Thế cũng phải, anh không có tiền người ta chẳng để ý tới anh, anh thua lỗ người ta cười anh, anh kiếm được tiền không thiếu người ghen tỵ anh. Có điều hiểu thì hiểu, đại đa số vẫn thấp thỏm lắm, ông chủ Từ Duệ vẫn tòm lấy Tiền Trung Bình không buông:" Nói thì nói thế, nhưng nếu tòa mà phán chúng ta xâm phạm bản quyền một cái bắt bồi thường tiền, rồi có người tới nhà kiếm chuyện vẫn không hay, riêng gửi giấy gọi đã làm tôi hết hồn."
"Đúng thế, ai mà muốn dính vào mấy chuyện phiền hà chứ, ông chủ Tiền, chuyện này do ông cầm đầu, ông mà không đứng ra, chúng tôi chống không nổi, cùng lắm thì thay biển làm tiếp, mọi người nói đúng không?" Bà cô béo hô hào cổ động, mọi người tức thì phụ họa:
Lão Tiền nghe mà hết cả hồn, tiểu hộ thuyền nhỏ dễ quay đầu, nếu họ chạy hết để ba đại hộ đấu với người ta thì phiền:" Không đúng đâu, em gái này, cô không nghĩ tới, chuyện ầm ĩ thế này có lợi cho chúng ta à?"
"Lợi cái gì mà lợi, phiền chết chứ lợi gì?" Bà béo không tin:
"Danh tiếng chứ sao nữa, chẳng phải bỏ một xu tiền quảng cáo, bây giờ khắp nơi đều biết tên thịt lừa ngâm Hưởng Mã Trại rồi, ngay cả vùng ngoài cũng tới học tập. Tôi nói cho mọi người biết, hiện giờ mỗi ngày có hai ba chục tiểu hộ đạp xe ba bánh tới nhập hàng đấy. Vì sao, vì danh tiếng lớn, bây giờ cô đổi biển khác xem, kể cả là cái tên lớn như Vị Nguyên, Lư Nhục Hương đều không kích gì đâu ... Vừa nãy trên thời sự có nói đó, Hưởng Mã Trại đã vang danh xa gần rồi. Chúng ta tương đương với nguyên lão sáng lập, sau này có người tham gia chuỗi cửa hiệu gì đó, không phải nâng lên tầng cấp mới à? Ai thích đổi, báo danh đi, mỗi ngày làm mười mấy tấn hàng tôi làm không xuể, đang muốn cắt giảm đây .."
Tiền Trung Binh vung tay nói, uy thế cực kỳ, dịp Tết Xuân vừa rồi làm ăn tốt tới chạy cháy luôn máy, kiếm đầy túi, Lão Tiền tất nhiên là tự tin tràn trề, vừa lừa lẫn dọa. Quả nhiên không ai dám lên tiếng, toàn bộ kênh cung ứng hàng kẹt vào đây rồi, quan hệ hai bên phụ thuộc lẫn nhau , nhưng người ta là đại hộ, muốn trị một tiểu hộ, chẳng làm gì nổi.
Không ai phụ họa bà béo nữa, bà béo đỏ mặt tía tai chỉ mặt Tiền Trung Bình làm ầm cả lên:" Ông chủ Tiền, ăn nói kiểu gì thế, cắt giảm gì, bắt nạt nữ nhân à?"
"Ai bắt nạt cô, cô thế này tôi dám bắt nạt cô à?" Tiền Trung Bình trừng mắt nhìn bà béo vừa cao hơn, vừa béo hơn mình, nữ nhân khó nuôi, loại bà béo thế này càng khó:
Có một lão để ria con kiến góp vui:" Chắc chắn là có bắt nạt rồi, chị Diệp nói cho chúng tôi biết, ông chủ Tiền bắt nạt chị thế nào đi."
Giọng điệu rõ đểu giả dâm ô, cả đám cười rộ, Lão Tiền đỏ mặt, bà Diệp béo truy đuổi lão kia, thế là lạc đề rồi, nhìn nhà máy tấp nập người ra vào mua bán, công nhân luôn tay, ông chủ Tiền vững như núi, mọi người yên tâm. Trò chuyện vài câu, ai lên xe người nấy giải tán, một người còn tụt lại hỏi ông chủ Tiền đi tiễn:" Lão Tiền này, hôm nay tòa xử, chúng ta không ai đi hết, liệu có sao không?"
"Có cái rắm ấy mà sao, tòa án gửi mười mấy giấy mời, chẳng ai thèm để ý, ông muốn đi thì đi đi." Tiền Trung Bình bộ dạng tiền nhiều thế mạnh chẳng ngán ai, người kia yên tâm bắt tay rồi đi.
Đi rồi, đi hết cả rồi, khí thế của Tiền Trung Bình cũng từ từ biến mất, xoa cái trán bóng nhẫy, mí mắt hạ xuống, chuyện đâu có nhẹ nhàng như ông ta nói chứ.
Đương nhiên có chuyện rồi, nếu không Đào Thành Chương từ sau Tết đã chẳng bận điều tra bối cảnh Cty Lục Nguyên, nhưng tra đi tra lại cũng không có thu hoạch gì, thậm chí ông ta phái con trai mình tới Hưởng Mã Trại hai lần tìm Đơn Dũng, không ngờ tên kia biến mất tăm mất tích.
Chuyện rõ ràng nguồn cơn không đáng lo, là là lo ở chuyện không biết gì cả.
Ông chủ Tiền nhìn về phía tòa án, xử mấy ngày rồi, chắc sắp có kết quả rồi, mà kết quả thì gần như đã định đoạt trước.
Tòa án nhân dân trung cấp Lộ Châu, phòng xét xử, thưa thớt vài người, đem so với bề ngoài trang nghiêm thì bên trong đúng là thua sút. So với tin thời sự nói vang danh xa gần thì càng kém xa, luật sư nguyên cáo đang phát biểu, liệt kê cả đống chứng cứ, chứng cứ thực sự quá nhiều, trình bày cả tiếng, làm quan tòa xem cũng buồn ngủ.
Ở ghế bị cáo chỉ có đúng một người của cửa hiệu đường Lộ Hoa, còn là luật sư, lại chẳng phải luật sư lâu năm gì, tuổi hai mấy, chắc là thực tập mà thôi. Trong mắt quan tòa thì đoán chừng là phía bị cáo chẳng trong sạch, biết sẽ thua, nên tiết kiệm tiền luôn, các nhà khác không ai tới. Dự thính không tới 10 người, quá nửa là ĐTH thành phố, vốn định tới ghi hiện trường vụ án xâm phạm bản quyền lớn nhất thành phố, ai ngờ tình cảnh tiêu điều thế n ày, nếu phát lên TV thành trò cười mất.
Ngồi hàng cuối có ba người, Đào Thành Chương bên trái, Tôn Tồn Trí bên phải, giữa hai người còn có một trung niên bụng hơi phệ, tóc hói, mặt trắng, vuông vức, rất kênh kiệu.
Đó chính là Phương Vạn Long, chưởng môn nhân của Cty kinh doanh thịt lừa Thế Long, từ ba năm trước sau khi phẫu thuật tim thì ít lộ diện ở trường hợp công khai, vậy mà hôm nay lại hứng thú tới xem vụ xét xử chẳng liên quan.
Ba người họ càng chú ý tới ba người khác ở ghế bị cáo, một giám đốc, một trợ thủ, một luật sư. Luật sư ở tỉnh thành tới, tên Khâu Chí Quốc, tuổi trên 50, tướng mạo không đáng chú ý, nhưng ông ta là nhân vật thần thoại trong giới, tham gia hơn 100 vụ án kinh tế, chưa từng bại, vì thế có ngoại hiệu "Khâu lật án." Có thể mời được nhân vật cấp này, chắc chắn bỏ không ít tiền. Nghe quá trình xử án cũng lĩnh giáo rồi, ông già mở mồm là luật, khép miệng là pháp, nói đâu vào đó, bắt bẻ chàng luật sư trẻ cứng họng, chỉ kém mỗi nói cậu phun ra toàn rắm.
Lạ là, phía nguyên cáo lại rất vô danh, Đào Thành Chương tra được, Cty Lục Nguyên địa chỉ tầng 19 tòa nhà Anh Hùng đường Anh Hùng, hai văn phòng, chỉ là công ty vỏ bọc. Ngồi bên trái luật sư là chàng trai trẻ, mới tốt nghiệp đại học khoa luật, người còn lại là cô gái phong tư yểu điệu, mặc áo đỏ, ngồi đó trang trọng, là nguyên cáo thực sự, tên Lý Mân Liên.
Trong không gian nho nhỏ này, cô gái đó còn thu hút hơn vụ án, thi thoảng mười ngón tay đan vào nhau, cánh môi hơi mím lại, làm người ta nghĩ cô đang chăm chú xem cái gì. Thi thoảng nói vài câu, tiếng phổ thông, chất âm vừa trong vừa ngọt, rất thân thiết. Đôi lúc quay đầu sang, gương mặt trái xoan ánh lên nước da trắng sáng khỏe khoắn. Nữ nhân như vậy, đặt ở đâu cũng là một nhân vật gây chú ý, đặt trong đống nam nhân, là báu vật, nhưng Đào Thành Chương không hiểu là, cô gái này như từ không khí hóa ra, ông ta chẳng tra được bất kỳ điều gì.
"Lão Đào, chuyện này e là khó chơi rồi." Phương Vạn Long nói nhỏ, mặt đầy nghi hoặc nhìn nữ nhân kia:" Quan trọng là ở cô ta."
Đào Thành Chương mặt nghiêm trọng, ông ta hiểu ông chủ Phương nói gì.
Chuyện nghĩ theo hướng đơn giản thôi sẽ hiểu, từ dung mạo của một nữ nhân có thể phán đoán ra trọng lượng nhân vật đứng phía sau, cô gái thế này, người đằng sau phân lượng không nhỏ, mà nói không chừng không chỉ có một, nếu không e là chẳng mời nổi luật sư Khâu.
Phiền toái thật, Đào Thành Chương vốn định biến Hưởng Mã Trại thành một Lư Nhục Hương thứ hai, nào ngờ sinh ra lắm chuyện như vậy, cứ nghĩ phái Tiền Hàm Mặc thăm dò là khôn ngoan, ai dè bị người ta chơi một vố, nhờ Trần công tử gây sức ép, không hiểu thằng nhóc đó làm sao trơn như trách thoát được. Ông ta hơi hối hận, nếu từ đầu đàng hoàng ngồi xuống bàn bạc với Đơn Dũng chắc chuyện đã khác, ít ra mặt đối mặt, ông ta không không chừng có thể nhìn thấu phần nào ý đồ chàng trai đó.
Nói ra ông ta chẳng sợ chuyện kiện cáo này, chẳng qua là xót cho một phen nỗ lực trôi theo dòng nước.