Thời gian lại trôi qua một ngày nữa, nhưng với Đào Thành Chương mà nói, hiện giờ một ngày quả thực dài như cả năm.
Bữa cơm tối qua ông và cha con Tiền Trung Bình mời Tần Bắc Phương của Cty Lục Nguyên, với con mắt của ông chủ Đào, thoáng cái đã nhìn ra đối phương là chim non, chẳng những chưa từng bước chân vào sản nghiệp thịt lừa, thậm chí ngay cả làm ăn đơn giản cũng chẳng hiểu. Bọn họ đề xuất lấy tiền bồi thường đổi quyền sử dụng thương hiệu, không ngờ hắn đồng ý ngay, hơn nữa còn tiết lộ, bọn họ chỉ muốn tiền bồi thường chứ chẳng coi trọng cái thương hiệu này.
Sau toét rồi, giá trị thương hiệu đã bị đẩy lên cao tới vô hạn, nếu là người trong nghề, lấy tiền bồi thường, lại đem thương hiệu bán đi, vẫn kiếm được thêm cả đống tiền. Thời nay không cần biết danh thơm hay tiếng thối, chỉ cần nổi là có người dám tiếp nhận. Có điều thương hiệu này cũng chỉ bán được ở thị trường thịt lừa lớn như Lộ Châu mà thôi.
Chủ khách vui vẻ ra về, mỹ nhân thấy trên tòa án từ đầu tới cuối không lộ diện, tựa hồ thành nhân vật vô hình vậy. Một ngày xảy ra bao việc như vậy làm Đào Thành Chương kiệt quệ, uống hai viên thuốc an thần mới ngủ được.
Sáng ngủ dậy thì trời còn rất sớm, mở mắt ra đã có điện thoại, giờ có điện thoại là ông ta lại hoảng sợ, như biến thành chứng ám ảnh vậy, quả nhiên chẳng phải chuyện hay ho gì, Tiền Trung Bình gọi tới muốn thương lượng chuyện đối phó với Trần Thọ Dân.
Đó là một con sói nuôi không thân, đưa tiền làm việc, trở mặt không nhận người, Đào Thành Chương đúng là sợ ông ta bám riết lấy chuyện thịt đông, hơn ngã hơi nghi ngờ Tần Quân Hổ ngầm mua chuộc người này. Thời này bạn bè chẳng thể thành một nhà, chứ cảnh sát và tội phạm thì khó gọi là hai nhà được.
Đến nhà máy thịt Hâm Vinh, sản lượng giảm mạnh, Lão Tiền đợi ở cửa như tang cha mất mẹ, mỗi lần phải móc túi là có vẻ mặt đó. Hai người lên văn phòng ở tầng trên, ngồi uống trà, Tiền Trung Bình vừa mở lời đã là một vấn đề rất thực tế:" Lão Đào, anh nói lòng tham của tên đó bao nhiêu mới lấp đầy được, hôm qua tôi hỏi ông ta, ông ta không nói con số chuẩn xác, chỉ cười gian."
"Điều đó chứng tỏ ông ta chẳng đoán được chúng ta kiếm được bao nhiêu, nên mới giở trò mập mờ, phàm có thể kiếm thêm một đồng là ông ta không chịu mất đi một đồng. Trước tiên chuẩn bị 50 vạn, ông ta thích tiền mặt." Đào Thành Chương hết cách, không đút tiền không qua được cửa này, chứ bảo là tra tới cùng thì không đâu vì chẳng có lợi gì cho Trần Thọ Dân:
“Thằng chó già đó bao năm qua do chúng ta ta nuôi, mẹ nó chứ, đừng nói ông ta, thằng con chó má của ông ta cũng không ít lần tới chỗ tôi xin đểu." Tiền Trung Bình, đấm bàn, lại thương lượng chuyện thương hiệu, bọn họ cưỡi hổ khó xuống, ngay cả bao bì Hưởng Mã Trại cũng in không ít. Giờ hay rồi, mười mấy cửa Hiệu cái thì đóng cửa cái thì đổi biển kinh doanh, bằng vào kênh tiêu thụ vất vả lập lên đã bị hủy sạch, không chỉ thế còn là đả kích chí mạng với Lư Nhục Hương. E là sau này không ít người trong nghề đối diện với họ sẽ tự tin thêm ba phần, đi theo ông làm ăn lỗ sạch rồi, bớt vênh vào trước mặt người khác đi.
Đang trò chuyện thì Đào Thành Chương có điện thoại, còn cho là cổ đông nào đó, không ngờ là con lừa già ở Sử Gia Thôn. Đào Thành Chương nhận máy, không để lộ vui buồn:" Sao vậy, ông cũng muốn nghe ngóng chuyện bồi thường à?"
"Ông trả rồi sao?" Đối phương ngạc nhiên lắm:
"Ài, chúng tôi đâu phải người không sợ trời không sợ đất như ông, chống không nổi nữa. À phải, hình như cửa hiệu của ông không sao?"
"Ôi dời, Lão Đào, ông bị lừa rồi, mắc bẫy rồi, bị người ta chơi rồi ... Ông ở đâu?"
"Tôi, tôi ở nhà máy thịt Hâm Vinh." Đào Thành Chương nghe thấy bị lừa là cuống lên, đây là từ mà ông ta sợ nhất, hỏi gấp:" Ông Sử, rốt cuộc là sao?"
Trên điện thoại không giải thích, nhưng người thì sắp tới rồi. Tiền Trung Bình nghe ra chuyện không ổn khẽ hỏi có vấn đề gì, nhưng Đào Thành Chương cũng hồ đồ biết gì đâu. Giờ mới nhớ ra, cửa hiệu của Sử Gia Thôn chẳng làm sao cả, vẫn buôn bán như thường, ông ta hiểu ngay, có vấn đề.
Lại có biến cố rồi, hai người vội vàng xuống lầu đón ông Sử, không lâu sau cái xe việt dã không thường thấy đi vào nhà máy. Sử Bảo Toàn vừa xuống xe ra hiệu đừng hỏi gì hết vào phòng nói chuyện.
Vào phòng một cái đóng cửa lại, như sợ người ta nghe thấy, Sư Bảo Toàn còn nhìn quay một lượt, vừa mở miệng lại là câu đó:" Hai ông bị lừa rồi, mau nghĩ cách đi, trả bao nhiêu tiền rồi, hơn 300 vạn à? .... Ôi, hai ông đúng là người có tiền, bị người ta lừa cho bao nhiêu như thế mà vẫn bình thản như không.
"Vậy là sao, ông Sử, ngồi xuống thong thả nói." Tiền Trung Bình hết sức khúm núm khom lưng mời ông già tóc hoa râm, ăn mặc kiểu cũ như thổ tài chủ trước Giải Phóng ngồi xuống:
Sử Bảo Toàn không vòng vo, rút ra một đống ảnh:" Xem đi, tôi luôn hoài nghi chuyện bồi thường có vấn đề nên không thèm để ý, còn phái người bám theo con đĩ kia, cuối cùng không phí công, phát hiện vấn đề rồi ..."
Đúng là vấn đề, Đơn Dũng nói đây là quả bom, Sử Bảo Toàn không tin, nhưng nhìn vẻ mặt bàng hoàng của hai người kia thì dù không phải bom cũng là lựu đạn.
Tiền Trung Bình vừa nhìn lượt qua đã giật lấy ảnh, một bức ảnh hai người chạm cốc, một bên là Lý Mân Liên, một bên là Trần Hoạn Hải. Nhìn qua Đào Thành Chương gần như không dám tin vào mắt mình, xem liền vài bức nhiều góc độ mới xác nhận không phải là ảnh ghép, tức thì cảm giác như bị hất nguyên chậu nước lạnh vào mặt.
Chuyện này do Trần thiếu gia tổ chức? Có khả năng, nếu không Lý Mân Liên bỗng đâu xuất hiện sao hiểu nghề này thế mà can dự?
Nhưng khả năng là kẻ sau lưng Trần thiếu gia.
Hai người chiếu ánh mắt hồ nghi vào Sử Bảo Toàn, Sử Bảo Toàn sợ người ta không tin, nói:" Tôi biết thương hiệu nằm trong tay Đơn Dũng, về sau các ông chắc không biết đâu nhỉ? Ai bảo các ông để thằng thiếu gia chó má đó đi đòi Đơn Dũng, tự chuộc chuốc nhục vào thân chưa ... Đơn Dũng bị thằng đó sai người giam vào phòng tối nhiều ngày, đe dọa giết cả nhà, ép cậu ta ký tên. Là ai trong số các ông làm chuyện ngu ngốc thế hả?"
"Không, không thể nào." Đào Thành Chương ngẩn ra, khi đó ông ta định giả câm giả điếc lờ Đơn Dũng đi, không để ý tới thằng tiểu bối đó nữa, xem y có thể làm được gì, đâu ra chuyện như Sử Bảo Toàn nói. Nhưng cũng gần như ngay lập tức ông ta quay sang Tiền Trung Bình, giọng lạc đi:" Mặc Mặc, có phải là Mặc Mặc đi tìm Trần thiếu gia, tên đó lấy được thương hiệu rồi nhưng lại không nói ra hay không?"
Á, Tiền Trung Bình hoàng hồn gọi điện cho con trai mắng mỏ một hồi hỏi chân tướng, quả nhiên Mặc Mặc bị Đơn Dũng trêu chọc một trận, muốn gỡ thể diện đã nhờ Trần thiếu gia xử lý Đơn Dũng. Tiếp theo đó không cần phải nói, Trần thiếu gia uy hiếp Đơn Dũng phải giao ra thương hiệu, có thương hiệu rồi hắn nhìn thấy cơ hội tốt, có lẽ hắn không nhìn ra giá trị kinh doanh của thương hiệu này, nhưng một gia đình liên quan tới cả công kiểm pháp thì sao không hiểu trò uy hiếp thương hộ.
Hai người chết lặng, đau nhói, hết thảy mọi chuyện đều đã thông suốt, vốn định dựa vào thân phận không đen không trắng của Trần thiếu gia để được bình yên làm ăn, nào ngờ thành đại họa. Hơn nữa họa này là bọn họ tự chuốc lấy, thực sự là đau tới thấu tim gan.
Tiền Trung Bình có chút không tiếp nhận được, muốn kiếm lý do phản bác:" Tối hôm kia dẫn người đi đánh nhau với đám đòi nợ cũng là hắn cơ mà."