, sống chết chưa rõ, chúng em sao ăn nổi." Đinh Quốc Lương mở hộp cơm ra, giục: "Anh rể, ăn cơm mau đi."
"Anh đúng là đói thật rồi." Chiến Thường Thắng đứng dậy đi tới giá chậu rửa mặt ở cửa rửa tay.
Đinh Quốc Lương nhìn Chiến Thường Thắng ngồi xuống lần nữa, đưa đũa cho anh, rồi đưa thêm một đôi đũa cho vợ mình.
Chiến Thường Thắng cầm bánh bao, nhìn họ nói: "Ăn đi!"
Đinh Quốc Lương đứng dậy lấy ca trà của anh rót một cốc nước nóng đặt bên tay phải Chiến Thường Thắng.
Ba người không nói lời nào, cúi đầu ăn.
Trong lòng có chuyện, miệng cũng bận rộn, chẳng có thời gian tán gẫu, loáng cái đã ăn hết bánh bao và thức ăn.
"Hai đứa muốn hỏi gì?" Chiến Thường Thắng ném đũa vào hộp cơm, đậy nắp lại rồi mới ngước mắt nhìn họ.
"Anh rể, thân thể anh thật sự không sao chứ?" Đinh Quốc Lương quan tâm hỏi, "Anh bị mắc kẹt dưới đáy biển suốt một tháng."
"Không sao! Hai đứa chẳng phải đã thấy rồi sao." Chiến Thường Thắng dang rộng hai tay, rồi đấm đấm vào ngực mình nói: "Nhìn này, vẫn tốt chán!" Nói đoạn anh đứng dậy: "Đi thôi, chúng ta vừa đi vừa nói."
"Đi đâu ạ?" Đinh Quốc Lương hỏi.
"Đi kiểm tra thân thể chứ sao! Không nghe bác sĩ Tiêu nói à, nếu anh không đi, người ta sẽ đích thân đến bắt anh đấy." Chiến Thường Thắng bất lực cười nói.
Vân Lộ Lộ cầm hộp cơm rỗng lên: "Cái này để em rửa."
"Vậy làm phiền em dâu rồi." Chiến Thường Thắng bưng ca trà lên uống ừng ực vài hớp, đặt ca xuống nói: "Chúng ta đi thôi!"
Hai người vội vã bước tới phòng y tế.
"Bác sĩ Tiêu, tôi đến rồi." Chiến Thường Thắng đẩy cửa bước vào.
Trong mắt bác sĩ Tiêu lóe lên một tia ngạc nhiên, những người này vốn dĩ rất ghét phải gặp bác sĩ.
Chiến Thường Thắng kéo tay áo mình lên: "Cần kiểm tra những gì?"
Bác sĩ Tiêu làm một số kiểm tra đơn giản cho Chiến Thường Thắng, rồi bắt mạch cho anh: "Thể chất của anh rất tốt đấy!"
Trong mắt Chiến Thường Thắng thoáng vẻ ngạc nhiên, đây là kết hợp Đông Tây y sao.
"Ha ha..." Chiến Thường Thắng cười nhẹ, "Tôi vốn không rời tay khỏi quyền cước, thường xuyên rèn luyện thân thể nên khả năng đề kháng mạnh hơn một chút."
"Thân thể không có gì đáng ngại, nhưng tôi sẽ kê ít thuốc cho anh." Bác sĩ Tiêu viết đơn thuốc, bảo y tá đi lấy thuốc.
Chiến Thường Thắng nhìn ông hỏi: "Bác sĩ Tiêu, tình hình kiểm tra của người của tôi thế nào?"
"Có năm người tình hình không khả quan, phải nhanh chóng đưa về Kinh thành." Bác sĩ Tiêu nghiêm túc nói.
"Ngày mai sẽ đưa họ lên bờ." Chiến Thường Thắng toàn lực phối hợp, rồi hỏi tiếp: "Lão Cảnh thì sao? Chính là kỹ sư Cảnh, anh ấy bị nhiễm xạ có nặng không? Có nguy hiểm đến tính mạng không?"
"Lão Chiến, tôi không sao." Cảnh Hải Lâm đang nằm trên giường bệnh phía sau anh lên tiếng.
"Còn nói không sao? Nhìn sắc mặt của cậu kìa." Chiến Thường Thắng quay đầu lại nhìn khuôn mặt Cảnh Hải Lâm, trên đó có dấu vết nhiễm xạ rất rõ ràng.