Đã không thể làm gì thì vứt ra khỏi đầu là lựa chọn tốt nhất, câu này có lẽ là thật, chuyện làm ăn ở quán thịt ngâm quan trọng ở phối phương đặc biệt của nó, cái này nắm trong tay ai thì người đó nắm quyền chủ động, Đơn Dũng thân cô thế cô làm được gì, một khi người ta nảy lòng tham rồi, buông tay sớm có khi còn giữ được chút tình nghĩa. Huống hồ cái cửa hiểu Hưởng Mã Trại chẳng những phối chế, mà cả nguyên liệu, vận chuyển, nhân viên đều của Sử Gia Thôn. Đào Thiên Hạc thấy bất kể Đơn Dũng có kiếm được bao nhiêu cũng chỉ là đi làm nền cho người ta.
"Dừng, dừng lại."
Đơn Dũng vừa hô lên, Đào Thiên Hạc giảm tốc độ, nơi này là lối rẽ vào thành phố, không biết y định làm gì. Đơn Dũng vươn vai nói:" Hiện giờ tôi thất nghiệp toàn thân nhẹ nhõm, chính thức hẹn cô tới một nơi bí mật, đi không?"
Nghe đã sặc mùi nguy hiểm rồi, Đào Thiên Hạc sinh lòng cảnh giác:" Làm gì?"
"Chơi!"
"Chơi á?"
"Đúng, còn ăn nữa, nếu không ăn với chơi, vậy cô nói xem hẹn cô có thể làm gì?" Đơn Dũng giọng điệu ám muội:
Đào Thiên Hạc xì một tiếng chẳng thèm đáp, trong lòng có chút tò mò:"Anh phải nói rõ, đi tới đâu, làm gì, nếu không tôi không đồng ý đâu."
"Cô muốn tôi chưa chắc đã đồng ý kìa, ba ngày trước tôi đặt ba cái lưới ở đập nước Chương Trạch, hôm nay đi bắt cá, thời gian trước nuôi ít trai, còn có hai con ba ba nhỏ ... Đợi lát nữa đi bắt, tôi làm món ăn nhắm rượu, có muốn đi cùng không?" Đơn Dũng nói mà không kìm được liếm môi, bộ dạng tham lam đó chẳng kém Lôi Đại Bằng:
Đào Thiên Hạc bật cười, có lẽ mình đề cao anh chàng này quá rồi, dù sao tuổi này chưa biết coi trọng sự nghiệp, còn trẻ con ham chơi lắm.
Thấy Đào Thiên Hạc do dự, Đơn Dũng mở cửa xe :" Không đi thì thôi, sau này đừng nói là tôi nợ cô nhé, cô về thành phố đi, tôi từ đây về Hưởng Mã Trại."
"Này, này, người ta có bảo là không đi đâu." Đào Thiên Hạc vội ngăn cản:" Tôi sợ công ty có việc, còn mấy triển lãm xe phải an bài."
"Cô cứ sợ cái này sợ cái kia thì mãi mãi chẳng đi được, cô cứ thử bỏ mọi việc xuống, đừng dùng di động, đừng vào mạng, không vào thành phố, đừng nghĩ gì hết, đơn thuần chơi một thời gian, cảm giác đó sướng hơn bất kể là cô kiếm được bao nhiêu tiền. Thật đấy, giờ tôi muốn đi chơi vài ngày." Đơn Dũng ra sức dụ dỗ:
"Vậy không hay." Đào Thiên Hạc vốn chỉ muốn cuộc hẹn hò nhỏ, ăn uống tán gẫu, không nghĩ phức tạp như thế:
"Xem cô kìa, còn nghĩ tới cả đống chuyện phiền lòng như thế, chẳng thà đi xã giao với đám người không liên quan, tính toán, mưu mô làm sao để mở rộng chuyện làm ăn. Cái gì cũng muốn chỉ không muốn thả lỏng bản thân, vậy thì tùy cô, tôi tự chơi một mình." Đơn Dũng mở cửa xe đi xuống:
Đào Thiên Hạc quay đầu nhìn qua cửa sổ thấy y đang vẫy tay tạm biệt, giống mọi cô gái sắc xảo chốn thương trường, phàm chuyện gì cũng phải làm rõ ngọn ngành. Đến khi cô thấy chuyện này có thể thử thì Đơn Dũng đã ngăn một cái xe ba bánh chạy lạch bạch lên núi rồi.
Liệu y có dụng ý gì không nhỉ? Đào Thiên Hạc vẫn suy ngẫm vấn đề này, cảm thấy không giống, nếu không đã chẳng hẹn mình tới chỗ thần bí gì đó cho người ta sinh nghi. Mình không đi người ta chẳng bận tâm, còn chẳng nhiệt tình mời mọc.
Thế là cô không đi, dứt khoát ngồi trong xe, tựa hồ muốn chứng thực suy đoán của mình. Trong thời gian chờ đợi trả lời mấy cuộc điện thoại, có cái của công ty, có cái trong nhà hỏi rõ tình hình, còn có cả vài anh chàng độc thân trong giới nhà giàu Lộ Châu muốn hẹn hò với cô. Giống như thường ngày vậy, nhiều điện thoại tới phát phiền. Nói ra thì từ khi bước vào thương trường, đại đa số thời gian, cô không thể tự quyết.
Đợi rất lâu sắp đến trưa mới thấy một cái xe van xuống núi, Đào Thiên Hạc nhìn thấy Đơn Dũng trong xe, ngồi ở ghế phụ lái ba hoa phét lác với thôn dân, tiếng cười vui vẻ truyền ra ngoài, xem ra tâm tình rất tốt. Chiếc xe kia đi tới đầu đường dừng lại, Đơn Dũng thò đầu ra ngạc nhiên hỏi:" Đào Đào, sao cô còn ở đây?"
"Tôi thích ở đây, không khí trong lành, không được à?" Đào Đào cố tình nói:
"Vậy cô cứ hít thở không khí trong lành đi, tôi đi đây." Đơn Dũng thụt đầu vào:
Đào Thiên Hạc cuống lên:" Này, không phải anh bảo đi bắt cá à?"
"Tôi lái xe đi."
"Hay là ... Tôi cũng đi?"
"Cô chắc chứ?" Đơn Dũng thấy Đào Thiên Hạc gật đầu mới tạm biệt lái xe trong thôn, đi xuống lấy khoang sau ra ba lô leo núi, lưới, còn có một bộ trang bị da ngoại, nhìn có vẻ là chuẩn bị đi chơi thật:
Đào Thiên Hạc kinh ngạc:" Anh đi chơi thật đấy à?"
Đơn Dũng cho đồ vào cốp sau chiếc Audi, lên xe nói:" Chuyện quan trọng như vậy làm sao mà đùa được? Chẳng lẽ cô nghĩ tôi dụ bắt cóc cô?"
"Xì bằng vào anh á, chưa biết ai bắt ai đâu." Đào Thiên Hạc khinh thường:
"Ha ha, nếu cô dụ tôi thì tôi chẳng ngại đâu."
"Thật à, đừng trách tôi dụ anh đi, công ty tôi đang thiếu một bảo vệ."
"Cái đó cần gì cô gì cô dụ, ngày ngày có thể thấy mỹ nữ, bảo ba tên béo làm, không trả tiền công vẫn làm nhiệt tình cho mà xem."
Xe đi một lúc lại như quên cái gì, rẽ vào thành phố, không lâu sau thay bằng cái xe van xước xát của Đơn Dũng, sau đó thẳng hướng đập nước Chương Trạch, đúng là vứt bỏ mọi thứ đi chơi rồi.
……….. ……….
"Oa ... Cá, con cá to quá."
Đào Thiên Hạc mắt sáng lên, vẻ mặt hồi hộp, tay chỉ con cá trắm lớn đang giãy dụa trên lưới, hưng phấn reo lên. Đơn Dũng kéo lưới lên, Đào Thiên Hạc vội cúi xuống hai tay bắt, ngồi ở mạn thuyền cởi lưới, vừa mới ném vào khoang, con cá quẫy đuôi, hất nước đầy mặt, Đào Thiên Hạc tức tối hét lên:" Đáng ghét!"
"Ấy, cô làm nũng với cá đấy à? Ha ha ha."
Đơn Dũng kéo lưới trêu, làm Đào Thiên Hạc giận dỗi lấy nước vẩy vào mặt Đơn Dũng, cười khanh khách.
Có vui không? Vui lắm.
Bọn họ tới đập nước bỏ xe lên thuyền, còn là thuyền máy của ban quản lý, Đơn Dũng lái thuyền rất nhanh, xuyên qua mặt hồ sóng nước mênh mông, Đào Thiên Hạc đứng ở mũi thuyền giang tay ra hét lớn, chuyện này kích thích hơn lái xe trong thành phố nhiều.
Đi trên hồ hai mấy phút thì tới nơi thả lưới, lưới dài tới hơn 50 mét, cách bắt cá rất đơn giản, chỉ cần gỡ từ trên lưới xuống mà thôi, đây là lưới dính. Đào Thiên Hạc nhìn rất thèm, không nhịn được sắn tay áo lên thu hoạch thành quả.
Kéo liền mấy mét rồi không thấy cá nữa, Đào Thiên Hạc ngồi ở mũi thuyền quay đầu nhìn Đơn Dũng đang thuần thục kéo lưới:" Sao không thấy cá nữa?"
"Cá dù ngốc cũng không thể toàn bộ đều ngốc, sao có thể dính đầy lưới."
Đơn Dũng đứng ở giữa thuyền, khom chân cong người, quần đã ướt cả mảng, cái áo cứu sinh duy nhất mặc trên người Đào Thiên Hạc. Đào Thiên Hạc hỏi nhỏ:" Đơn Dũng, đây là thuyền cứu nạn của ban quản lý, sao bọn họ lại cho anh mượn, lại còn dùng để đi bắt cá?"
"Sao cô lại hỏi vấn đề ngốc thế nhỉ, chỉ cần cô có tiền, xem xem chính phủ có dám bản cả đập nước cho cô không?" Đơn Dũng cười trêu:
Đào Thiên Hạc đang định nổi nóng thì thấy lưới rung rung, cố có kinh nghiệm rồi, reo lên:" Có cá, có cá kìa!"
Cá tới rồi, vẫn đang giãy đành đạch, lần này Đào Thiên Hạc cẩn thận lắm, lấy vợt đưa xuống nước vớt cá lên, thấy một con cá cổ quái bụng to có mấy cái vây đỏ:" Đây là cá gì thế, trông quen lắm."
"Cá Phúc Thọ, loại cá tự nhiên này thịt mịn, mùi vị có thể so với thịt cua."
"Trông khó coi như vậy mà gọi là cá Phúc Thọ à?"
"Béo béo, ngu ngu trông có phúc, giống Lôi Đại Bằng ấy."
Nhìn con cá mở to mắt trông rất ngu, cảm giác giống Lôi Đại Bằng thật, Đào Thiên Hạc phì cười, nhất thời đứng không vững, mông ngồi bịch xuống màn thuyền, thiếu chút nữa thì ngã xuống nước. Đơn Dũng hoảng hốt đưa tay ra giữ lấy áo cứu sinh kéo cô vào người, Đào Thiên Hạc cũng cuống lên ôm lấy cánh tay y. Gió thổi lồng lộng, Đào Thiên Hạc ngước mắt lên nhìn Đơn Dũng mỉm cười, Đơn Dũng bị tóc cô quất lên mặt ngưa ngứa ngửi thấy mùi thơn ngào ngạt, sau đó đều cảm thấy tư thế này không ổn lắm, tách nhau ra, lại một người thu lưới, một người vớt cá.
Mặt hồ bao la nhìn không thấy bờ đâu, hơi người nhỏ bé hoàn toàn hòa nhập vào khung cảnh trời nước một màu, cơn gió đầu đông mang tới cái rét thấu xương. Đào Thiên Hạc buộc lại mái tóc bị gió thổi rối loạn, ngắm nhìn núi xa, ngắm nhìn nước biếc, hít thở không khí mang theo hơi ẩm vô cùng tươi mát. Phải nói trong cảnh thiên nhiên bao la này, vừa ngồi thuyền vừa bắt cá, tâm cảnh con người rộng mở, tâm tình thư thái, cái gì mà kinh doanh, đấu đá, xã giao đều không quan trọng nữa.
Quay đầu lại, Đơn Dũng đang thu lưới, thu hoạch bình thường, chưa đầy giỏ. Nơi này cấm chỉ bắt cá, lại còn dùng thuyền cứu hộ, còn giăng lưới, thao tác không phải ít, Đào Thiên Hạc mới nhớ điều định hỏi khi nãy:" Đơn Dũng, mua chuộc quản lý để bắt vài con cá như thế có đáng không?"
"Nếu thấy cặp mắt kinh doanh thì không đáng, nếu nhịp bằng cặp mắt khác thì rất đáng."
"Cặp mắt nào?"
"Ừ, ví như ý của túy ông không phải ở rượu, thú vui câu cá không phải ở cá." Đơn Dũng mắt nhìn khuôn mặt xinh đẹp của Đào Thiên Hạc, lời nói hàm ý lộ liễu:
Đào Thiên Hạc có chút giận, định coi chị đây như cá à? Đừng có mơ, cá có xương đấy, không ăn được, còn hóc nữa.
Đơn Dũng tựa như nhìn thấu suy nghĩ của cô, bổ xung:
- Đó là thú vui của nhã sĩ, nằm ở sông nước mây trời thôi ... Ngồi vững, còn có một cái lưới nữa, ở khe núi, nơi đó nhiều đá ngầm."
Nói rồi kéo động cơ, Đào Thiên Hạc biết tốc độ của cái thuyền này, vội vàng tới gần Đơn Dũng bám chặt mạn thuyền.
Rồ một tiếng, con thuyền như nhấc bổng khỏi mặt nước lao đi, sóng bắn cao tới nửa người, khiến Đào Thiên Hạc vừa hưng phấn vừa sợ hãi, ôm chặt cánh tay la hét, giống mấy cô bé đi tàu lượn siêu tốc.
Thuyền lần này đi vòng vèo uốn lượn, xé ra từng đợt sóng trắng, không lâu sau dừng lại giữa hồ. Kéo lưới, bắt cá, lại là quãng thời gian hồi hộp và vui sướng nữa, lần này thu hoạch nhiều hơn không ít, Đào Thiên Hạc đếm được những hai mươi sáu con, hơn lần trước những chín con.
Đơn Dũng thu xong lưới, xoa xoa tay hỏi:" Đói không?"
"Có chút." Đào Thiên Hạc thuận miệng đáp, cho rằng xong việc lên đường về rồi:
"Vậy cho cô chút khai vị." Đơn Dũng khởi động thuyền, tới bờ gần đó, neo thuyền, chọn vài con cá nhỏ, lấy công cụ đánh vảy, rửa ngay bằng nước hồ.
Đào Thiên Hạc không biết y định làm gì, Đơn Dũng bảo cô mở ba lô, trong đó không ít thứ, giá nướn…