Ba anh em chúng tôi, Đào Thiên Hạc lưu ý ngay tới cái từ này, hoài nghi hỏi:" Ý cậu nói là Tiểu Lật và Tiểu Bạch, không thể nào ...
Có lẽ là đúng rồi, cho nên cái mặt Lôi Đại Bằng mới càng thêm xấu hổ:" Chứ không à, chị đoán đúng rồi, vốn nghĩ tán một em người mẫu cho oai, ai ngờ chi phí cao như thế, uống cốc cà phê à, 80 đồng; vào quán, vài trăm; đi chơi cũng vài trăm. Không tiêu thì ngại lắm, mà tiêu thì, giờ ba anh em chúng tôi từ phú nhị đại thành bần nông, thiếu chút nữa phải bán máu đi tán gái ..."
Nhìn bộ dạng Lôi Đại Bằng đúng là hận không thể đi bán máu, Đào Thiên Hạc cười chảy nước mắt, bảo sao không vay cô? Lôi Đại Bằng ngượng ngùng nói, chẳng thể nào đi vay tiền bà chủ tán nhân viên, nói ra nghe chướng tai lắm. Đào Thiên Hạc lại mời lần nữa, Lôi Đại Bằng sống chết không chịu đi gặp Đơn Dũng, chẳng những không đi, còn nói anh ấy sắp chuyển nhưởng cửa hiệu rồi, còn tới đó làm gì? Không biết giờ đang chơi bời ở đâu.
Chuyện này không phải đùa đâu, nụ cười của Đào Thiên Hạc biến mất, tóm lấy Lôi Đại Bằng muốn chạy:" Chuyển nhượng cửa hiệu à, ai nói?"
"Tối qua cha tôi nói, cha tôi mắng anh ấy là đồ bại gia tử, có điều anh ấy là ông chủ, cha tôi phải nghe theo ... Dù sao thì tôi cũng không đi đâu, chị gọi điện thoại tìm anh ấy đi, tôi đi học liêm khiết chống tham nhũng đây." Lôi Đại Bằng kiếm được cái cớ chạy luôn:
Đào Thiên Hạc chẳng còn tâm tư mà để ý tới Lôi Đại Bằng, đoán chừng việc này không phải là giả, lát sau gọi điện cho cha, giục:
"Cha, cửa hiệu thịt ngâm Hưởng Mã Trại sắp chuyển nhượng rồi, cha nghe nói chưa? Thật là, con vừa nghe nói ở chỗ Lôi Đại Bằng, không giả được đâu ... Xảy ra chuyện gì thì con không biết, có điều khẳng định là có thay đổi rồi ... Liên quan gì sao? Cha nghĩ đi, cái danh tiếng Hưởng Mã Trại được lập nên rồi, lại có mô hình kinh doanh tốt như thế, nếu nhà ta liên thủ với Sử Gia Thôn không phải hợp lý à? Thực ra mô hình này chỉ Đơn Dũng tinh mắt mới nhìn ra lợi nhuận, nếu để đám nhà quê Sử Gia Thôn vào thành phố làm, chẳng mấy chốc là phá hỏng chuyện kinh doanh .... Đang có thế làm ăn tốt như thế, nếu kinh doanh thành thương hiệu thì không kém gì Lư Nhương đâu ... Vâng, vâng, con sẽ đi xe ..."
Đào Thiên Hạc rõ ràng có con mắt kinh doanh hơn cha mình nhiều, cúp điện thoại một cái, cô bị tin tức bất ngờ này làm hứng thú, dù không coi trọng hiệu thịt nhỏ kia thì chuyện này dẫn tới thay đổi trong phương thức kinh doanh của Sử Gia Thôn cũng không thể không coi trọng.
Vì thế cô bỏ thể diện xuống, quay xe, tăng tốc tới thẳng đường Giải Phóng.
…….. …….
Trong cửa hiệu rất nghiêm túc, vừa mới rỡ hàng hôm nay.
Lúc này là hơn 9 giờ sáng, cửa hiệu chưa mở, thu ngân Tiểu Như đang tính tiền ngày hôm trước, có điều mắt thi thoảng liếc nhìn Căn Oa và Đại Bưu đang vác thịt lừa, sắc mặt hai người này không dễ coi, hôm qua nghe nói cửa hiệu sắp chuyển nhượng, xem ra không phải giả.
"Mang xuống đi, mang xuống đi, Căn Oa, Đại Bưu, còn cần tôi mời các anh à?" Đơn Dũng ở dưới hầm gọi, hai người kia uể oải đi xuống, Đơn Dũng thái thịt hôm nay ăn thử, hỏi:" Chuyện nói với các anh hôm qua thế nào, có ý kiến gì không?"
"Sao lại không có ý kiến, chúng ta phải liều sống liều chết mới có được chuyện làm ăn này, không thể nào trong thôn vừa mới làm ầm lên là cậu nhường ra chứ?" Đại Bưu Không phục:
Căn Oa không vui:" Cậu chịu một chém phí công à, chúng ta ăn đòn còn chúng ăn sẵn."
"Đều là người trong thôn cả, sao lại nói thế?" Đơn Dũng ăn thịt cau mày :" Củ cải không rửa sạch bùn, trình độ đi xuống đấy."
Sử Tam Hài muốn nói gì lại thôi, cái mặt già lần đầu thấy bẽ bàng.
Chuyện nói ra đơn giản lắm, khi mỗi ngày bán 500 - 8000 chưa tới mức làm người ta đỏ mắt, nhưng giờ mỗi ngày tới mấy nghìn cân thì ghê quá rồi. Xưởng thịt ngâm trong thôn đã mở rộng bốn lần, số lừa mổ mỗi ngày cũng tăng thêm chục con, đổ tể kiếm thêm hơn 100 mỗi ngày. Nhưng mà kiếm nhiều nhất không phải người nuôi lừa hay giết lừa, mà là bán thịt lừa, dù là Căn Oa và Đại Bưu chỉ vận chuyển còn kiếm vài nghìn một tháng, đó là trừ tiền ăn uống tiêu pha rồi đấy. Làm được vài tháng, trong thông nghe nói Căn Oa chuẩn bị sửa nhà, tính ra lãi hơn nuôi mười mấy con lừa.
Thế là người trong thôn thì thầm bàn tán, nói ra nói vào, ngày ngày người nọ người kia tới tìm ông Sử, bà Sử xin vào làm ở xưởng thịt ngâm, còn có thân thích gần gũi hơn muốn vào thành phố làm ăn. Bọn họ chướng mắt với Đơn Dũng, chứ còn sao nữa, lừa trong thôn, thôn mình giết, thôn mình làm thịt ngâm, lại để người ngoài kiếm là sao?
Lời này từ bà Sử tới tai Sử Bảo Anh rồi Sử Bảo Toàn nghe được, dù sao thu nhập nuôi lừa so với bán thịt kém quá xa, người ta còn chửi gà mắng chó, nói xấu Sử Tam Hải, bảo lão già đem chuyện tốt trong thôn cho ngoài hưởng. Dù sao thì chẳng ai ưa Đơn Dũng nữa.
"Đây vốn là chuyện làm ăn của Sử Gia Thôn, tôi chuẩn bị trả lại cho Sử Gia Thôn, không ngờ là họ nóng vội thế ..." Đơn Dũng lau tay, quay sang Sử Tam Hài ngồi hút thuốc nãy giờ:" Chú Tam Hài, chú phát biển ý kiến đi chứ, cửa hiệu này trả về cho ông Sử, cuối cùng vẫn là do chú kinh doanh mà, mọi người đều họ Sử cả."
"Tôi thấy thằng nhóc cậu thiệt thòi quá, chuyện làm ăn tốt như thế, đừng nói người trong thôn, nhiều nhà trong thành phố muốn chen chân vào." Sử Tam Hài dập thuốc, bực tức nói:
"Không thiệt đâu ạ, cho người trong thôn chứ cho người ngoài đâu mà thiệt, cứ quyết định thế đi, cháu đi tìm ông Sử nói chuyện." Đơn Dũng lên cầu thang, thấy ba người kia vẫn rầu rĩ, cười nói:" Mọi người thật vớ vẩn, ông chủ chưa lo mà làm công lo cái gì ... Ha ha, chú Tam Hài, Đại Bưu, Căn Oa, đừng coi những người đưa hàng như gia súc chửi mắng quát tháo như thế, mọi người sống không dễ dàng, họ ở thành phố kiếm ăn còn vất vả hơn ba người đấy."
Mấy người kia không đáp, còn đang tức lắm, khi Đơn Dũng lên trên nghe thấy Căn Oa chửi mắng cả nhà Sử Bảo Toàn lòng tham không đáy, bỗng nhiên y mỉm cười. Chào hỏi nhân viên cửa hiệu, cổ vũ vài câu, nói cửa hiệu sẽ tiếp tục kinh doanh, đừng buồn nản. Khi sắp ra ngoài Đơn Dũng thấy chiếc Audi của Đào Thiên Hạc đỗ lại bên đường, tốc độ nhanh như thế, lại lần nữa làm Đơn Dũng bật cười.
Đào Thiên Hạc xuống xe một cái liền nhìn thấy Đơn Dũng ngay, tinh thần chẳng sa sút như cô nghĩ, mà hết sức phấn chấn tươi tỉnh, vẫn ăn mặc quần lao động áo leo núi, rất tùy ý, đi đôi giày đinh đứng bên đường, rất oai phong. Tóc đã dài thêm, song vẫn kiểu ăn mặc bách tính phổ thông, thoạt nhìn người ta cứ nghĩ là công nhân nhà máy.
Y đang cười, chính là cái điệu cười làm người ta không biết y đang nghĩ gì. Đào Thiên Hạc đi tới ngạc nhiên nhìn Đơn Dũng một lượt :" Tôi nghe Đại Bằng nói anh muốn chuyển nhượng cửa hiệu này, thật không?"
"Đương nhiên là thật rồi." Đơn Dũng gật đầu:
"Có thể nói cho tôi vì sao không, hôm kia tôi còn nghe nói có nhà máy ở khu Thành Tây sản lượng sụt giảm tới làm không đủ bù lỗ nữa. Cửa hiệu của anh đang trên đà phá triển mạnh, nếu bản đi, khác gì giết gà lấy trứng?" Nhãn quang của Đào Thiên Hạc rất chuẩn, cô thậm chí tiếc cho Đơn Dũng, trận chiến thảm liệt kia cô có nghe nói, một chàng trai tay trắng lập nên một cửa hiệu như thế nào phải dễ dàng gì:
"Có những chuyện không phải chúng ta muốn là được. Nguyên nhân à, cô có thể nghĩ như thế này, lừa cô nuôi, cô mổ, cô làm thành thịt ngâm, qua tay tôi bán đi, cô kiếm được lợi nhuận nhiều hơn tôi không? Huống hồ cách làm thịt ngâm này là tổ truyền trong thôn họ."
"Ý anh nói, nguyên nhân do người trong thôn à?"
"Ừ."
"Ha ha ha ..." Đào Thiên Hạc cười phá lên, lừa của Sử Gia Thôn, tay nghề Sử Gia Thôn, nhân thủ Sử Gia Thôn, nếu không kiếm được tiền còn đỡ, nếu kiếm được tiền, người ta không đuổi người ngoài như Đơn Dũng đi mới là lạ, đừng nói thôn dân, vị đại hộ kia chắc gì đã không thèm.
"Tôi có thể coi bộ dạng của cô bây giờ là cười nhạo không?" Đơn Dũng nhìn Đào Thiên Hạc đang cười mất cả hình tượng:
"Không, là đồng tình. Nói thật nhé, tôi rất tiếc, tôi cứ nghĩ rằng anh sắp mở rộng làm ăn, không ngờ lại thành thế này." Đào Thiên Hạc thu lại nụ cười:
"Cho nên mới nói, chuyện tương lai ai mà biết được. À, tôi có chút việc, đi trước nhé." Đơn Dũng vừa nói vừa đi về cái xe nát của y:
Đào Thiên Hạc ngăn lại:" Ê, con người anh sao nói lời chẳng giữ lời thế, anh nợ tôi hơn một tháng rồi đấy."
"À, suýt thì quên, hay là hôm nay đi, hôm nay tâm tình tôi rất tốt, đợi tôi làm việc xong ở Sử Gia Thôn sẽ về hẹn cô.
"Ngồi xe tôi đi, xe tôi nhanh hơn."
Đơn Dũng nghĩ một lúc rồi cười:" Được, cho cô một cơ hội khoe khoang."
Hai người mang tâm tư khác nhau lên cùng xe, tâm tình Đơn Dũng đúng là rất tốt, tâm tình Đào Thiên Hạc có vẻ cũng không tệ lắm, cùng tới Sử Gia Thôn.