Xử lý qua loa công việc trong ngày, ký vài văn kiện, lại nghe thông báo mới nhất về vụ án đập phá ở Tây Uyển, khi nghe tới tên Đô Trường Thanh, Trần Thọ Dân thầm mắng Tần Quân Hổ ra tay quá tàn nhẫn, bề ngoài thì mắng mỏ cấp dưới làm việc không tận chức, để địa bàn Tây Uyển xảy ra vụ án có ảnh hưởng ác liệt như thế.
Sự vụ không ít, xử lý mất hơn một tiếng, cục trưởng Trần xuống lầu, lái xe cảnh sát rời đi.
Cùng thời gian đó, Lý Mân Liên mới tới văn phòng ở giữa đường Anh Hùng, theo thói quen nhiều năm, bật máy vi tính, pha cốc cà phê, khi có tiếng gõ cửa, cô vừa vặn thấy tiền trong tài khoản lại tăng thêm.
Người đi vào là Tần Bắc Phương mang theo một cái hộp, trước tiên báo cáo hôm qua ông chủ Đào và ông chủ Tiền mời cơm, đối phương có ý dùng tiền bồi thường đổi quyền sử dụng thương hiệu, thậm chí sẵn sàng bỏ ra thêm một chút phí sử dụng thương hiệu. Tần Bắc Phương vừa nói vừa nịnh nọt chí Lý phán đoán thật chuẩn. Không ngờ tâm tư Lý Mân Liên căn bản không ở chuyện này, bảo hắn đi làm việc, Tần Bắc Phương đưa một bưu kiện chuyển phát nhanh vừa nhận được đặt lên bàn rồi đi.
Lý Mân Liên cầm xem, là một cái hộp nhỏ tinh xảo đẹp đẽ, gửi từ Hà Bắc, cách Lộ Châu không xa, nhưng mà cô có quen biết ai ở đó đâu? Hay là có người bạn nào đi ra ngoài nhớ tới mình nên gửi đồ? Lúc mở ra xem thấy ngay một cái di động màu phấn hồng, giống như chuyên môn đặt làm cho nữ, trông rất thích, chắc là anh chàng nào đó gửi cho rồi. Cô lật quanh hộp xem lời nhắn, không có, trên thân hộp chỉ có một dòng chữ rất đẹp là tên cô. Lý Mân Liên bật máy lên, âm thanh khi mở máy là: Mỹ nữ, nhớ em lắm.
Chắc chắn là trò đùa của soái ca nào rồi, Lý Mân Liên rất tò mò, theo kinh nghiệm của cô, trong cái máy này hẳn là để lại thứ gì đó của chủ nhân, cô liền tìm kiếm hình ảnh lưu trữ, không thấy gì cả, lại truy cập vào bộ nhớ, quả nhiên là đầy hình ảnh, còn có file ghi âm, thuận tay bật lên xem, không ngờ giật nảy mình.
"Ông điên rồi, ông còn dám về à? Quân Hổ, tôi nói với ông, vụ án của ông chưa kết đâu, bên kinh tế mấy lần gửi cho chúng tôi thông báo hiệp trợ ... Ông đang ở đâu?"
:" Quân Hổ, ông đừng nói khó nghe thế, tôi là nhân viên công vụ quốc gia, có thể giao dịch gì với ông chú? Chuyện quá khứ lộ ra không có lợi cho ai hết."
Chỉ hai câu thôi đã khiến Lý Mân Liên chân tay lạnh toát sợ hãi đóng vội đoạn ghi âm lại, có người đem lời cục trưởng Trần nói gửi cho cô, chẳng lẽ là Lão Sải? Ông chủ Tần liên hệ trực tiếp với cục trưởng Trần rồi sao?
Không thể nào, Lý Mân Liên khẳng định không phải, nếu liên hệ, người biết đầu tiên sẽ là cô.
Chuyện bất thình lình này tựa như phát ra một tín hiệu nguy hiểm cho Lý Mân Liên, cho tới nay còn một nhân vật thần bí chưa xuất hiện, nếu người này tìm tới cô, hậu quả thế nào? Lòng hoảng loạn, Lý Mân Liên gập laptop lại, nhét di động vào ví, không nói gì với ai cả, lén lút xuống lầu.
Muộn rồi, khi cô vừa mở cửa xe, tiếng còi cảnh sát hú lên, ba chiếc xe cảnh sát từ ba hướng phóng tới, khóa mọi lối đi, cảnh sát như thiên binh từ trên trời giáng xuống, tay cầm súng chĩa về phía Lý Mân Liên, quát trấn áp:" Hai tay ôm đầu, úp mặt vào xe."
Tiếng hét liên tiếp làm Lý Mân Liên càng hoảng, hành động chậm chạp một chút thôi là cảnh sát xông tới như đối phó với khủng bố, mấy cánh tay ấn cô úp mặt xuống xe một cách dã man, bẻ tay ra sau, còng lại, chụp mũ lên đầu, mặc kệ đám đông chỉ trỏ, nhé vào xe đi luôn. Không lâu sau mấy hình cảnh áp giải Tần Bắc Phương xuống lầu, đưa đi nốt.
Cách địa điểm xảy ra sự việc 2.7 km, ở tầng thượng khách sạn Lộ Châu, từ tòa kiến trúc mang tính tiêu chí của thành phố này có thể thấy hiện trường, nhìn qua ống nhòm càng rõ ràng. Đơn Dũng từ khi nhìn thấy chuyển phát nhanh vào tòa nhà, y luôn đợi cảnh này diễn ra.
Nhìn mỹ nữ quốc sắc thiên hương bị bắt, Đơn Dũng cười phá lên, điệu cười gian vô cùng, ác vô cùng, hoàn toàn khác dáng vẻ nghĩa khí, thật thà, chân thành của y ngày thường. Đó chính là chiếc điện thoại y dùng phát ghi âm lời đe dọa của Tần Quân Hổ, khi nhìn thấy nữ nhân phong tư yểu điệu kia lấm lét ra khỏi tòa nhà, y biết cô ta đã phát hiện chuyện không ổn. Nhưng "nghi phạm gài thuốc nổ" mà cảnh sát truy lùng rất lâu làm sao có thể dễ dàng bỏ qua, dù không có chứng cứ cũng phải khống chế, huống hồ giờ có rồi.
Quả lưu đạn thứ tư chính là cái điện thoại đã gọi điện uy hiếp Đào Thành Chương, cảnh sát không theo dõi mới lạ, huống hồ còn dùng danh nghĩa Tần Quân Hổ trêu chọc Trần Thọ Dân, trò chuyện với Sài Chiêm Sơn, giờ di động lại xuất hiện trong tay Lý Mân Liên. Mỹ nữ, thong thả mà giải thích với cảnh sát đi, không giải thích được thì tại cô em thôi.
"Mẹ nó chứ, cầm được cái thương hiệu liền dám đi tống tiền, không xem xem là ai cho bọn mày."
Đơn Dũng cười một mình, từ sáng sớm y đã lên tầng thượng đợi xem trò hay, cho dù Lý Mân Liên nhận được cái di động không bật lên mà vứt đi ngay, e sau này cảnh sát mò tới lục soát phát hiện ra, càng giống phi tang, nhưng khả năng cao hơn vẫn là cô ta tò mò mở máy ra.
Tự nhảy vào hố thì đừng trách ai, bây giờ thương hiệu còn chẳng thuộc về Lục Nguyên, xem cô có ra được không? Đơn Dũng cười hồi lâu rồi lại cầm ống nhòm xem hiện trường, bảy tám cỗ xe cảnh sát bao vây tòa nhà, sau đó lập tuyến cảnh giới, di tản người bên trong, không khí khẩn trương. Đúng như y dự đoán, coi Lý Mân Liên là nghi phạm gài thuốc nổ rồi, nhưng mà nhìn cảnh đó, không khỏi sợ hãi, chẳng may có sơ xuất gì khiến cảnh sát nghi mình thì sao, nghĩ thôi đã toát mồ hôi lạnh rồi.
"Con mẹ nó, sau này mình phải làm công dân tuân thủ pháp luật thôi, không thể làm chuyện xấu nữa."
Cho dù là gan lớn hơn trời, Đơn Dũng cũng chỉ là thanh niên mới ra trường thôi, bị cảnh tượng cảnh sát qua lị làm sợ hãi, đến lúc sợ mới quyết tâm làm người tốt, chẳng biết đã muộn hay chưa?
Cùng sự kiện bắt giữ ở đường Anh Hùng là khách sạn Đông Minh, nhưng ở đây làm việc một cách lặng lẽ, đội bảo an khách sạn và cảnh sát liên hợp với nhau, gõ cửa phòng. Toàn bộ 19 người vùng ngoài thuê phòng ở đây đều bị đưa đi theo cầu thang máy dành cho nhân viên, âm thầm rời đi theo cổng sau.
Trần Hoạn Hải do Triệu Gia Thành đích thân dẫn người đi bắt, trình độ tên đó so với nghi phạm mà hắn thường đả kích thì kém xa lắm, Tần Bắc Phương vừa lên xe là sợ hãi khóc lóc khai ra ông chủ Trần rồi. Khi bảo an khách sạn mở cửa ra thì tên thiếu gia đó đang ôm em gái trắng trẻo trần truồng ngủ như chết, công cụ hút hít trên bàn còn chưa thu đi. Cảnh sát đánh thức, lấy phù hiệu ra muốn bắt người, chỉ có em gái kia là ré lên chui tọt vào chăn, Trần thiếu gia căn bản chẳng bận tâm, còn vừa ngáp vừa mặc quần hỏi là người đồn nao? Bắt tôi rồi hôm sau lại thả không phiền à? Chẳng qua là chơi gái với hút tí ma túy thôi, phạt nhiều chút không được sao? Phá đám người ta đang ngủ.
Chẳng ai thèm để ý tới hắn, mà hắn cũng chẳng thèm để ý tới người khác, nghênh ngang lên xe cảnh sát. Khi nhìn thấy bị đưa tới chi đội hình sự mới cả kinh, biết chuyện không đơn giản như mình nghĩ, ở ghế sau vùng vẫy, bị người ta giữ chặt, chột dạ quát:" Sao lại ở đây, không phải là chụp mũ vụ nổ lên đầu tôi chứ, con mẹ nó không liên quan tới tôi, biết tôi là ai không?"