"Đâu dễ thế, nhân vật lớn như vậy, anh chỉ mới gặp một lần, là vì đề phòng ông ta làm gì gây bất lợi cho mình mới ghi âm thôi. Cậu cho rằng gặp nhân vật lớn như thế dễ lắm à?" Đơn Dũng rất thiếu phong độ, đặt chân lên bảng điều khiển, tư thế thoải mái, hết sức có lỗi với nhưng người bị y làm cho mất ăn mất ngủ sống không yên ngoài kia:
"Nhưng mà chỉ vài câu như vậy thì làm sao dọa được ai, tôi là Tần Quân Hổ, giao dịch không ... Em nghe chỉ thấy quai quái thôi." Tư Mộ Hiền dù thông minh hơn người cũng chẳng hiểu quanh co trong đó:
"Ông ta nói với anh mấy câu đó thôi, không quái mới lạ, nhưng mà đúng là giọng ông ta, không phải giả là được. Có điều nhân vật lớn là thế, nói chuyện chỉ nói ba thành thôi, phần còn lại tự hiểu."
"Quan trọng là có tác dụng không cơ."
"Có chứ, cậu không hiểu, nhưng đối với kẻ chột dạ thì sẽ có tác dụng." Đơn Dũng nhổ cỏ đi, trợn mắt mắng:" Ê, ê, đừng có mà dụ cung anh nhé, anh không nói đâu, cậu đi mà tự nghĩ."
"Thèm vào ấy, xì!" Tư Mộ Hiền bị bóc trần tâm tư, có chút tức giận, vừa gõ máy vi tính vừa khinh bỉ nói:" Buổi chiều anh kéo đi là em biết ngay anh chẳng làm gì tử tế đâu mà, hai ngày trước an bảo em đi mua đồ là em nghi rồi, trước kia anh từng dùng bắt cá. Lão đại, không phải anh định dùng giết người chứ?"
"Ha ha ha, giết người thì chừng đó thuốc nổ làm sao mà đủ, đoán nữa đi." Đơn Dũng ngả người ra sau, khích Hiền đệ:
"Em lười đoán, giờ em hiểu rồi, lão đại, em biết vì sao khi học đại học anh học chuyên ngành chẳng ra sao, còn bỏ tiền ra đi học luật thi luật." Tư Mộ Hiền cũng ngả người nằm xuống, thấy lão đại không đáp, lại hỏi:" Anh có thi đỗ không?"
"Anh đã không khoe, cậu còn hỏi làm gì, mẹ nó, anh đi thi hai lần, không chạm được tới cửa, uổng công học mấy năm." Đơn Dũng nói rất chi là cay cú:
"Thế mới đúng." Tư Mộ Hiền cười hả hê:
"Cái gì mà đúng, lần đầu đi thi, có bộ phận lớn là điều lệ luật hôn nhân mới, anh biết thế quái nào được."
"Ha ha ha, anh còn chưa phát hiện à, anh học lệch nghiêm trọng, người ta thì nghiên cứu từng điều khoản pháp luật, anh chỉ đi tìm kẽ hở pháp luật. Trước kia thấy anh nghiên cứu luật, em đã nghĩ anh muốn thông qua luật pháp giải quyết chuyện năm xưa của nhà anh. Bây giờ em mới biết là anh tìm con đường né tránh pháp luật thôi, đúng không?" Tư Mộ Hiền nói rất thoải mái, có lẽ là vì theo lão đại làm chuyện xấu lâu rồi, cho nên chẳng thấy sợ nữa, hắn biết còn với lão đại đây là một sự hưởng thụ:
"Ra ngoài kiếm cơm, không hiểu pháp luật sao được, chính đạo là tang thương, người anh em, thời buổi này đi chính đạo là không thông. Anh khổ cực bao năm rồi phải để anh lên mặt một hồi chứ, phong thủy nên luân chuyện về phía anh rồi." Đơn Dũng không phủ nhận:
Lão đại vẫn là người ân oán phân minh như lần đầu mới gặp, Tư Mộ Hiền cẩn thận nói:" Lão đại, bất kể là anh có nghe hay không, em vẫn phải khuyên anh một câu."
"Bảo anh đừng đùa với lừa chứ gì?"
"Đúng thế, chẳng may người ta biết chính chủ không tới, có người chơi phía sau, lúc đó đoán ra anh không phải là không thể, khi đó anh thảm ngay."
"An biết anh đang đùa với lửa, nhưng chưa chắc anh đã tự thiêu mình." Đơn Dũng ngồi dậy, đáp rõ ràng:
Tư Mộ Hiền không khuyên nữa, chỉ hỏi: "Đáng không?"
"Đáng!" Đơn Dũng gật đầu:" Nếu cậu đã nhìn ra anh ra ngoài để tránh, vậy cậu cũng biết, từ đầu tới cuối anh không làm chuyện gì lớn, cùng lắm là bỏ quả lựu đạn không có sức sát thương dọa người ta, cùng lắm là bật ghi âm dọa người ta. Dù có bắt được thì tối đa là phán tội gây nguy hại cộng đồng, đi tù vài ba năm thôi, ra rồi cần làm gì làm đó. Nhưng đám người kia thì chưa chắc, chỉ cần đi sai một bước là vạn kiếp bất phục. Cũng có thể nói anh chẳng làm cái gì, anh chỉ khiến cho lòng tham lẫn sợ hãi của chúng khuếch trương, chuyện gì cũng là do bọn chúng tự làm ... Cậu thấy tội của anh có thể nặng được không?"
"Có hay không? Sao em thấy chẳng hay gì cả." Tư Mộ Hiền không hứng thú với mấy chuyện chó chạy gà bay này, loạn quá, không hợp với người thích cuộc sống đơn giản bình yên như hắn:
"Đấu với người, lạc thú vô cùng mà, vĩ nhân nói thế, chuyện này cậu chưa trải nghiệm. Cậu không thấy bản thân sống vô vị à, một cái đơn vị nát, trên cấp trên mắng mỏ, dưới thì đồng nghiệp đấu đá nhau, làm việc chẳng có ngày đêm, lương thì ít. Như cậu, muốn mua nhà, móc túi chẳng ra; muốn cưới vợ, qua không nổi ải mẹ vợ; muốn làm chút chuyện, chạy tới gãy chân nói tới rã hỏng, vẫn chẳng ai chú ý ... Sống vậy hay lắm sao? Con người sống sao cho thoái mái, không phải sống để buồn bực, có biết dục vọng con người trừ ăn và tình dục còn có gì không? Là dục vọng khống chế, mang lại người ta cảm giác thỏa mãn ... Í, anh nói trúng tâm sự của cậu rồi kìa."
Nói đúng thật, vì Tư Mộ Hiền trợn mắt lên nhìn lão đại, không thèm để ý tới Đơn Dũng nữa. Đơn Dũng cứ vô tâm cười nói:" Hiền đệ, cậu cái gì cũng tốt, chỉ có điều nhát gan quá, chuyện cậu buồn rầu chẳng là cái gì, chẳng qua là chuyện của Thúy Vân chứ gì, nghĩ cách làm bụng cô ấy ễnh lên đi, cái khác sẽ đơn giản thôi. Em gái huyện thành nhỏ bảo thủ lắm, chiêu này đảm bảo có tác dụng."
Tư Mộ Hiền bật cười, có điều kiên quyết không chịu nhận tình cảm của mình và Thúy Vân có vấn đề, còn nói muốn quang minh chính đại cưới về cho lão đại xem. Ôi nam nhân ở loại chuyện này, muốn không sĩ diện cũng không được, Đơn Dũng không vạch trần, không muốn làm tổn thương tự tôn ít tới đáng thương của Hiền đệ, ngồi dậy lấy nước uống. Tư Mộ Hiền cũng rót một cốc nước ấm, hỏi:" Chúng ta ở đây khá lâu rồi, còn đợi gì nữa."
"Hiệu quả, thế nào cũng phải biết hiệu quả chứ, đừng để người ta cầm tiền chạy mất thì anh chỉ biết trợn tròn mắt thôi."
"Ồ, anh còn sai người theo dõi hiện trường à, Đại Bằng sao?"
"Cái thằng miệng không nắp đó, anh làm sao mà dám nói chứ? Không phải đâu, là người Sử gia thôn, bọn họ nín nhịn lâu rồi, chỉ muốn xem cửa hiệu khác gặp họa, cũng để người thôn thổ phỉ sướng một phen chứ, mai lượng tiêu thụ không lên tới ba tấn mới lạ. Chỉ cần đám người kia đánh nhau là ngày tháng tốt đẹp của Sử gia thôn sẽ tới." Đơn Dũng cười lớn:
"Em thì muốn mấy vạn của anh trôi theo dòng nước, để em nói hai chữ đáng đời vào mặt anh." Tư Mộ Hiền bị bộ dạng hại người không lợi mình của Đơn Dũng kích thích, châm trích y:
Đơn Dũng cười hô hố đáp lại, tới khi có tin nhắn, xem qua một phen rồi đưa tới trước mặt Tư Mộ Hiền:" Vượt quá mong đợi rồi, Hiền đệ, cậu luôn phủ nhận nhân tính độc ác, xem đi, nhân vật lớn xuất hiện, hậu quả vô cùng nghiêm trọng."
Ảnh chụp tuy mờ, nhưng đủ nhìn thấy mấy chục xe cảnh sát, bức ảnh này như tín hiệu khởi động, Đơn Dũng điều chỉnh chỗ ngồi, khởi động xe. Tư Mộ Hiền sợ hãi, không ngờ tới hậu quả mấy cuộc điện thoại giả lại nghiêm trọng đến thế. Khi tin nhắn lại tới, Đơn Dũng không xem, Tư Mộ Hiền đọc một cái mà muốn ói, là Sử Bảo Anh nhắn:" Đánh nhau dữ dội lắm, bị thương mấy chục người, rất nhiều máu ... Lão đại, rốt cuộc Tần Quân Hổ ở đâu, anh đừng để bị lộ."
"Lộ cũng không sợ, đừng nói ông ta không dám xuất hiện, dù có xuất hiện cũng không kịp nữa." Đơn Dũng khịt múi, nghĩ tới hậu quả nếu ông chủ Tần quay về, bổ xung:" Có điều nếu ông ta dám về thật, người đầu tiên chạy mất dép là anh."
Nói thế chứ cái mặt y đâu có sợ, mà là càng cao hứng, Tư Mộ Hiền ném di động sang một bên, hết nói nổi.
Xe từ trong bụi cây chui ra, đi lên đường quốc lộ, quay trở về.