Có vẻ khẩu vị của Trần Thọ Dân hôm nay tốt lắm, làm sao không tốt cho được, vừa mới tung ra một chiêu thăm dò, Lão Tiền đã vội vàng mời cơm thế này đủ biết ngay vấn đề không phải nhỏ, cầm đũa ăn trước, liên tục mời Tiền Trung Bình nếm thử món ăn nơi này, chẳng hề nhắc tới chuyện kia, đợi Lão Tiền mở lời trước.
"Cục trưởng Trần, anh nói tôi phải làm sao? Cửa hiệu không mở được nữa, còn phải bồi thường, lại trang trí, rồi thêm vụ án này, không cho chúng tôi đường sống nữa à?" Tiền Trung Bình ăn mà không thấy có vị gì, chuyện mấy ngày qua đúng là nhà dột còn gặm mưa rào, bất cẩn một chút thôi chỉ sợ mấy chục năm tích lũy thành bong bóng hết:
Trần Thọ Dân thở ra một hơi, lấy đũa chỉ Tiền Trung Bình, lên giọng dậy đời:" Có câu, không làm chuyện trái lương tâm, đêm không sợ gõ cửa. Tôi nói này, các anh tệ quá, đang yên lành lại kẽo ngã Tần Lão Hổ, chiếm đoạt số thịt của người ta, chuyện này bất nghĩa quá."
"Không đúng, làm gì có chuyện đó, anh nghe linh tinh ở đâu vậy?" Tiền Trung Bình không dám qua loa ở chuyện này, không thể cứ thế mà nhận được, nếu không rất bị động:
Trần Thọ Dân đối phó với nghi phạm bao năm rồi, cái trò của Lão Tiền có khác gì trẻ con với ông ta:" Lão Tiền, anh đừng coi người ta là kẻ ngốc, chỉ có anh thông minh. Nếu anh nghĩ cảnh sát là bọn ngốc thì anh thông minh quá rồi đấy."
"Anh, anh nói thế là sao, tôi nào dám?"
"Thế hả, vậy tôi tiết lộ cho anh một chút tin tức để anh tự cân nhắc nhé, chi đội hình sự đã nhận báo án, nếu chuyện khác còn có thể gác lại, còn vụ án giá trị lớn thế này, anh bảo cảnh sát liệu có thể không đi thăm dò không? Cho anh biết, tối qua có người đi thẩm vấn Khổng Tường Trung, sáng nay lại có người đi thẩm vấn Điêu Mãn Quý. Toàn là người quen thuộc với Tần Quân Hổ, tiếp theo hẳn là triệu tập Triệu Hồng Kỳ, trước là giám đốc kho lạnh, nay tới Cty Thế Long, đúng không? Phải chăng là nhờ lập công lớn cho các anh nên giám đốc kho lạnh có sự cố lại có chỗ làm béo bở nhanh như thế."
Cứ lần theo manh mối này, mò tới mình là cái chắc rồi, có điều Tiền Trung Bình vẫn cứ làm ra vẻ thoải mái:" Cục trưởng Trần, anh nói chuyện này là ai làm, tôi không rõ lắm."
"Lão Tiền, hợp đồng kia giấu được ai chứ anh nghĩ qua mặt được bên điều tra kinh tế à? Các anh dùng bao nhiêu xe lạnh, rồi thuê kho lạnh nhà ai gửi hàng, có phải nhà máy thịt của anh cũng giữ không ít? Lượng lớn hàng hóa xuất nhập như vậy, tôi không tin các anh không bỏ xu nào mà vẫn tạo ra được bằng chứng, trừ khi ngân hàng giúp các anh sửa số liệu. Hơn nã, chẳng may Triệu Hồng Kỳ cũng bị áp dụng biện pháp khống chế, anh nói hắn sẽ khai ra ai?" Trần Thọ Dân lấp lửng:
Liên tục mấy sơ hở làm Tiền Trung Bình cảm giác có gai sau lưng, không ú ớ thêm được câu nào.
Thấy dọa đủ rồi, Trần Thọ Dân bổ xung:"Không phải tôi nói anh chứ, vì sao Tần Quân Hổ lại tóm chặt lấy chuyện này, vì ông ta biết chuyện này có thể kéo đỏ các anh, chết chung luôn ... Chuyện này thành điểm yếu của các anh rồi đấy."
Tiền Trung Bình không dám vờ vịt nữa, hạ mình khép nép:" Cục trưởng Trần, xin anh chỉ cho một con đường sáng, chuyện này chúng tôi phải làm sao? Ở đây chỉ có hai chúng ta, anh nói sao tôi làm thế ... Thế nào cũng phải để chúng tôi làm tiếp chứ, nếu chúng tôi đóng cửa rồi, sau này không có cơ hội mời anh ăn cơm, trò chuyện nữa."
Câu này cũng là ám thị cả mềm lẫn cứng chúng tôi mã ngã thì ông cũng đếch vơ vét được gì đâu.
Trần Thọ Dân làm bộ làm tịch:" Tôi thấy Trần Thọ Dân rơi vào đường cùng, tóm chặt lấy vụ án thương hiệu là kiếm ít tiền dưỡng già, các anh không nên hẹp hòi, đúng không?"
"Đúng, đúng, chúng tôi đang thương lượng bồi thường." Tiền Trung Bình gật đầu lia lịa:
Trần Thọ Dân mừng thầm, vụ này ăn lớn rồi, đổi giọng:" Còn chuyện thịt đông có thể lớn, có thể nhỏ, phải xem các anh làm thế nào. Thực ra không cần nghĩ tới Tần Quân Hộ cũng được, ông ta không dám thò mặt ra đâu, chỉ dám ngầm giở trò, nên người có thể đụng vào các anh thì trừ cảnh sát ra, không còn ai nữa ... Phía bên điều tra kinh tế cần trải đường, đừng để người ta gây phiền toái, cũng nhân cơ hội chùi sạch mông đi, chỉ cần không phải người chính quyền tìm tới thì ai làm được gì mấy ông chủ các anh chứ?"
Hiều rồi, vẫn cách cũ thôi, bỏ tiền dẹp chuyện, nói tới mức này Tiền Trung Bình không chột dạ nữa:" Cục trưởng Trần, tôi phất lên đều nhờ phúc của anh cả, lần này anh nói phải làm sao? Tiền mặt, địa ốc, chứng khoán? Cách nào, bao nhiêu? Tôi toàn quyền ủy thác cho anh ... Coi như bỏ tiền mua lấy bình an."
"Cái này không dễ nói, các anh xem mà làm, lo lót trên dưới không ít đâu." Trần Thọ Dân ỡm ờ, chuyện này không thể ra giá rõ ràng, kiếm được thêm bao nhiêu tốt bấy nhiêu:
"Vâng, hôm nay tôi về thương lượng, mai thực hiện, trực tiếp nhờ anh làm, nếu con đường này không thông thì anh cứ lên tiếng, được không? ... Ha ha ha, anh đừng khách khí, chuyện này tôi hiểu mà, không thể tiết kiệm được ... Ăn thôi, ăn thôi ..."
Tiền Trung Bình mời mọc, nào ăn, nào uống, chủ khách trò chuyện vui vẻ. Ăn xong bữa, Trần Thọ Dân hẹn thời gian rồi đi ngay, Lão Tiền đi sau thanh toán tiền, vừa rời nhà hàng liền hồn xiêu phách lạc, vất vả kiếm được chút tiền, chẳng biết phải nhét vào cái động không đáy này bao nhiêu cho đủ. Vừa lên xe vừa gọi điện.
"Lão Đào, chuyện không tốt lắm, thằng khốn Trần Thọ Dân ngửi được cái gì rồi, tham lắm, không nói rõ số ... Được, tôi tới ngay ... Tiền thương hiệu trả đi, tính tôi một phần, đuổi tên cặn bã đó đi trước đã, tôi cũng khỏi lo hôm nào đó lên xe thấy quả lựu đạn ..."
............. ...........
Trả rồi, khoản tiền đầu tiên đã tới, 330 vạn, là tiền bồi thường của cửa hiệu đường Lộ Hoa, gửi cho công ty Lục Nguyên, hơn nữa còn có bức thư xin lỗi, biểu thị sẽ lập tức dừng xâm phạm bản quyền. Khoản còn lại đang gom, giám đốc Tiền Mặc Hàm còn gọi điện xin lỗi, mời giám đốc Lục Nguyên buổi tối ăn cơm.
Thiện chí bên kia đưa ra một cái, giám đốc Tần Bắc Phương mừng húm, cầm thư xin lỗi chạy sang phòng Lý Mân Liên ở bên cạnh. Khi gõ cửa đi vào thì Lý Mân Liên đang nổi giận với điện thoại, lại bị đánh rồi, nói một câu tức giận xem mà làm, cúp điện thoại một cái ngồi xuống ghế tựa, vắt chéo chân, hỏi:" Có chuyện gì?"
Tần Bắc Phương hớn hở ra mặt, đặt giấy lên bàn:" Chị Lý, chị xem, thư xin lỗi và tiền bồi thường của cửa hiệu đường Lộ Hoa đã tới rồi. Ngoài ra khoản còn lại cũng đang gom góp, còn muốn mời tôi tối nay đi ăn."
"Chuyện trong dự liệu thôi." Lý Mân Liên xem qua loa rồi vứt sang bên, hừ mũi:" Tiểu Tần, vậy thì tối cậu đi đi, tôi đoán chừng chúng chơi cái trò trả một nửa, giữ một nửa, để lấy được quyền sử dụng thương hiệu Hưởng Mã Trại ... Tính toán hay lắm, giờ động tĩnh lớn vậy, cái thương hiệu này thực sự đáng tiền đấy."
"Vâng, chị Lý tính toán thật chuẩn, dám bỏ 500 vạn mua thương hiệu này, người bình thường làm gì có khí phách ấy." Tần Bắc Phương nịnh, nhưng mà lời nói là thật lòng, anh chàng sinh viên mới tốt nghiệp làm sao hiểu xã hội hiểm ác, lúc này coi chị Lý là thần tượng rồi:
Lý Mân Liên nghĩ rồi nói:" Tiểu Tần, cậu cũng biết công ty này không phải của tôi, thời gian qua cậu vất vả rồi. Thế này đi, lát tôi gửi vào tài khoản của cậu 10 vạn, chớ mừng vội, lập tức gửi về nhà, tối đi dự tiệc."
"Cám ơn chị Lý ... Tôi, tôi thực sự không biết cám ơn chị bao nhiêu cho đủ." Tiểu Tần bị niềm vui bất ngờ này làm xúc động, gập người cám ơn: