"Không nhầm đâu, tìm rất đúng, người tìm các anh đợi ở ngoài cửa."
Nói rồi Tiểu Tuệ quay đầu lại gọi, Tiền Mặc Hàm uỳnh uỵch uỳnh uỵch chạy tới, bước qua cửa, Đơn Dũng có chút bất ngờ, tuy chưa tiếp xúc nhưng vẫn nhận ra tên này. Lôi Đại Bằng thì không nhận ra, vừa thấy chạy vào một tên lùn, eo to hơn chân dài, cổ còn bự hơn mặt, đi đường giống như quả dưa mọc chân tay, cảm giác ngay được đồng loại, tức thì vui vẻ chỉ Tiền Mặc Hàm:" Cha cha cha, đẹp trai như anh vậy ... Nào nào, ngồi đây, tôi bảo mà, nhìn dáng người anh em một cái là thấy ngay có khẩu phúc, món gà rừng sắp xong rồi, vào đây, thử miếng đi."
Không ngờ tới đây lại được chiêu đãi ân cần như thế, Tiền Mặc Hàm ngồi xuống, cũng lập tức sinh cảm giác tri kỷ với Lôi Đại Bằng trông ngu ra mặt, hai người cụng liền hai chén rượu. Quy củ thông hành của Lộ Châu vung tay đấm vài cái, nâng chén uống hai lần, hai người cười ha hả, hận không gặp nhau sớm hơn. Đơn Dũng biết cái tính thấy ai cũng thân của Lôi Đại Bằng, không để ý, cười mở vung nồi đá lớn đang đun bên cạnh ra.
Vừa mở một cái, Lôi Đại Bằng trông đợi đã lâu, Tiền công tử cũng là thứ thùng cơm trong giới tham ăn, một tên hít lấy hít để như sợ lãng phí, mặt đầy hưởng thụ, tên còn lại ghé sát mặt vào nồi toàn thân run lên:" Đúng là gà rừng, làm sao các anh bắt được, thứ này giờ quý lắm, ra nhà hàng phải đặt trước mấy ngày."
"Chứ không à, hôm qua chúng tôi lên núi đi mấy chục dặm mới bắt được bốn con, làm anh đây suýt chết cóng." Lôi Đại Bằng đắc ý khoe, loại gà rừng này gọi là trĩ, nổi tiếng ở Lộ Châu, thuộc một nhánh gà rừng, thực sự rất hiếm:
Phát hiện thứ quý hiếm như thế, Tiền Mặc Hàm ngại không dám ăn, ngược lại ở chuyện ăn uống, Đơn Dũng rất hào sảng, múc từ nồi ra một bát, gọi cả Tiểu Tuệ tới. Bốn người ngồi quây quanh bàn thấp, tuy ngồi ngoài trời, nhưng bên cạnh là bếp lửa cháy hừng hực, không hề thấy lạnh, ngược lại càng thêm có ý cảnh. Bát nhỏ múc canh, lòng gà đầy đĩa, lại xuống bếp lấy bánh nướng ủ ấm, Đơn Dũng nhiệt tình mời mọc khách.
"Oa, mùi vị này, hôm nay thật có khẩu phúc." Tiểu Tuệ nếm một ngụm canh, toàn thân thư thái, dù sao cũng xuất thân nhà hàng, ngon hay không nhận ra ngay, mùi vị nấu trong nồi đá vừa thuần vừa tự nhiên, ăn vào không có cảm giác quá nhiều gia vị như ở nhà hàng:
Tiền Mặc Hàm ăn thịt trước, tươi mềm ngọt, ăn tới liếm môi liên hồi, cái dáng ăn giống hệt Lôi Đại Bằng, ăn xong lại cầm bát húp ngụm canh gà, chép miệng liên hồi:" Người anh em, mùi vị này ... Ái dà, sao tôi không nói ra được nhỉ? Sướng thật đấy."
"Đương nhiên rồi, đây gọi là phù dung tuyết kê thang, do hai anh em chúng tôi sáng tạo ra đấy, anh biết món canh này ngon nhất ở đâu không?" Lôi Đại Bằng kiểm tra đồng loại:
"Đương nhiên, đây là canh gà rừng, hiếm lắm." Tiền Mặc Hàm sùng bái nói:
Lôi Đại Bằng lắc đầu không hài lòng nhìn Tiểu Tuệ, Tiểu Tuệ có trình độ hơn đáp:" Là vì nồi đá, đun củi, cùng với nguyên liệu nơi này, măng mùa đông và mầm đông trùng hạ thảo, bỏ công sức rất nhiều."
"Sai hết, quan trọng ở nồi nước, có biết nước lấy thế nào không?" Hai người kia đoán đều sai làm Lôi Đại Bằng được thể khoe khoang :" Là nước tan ra trên cành tùng, nếu không sao lại gọi là tuyết kê thang chứ? Hơn nữa còn là tuyết đầu mùa, giống đêm đầu của nữ nhân, chỉ có thể gặp, không thể cầu, nên tôi mới nói là có khẩu phúc."
Hai tên béo cười gian, cụng ly keng một cái cười dâm dục, Tiểu Tuệ hơi đỏ mặt. Phàm những lúc như thế, Đơn Dũng không dám xen vào, sợ bị Lôi Đại Bằng kéo xuống bùn cùng. Lúc này Đơn Dũng hoài nghi ý đồ tới đây của Tiền công tử, tựa hồ tới sớm quá rồi, nếu thực sự vì thế mà tới thì Đào Thành Chương thất sách, một tên ham ăn ham chơi như vậy thì hi vọng hắn làm được việc gì?
Chén qua chén lại, ăn thịt uống canh, ăn tới sảng khoái, Tiền Mặc Hàm căn bản chẳng nhớ ra chuyện chính. Trong lúc ăn Lôi Đại Bằng không thấy cha mẹ mình với cha mẹ nuôi đâu, há mồm gọi to, té ra là hai nhà đi đánh mạt chược ở nhà bí thư chi bộ thôn, chỉ Đơn Trường Khánh rảnh, từ nhà hàng xóm về, gọi con trai múc bát canh sang cho mấy vị đang mải chơi quên cả về ăn cơm.
Đơn Dũng đi rồi, Lôi Đại Bằng và Tiền Mặc Hàm vẫn chẳng đặt chén xuống, Tiểu Tuệ mấy lần muốn nhắc nhở, nhưng Tiền công tử đang uống tới hứng khởi, căn bản thẳng để ý, thực sự là ăn gặp món ngon, rượu gặp tri kỷ, ăn uống sảng khoái vô cùng, trò chuyện không dứt ra được.
Khi Đơn Dũng quay về thì hai con gà gặm chỉ còn xương, hai tên béo một no tới ợ hơi, một say tới ợ hơi, vẫn đang vét nồi. Tiền công tử là người thú vị, ăn không thì xấu hổ quá, cứ nhất quyết trả tiền, còn trả rất nhiều. Đơn Dũng và Lôi Đại Bằng không lấy, gọi Tiểu Tuệ đỡ hắn đi, tới nhà là khách, nói chuyện tiền bạc tổn thương tình cảm lắm ...
Hai anh em họ hào sảng làm Tiền công tử cảm động vô cùng, mời cả hai tới thành phố chơi, chuyện này không được, hôm nay hai nhà tụ họp, đánh mạt chược xong, tối còn ăn một bữa.
Dìu Tiền công tử ra cửa, Tiểu Tuệ nhỏ giọng nhắc nhở, chưa làm chuyện chính, chuyện chính gì, đương nhiên là thương hiệu rồi. Tiền Mặc Hàm nghe thế mới vỗ trán, hận không thể tát mình vài cái, ăn sướng quá, quên mất rồi, không cần đỡ nữa, tự lảo đảo chạy về.
Lúc này Đơn Dũng và Lôi Đại Bằng đang rửa bát trong bếp thì Tiền công tử quay lại, trịnh trọng nói:" Phải rồi, cha tôi bảo tôi tới đây có việc, tôi quên .... Hai người anh em, nhất định phải giúp tôi nhé, chuyện tốt, tôi tới tặng tiền."
"Anh em với nhau nói gì tới tiền, lại làm trò đó." Lôi Đại Bằng không vui mắng, cứ nghĩ hắn lại muốn trả tiền cơm:
"Không phải, không phải, là chuyện làm ăn, tôi phải nói với Đơn Dũng." Tiền Mặc Hàm không ngờ nói chuyện trong bầu không khí này, thế cũng tốt, giờ quan hệ nâng tới tầm cái gì cũng nói rồi, đi thẳng vào vấn đề:" Đơn Dũng, cậu không nhận ra tôi, nhưng chắc là biết cha tôi, Tiền Trung Bình ... Của nhà máy thịt Hâm Vinh, trong tay cậu có cái đăng ký thương hiệu thịt ngâm Hưởng Mã Trại phải không?"
"À, đúng rồi, tôi đăng ký thời đại học." Đơn Dũng gật đầu làm như giờ mới nhớ ra:
"Mất bao tiền thế?" Tiền Mặc Hàm cẩn thận hỏi:
"Hơn 2000." Đơn Dũng rất thành khẩn :
"Thực ra hôm nay tôi tới đây là .... Là cha tôi bảo tôi, tôi hỏi ... Có có thể bán cho chúng tôi không?" Tiền Mặc Hàm say tới nói chẳng sõi, nhưng vẫn cảm thấy mưu đồ người anh em hào sảng như vậy thật tệ hại:
Quả đúng là thế, chuyện làm hắn xấu hổ xảy ra, Lôi Đại Bằng nói ngay:" Nói gì thế, mua với bán cái gì, có một hai nghìn thôi, tặng anh Tiền cho rồi, anh Tiền không biết, anh nuôi tôi nghĩa khí lắm, nói tới tiền là không đúng, tổn thương tình cảm."
Lôi Đại Bằng từ nhỏ sống trong no đủ, không biết cuộc sống gian nan, Tiền Mặc Hàm xấu mặt, hiểu Lôi Đại Bằng không biết thương hiệu kia giá trị bao nhiêu, hắn không trông đợi lợi dụng lấy không của người ta, khách khí vài câu rồi nhìn Đơn Dũng trông đợi:" Đơn Dũng, chuyện này tôi không lừa cậu, đăng ký chẳng tốn bao nhiêu, nhưng bây giờ nhà tôi, chú Đào, bác Tôn vì thương hiệu đó mà bỏ vào không biết bao nhiêu công sức tiền của, khiến thương hiệu đó trở nên rất giá trị ... Thế này đi, nếu cậu đồng ý, tôi trả 10 vạn nhé .... Cao hơn chút cũng được, có thể thương lượng."
Lôi Đại Bằng á khẩu, hối hận ngay lập tức rồi rồi, thiếu chút nữa tặng đi 10 vạn, chỉ là sao thứ tốn 2000 lại tăng lên thành 10 vạn được. Càng ngày càng không hiểu Đản ca, cứ như toàn thân đều mọc ra tiền ấy.