Liêm Tiệp chưa gì đã tưởng tượng ra cảnh mình làm ông chủ của Lư Nhục Hương chỉ huy nhân viên chạy qua chạy lại, lòng hoa nở rộ, tự mình mở cửa xe cho chú Đào, rồi ngồi vào ghế lái, hạnh phúc tới quá bất ngờ, không biết phải nói sao? Khởi động xe hỏi Đào Thành Chương, có nên đi chúc mừng không? Có chú Tiền hối lộ tại chỗ và Triệu Hồng Kỳ tố cáo, chuyện này đủ đóng đinh vào quan tài Trần Thọ Dân rồi.
Chúc mừng sao? Đào Thành Chương chẳng thấy vui mừng gì, đuổi một tên chi cục trưởng đi, sẽ tới tên chi cục trưởng khác, chuyện vẫn vậy, vẫn phải mời khách, tặng quà, chẳng có gì thay đổi. Cái chốn danh lợi này có quy tắc riêng của nó, chẳng vì ai xuất hiện hay biến mất mà thay đổi.
Điện thoại vang lên, gần như điện thoại hai người kêu cùng một lúc, Đào Thành Chương nhận điện thoại, bất ngờ là của Ninh Giai, trong điện thoại nói gấp, đồn công an tìm tới công ty, muốn bắt chị Đào Đào đi. Đào Thành Chương giật mình truy hỏi, Ninh Giai mới ấp úng kể hôm qua chị Đào Đào kiếm đám Lôi Đại Bằng kéo người tới đánh nhau, ông ta tức tới không nói ra lời, cúp điện thoại luôn.
Liêm Tiệp nghe điện thoại, không biết có được tin gì, vội vàng phanh xe, nói qua loa vài câu, hưng phấn nói với Đào Thành Chương:" Chú Đào, khả năng chuyện không đơn giản như chúng ta nghĩ đâu, hợp đồng chuyển nhượng mà công ty Lục Nguyên nắm giữ là hợp đồng vô hiệu, thanh minh của văn phòng luật sư vừa đưa lên báo tỉnh. Như thế coi như Lục Nguyên lừa đảo cũng không thành vấn đề, chuyện sắp rõ ràng rồi, bất kể là ai thao túng chuyện này, hắn đừng hòng thoát."
"Ý cháu là, quyền sở hữu vẫn thuộc chủ cũ?"
"Vâng, tiền chuyển nhượng 560 vạn không trả đúng hạn, văn phòng luật sư tuyên bố, hợp đồng vô hiệu, cha cháu nhờ người tra ở tỉnh thành phát hiện ra, bọn chúng đòi tiền thành trò cười rồi.”
"..." Đào Thành Chương không thấy có trò cười nào ở đây, cổ họng mắc nghẹn, nói tóm lại là, toàn bộ chuyện khốn kiếp vừa rồi xảy ra là vô nghĩa, tình huống quay về đúng như ban đầu, quyền sở hữu nắm trong tay Đơn Dũng. Chỉ cần y tìm một người mua khác, toàn bộ chuyện vừa rồi có thể tái diễn một lần nữa.
Cứ như cơn ác mộng vô tận vậy.
….. …..
"Ngoan ngoãn chút, Trần Hoạn Hải, anh nhìn cho rõ đây là đâu, chi đội hình sự Lộ Châu, đừng ép chúng tôi phải có biện pháp nghiệp vụ với anh. Số ma túy trong khách sạn đủ cho anh ngồi tù vài năm rồi."
Triệu Gia Thành đẩy cửa đi vào, quát một câu khiến Trần Hoạn Hải đang đấm đá chửi bới sợ hãi, tên đó khịt mũi, giờ mới nhận ra vấn đề, lẩm bẩm gì đó không nghe rõ.
Những kẻ hút hít ma túy thì tính tình làm sao tử tế được, Trận Hoạn Hải thế này còn khá đấy. Đội trưởng Triệu ngồi cùng thẩm vấn viên, khỏi thủ tục, đi luôn vào chủ đề:" Trần Hoạn Hải, số tiền anh sai Tần Bắc Phương chuyển đi là cho ai, đi đâu?"
"Cái gì, hả? Tần Bắc Phương nào, ai là Tần Bắc Phương? Tiền gì? Đòi tiền cũng đừng đòi như thế?" Trần Hoạn Hải chùi mép, giở trò vô lại:
Triệu Gia Thành nhắc:" Lý Mân Liên và Tần Bắc Phương bị giam ở phòng bên, Sài Chiêm Sơn ở dưới lầu, có cần chơi trò đối chất không? Anh khá đấy, một cái thương hiệu kiếm gần 1000 vạn rồi, chúng tôi mà không bắt sớm định lừa 2000 vạn phải không?"
"Lừa cái gì, đó là phán quyết của tòa, đó là tiền của tôi ... À không, không phải của tôi, mà là của Lục Nguyên." Trần Hoạn Hải khinh bỉ, tỏ ra anh đây hiểu luật lắm, đừng có lừa nhau:
Nhưng cảnh sát có chuẩn bị mà tới, thẩm vấn viên đưa thông báo của văn phòng luật sư và hợp đồng gốc đã được lưu giữ nguyên vẹn, đưa Trần Hoạn Hải xem.
Trố mắt, không chỉ trố mắt môi còn run lên, nếu hợp đồng vô hiệu, vậy chuyện mình đòi tiền sẽ bị gọi là gì? Lừa đảo hay tống tiền? Hay là gì khác? Thứ này còn hữu dụng hơn thủ đoạn của cảnh sát, Trần Hoạn Hải sợ tới không nói ra lời.
"Thằng vương bát đản, mày chơi tao ..." Trần Hoạn Hải rống lên, hung hăng chửi bới, không tin, hắn không tin:" Làm sao có chuyện này được, quá hạn chưa trả tiền, y nói, không phải trả một xu mà."
Quá dễ rồi, thẩm vấn loại này chẳng có tí độ khó nào, thẩm vấn viên vỗ bàn:" Anh nên ghi không phải trả một xu vào hợp đồng chuyển nhượng chứ, anh còn là Trần thiếu gia, người ta tất nhiên không dám đòi tiền, nhưng nếu anh xảy ra chuyện, người ta đương nhiên dám đòi lại thương hiệu ... Nào, anh nói đi, anh đã làm cách gì để người ta đồng ý chuyển nhượng giá trị thế này cho anh mà không lấy một xu."
"Đó là bởi vì ..." Trần Hoạn Hải định đem chuyển cứu người trong tù ra cho Đơn Dũng, chợt nhớ đây là đâu, vội phanh xe, nói thế khác nào kéo cha mình vào, trở giọng:" Chả vì sao cả ... À, không đúng, ai nói với anh thương hiệu là của tôi, không phải tôi, phía ký tên có phải tôi đâu."
Tư duy hỗn loạn, thiếu tập trung, đó là đặc trưng của những kẻ chơi ma túy, nói chuyện không có trình tự logic, có điều thẩm vấn viên không thiếu cách:" Nếu tôi nói là Sài Chiêm Sơn nói cho tôi biết, hơn nữa Cao Soái cũng khai ra anh dẫn người đi đòi nợ, không biết Trần thiếu gia còn giải thích được nữa không? Anh nói gì không quan trọng, lần này tôi đảm bảo anh không ra được đâu."
Trần Hoạn Hải há mồm, chỉ phát ra tiếng khọt khẹt, như bị người ta bóp cổ, cây đổ đàn khỉ tan, đạo lý ai cũng biết, nhưng đến khi xảy ra với bản thân mình thì người ta không tiếp nhận nổi.
Thẩm vấn viên định tiếp tục thì đối phương không chịu nổi nữa, chẳng biết giở trò vô lại hay lên cơn nghiện, hắn ngã r đất lăn lộn, nước mắt nước mũi ròng ròng, mồm la hét, bộ dạng đau khổ vô tận.
Ba cảnh sát nhìn với ánh mắt căm ghét mà thương hại, thẩm vấn không tiếp tục được nữa, Triệu Gia Thành nói :" Trước tiên đưa đi cai nghiện cưỡng chế đi, chứ thế này trại tạm giam cũng không nhận đâu."
.......... .................
"Lý Mân Liên, cái di động này nếu không phải của cô, tại sao lại ở trong tay cô."
Một nơi khác, thẩm vấn viên cầm túi vật chứng hỏi lần thứ n, đã tìm được cái điện thoại uy hiếp gài lựu đạn, nhưng chủ máy lại không chịu nhận. Trọng tâm thẩm vấn nằm ở đây, Lý Mân Liên nói giống nhau y hệt, không phải của cô, có người gửi cho cô.
Nói phát mệt mà người ta không chịu tin, Lý Mân Liên yếu ớt lặp lại:" Không phải của tôi, sáng nay Tần Bắc Phương đưa tôi một bưu kiện chuyển phát nhanh, tôi mở ra xem, còn tưởng người bạn nào trêu mình, ai ngờ mở máy ra xuống lầu liền bị các anh bắt."
"Người bạn đó là ai?" Thẩm vấn viên hỏi:
"Người ta không để lại tên, làm sao tôi biết?" Lý Mân Liên mệt mỏi chán nản vì những câu hỏi lặp đi lặp lại:
Phía đối diện thẩm vấn viên mặt như gỗ đá, chẳng biết thương hương tiếc ngọc:" Thế à, vậy cô biết Trần Hoạn Hải không?
"Biết!"
"Có biết ông chủ Đào Thành Chương của nhà hàng lẩu Lưu Nhục Hương không?"
"Biết!"
"Có biết giám đốc Sài Chiêm Sơn của trung tâm giải trí Duy Đặc không?"
"Biết!"
"Có biết Trần Thọ Dân cha của Trần Hoạn Hải không? Cô nhất định sẽ phủ nhận rồi."
"Không phủ nhân ... Không đúng, tôi phủ nhận biết ông ấy."
Bị lừa vào bẫy rồi, Lý Mân Liên giật thót, ngay cả cô cũng thấy mình nói như thể che giấu điều gì vậy.
Thẩm vấn viên cười:" Thế thì đúng rồi, cô nói cô hoài nghi là một người bạn, người đó đồng thời quen mấy người kể trên, hơn nữa còn dùng cùng một cái di động liên lạc, cô nói xem là ai? Nếu không phải là của cô, nhưng nó ở trong tay cô, cô lại cực lực phủ nhận không biết chủ của nó, cô thấy nói thế có tin được không?"
Uất ức, rõ ràng là sự thực, vậy mà giờ nói ra lại sơ hở trăm bề như thế, bản thân Lý Mân Liên cũng chẳng tin được.
Kỳ thực Lý Mân Liên vừa thể hiện ra buồn bã, khiến thẩm vấn viên không nhịn được thầm khen đúng là mỹ nữ, bất kể là dùng câu đoan trang tú lệ hay phong tình vô hạn đều không quá lời. Thậm chí chỉ cái cau mày rầu rĩ cũng làm thẩm vấn viên rung động, lòng cảm thán mỹ nhân thế này, sao lại làm chuyện xấu. Trong mắt cảnh sát, có thể điều động nhiều người, xe như vậy, không phải là người thường, nhưng tra không ra bối cảnh và thân thế của cô, rốt cuộc là người thế nào, khiến người ta sinh vô vàn liên tưởng.