Sau khung cảnh náo nhiệt, người bị đá vào hạ bộ lại bị đồng bọn vứt bỏ bên xe không ai chú ý, gắng gượng vịn xe đứng lên. Một cánh tay bên cạnh đưa ra kéo hắn, hắn đau đớn nói cám ơn, không ngờ thanh niên tóc dài cười âm hiểm:" Không cần khách khí."
Đúng là không khách khí, bốp, người kia chỉ thấy gáy đau nhói, mắt trố ra, vừa mới đứng lên người đã nhũn như bún ngã xuống đất.
Tên đập gạch đó thản nhiên như không cùng thanh niên tóc dài lẫn vào đám đông xem náo nhiệt, còn hò hét rất hăng, đến khi nghe thấy tiếng còi cảnh sát tay đút túi cùng đồng bọn dương dương đắc ý lùi ra xa như người không liên quan. Cảnh sát tới nơi, trước tiên là bảo vệ người bị đuổi chạy tới mất linh hồn, sau khống chế bà béo, cuối cùng đưa tất cả lên xe.
"Anh Đô, đây không phải người bản địa." Hoa Liễu nói nhỏ:
"Chứ còn sao, nếu người bản địa thì ai chọc vào mụ thổ phỉ này, mấy năm trước bà ta đạp xe ba bánh bán thịt lừa, thành quản tới tịch thu xe, bà ta cởi quần áo nằm lăn ra đường, thành quản không dám tới gần, thế là nổi tiếng khắp nơi." Đô Trường Thanh đội mũ, không nhìn ra cái đầu trọc:
"Chúng ta giúp mụ ta thì được gì?" Hoa Liễu chưa hiểu mình vừa đập ngất ai:
"Không được lợi lộc thì anh mày làm cái gì, ít nhiều kiếm một chút chứ, nếu không có lỗi quá." Đô Trường Thanh khoác vai tên đồng đảng, thấy hiệu ảnh, nhìn quanh rồi lén lút chui vào.
*****
Một chiếc Mazda vừa mới rời tổng đội trị an thì sự cố liên quan mụ béo Diệp Vũ Phân phát sinh, Trần Hoạn Hải nhận điện thoại, mặt tràn ngập nụ cười.
Có vụ nổ, có gây thương tích, có cầm dao truy sát, những chuyện này với người khác là tin dữ, nhưng lại khiến Trần thiếu gia cao hứng tột độ. Đừng nói hắn, ngay cả ông già trong nhà còn phải khen hắn làm chuyện này rất tốt. Vì sao lại tốt, vì vốn chuyện này chẳng liên quan gì tới cảnh sát, giờ thì hay rồi, đừng thấy đám lưu manh phố chợ đó đều ngông nghênh, tới tổng đội trị an, tới chi đội, chưa cần dùng thủ đoạn đã sợ đái ra quần.
Trước đó Lão Từ bị bắt đã hiểu chuyện gì xảy ra, nghe dọa tạm giam nửa tháng kêu khóc muốn bồi thường, muốn làm người làm ăn tuân thủ pháp luật. Còn về chuyện chém người thì xử lý thành vụ khác, đám lưu manh mà Lão Từ gọi tối căn bản chẳng có nghĩa khí gì, đồng thanh khai nhận Lão Từ có dự mưu đánh người tới đòi nợ.
"Lợi hại, lợi hại thật."
Trần thiếu gia vừa lái xe vừa bật nhạc, người lắc lư khen ngợi, không biết khen ai, lái xe tới bệnh viện nhân dân. Vừa mới định tìm chỗ đỗ xe thì thấy Sài Chiêm Sơn và Lý Mân Liên từ trong bệnh viện đi ra, hẳn là đi vỗ về đám anh em bị thương. Trần thiếu gia bóp còi, hai người kia nhìn thấy chạy về xe của hắn. Sài Chiêm Sơn vừa lên xe, Trần Hoạn Hải giơ ngón cái:" Lợi hại, con mẹ nó lợi hại thật ... Tôi thấy rồi."
"Chuyện gì thế Trần thiếu gia?" Sài Chiêm Sơn không hiểu:
""Chuyện anh làm hôm nay ấy, chỉ một món đồ chơi ném xuống gầm xe đã khiến cả đám vào tổng đội trị án, tiếp theo dễ xử lý rồi, Lão Từ chuyến này thế nào cũng phải bỏ chút máu. Người nhà cuống lên đi gom tiền rồi, mẹ nó, nói chuyện tử tế không chịu, cứ phải chơi cho mới chịu .... Chơi đẹp lắm, bảo sao cha tôi nói, Tần Lão Hổ đi rồi, anh Sài là nhân vật hàng đầu ở Lộ Châu." Trần thiếu gia không nghĩ chuyện đơn giản thế, ngửa mặt cười dài, đắc chí vô cùng:
Sài Chiêm Sơn giật mình:" Trần thiếu gia nói gì vậy, có phải tôi làm đâu."
"Không phải anh?" Trần Hoạn Hải sửng sốt, sau đó lại cười, chuyện này hắn không làm thì ai làm, à hiểu rồi, hiểu rồi:" Ha ha ha, đúng, không phải anh làm ... Liên Nhi khi nào tiền vào tài khoản báo cho anh nhé. Anh Sài, mấy đại hộ kia tạm thời đừng đụng vào, cha tôi nói mấy nhà đó không dễ chọc, tốt nhất là giải quyết hòa bình, xử lý mấy hộ nhỏ lẻ, sau đó bán cho họ cũng được. Lúc ấy cần em đấy, Liên Nhi."
Hai người kia gật đầu, bị tên hoàn khố chỉ huy an bài vài câu, dặn dò phải chú ý, vài việc không thể thái quá, chủ yếu là người của chúng ta có thể bị thương, thương càng nặng càng tốt, nhưng ngàn vạn lần đừng để con nợ bị thương, chúng có lý sẽ quịt nợ. Tốt nhất là làm chúng bị bắt vào đồn, dọa bồi thường là được, đây chúng là chủ ý của ông Trần.
Khi hai người xuống xe nhìn Trần thiếu gia lái xe đi, Sài Chiêm Sơn thở hắt ra một hơi bực bội, thấy Lý Mân Liên nhìn mình, hắn càng khó chịu:" Đừng nhìn anh, không phải anh làm, lạ, người Lộ Châu tuy bướng như lừa, cũng đâu tới mức hung hăng thế, đánh người chúng ta thành ra thế này luôn."
"Thật sao?" Lý Mân Liên cười tủm tỉm hỏi, phong tình vô hạn, thực sự khiến bất kỳ nam nhân nào ở đối diện cũng không nỡ lừa dối cô:
Sài Chiếm Sơn không nói dối:" Em nghĩ em, người anh có thể điều động là bảo an của Duy Đặc, đại bộ phận là người bản địa, anh sợ lộ tin nên chưa dùng tới. Bố trí hôm nay thì em cũng biết đấy, chỉ thăm dò thôi, ai ngờ bị thương mấy người liền. Anh nói này, Liên Nhi, không phải Trần Hoạn Hải làm, sau đó đổ lên đầu chúng ta chứ?"
“Không giống, em biết hắn quá mà, trừ chơi bời ra thì chuyện mưu mô tính toán chẳng hiểu gì, nếu không một thiếu gia nhà cục trưởng, cần gì dựa vào chúng ta nuôi ... Có điều dù là hắn vu cho chúng ta thì chúng ta cũng nói được gì chứ, ai bảo chúng ta dựa vào người ta kiếm ăn. Đi thôi, anh Sài, tương lai em tới Lộ Châu làm ăn, còn cần anh và Trần thiếu gia chiếu cố đấy." Lý Mân Liên tiêu sái nói một câu, đi trước dẫn đường:
Sài Chiêm Sơn vẫn chưa yên lòng, đi được vài bước bỗng nhiên nói:" Anh nhớ tới một người."
"Ai?" Lý Mân Liên hỏi:
"Đơn Dũng, nguyên người sở hữu thương hiệu này, không phải cậu ta giở trò chứ, cậu ta cũng có thể xem là một địa đầu xà ở Lộ Châu." Sài Chiêm Sơn lẩm bẩm:
"Không thể nào, chuyện này căn bản đâu có lợi gì cho y, ngả về phía hộ kinh doanh kia thì y chọc giận Trần thiếu gia, ngả về phía chúng ta thì y chẳng kiếm được lợi lộc gì, lại có người tốt tới mức đi giúp người khác kiếm tiền hay sao?" Lý Mân Liên phản bác:
Đúng là thế, Sài Chiêm Sơn nghĩ không thấu liên quan trong đó, nhìn báu vật không biết Trần thiếu gia kiếm đâu ra này, nghe nói là chuẩn bị mở mấy quán rửa chân ở Lộ Châu. Đối với loại nữ nhân phong trần thì Sài Chiêm Sơn thấy nhiều rồi, nhưng thứ báu vật thế này, không nhìn ra xuất thân, không thấy vị phong trần, mỗi ánh mắt nụ cười như đại gia khuê tú thì chưa từng thấy.
Lý Mân Liên đảo xe lại còn thò đầu ra ngoài, dù đã đeo lên chiếc kính râm lớn che đi nửa khuôn mặt, nhưng từ chiếc mũi thẳng, cánh môi cong cong, làn da trắng trẻo, đủ khoe dung mạo tuyệt thế, lại còn hơi chu môi cười với Sài Chiêm Sơn rồi mới tăng ga đi, phong tình ấy làm Sài Chiêm Sơn ngây ra rất lâu, ngay cả chuyện phiền lòng ngày hôm nay cũng quên không ít.
Đỗ xe tại chỗ một lúc còn chưa kịp đi thì điện thoại reo, thấy là của Trần Hoạn Hải, Sài Chiêm Sơn vội nhấc máy, bên kia chửi mắng.
"Con mẹ nó, Lão Sài, người của anh sao lại làm càn thế hả, đánh cả Mặc Mặc béo rồi, đã bảo anh đừng động vào nhà đó cơ mà ... Đó là thần tài của chúng ta."
Lão Sài miệng đắng chát, đắng không biết nói với ai, nói người ta không tin, dù mình cũng coi là dân XHĐ rồi, không tới mức đánh con nợ một cách tùy tiện như vậy chứ?
Chuyện này rốt cuộc là ai làm? Ai đang đổ phân lên đầu hắn?