Lôi Đại Bằng vừa mới ném ra mồi nhử, quả nhiên là có tác dụng ngay, hai thằng béo bạc nghĩa hám gái gật đầu, chạy đi thật nhanh, không thua gì đua nước rút 100 mét. Không lâu sau người lái xe điện thành quản, người đạp xe địa hình, người đi xe riêng được triệu tập tới cổng chính đội thành quản Thái Đông. Xem ra danh tiếng của công tử nhà phó cục trưởng ngày một lớn, người tới hỗ trợ không ít. Chẳng những có đám thành quản ngang ngược, Trương Vệ Hoa dẫn mấy hiệp cảnh tới, càng có Cái Đình Giáp đi xe công chở theo mấy bảo an, chẳng mấy chốc đã điều động mười mấy xe, nhân số không đếm xuể nữa.
Lôi Đại Bằng không ngờ rằng sức hiệu triệu mình lại cao vọt lên như vậy rồi, lần đầu cảm thụ được tư vị năm xưa Đản ca vung tay một cái, muôn người đi theo. Thế là hắn kích động tới thú huyết sôi trào, hắn rất muốn học theo Đản ca, nói ra những câu kích động lòng người, ghi danh sử sách. Ai ngờ khi leo lên xe thành quản đối diện với đám đông lại ú a ú ớ, không biểu đạt nổi suy nghĩ trong đầu, trực tiếp vung tay hô:
- Các anh em, đi, đánh nhau thôi."
Thế là cả đám hú hét ào ào lên xe tiến về thành phố.
Thời gian đúng 9 giờ, vào giờ này bình thường nhà hàng Lư Nhục Hương mở cửa đón khách, cửa vừa mở, Đào Thành Chương cùng mấy người hợp tác từ trên xe đi xuống, có Tiền Trung Bình của Hâm Vinh, Tôn Tồn Trí của Vị Nguyên, Phương Vạn Long của Thế Long, còn có vài gương mặt lạ, song ông chủ Đào rất khách khí, xem ra thân phận không nhỏ.
Một là anh vợ Cát Thu Sơn, kinh doanh than cốc, mấy năm qua lò than nhỏ bị đòng cửa không ít, kinh doanh không ra sao, chứ nếu mấy năm trước cả cái Lư Nhục Hương này kiếm tiền còn chẳng bằng một cái lò. Lần này anh vợ từ xa tới, thấy em rể thành ra như thế, cũng thở dài không thôi, cuộc sống làm người ta phiền lòng, giống ông ta, lên voi rồi xuống chó.
Một người trẻ tuổi đeo kính trông cao ráo sáng sủa lịch thiệp, gọi Đào Thành Chương, Tiền Trung Bình là chú, hắn là Liêm Tiệp con trai của cổ đông Liêm Kiến Quốc. Lão Liêm mấy năm trước thăng lên tỉnh, rồi giống Phương Vạn Long, sức khỏe không tốt phải lui về, phàm kinh doanh có chuyện gì đều phái con trai đi xử lý.
Mấy năm qua làm ăn xuôi chèo mát mái, đều là nhờ đầu óc linh hoạt của Đào Thành Chương, mỗi năm trừ phân chia lợi tức, thi thoảng cũng tụ họp. Năm nay người thì già, người thì bệnh, người còn trẻ, làm Đào Thành Chương không khỏi cảm khái phong quang chẳng như xưa nữa. Đoàn người đi thẳng tới văn phòng ông chủ Đào, không gọi phục vụ viên, đích thân Tiền Trung Bình đảm nhiệm phần pha trà rót nước.
Ngồi xuống hàn huyên vài câu, Đào Thành Chương cố lấy tinh thần đem chuyện ra bàn bạc.
"Mọi người đều biết rồi, chuyện này trách tôi nhất thời nóng đầu đem 800 vạn đặt vào kinh doanh thương hiệu Hưởng Mã Trại. Không ngờ rơi vào vũng xoáy, mời mọi người tới đây là để trao đổi, dù là bồi thường, tôi cũng không thể tự ý chủ trương."
Mở màn rất yếu thế, sắc mặt mấy vị khác cũng sa sút, chứ sao, lúc chia hoa hồng ai chả vui, còn đây rõ là muốn lấy tiền cổ đông lấp lỗ hổng. Tiền Trung Bình có chút chột dạ, Lão Đào cũng khốn nạn lắm, che giấu cổ đông chuyện lợi nhuận số thịt đông và uy hiếp của Tần Quân Hổ.
Phương Vạn Long cũng là người đã tham gia vào phiên tòa xét xử ngày hôm đó, thở dài nói:" Nếu đã là cưỡi hổ khó xuống, vậy thì dứt khoát làm tiếp đi, doanh lợi thời gian trước rất được, nếu bồi thường cho bọn họ 600 vạn lấy được cái thương hiệu này, tôi thấy miễn cưỡng có thể chấp nhận. Lão Liêm rời khỏi vị trí một cái, chúng ta thiếu người trên quan trường, vài việc không dễ làm ... Đặc biệt là loại người như Tần Lão Hổ, nếu hắn chơi vài vố như thế nữa, chúng ta còn chẳng phải đóng cửa luôn sao?"
Anh vợ xua tay, ủng hộ chuyện làm ăn của em rể, Liên Tiệp còn trẻ, không phục:" Các chú, nói gì thì nói đây cũng là xã hội pháp chế, đừng nói là Tần Lão Hổ, dù là hổ thật đi chăng nữa cũng làm sao lại dọa mọi người thành như thế. Chuyện tòa phán xét, cháu xem kỹ rồi, có thể khiếu nại, có thể hòa giải, dưới tình huống bình thường có thể kéo dài kiện cáo khiến chúng mệt mỏi. Ở phương diện này cha cháu có chút quan hệ trên tỉnh thành, cùng lắm thì kiện lên tòa án cao cấp, cháu đấu với bọn chúng ... Không thể nào bọn chúng vừa giở chút thủ đoạn là chúng ta dâng lên mấy trăm vạn."
Vậy là có tiếng nói bất đồng rồi, đây là chuyện Đào Thành Chương lo lắng nhất, người không ở trong cuộc thì không biết sợ hãi, nên không cam tâm bồi thường. Đào Thành Chương cân nhắc rồi nói:" Nếu Tần Quân Hổ còn kinh doanh khó lạnh thì chúng ta không thiếu cách ứng phó, ông ta cũng có điều cố kỵ. Nhưng hiện giờ ông ta là thứ vong mệnh rồi, không biết sợ là gì nữa, nếu dùng con đường chính đáng không giải quyết được, Lư Nhục Hương sẽ thiệt hại, tổn thất khi đó không đếm xuể."
Người từng trải đều hiểu, công khai không đấu được với ngấm ngầm, trắng không được với đen. Nhưng tiểu soái ca Liêm Tiệp không thích nghe mấy lời yếu đuối, cau mày nói:" Báo cảnh sát, không hiểu nổi, vì sao không dám báo cảnh sát, xảy ra chuyện lớn như thế, cảnh sát khắp nơi, cháu không tin là chúng còn dám tới ... Khi cháu tới đây, cha cháu nói, sau này chuyện làm ăn ở nơi này do cháu toàn quyền xử lý. Dù sao cha cháu lui về rồi, không còn tồn tại vấn đề người thân lãnh đạo không được kinh doanh nữa. Mặc dù nhà cháu chỉ chiếm 15% cổ phần, nhưng dựa theo giao ước trước kia, đầu tư trên 500 vạn phải được toàn bộ cổ đông đồng ý, chuyện này cháu không đồng ý."
Vừa nói những lời này, Liêm Tiệp còn liếc nhìn Đào Thành Chương phờ phạc hốc hác, trước kia còn là tấm gương của hắn, nhưng giờ già rồi, mất đấu chí rồi, làm người ta thất vọng.
Đào Thành Chương không bất ngờ với kết quả này, đám con cháu nhà lãnh đạo, sinh ra với tâm thái ưu việt, coi khinh hết thảy, e là khó thuyết phục được. Nhìn qua Phương Vạn Long, thấy cơ hàm ông ta chuyển động, giống như đang cười, thằng nhóc này chỉ biết cầm tiền chứ chẳng hiểu cách làm ăn kiểu Trung Quốc. Có điều với Phương Vạn Long mà nói, thuyết phục được Tiểu Liêm cũng tốt, không thuyết phục được cũng chẳng sao, giá trị công ty chủ yếu ở mảnh đất, với già đất hiện nay, chẳng lỗ nổi, vì thế ông ta chẳng lên tiếng.
Thế là nhất thời trong phòng im lặng, chuyện bị kẹt rồi, mỗi người theo đuổi tâm tư riêng, chỉ còn tiếng uống trà. Bởi thế tiếng chuông điện thoại của Tiền Trung Bình trở nên chói tai, ông ta vừa nghe một cái, sắc mặt trở nên nghiêm trọng, vội che điện thoại, vẫy tay gọi Đào Thành Chương ra ngoài. Hai người vừa ra khỏi cửa, Tiền Trung Bình nói gấp:" Hỏng rồi Lão Đào, chi cục Tây Uyển tới nhà máy tôi tra sổ sách, kế toán nói toàn bộ sổ sách bị phong tỏa, còn nói muốn tra số thịt đông tiêu thụ năm ngoái, muốn chúng ta cung cấp hợp đồng hóa đơn."
Hỏng rồi, hỏng thật rồi, Đào Thành Chương sợ cuống cả lên, khoản thu nhập đó dù làm sổ sách giả thế nào thì cũng sơ hở trăm bề, đem đối chiếu các phía, anh có trăm miệng cũng không cãi được:" Ông mau về nhà máy xem rốt cuộc là sao, nhất định phải vững vàng, đừng làm loạn thế trận."
Tiền Trung Bình lo cho nhà máy đi ngay, Đào Thành Chương ôm ngực đứng ngoài thở rất lâu mới ra quyết định, khi đi vào thì lửa bốc lên đầu:" Tôi không nói nhiều nữa, từ khi Lư Nhục Hương thành lập tới nay, đây là lần duy nhất đối diện với sinh tử tồn vong, nếu mọi người không đồng lòng, không ra sức, chỉ biết toan tính chút lợi bằng đầu kim, thì chúng ta tổn thất càng lớn ... Giờ đã có kẻ chĩa mũi giáo vào nhà máy thịt của Lão Tiền. Nếu nơi đó còn xảy ra chuyện là hết, Liêm Tiệp, cháu về thương lượng lại với cha cháu đi."
Giọng điệu ông ta rất kiên quyết, Liêm Tiệp không dám cãi lái, gọi điện thoại về tỉnh thành xin ý kiến cha mình. Xem ra rời khỏi Lộ Châu nhiều năm, cái cây đại thụ kia không dựa vào được nữa, Đào Thành Chương nhìn bộ dạng ngựa non háu đá của Liêm Tiệp là hiểu rồi.