"Anh đang lo lắng Trần thiếu gia sao? Tên đó đúng là gặp mặt chẳng bằng nghe danh, em quen biết hắn chưa lâu, nghe qua giới thiệu vài người bạn, nói hắn rất lợi hại, có ảnh hưởng ở Lộ Châu, té ra chỉ đúng một nửa, phải nói là hắn rất giỏi lợi dụng ảnh hưởng của cha hắn mới đúng. Hắn đúng là theo đuổi em, không sao, em không phải chưa đối phó với loại quan nhị đại lợi hại hơn, chơi với loại người như thế em không tin anh không có tính toán khác." Lý Mân Liên quả thực là cô gái hết sức sắc xảo, nhìn thấu ngay cố kỵ của Sài Chiêm Sơn, không cố kỵ gì mà đưa ra đánh giá thẳng thắn nhất về Trần thiếu gia:
Sào Chiêm Sơn mắt hơi nheo lại, hắn dám khẳng định cô gái này nói thật tám phần, bọn họ cùng một loại người, nên cũng nói thẳng:" Chỉ cần cha ngày nào còn làm anh hùng, thì con ngày đó vẫn còn làm hảo hán, anh không kỳ vọng nhiều vào Trần thiếu gia, làm gì cũng không trông đợi vào hắn, hắn đừng gây họa là anh phải thắp hương rồi."
Hàm ý rõ ràng, với Trần thiếu gia cũng chẳng qua là vờ vịt đối phó thôi, chỗ dựa là người khác, Lý Mân Liên chúm chím môi cười:" Xem ra mắt em vẫn còn chuẩn lắm, tìm đúng người rồi, vậy anh Sài, không ngại chỉ rõ bến mê cho em chứ? Chuyện này đã làm cả thành phố chao đảo rồi, tiếp tục như thế thành đại họa mất."
"Cho nên tọa sơn quan hổ đấu cũng là lựa chọn không tệ, em vừa nói rồi đấy thôi." Sài Chiêm Sơn nhận ra, mình nhìn nhầm cô gái này rồi:
"Anh nói cụ thể hơn chút được không, dù sao em lạ nước lạ cái, muốn rút mình ra đứng ngoài cuộc khó hơn anh nhiều, hơn nữa em cũng phải cân nhắc được mất, dù sao em đã đầu tư vào Trần thiếu gia không ít, không thể nói đi là đi." Lý Mân Liên ngước đôi mắt long lanh lên, giọng cầu khẩn:
Sài Chiêm Sơn suy ngẫm một lúc, chẳng biết có phải vì bị dung mạo của giai nhân làm mềm lòng không, lấy di động ra nói: "Anh vừa nhận được điện thoại của một người, tên là Tần Quân Hổ, em không biết người này, nhưng chỉ cần là người làm ăn ở Lộ Châu khó mà không biết. Nếu không phải bị lật thuyền trong mương, có thể nói là nhân vật tối cao trong nghề của bọn anh, năm ngoái còn lấy được tư cách đại biểu nhân dân khu, chẳng ngờ là kết quả không rõ tung tích."
"Em cũng nghe nói tới người này, kho lạnh rò rỉ khí độc, ông chủ ôm tiền bỏ chạy, nợ gần 100 triệu, ở Lộ Châu là nhân vật lớn đấy. Mang tới nơi khác chẳng là gì, có kẻ gọi vốn hàng tỷ rồi chạy kìa."
"Chuyện khác nhau, gọi vốn đầu tư là chơi bằng tiền của người khác, còn Tần Lão Hổ thực sự kiếm từng đồng một, hơn nữa ông ta cũng tẩy trắng rồi. Ông ta chạy mất trước khi chuyện bùng phát, không tới mức tay trắng bỏ chạy đâu."
"Thế thì có gì khác, dù sao ông ta cũng chạy rồi, liên quan gì tới ông ta." Lý Mân Liên không hiểu:
"Ông ta vừa gọi điện cho anh, muốn giao dịch với anh, xem ra ông ta thông qua con đường nào đó biết anh dính dáng tới chuyện của Trần thiếu gia rồi."
"Giao dịch gì?"
"Cái này." Sài Chiêm Sơn ném di động cho Lý Mân Liên đang ngồi vắt chéo chân trên sô pha:
Lý Mân Liên nhìn thấy dòng chữ: Nợ cậu một ân tình, đổi lấy con đường rộng rãi. Đọc mà không hiểu.
Cô gái này quả nhiên không hiểu chuyện giang hồ, Sài Chiêm Sơn thử ra, loại đi được một mối lo, cười nói:" Ý ông ta là anh đừng có cản đường, giang hồ bọn anh cũng có nguyên tắc, thà kết thù sinh tử, còn hơn giải ân oán tư. Thù oán riêng của người khác, tốt nhất là đừng xen vào, nếu không thì em thấy hậu quả rồi ... Gài lựu đạn, đập phá, đánh người, căn bản không cố kỵ gì cả. Chỉ cần một chuyện trong đó xảy ra ở chỗ anh thôi thì anh chỉ còn cách tìm chỗ mà khóc. Nếu anh không thức thời xen vào, đám vong mạng đó quay sang đối phó với anh. Trần thiếu gia dẫn theo mấy chục tên vay nặng lại, vậy mà chạm mặt một cái là bị đập bẹp rồi, nói không chừng hiện Cao Soái ở chỗ cảnh sát đã khai anh ra rồi, em nói phải làm sao? Ai biết ông ta ẩn giấu bao nhiêu thế lực?"
Còn làm sao nữa, đương nhiên là tránh đi giữ mình rồi, nếu không Sài Chiêm Sơn cũng không tốn hết nước bọt đuổi Trần thiếu gia đi như thế, nắm giữ thông tin trọng yếu như vậy lại còn hào phóng chia sẻ, hắn không khỏi đắc ý, hơi ngả người sau ghế, từ phía bên thoải mái thưởng thức trọn vẹn vóc dáng yếu điệu của Lý Mân Liên. Áo ngoài đã được Lý Mân Liên cởi ra, thả trên tay vịn ghế sô pha, dưới chiếc áo len vàng, quần jean bó sát, vẻ thanh xuân đầy sức sống triển hiện ra lồ lộ, khiến người ta không cam tâm dời ánh mắt đi…
Ánh mắt nóng bỏng đó là tín hiệu, ý tứ cho cô em tin tức quan trọng như vậy, định báo đáp anh thế nào đây, Lý Mân hít thật sâu một hơi, rồi thở da, bầu ngực nhấp nhô thích mắt, nụ cười rất quỷ dị:" Nếu anh Sài đã thật lòng như thế, em cũng nói cho anh một chuyện, không biết anh đã nghe câu chuyện, cáo mượn oai hùm chưa?"
"Ý em là sao?" Sái Chiêm Sơn chợt có cảm giác không lành:
"Hi hi, không cần biết người đó là ai, chắc chắn không phải là Tần Quân Hổ đâu, không biết anh có tin không?" Lý Mân Liên cười hì hì, xem ra trong lòng nhẹ nhõm đi không ít:
Sài Chiêm Sơn không đáp, hiển nhiên thành phần không tin nhiều hơn.
Lý Mân Liên cười duyên dáng:" Sau này em sẽ nói cho anh biết rốt cuộc là sao, còn bây giờ, em đảm bảo với anh, tuyệt đối không phải là Tần Quân Hổ. Vì ông chủ Tần hôm nay còn thông qua em hỏi ở Lộ Châu rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì."
Bàng hoàng, choáng váng, sau đó là tức giận, Sài Chiêm Sơn như con thú bị thương, lồng lộn đi qua đi lại, đây là sự xỉ nhục trí tuệ của hắn, vậy mà vừa rồi hắn còn ra vẻ trước mặt giai nhân y như thật.
Mất chừng vài phút Sài Chiêm Sơn mới bình tĩnh trở lại:" Còn có trò này nữa sao, anh cũng bị lừa .... Nhưng trong điện thoại rõ ràng là giọng của Tần Quân Hổ."
Đúng, thứ này không giả, Lý Mân Liên giải thích:" Nói không chừng là ghi âm, sau đó ghép lại, bây giờ kỹ thuật phát triển như thế, có khó gì đâu, xem ra sức ảnh hưởng của ông chủ Tần ở Lộ Châu không nhỏ, người đi rồi, danh còn đó."
Sài Chiêm Sơn đã hoàn toàn khôi phục trấn định, sắc mặt càng thêm nghiêm túc:" Nếu em nói sớm với anh thì đã không có chuyện hôm nay, bây giờ có vạch trần kẻ đó thì cũng muộn rồi, bất kể hắn là ai thì hắn cũng đã thành công."
"Cho nên em mới tới tìm anh, thương lượng xem bước tiếp theo phải làm thế nào? Bây giờ chúng ta có thể đạt thành nhận thức chúng rồi chứ, nếu như anh còn nghi ngờ, vậy em để ông chủ Tần xác nhận lại nhé?" Xem ra Lý Mân Liên không định tay không mà về:
Sài Chiêm Sơn không đáp, Lý Mân Liêu tự đưa quyết định, gọi một cú điện thoại, nhỏ giọng nói gì đó, sau đó đưa cho Sài Chiêm Sơn nghe.
Trong điện thoại truyền ra giọng nói quen thuộc:" Chú em, chúng ta có duyên gặp nhau vài lần, nghe bạn bè nói, ở Lộ Châu xảy ra vài việc, có thể cho tôi biết, rốt cuộc là có chuyện gì không?"
Đúng là ông chủ Tần, mặt Sài Chiêm Sơn biến thành quả mướp đắng.
......... ........... ...........
"Tôi tự giới thiệu một chút."
"Tôi họ Tần, tên Quân Hổ."
"Giao dịch chứ."
"Ha ha ha, chỉ muốn xem anh có gan hay không?"
Trong gió đêm rét buốt, từ chiếc xe Jetta màu đen nấp trong bụi cây tăm tối truyền ra giọng nói máy móc mà quỷ dị, xe đỗ ở trên một vùng núi không rõ tên, đầy trời đêm thăm thẳm sao lấp lấp che đi bóng xe, người trong xe buồn chán dùng một cành cỏ làm tăm xỉa răng.
Âm thanh truyền ra từ máy vi tính, Tư Mộ Hiền có chút mất kiên nhẫn, click vào vài âm tần, quay sang bảo Đơn Dũng:" Lão đại, chỉ lặp đi lặp lại vài câu như thế, có gì mới mẻ không? Nhiều chút mới dể bóc tách."