Kinh Kiều Thịnh Sủng

Lượt đọc: 11302 | 1 Đánh giá: 8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276
Tiến »
Chương 127
coi như ông bà chiếm tiện nghi của cháu

❊ ❊ ❊

Đông Vũ Sơn.

Chiếc chuyên cơ hạ cánh trên một bãi đáp rộng rãi.

Đón họ là một chiếc xe Volkswagen vô cùng kín đáo, biển trắng, chữ đỏ.

Cận vệ được huấn luyện nghiêm chỉnh tiếp nhận hành lý từ tay hai người, suốt đường đi không nói nửa câu.

Ngồi trong xe, Hứa Tri Nguyện có phần căng thẳng, trong lòng đoán chắc thân thế nhà họ Mạnh tuyệt đối không đơn giản.

Thịnh Đình An nắm chặt bàn tay nhỏ nhắn của cô, nhẹ nhàng xoay chơi trong lòng bàn tay, mỏng môi kề sát tai cô thì thầm:

“Tri Tri, đừng sợ. Ngoại công từng là Tư lệnh giải ngũ, ngoại bà là phóng viên chiến trường, họ đều rất dễ gần.”

Hứa Tri Nguyện đoán không sai, chỉ nhìn biển số xe đã biết nhà họ Mạnh không hề tầm thường.

“Nhưng em vẫn hồi hộp. Thịnh Đình An, lát nữa anh đừng bỏ mặc em đấy. Nếu không, tối nay em cắn anh!”

Anh cúi đầu hôn lên ấn đường cô, giọng khẽ bật ra như cười:

“Em muốn cắn chỗ nào cũng được.”

Câu hăm dọa bỗng chốc biến thành ám chỉ khác.

Xe không có vách ngăn, cận vệ trẻ tuổi phía trước tuy chuyên chú lái xe, nhưng vành tai đã đỏ bừng.

Hứa Tri Nguyện ngại ngùng, vội im lặng, dán mắt vào phong cảnh lướt qua ngoài cửa kính.

Nửa tiếng sau, xe dừng trước một biệt thự gạch đỏ tường xanh.

Thịnh Đình An nắm tay cô xuống xe.

Từ trong sân, một ông lão mặc trường sam tề chỉnh bước ra, bên cạnh là một bà lão được ông dìu tay. Cả hai tuy tuổi cao nhưng tinh thần quắc thước, sắc mặt hồng hào.

Đứng kề vai dưới ánh nắng ban trưa, khí chất hòa hợp, càng nhìn càng thấy có tướng phu thê.

“Đình An, cháu ngoại ngoan của ta, cuối cùng cũng chịu đến rồi!”

Bà lão buông tay chồng, bước nhanh ra phía trước, ông lão vội theo sau, gọi mấy tiếng “bà nó, chậm thôi”.

Khóe mắt bà lão rạng nụ cười, bàn tay đầy nếp gấp siết lấy tay Thịnh Đình An, ánh mắt lại dừng trên gương mặt trắng nõn, khéo léo như điêu khắc của Hứa Tri Nguyện:

“Đây chính là cô bé Nguyện Nguyện trong ảnh phải không? Ảnh chụp kém xa, người thật đẹp hơn gấp vạn lần.”

Thịnh Đình An mỉm cười khẽ:

“Cảm ơn bà ngoại.”

Hứa Tri Nguyện còn đang phân vân không biết nên gọi thế nào, thì ông lão đã đến bên, giọng trầm ổn nhưng chứa đựng niềm vui:

“Cứ theo Đình An mà gọi ông ngoại bà ngoại đi. Các cháu chưa lĩnh chứng kết hôn, coi như ông bà chiếm tiện nghi của hai đứa.”

Cô có chút căng thẳng, giọng nhẹ đến gần như không nghe thấy:

“Ông Ngoại công, bà ngoại.”

Thịnh Đình An siết tay cô, tay trái lại vòng lấy bà ngoại, cùng nhau bước vào nhà.

Trong nhà bày trí giản dị, toàn bộ nội thất đều là đồ mây tre đan, thuần tự nhiên.

Hứa Tri Nguyện bị bà ngoại dắt đến ngồi xuống ghế mây, bà chăm chú nhìn cô, ánh mắt chẳng hề che giấu, liên tục tán thưởng:

“Nguyện Nguyện là người thành Tô Châu sao?”

Hứa Tri Nguyện mỉm cười gật đầu:

“Vâng, bà ngoại.”

Bàn tay nhăn nheo nhưng ấm áp đặt lên tay cô, bà lão cười hiền từ:

“Nghe nói, năm ngoái trời tuyết, Đình An vừa gặp cháu đã trúng tiếng sét ái tình. Nó còn lo ngại mình lớn tuổi, làm thế có ổn không. Rốt cuộc chẳng phải vẫn đem cháu ‘bắt’ về rồi sao.”

Ơ… nói vậy chẳng phải thành công dã tràng rồi ư.

Hứa Tri Nguyện ngẩng mắt, nhìn sang góc phòng nơi Thịnh Đình An đang cùng ông ngoại đánh cờ. Anh chỉ mặc áo polo ngắn tay, cơ bắp săn chắc, dáng vẻ toát lên sức mạnh đầy mỹ cảm.

Sườn mặt như tạc tượng, sắc nét mà trầm tĩnh.

Dù đã tiếp xúc gần gũi không ít lần, nhưng mỗi lần nhìn thấy, tim cô vẫn rung động chẳng ngừng.

Cô vội dời mắt, mỉm cười nói với bà:

“Anh ấy rất tốt. Cháu cảm giác mình nhặt được bảo vật.”

Bà ngoại khẽ vỗ tay cô:

“Con bé này, nói thế nào chứ. Rõ ràng là Đình An may mắn mới đúng. Cháu vừa giỏi giang — thủ khoa Tô Châu, lại là sinh viên xuất sắc của Thanh Bắc, lại xinh đẹp, chẳng trách nó nóng lòng dẫn cháu đến gặp ông bà.”

Hứa Tri Nguyện giật mình. Cô vốn tưởng chỉ ở Tẩm Phương Nguyện mấy ngày, chờ hết Quốc khánh. Ai ngờ lại thành ra “ra mắt người lớn” thế này.

Bà ngoại sớm đã rõ sự tình. Biết nhà họ Thịnh không chấp nhận Hứa Tri Nguyện, nên Thịnh Đình An mới dẫn cô đến Đông Vũ Sơn trước, để được ông bà đồng ý, sau đó mới tính chuyện thuyết phục Mạnh Lệ Nham. Phải nói, cháu trai này tính toán chu toàn đến từng bước.

“Yên tâm đi. Ông bà đã nhận cháu là đủ rồi. Cùng lắm, sau này sinh hai đứa bé, một họ Hứa, một họ Mạnh, đàn ông trong chuyện sinh con cũng chẳng giúp được bao nhiêu đâu.”

Mặt Hứa Tri Nguyện đỏ bừng như bị nhúng vào nồi lẩu.

Chẳng biết từ lúc nào, Thịnh Đình An đã đi tới, ngồi ngay cạnh cô, trước mặt bao người thản nhiên kéo cô vào lòng.

Cô giãy không thoát, đành khẽ vỗ tay anh, thì thầm:

“Anh buông ra trước đi.”

“Được.”

Anh cố ý.

Tuyệt đối là cố ý.

“Bà Ngoại, lần này cháu đến là muốn nhờ ông bà khuyên nhủ ba mẹ cháu. Cháu cũng lớn tuổi rồi, không thành gia thì còn chờ đến bao giờ nữa?”

“May mà Tri Tri không chê bỏ cháu.”

Hứa Tri Nguyện hận không thể tìm cái lỗ chui xuống, Thịnh Đình An sao lại có thể nói ra những lời như thế.

Ông ngoại ngồi trên ghế mây riêng, tay cầm gậy trúc, giọng trầm ổn mà chắc nịch:

“Cháu cứ yên tâm, nếu lão Thịnh kia không chịu nhận Nguyện Nguyện, thì cháu coi như cháu ngoại của ta. Dù sao sau này cũng là người nhà họ Mạnh.”

Thịnh Đình An đưa tay xoa trán, sự việc rõ ràng không đi đúng hướng anh dự tính.

Ngồi bên cạnh, Hứa Tri Nguyện cố mím môi, nhưng vẫn không kìm được mà bật cười khẽ.

Quả thực, ông bà nhà họ Mạnh rất dễ gần.

Sau bữa trưa.

Bà ngoại sắp xếp cho hai người một gian phòng hướng Nam, bốn phía đều có cửa sổ, ánh sáng chan hòa. Trên nền gỗ mộc là chiếc giường lớn hai mét, bốn góc dựng cột, treo màn voan màu quế nhạt.

Bộ ga trải giường nền trắng, điểm xuyết những bông hoa nhỏ màu quế, nhìn kỹ mới thấy từng cánh hoa nhài được thêu tinh xảo, khẽ hé nở, e ấp mà rực rỡ.

Hứa Tri Nguyện ngáp liên tục, mệt mỏi không chịu nổi.

Cởi áo khoác mỏng, cô nằm xuống giường, mí mắt dần trĩu nặng. Thịnh Đình An khép cửa sổ, kéo màn lại, rồi từ phía sau ôm vòng eo nhỏ nhắn, chậm rãi ôm cô vào giấc ngủ.

Cô mơ màng thì thào:

“Thịnh Đình An, em buồn ngủ quá… nóng nữa… anh tránh xa em chút đi.”

Bàn tay lớn của anh ôm lấy eo cô, thuận thế trượt lên trán kiểm tra, quả nhiên hơi nóng, vành tai cũng ửng đỏ.

Hứa Tri Nguyện đưa tay nới lỏng hàng cúc áo sơ mi, tiện tay ném sang một bên.

Động tác của cô càng lúc càng táo bạo, một chân trực tiếp đặt lên eo bụng anh, kéo áo polo của anh lên.

Đôi môi mềm dán lên gò má anh, bắt chước cách anh thường làm, nhẹ nhàng hôn lấy hôn để.

“Tri Tri, em làm sao vậy?”

“Ưm… canh lúc trưa bổ quá… em chịu không nổi… không kiềm chế được nữa.”

Anh lập tức giữ chặt cổ tay cô:

“Tri Tri, bình tĩnh… ở đây không chuẩn bị gì cả.”

Nhưng cô nào chịu nghe, bàn tay nhỏ nhắn đã không còn nghe theo lý trí, mải miết lướt trên cơ thể anh, hoàn toàn không kiểm soát nổi.

“Em mặc kệ, em chưa muốn có con, nhưng bây giờ em muốn anh… anh phải chiều em.”

Sức nóng mơ hồ khiến từng lời cô thốt ra đều trở nên nũng nịu, quyến rũ chết người.

Thấy tình thế sắp mất kiểm soát, Thịnh Đình An xoay người, ép chặt cô dưới thân, nâng cằm cô lên:

“Tri Tri… lát nữa đừng khóc.”

“Em bây giờ đã muốn khóc rồi đây… rốt cuộc em đã ăn gì mà lại thế này, còn anh thì không hề gì? Thật không công bằng…”

Đôi mắt đào hoa long lanh như phủ sương, tràn ngập tình ý, nhìn anh đến mê mẩn.

Đuôi mắt Thịnh Đình An thoáng hồng rực, Hứa Tri Nguyện hiểu rõ, đó chính là dục vọng bị kìm nén.

Trong phòng, nhiệt độ dần tăng vọt.

Tấm màn voan màu quế được buông xuống, chậm rãi che đi chiếc giường, nơi hai thân thể quấn lấy nhau đầy khát khao.

Trong không khí, lặng lẽ lan tỏa hương vị ám muội, cùng những tiếng thở gấp nén lại.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 13 tháng 9 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276
Tiến »