Lôi Đại Bằng vừa mới nói xong có tiếng kít kít nghe ê cả răng từ ngoài cửa truyền vào, có người dùng đồng xu rạch đường dài trên nắp xe, đại hán hoảng sợ bỏ Lôi Đại Bằng ra, quát:" Này, làm gì đấy, đứng lại."
Một đám người xông ra ngoài đuổi theo tên rạch xe, ở phía sau Lôi Đại Bằng kiếm được chân lừa lóc thịt vác lên, Lật Tiểu Lực và Bạch Thự Quang cũng lấy chân lừa, quay lại thì ngoài kia đã đánh nhau rồi.
Lại nói đám người xông ra ngoài kia bất ngờ viu viu viu, bóng thứ gì đó ném tới, vội vàng che đầu che mặt, chỉ nghe bốp bốp, trên người toàn thứ vàng vàng trắng trắng, toàn trứng gà sống. Còn chưa lau sạch mặt thì trước trái phải đã có đoàn người xông tới chẳng nói chẳng rằng cứ thế đấm đá túi bụi.
Rất đông, đối phương phải nói là quá đông, đám đòi nợ thuê trái chống phải đỡ không xuể, có câu song quyền khó địch tứ thủ, đối phương không chỉ đông, còn toàn dùng thủ đoạn đê tiện, làm cả đám gần như chỉ có thể đứng im chịu trận.
Ông chủ Cổ trố mắt, hình cảnh theo dõi, tiên tục thúc giục qua bộ đàm.
Oa oa oa, cơ hội đánh chó rớt nước ai chịu bỏ qua, thế là cầm móng lừa cứ sau đầu người ta mà nện, đánh trộm thành công làm người hắn hí hửng lắm.
Á à, chết mẹ mày, Lật Tiểu Lực thấy Trương Vệ Hoa đang quyền qua cước lại với một đại hán, hắn hèn hơn ném chân giò tấn công từ xa, ném phát là chuẩn, bốp, trúng mũi luôn. Trương Vệ Hoa hớn hở tranh thủ bồi một cước ngã luôn.
Còn có người đánh càng vui, trạch nam Tiểu Cái lần đầu tham gia đánh nhau, hưng phấn cầm roi điện, thấy tên nào bị áp đảo là tới dí vào người, nhìn người ta bị điện giật tạch tạch tạch cười ngoạc mồm. Có ngườ tức tối quay đầu mắng:" Đừng giật điện nữa, chưa kịp đánh mà mày giật xỉu người ta rồi."
Không đủ để đánh mà, triệu tập đông người quá, tỉ lệ năm đấu một, toàn một đám không biết trời cao đất dày, ra tay tàn nhẫn, mười mấy tên kia khóc cha gọi mẹ, tên nào được chăm sóc trọng điểm đã xỉu rồi.
Lôi Đại Bằng cầm xương chân lừa đi ra, tìm mục tiêu còn chống cự, xuất tuyệt chiêu tiên nữ chỉ lộ, tuyệt kỹ thành danh, chọc một phát vào đít. Người kia rú thảm, hai tay ôm mông, bị mấy thành quản ấn xuống đánh một trận. Đối phương thua nhanh như thế làm Lôi Đại Bằng từng trải qua sóng to gió lớn mất hứng, kiếm tên lúc nãy chửi mình, tên đó đã bò ra đất cầu xin rồi. Lôi Đại Bằng đi tới cho một cước, mắng:" Bộ dạng ăn hại thế này dám tới Lộ Châu láo lếu, bọn mày đòi nợ, bố mày đòi mạng."
Đám anh em cười hô hố, còn có tên báo thân phận:" Nghe rõ chưa, bọn tao là Đội Đòi Mạng của XHĐ, hôm nay mạng chó của bọn mày ở lại đây.
Tiếng còi cảnh sát bất ngờ vang lên, đám anh em đang đánh tưng bừng dừng tay, Lôi Đại Bằng thong thả hô:" Các anh em, rút!"
Xem ra đều hạng kinh nghiệm, rất biết chiến thuật rút lui, tản đi tứ tán, chui vào đám đông, chui vào xe điện cách đó không xa, lên đường, thoáng cái chỉ để lại 12 cái xác nằm đó.
Hai hình cảnh trên xe theo dõi câm nín, kẻ tổ chức xem ra là loại thân kinh bách chiến, xe cảnh sát còn chưa tới đã chuồn rồi. Cầm ống nhòm lên, quả nhiên cô em Đào gia ở trong xe đang cười vui vẻ.
"Đội trưởng Triệu, mục tiêu ba chiếc xe điện thành quả, số còn lại chạy rồi, xe CT089 、 132 、 432, chắc là của đội thành quản Thái Đông."
"Ở nguyên đợi lệnh, các cậu theo dõi phía đòi nợ."
Hai người kia báo xong mục tiêu thì xe thành quản đã mất hút, có điều xe cảnh sát tới sau nhận được tin đuổi theo.
"Hỏng rồi, chết rồi, xe cảnh sát đuổi tới, làm sao đây Lôi ca?" Bạch Thự Quang sợ tới môi run lẩy bẩy, đột nhiên phát hiện mình vẫn cầm chân lừa làm vũ khí, vội vứt đi:
Lôi Đại Bằng vỗ đùi giục:" Mau, mau, không bị chặn được giờ."
"Lôi ca, chúng ta đi xe điện, sao mà chạy nhanh được, còn chở nhiều thế này." Lái xe mặt nhăn nhỏ, đúng là vượt tải trọng, xe sáu người nhét chín người:
Thấy xe cảnh sát ù oe ù oe đuổi kịp tới nơi, Lôi Đại Bằng ho, rẽ rẽ, rẽ, vào chợ. Vào chợ rồi, Lôi Đại Bằng lại hô, dừng dừng. Vừa dừng một cái, Lôi Đại Bằng hô lớn, chạy mau, cả đám túa ra chạy. Xe cảnh sát cũng dừng, bốn cảnh sát hô đứng lại, đuổi sát gót.
Giờ Lôi Đại Bằng mới nhận ra, cách này ngu quá, thoáng cái đám anh em đã chạy mất dạng, hắn và Bạch Thự Quang chỉ chạy được mười mấy mét, cả hai thể hình đặc thù, mục tiêu quá lớn, quá bắt mắt, thu hút hết cảnh sát.
Bạch Thự Quang thở không ra hơi, trách:" Lôi ca, anh hại em, biết thừa chúng ta chạy không nổi."
Lôi Đại Bằng vỗ béo bao năm, đâu có kém Tiểu Bạch, ngồi bệt xuống luôn, thở dốc :"Bỏ mẹ nó đi, không chạy nữa, tôi với cậu vào đồn, coi như giảm béo."
Hai người dựa lưng vào nhau mà thở, cảnh sát đuổi tới không bắt người, bị hai đống thịt làm cười gập lưng.
Sức khỏe đúng là vốn liếng cách mạng, nói có nhiều hơn chút không sai. Hướng khác, tên bị bắt đầu tiên là Lật Tiểu Lực, hắn chưa kịp xuống xe đã bị tóm.
Xong rồi, chi đội hình sự một buổi sáng bắt đi 14 người đội thành quản Thái Đông, không ngờ còn chưa phải toàn bộ số tham gia đánh nhau, đồn công an tới điều tra, tin tức truyền đi, cục trưởng tức giận đập chén trà muốn khai trừ toàn bộ.
…..
Giữa trưa, Trần Thọ Dân rời đơn vị sớm nửa tiếng, về nhà thay thường phục, không đi xe mà bắt một cái taxi tới nhà hàng Xuyên Giang trên đường Huệ Phong. Nơi này hơi hẻo lánh chút, có điều rất thích hợp bàn bạc công việc, Tiền Trung Bình phản ứng nhanh như thế, ông ta đoán ra ngay đối phương có điều che giấu, dù trong tay chẳng nắm được chứng cứ thực chất n ào cũng đủ dọa đám gian thương rồi.
Sự thực không khó đoán ra, chắc chắn là thừa lúc Tần Quân Hổ rớt đài kiếm một khoản, thời buổi này tặng than trong tuyết chưa chắc đã có chứ ném đá xuống giếng thì đầy ra đó. Trần Thọ Dân tính toán, những 2000 tấn thịt lừa, kiếm tới mấy nghìn vạn, còn hơn vụ án thương hiệu.
Xuống xe trả tiền như người bình thường, đi vào nhà hàng, tới phòng bao đặt trước rồi mới thông báo cho Tiền Trung Bình. Xuất phát từ sự cẩn thận nghề nghiệp, có vài việc không đề phòng không được, ví dụ món đồ nghe trộm, ghi hình khắp nơi, ông ta mở túi sách lấy thiết bị chống giám sát ra, kiểm tra không phát hiện điều gì mới ngồi đợi vị kia tới.
Khi tiếng gõ cửa vang lên, Trần Thọ Dân đứng dậy cười ha hả mời Tiền Trung Bình vào, ngồi xuống hàn huyên, thái độ nhiệt tình khách khí. Còn giờ vờ giả vịt lấy di động ra tắt máy, nói tới chuyên môn bồi tiếp ông chủ Tiền, Tiền Trung Bình cũng học theo, tắt máy đuổi phục vụ viên ra ngoài.
Người đi rồi, gương mặt Lão Tiền biến thành nhăn nhó, nói nhỏ:" Cục trưởng trần, tôi làm sai chỗ nào, chúng ta quen nhau bao năm, không cần dùng chiêu đó chứ."
"Anh nói gì thế, tôi cũng vừa mới biết thôi." Trần Thọ Dân cho di động vào cặp, bật thiết bị chống giám sát, xác nhận trên người Tiền Trung Bình không có gì cả mới yên tâm, thủng thẳng nói:" Anh nói chuyện tra nhà máy thịt của anh ấy hả?"
"Ài, tôi tìm anh còn chuyện gì nữa, hai cửa hiệu của chúng tôi đều bị đập, anh bảo chúng tôi còn làm ăn ra sao?" Tiền Trung Bình kể khổ, lần này không phải giả vờ:
"Lão Tiền, hai chuyện này là một, tôi không tin là anh không nghe được chút phong thanh nào." Trần Thọ Dân không khách khí nữa:
Ôi, che giấu không nổi, qua lại toàn với loại tinh như cáo, thực ra vấn đề trong đó mọi người đều ngầm hiểu cả, Tiền Trung Bình bất lực. Gọi là quen biết bao năm, kỳ thực đều xoay quanh chữ tiền mà thôi. Có tiếng gõ cửa, phục vụ viên đem mấy món cục trưởng Trần gọi đi vào, không uống rượu, lấy trà thay rượu.