Nửa tiếng sau khi sự việc xảy ra Trần Thọ Dân mới tới nơi, lòng lạnh quá nửa, thê thảm hơn tưởng tượng của ông ta quá nhiều, bao năm làm cảnh sát, ông ta nhìn hiện trường là biết mức độ cuộc chiến này thảm khốc thế nào. Dao, gậy, ghế, chai vỡ, gạch, đá ném khắp nơi, người tham dự không ít. Ngay dấu máu bất quy tắc hai mấy chỗ, người bị thương không phải ít. Ông ta vừa mới xuống xe thì các lãnh đạo cục đã có mặt, lòng giật đánh thót, chuyện lớn rồi.
Là lãnh đạo chủ quản trị an của nơi phát sinh sự cố, vậy mà nửa tiếng sau mới tới hiện trường, Trần Thọ Dân đón nhận mấy cặp mắt khó chịu và đánh giá, giải thích vài câu có vụ án, rồi cùng lãnh đạo đứng cùng nhau, nghe lãnh đạo đưa chỉ thị quan trọng.
" ... Động viên toàn bộ dân cảnh, trị án, hình sự, chống bạo động, phàm là người tham dự vào cuộc ẩu đả tối nay, trước khi trời sáng phải bắt hết không sót một ai, nếu không chúng ta không thể ăn nói với nhân dân toàn thành phố. Còn nữa, chi đội hình sự, phải nhanh chóng tìm ra nghi phạm của vụ lựu đạn giả. Một loạt vụ án ngày hôm nay chính là nhắm vào hộ kinh doanh thịt lừa, không loại trừ có thể lực đen tồn tại trong nghề này. Tôi vừa trao đổi điện thoại với lãnh đạo thành phố, đây là sản nghiệm trụ cột của thành phố chúng ta, thành ủy đã chỉ thị, cần phải đem những phần tử phạm pháp này bắt về chịu trách nhiệm làm sạch sẽ triệt để, trả lại người dân một xã hội an toàn, hài hòa ... Các đơn vị chú ý, tổ lãnh đạo ở trung tâm 110 theo dõi, nếu có một tên lưu manh nào không bắt về được thì các đồng chí có thể tan can sớm rồi .... Giờ là 22 giờ 45, bắt đầu."
Nổi giận, nổi giận thật rồi, vị cục trưởng già chắp tay sau lưng lên xe chỉ huy, một đám lãnh đạo có mặt kính lễ tiễn chân. Xe vừa đi, các đơn vị hô hào gọi người, trừ dọn dẹp hiện trường thì tất cả lên đường. Tức thì từ đường lớn tới ngõ nhỏ, đèn cảnh sát chớp sáng liên hồi, từ người bị thương tiết lộ ra nửa danh xưng, mật hiệu, là cả đám cảnh sát nhào tới như sói đói.
Truy bắt quy mô lớn chưa từng có tiền lệ, làm đám em gái buôn son bán phấn trên đường phố sợ hãi chạy về nhà nghỉ sớm hết.
Trung tâm giải trí Duy Đặc, cảm giác được không khí ngày hôm nay hết sức căng thẳng, các em gái phục vụ đặc biệt ở bộ phận xông hơi, em gái tiếp rượu ở KTV rút sạch. Đã có cảnh sát tới nơi kiểm tra theo thông lệ, xác nhận, nơi này ca vũ thanh bình, tuyệt đối không tồn tại hiện tượng xấu như mại dâm ma túy cờ bạc.
Tầng 9, khu giám đốc, tiễn cảnh sát đi, Sài Chiêm Sơn có chút mệt mỏi, đầu đau như búa bổ, đây là căn bệnh cũ, do dùng đầu óc quá độ mà ra, hiện chúng bãi công rồi. Cả tối hút đầy một cái gạt tàn thuốc, tới khi Trần Hoạn Hải hốt hoảng chạy về mới biết lại một chuyện ngoài dự liệu xảy ra, hắn đã biết trước thế nào cũng có sự cố nên mới đẩy chuyện cho lũ ngu xuẩn cho vay nặng lãi. Đó là tên mới nổi trong nghề, bọn mới nổi giống nhau, đều hung hăng tàn nhẫn, giờ xem ra thua đau rồi.
Giang hồ luôn phong vân khó lường, cơ hội phát tài nói không chừng là cạm bẫy lớn, một cơ hội leo cao có khi là bùa đòi mạng, dù có thua cũng chỉ có thể trách mình bạc mệnh, chẳng thể trách người cho mình cơ hội.
Sài Chiêm Sơn chẳng có chút áy náy nào, người vì tiền mà chết mà.
Đi vào văn phòng không mấy khi tới, trước tiên gõ cửa phòng trong, sau đó lấy chìa khóa mở cửa, đây là gian nghỉ ngơi nhỏ. Trần thiếu gia vừa tới không lâu đang ngồi đối diện với cái đèn cồn, mũi đưa tới trước ông thủy tinh, hít khói bốc lên, sau đó toàn thần co giật, khép mắt phát ra tiếng rền hừ hừ hưởng thụ.
Người thích mỹ nhân đều nói XXOO cùng mỹ nhân thật tiêu hồn thực cốt, nhìn Trần thiếu gia sẽ thấy, mỹ nhân so với thứ này còn kém xa lắm, đây mới gọi là sung sướng tới tận xương tủy.
Sài Chiêm Sơn không nói gì cả, lặng lẽ ngồi xuống, rất nhiều người biết sở thích này của Trần thiếu gia, ngay cả cha hắn cũng biết, cai nghiện bao năm rồi vẫn bộ dạng này. Không phải là không cai nổi, mà là người lấy lòng quá nhiều, ví như Sài Chiêm Sơn là một trong số đó. Có điều chuyện này cũng chẳng làm Sài Chiêm Sơn áy này, người ta tới tận nhà xin, hắn không thể không cho.
Im lặng hồi lâu, Trần Hoạn Hải mở mắt ra một khe khép, bộ dạng lờ đờ, giọng chưa hết sợ hãi:" Điên rồi, điên rồi ... Điên hết mẹ nó rồi, Lão Sài, anh không nhìn thấy thôi, cứ như là một lũ sói đói vậy, lao vào cắn xé, tôi không hiểu, cần liều mạng như thế không?"
"Đối phương là ai?" Sài Chiêm Sơn quan tâm nhất là chuyện này:
"Làm sao tôi biết." Trần thiếu gia rất bực tức:" Chúng ác hơn thủ hạ của anh nhiều lắm, cứ thấy người là đánh, vừa chạm mặt Cao Soái đã không nói không rằng liều mạng luôn ... Đĩ mẹ, nếu không phải tôi chuồn nhanh thì ngay cả tôi hôm nay cũng nằm đó rồi."
"Anh không nhận ra bất kỳ ai à?" Sài Chiêm Sơn vẫn truy hỏi:
"Con mẹ nó, chúng đều đội mũ che mặt, ánh sáng lại không tốt, làm sao mà nhận ra. Nhưng không sao, có đứa nằm xuống rồi, nghe ngóng chút là sẽ ra thôi, không bao lâu sau sẽ có tin." Nói hồi lâu, Trần Hoạn Hải cũng bình tĩnh dần, hỏi:" Lão Sài, anh lăn lộn giang hồ bao năm rồi, anh nói là ai?"
"Không nói rõ được." Sài Chiêm Sơn trầm tư, hắn cũng nghĩ chuyện này suốt cả tối rồi:" Có điều nhìn là biết phải có thù oán lớn lắm mới chơi người ta tới mức này, hết đặn lựu đạn giả lại đập phá cửa hiệu ... Ai có thù lớn thế với ba nhà Đào, Tiền, Tôn?"
"Còn ai vào đây, nói tới thù oán lớn nhất thì chắc chắn là Khổng Tường Trung và Đào Quân Hổ rồi. Nhưng một thì bị giam trong trại, một thì đã chạy mất dép, làm sao có thể chứ? Ế, không phải là Lão Tần ngầm xúi người làm chứ, lão đó nổi tiếng tàn nhẫn .... Cha tôi nói ông ta mười năm trước còn là công nhân kho lạnh, vậy mà kiếm được gia sản ngàn vạn, trong nghề này, ông ta xếp thứ hai thì không ai dám xưng thứ nhất ... Có điều không thể nào, ông ta mà dám xuất đầu lộ diện à?" Trần thiếu gia nói xong lại chẳng dám tin vào phán đoán của mình:
"Chuyện này cần gì xuất đầu lộ diện chứ, Trần thiếu gia, tôi thấy chuyện này với anh mà nói là một cơ hội đấy." Sài Chiêm Sơn bất ngờ nói:
"Cơ hội á? Cơ hội gì chứ?"
" Anh cứ nghĩ mà xem, càng loạn thì người bình thường càng sợ, nhưng anh đâu phải người bình thường, nên chẳng có gì phải sợ hết." Sài Chiêm Sơn nói rất nghiêm túc:
"Nói nghe xem, nói nghe xem." Trần thiếu gia làm sao có thể coi mình là người bình thường:" Cơ hội ở đâu?"
"Cơ hội ở chỗ này, anh chia ra mà nghĩ. Thứ nhất, ba nhà Đào Tiền Tôn mở hai cửa hiệu lớn, đối với bồi thường thương hiệu mà nói, là khúc xương khó gặm, nhưng giờ có người gặm thay cho anh rồi. Người làm ăn sợ nhất là bị người ta đập vỡ bát cơm, mà tình hình bây giờ chính là như thế .... Thứ hai, xảy ra chuyện lớn như vậy, đánh nhau tàn nhẫn như vậy, đám tiểu hộ sợ vỡ mật, còn ai dám tiếc vài đồng tiền nữa, tuy vài chục vạn nhưng không thương tới gân cốt, bỏ tiền mua bình an cũng đúng thôi.
"Ừ, Cao Soái dọa bọn chúng sợ vỡ mật rồi."
"Cho nên chuyện bồi thường vụ án thương hiệu không cần phải lo nghĩ nữa, có điều đây cũng là thời khắc khó khăn nhất, anh phải nắm chặt, ngàn vạn lần đừng để lộ sơ hở. Đặc biệt là không thể để người ta biết anh có qua lại gì với loại người như tôi và Cao Soái. Cho dù là tương lai biết anh là người đứng sau cũng không sai, tòa án đã phán bồi thường, anh cứ nhận, đúng không ... Cao Soái giờ không thoát được rồi, bất kể là hắn khai cái gì, anh phải phân rõ giới hạn với hắn, thậm chí cả với tôi ... Dù Cao Soái khai tôi ra, dù mai cha anh tới bắt tôi, anh cũng phải giả vờ chẳng liên quan gì, hiểu trong lòng là được." Sài Chiêm Sơn nói rất chân thành, từng lời đều là vì nghĩ cho Trần thiếu gia: