Kinh Kiều Thịnh Sủng

Lượt đọc: 10789 | 1 Đánh giá: 8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276
Tiến »
Chương 107
cậu với đại lão thịnh vẫn chưa dính lấy nhau à?

❊ ❊ ❊

Thịnh Đình An biết cô còn cần thêm thời gian, để chính mình suy nghĩ.

Anh liếc nhìn đồng hồ trên cổ tay, rồi nói:

“Tiễn anh ra sân bay đi, lát nữa để Gia Hòa đưa em về trường.”

Nói xong, anh lại cúi xuống hôn lên môi cô một cái. Hương vị này ngấm tận xương tủy, khiến anh chẳng nỡ dừng lại.

“Trên đường về Bắc Kinh phải trung chuyển, nhớ em quá nên mới ghé Thanh Bắc thử vận may.”

Hứa Tri Nguyện kinh ngạc nhìn anh. Dưới mắt còn vệt thâm nhạt, giữa hàng mày vương mỏi mệt.

“Có một cô gái nhỏ không chịu để ý đến anh, nên phải tự quay lại, giữ cô ấy bên mình. Đợi anh về Bắc Kinh, sẽ đón em đến Tẩm Phương Nguyện, được không?”

Ánh mắt họ giao nhau. Nhớ tới lời Thịnh Gia Hòa kể rằng anh phải truyền dịch nơi đất khách, sự cô đơn không người thân cận ở bên, chắc hẳn rất khó chịu…

Chẳng lẽ cô thực sự đã sai? Không nên nói lời chia tay?

Bàn tay nhỏ bé của Hứa Tri Nguyện bất giác đặt lên hàng mày, sống mũi, cuối cùng là bờ môi mỏng của anh.

“Thịnh Đình An, em cũng rất muốn gặp anh.”

Ngọn lửa vốn đã kìm nén trong lòng anh nay bùng cháy dữ dội. Chỉ vì một câu nói ấy, anh hoàn toàn mất phòng bị, đè cô xuống ghế tựa, hôn thật sâu. Tấm chắn dần nâng lên, xe khởi động lúc nào cô cũng không hay.

Dọc đường đi—

Nụ hôn của anh chưa từng dừng lại.

Thậm chí còn đổi qua mấy tư thế khác nhau.

Đến khi Hứa Tri Nguyện mềm nhũn trong lòng anh, chiếc sơ mi trên người nhăn nhúm, son môi bị hôn đến sạch sẽ.

Sắp tới sân bay, Thịnh Đình An vẫn quyến luyến không buông, dặn dò:

“Thứ hai tuần sau anh sẽ về Bắc Kinh, có thể về sớm hơn. Chìa khóa Tẩm Phương Nguyện anh để dưới chậu hoa ở cửa, mật mã là ngày chúng ta gặp nhau lần đầu.”

“Nếu người nhà họ Thịnh tìm em, bất kể là ai, đều không được gặp.”

Anh dặn từng việc nhỏ nhặt, như thể Hứa Tri Nguyện chính là đứa trẻ cần lớn lên trong lòng anh.

“Biết rồi, anh ở ngoài cũng phải tự chăm sóc mình.”

Đến sân bay quốc tế Bắc Kinh.

Trịch Thư Dân đi sau hai người, tâm trạng cũng phấn chấn.

Ai biết được mấy ngày qua anh đã vất vả thế nào: vừa bận rộn hầu hạ, vừa phải lén theo dõi tin tức trên mạng trường Thanh Bắc.

Dù có ở vị trí cao đến đâu, cuối cùng cũng chẳng thoát được cửa ải mỹ nhân.

Lịch trình lần này gấp gáp đến cực điểm, Thịnh Đình An không hề có thời gian nghỉ ngơi, vừa tới sân bay đã trực tiếp vào đường VIP.

Hai người mười ngón đan chặt. Đến lúc Thịnh Đình An phải lên máy bay, Hứa Tri Nguyện kiễng chân, ôm lấy cổ anh, hơi thở phả bên tai:

“Em sẽ chờ anh ở Tẩm Phương Nguyện.”

Lời vừa dứt.

Chân mày anh khẽ nhảy, yết hầu lăn nhẹ:

“Em có biết mình đang nói gì không?”

“Biết. Anh mau đi đi, không thì trễ.”

Cô đẩy nhẹ lưng anh:

“Anh nhớ liên lạc với em, ba bữa phải ăn đúng giờ… và nhớ em nữa.”

“Được, bảo bối.”

Đợi Thịnh Đình An lên máy bay rồi, Hứa Tri Nguyện mới quay lại sảnh chờ.

Tình cờ gặp Lục Uyên vừa mới từ nước ngoài trở về.

Hứa Tri Nguyện nghĩ rằng mình thấy anh ta trước, vốn không định chào, dù sao cũng chẳng thân thiết.

Nhưng khi anh ta gọi phía sau:

“Tiểu thư Hứa.”

“Lục tiên sinh.”

Lục Uyên tiến lên, sóng bước cùng cô:

“Tiễn Đình An à?”

“Ừm, đúng vậy.”

“Xe tôi đang chờ ngoài cổng sân bay, để tôi đưa cô về trường.”

Hứa Tri Nguyện lập tức từ chối:

“Không cần đâu, Gia Hòa đến đón tôi rồi.”

Lục Uyên chăm chú quan sát, như muốn xác định thật giả trong lời cô, cho đến khi ngoài cửa vang lên giọng nói quen thuộc của Thịnh Gia Hòa:

“Nguyện Nguyện, mình ở đây này, anh hai nhờ mình đến đón cậu.”

Ánh mắt cô khẽ liếc sang Lục Uyên:

“Anh Lục, trùng hợp thật.”

“Ừ, đúng là trùng hợp.”

Thịnh Gia Hòa không tiếp tục khách sáo, kéo Hứa Tri Nguyện đứng cạnh mình:

“Anh Lục, bọn em còn có tiết học, đi trước đây nhé, để hôm khác nói chuyện.”

“Được, đi đường cẩn thận.”

Bên tai Hứa Tri Nguyện lại vang lên tiếng thì thầm đầy bát quái của Thịnh Gia Hòa:

“Nguyện Nguyện, vừa rồi cậu với anh hai trên xe nói gì thế? Sao trông khí sắc cậu khác hẳn nha~”

“Không có gì đâu.” Hứa Tri Nguyện vội lái sang chuyện khác, “Cậu đỗ xe ở đâu? Mau về trường thôi.”

“Cậu còn nhớ về trường à? Mình còn tưởng cậu mải yêu đương quên cả trời đất rồi chứ.”

“Ôi dào~”

Phía sau, Lục Uyên nhìn bóng dáng hai người dần xa, trong lòng thoáng chua xót.

Tin Lương Văn Âm quay lại Thanh Bắc học lan nhanh khắp trường. Rất nhiều bạn học quanh quẩn khắp các góc chỉ để mong gặp được “nữ thần” một lần.

Cô ở chung ký túc với Hứa Tri Nguyện, ngày đầu cùng nhau đi học đã bị vây kín. May mà công ty quản lý kịp bố trí hai vệ sĩ mặc thường phục đi theo, mới có thể ngăn cản được đám fan cuồng nhiệt.

Hứa Tri Nguyện không nhịn được cảm thán:

“Âm Âm, dạo này cậu quay phim gầy đi nhiều rồi, may mà nhan sắc vẫn không suy.”

“Ừ thì, chỗ quan trọng may là không gầy, nhan sắc mà sụp thì mình còn gì để đi quyến rũ Tằng Yến nữa chứ.” Lương Văn Âm nói nửa đùa nửa thật, giọng điệu toàn là trách móc Tằng Yến như một khối băng.

“Mình tin cậu sẽ thành công. À mà, dạo này bên Lục Đại có động tĩnh gì không?”

Hôn ước giữa Tằng Yến và Lục Đại vốn dĩ đã như chuyện chắc chắn, chỉ còn thiếu tờ giấy hôn thú.

Thời gian này, Tằng Yến rất ít sang thành phố cô, đa phần chỉ duy trì liên lạc qua WeChat, khi thì cách nhau cả Thái Bình Dương, khi thì hàng nghìn cây số. Nhưng trong những ngày quan trọng, anh vẫn luôn làm tròn bổn phận.

Chỉ tiếc là—lại để Lục Đại được lợi.

“Cô ta không gây sự ngầm với mình. Có lẽ nghĩ rằng sớm muộn gì Tằng Yến cũng là người nhà họ Lục, mình chẳng còn là mối đe dọa. Nhưng mình muốn tranh thủ thời gian cuối cùng để chiếm lấy anh ấy. À đúng rồi, cậu và đại lão Thịnh sao rồi? Có chiêu gì dạy mình không?”

Chủ đề đổi quá nhanh.

Hứa Tri Nguyện còn chưa kịp né, Lương Văn Âm đã vòng lại đúng trọng tâm:

“Vậy là, cậu với Thịnh đại lão vẫn chưa dính lấy nhau à?”

Cô từ trên xuống dưới đánh giá Hứa Tri Nguyện, khẽ tặc lưỡi:

“Không hợp lý nha, với dung mạo thế này mà anh ta còn có thể ngồi yên? Đúng là quân tử ngàn vàng.”

Hứa Tri Nguyện cười rạng rỡ, khẽ vỗ cô:

“Người nhà mình là người tốt, chưa bao giờ ép buộc mình. Mình siêu yêu luôn.”

“Trời ơi, cậu như thế này, nên quay lại cho đại lão Thịnh xem mới đúng.”

Hai người đang vừa đi vừa cười đùa, bỗng chốc chạm mặt Thẩm Khanh Chi sau một thời gian dài không gặp.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 13 tháng 9 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276
Tiến »