Lâm Diễm rất cảm kích những người luyện tập rời đảo đã xây dựng vài gian nhà gỗ ở đây. Tuy những gian nhà gỗ dùng làm nơi trú ẩn tạm thời này vốn không phải chuẩn bị cho mình, nhưng giờ đây, có được một chỗ an thân tốt như vậy, Lâm Diễm cảm thấy vô cùng thỏa mãn.
Nơi trú ẩn tạm thời nằm khá gần rìa ngoài của Long Đảo, hung thú xuất hiện xung quanh không nhiều, hơn nữa đa phần thực lực đều thấp kém. Nhờ vậy, Lâm Diễm có thể an tâm tu luyện mà không cần lúc nào cũng lo lắng về nguy cơ bị hung thú tấn công.
Trước đó ở bên bờ đầm, sau khi liên tiếp dùng Xích Huyết Dã Sâm và trứng rồng, dù đã tiêu hóa nhưng vẫn chưa được hấp thụ hoàn toàn. Phần tinh hoa còn lại bắt buộc phải cần một khoảng thời gian sau này mới có thể hấp thụ hết.
Vì vậy, trong gần nửa tháng tiếp theo, Lâm Diễm hầu như không ra ngoài, cơ bản chỉ ở trong nhà gỗ nhỏ để tu luyện.
Phải nói rằng, Xích Huyết Dã Sâm đúng là linh dược hạng nhất. Theo quá trình hấp thụ diễn ra, sắc mặt Lâm Diễm ngày càng hồng nhuận, da dẻ càng thêm trơn láng, nhưng thay đổi rõ rệt hơn cả vẫn là bên trong cơ thể.
Khí huyết vượng thịnh, lượng nguyên khí tăng vọt, kinh mạch càng thêm cường kiện, tất cả không nghi ngờ gì đã khiến cho tư bản làm võ giả của Lâm Diễm càng thêm mạnh mẽ.
Sau nửa tháng, quá trình hấp thụ cuối cùng cũng hoàn tất. Không phụ sự kỳ vọng của bản thân, dưới sự giúp đỡ của Xích Huyết Dã Sâm và trứng rồng, thực lực của cậu quả nhiên lại đột phá, thăng lên tới Thoát Phàm Cảnh tam trọng thiên!
Thoát Phàm Cảnh tam trọng thiên, nghĩa là khả năng câu thông với khí thiên địa tự nhiên đã đạt đến mức độ tự chủ cảm ứng. Nói cách khác, bây giờ dù Lâm Diễm không ngồi xếp bằng điều tức, mỗi một lỗ chân lông trên khắp cơ thể cũng có thể tự động hấp thụ khí tinh hoa của trời đất. Thay đổi lớn nhất mà điều này mang lại chính là sự lột xác của nguyên khí.
Nguyên khí giờ đây có thể tự do lưu thông trong kinh mạch mà không gặp bất kỳ trở ngại nào, quán thông khắp toàn thân, khiến mức độ khế hợp giữa nguyên khí và nhục thể không ngừng tăng lên. Ngày đạt đến sự khế hợp hoàn mỹ cuối cùng, hình thành bảo thể, đã không còn xa.
Lúc này, cường độ cơ thể của Lâm Diễm lại tăng lên ít nhất gấp đôi so với khi ở Thoát Phàm Cảnh nhị trọng thiên. Nếu có tảng đá nặng năm mươi cân đập vào ngực cậu, người bình thường có lẽ sẽ gãy xương ức, nhưng cậu lại chẳng hề hấn gì.
Chỉ đợi khả năng chịu đựng của cơ thể tăng gấp đôi lần nữa, cũng đồng nghĩa với việc thực lực bản thân đạt tới đỉnh phong Thoát Phàm Cảnh tam trọng thiên. Mục tiêu hiện tại của Lâm Diễm đã đặt vào đó.
Thoát Phàm Cảnh chia làm hai giai đoạn. Từ nhất trọng thiên đến tam trọng thiên, chủ yếu là cường tráng nhục thể, tốc độ tấn cấp khá nhanh. Còn phía sau là giai đoạn khai thác thần thông, tuy tốc độ tiến bộ sẽ rất chậm, nhưng thực lực lại có thể tiến triển vượt bậc.
Những người khác lên Long Đảo luyện tập lần này đều đã vượt qua giai đoạn cường tráng nhục thể, thực lực nằm trong khoảng từ Thoát Phàm Cảnh tứ trọng thiên đến thất trọng thiên. Lâm Diễm hiện tại tuy cùng ở một đại cảnh giới với họ, nhưng xét cụ thể mà nói, vẫn còn kém xa.
Chỉ khi đạt đến giai đoạn khai thác thần thông, thực lực của Lâm Diễm mới có thể tăng vọt. Đến lúc đó, có lẽ cậu có thể dựa vào tâm pháp vô danh thần kỳ cùng chiến kiếm sắc bén vô song để so tài cao thấp với những người khác.
Lại ba ngày trôi qua, thức ăn dự trữ trong nhà gỗ sắp hết. Đúng lúc hôm nay nắng đẹp, Lâm Diễm cũng muốn đi dạo giải sầu, vì thế cậu cầm lấy chiến kiếm, tùy ý chọn một hướng rồi đi về phía khu rừng.
Trong khu vực lân cận, dù đi theo hướng nào cũng có thể bắt gặp con mồi thích hợp, cũng không cần lo lắng sẽ gặp phải hung thú thực lực mạnh mẽ. Dù sao, nơi này vẫn chỉ là phần rìa ngoài của Long Đảo.
Chẳng bao lâu sau, Lâm Diễm đã phát hiện ra một con Thanh Phong Lang.
Loại hung thú này là một trong những nguồn thức ăn chính của cậu.
Lâm Diễm không chút do dự liền đuổi theo.
Thanh Phong Lang trong khu vực này cũng có thể coi là kẻ mạnh, nhưng khi gặp Lâm Diễm, vẫn phải chạy trối chết.
Lâm Diễm trước tiên dùng chiến kiếm chém ra một đạo kiếm khí, làm bị thương một chân của Thanh Phong Lang, vì thế không lo con sói bị thương còn có thể trốn thoát, liền đuổi theo suốt dọc đường.
Trong lúc đó, bụng và lưng của Thanh Phong Lang lại trúng thêm hai nhát kiếm, may là khoảng cách khá xa nên không bị trọng thương.
Thế nhưng tốc độ của Thanh Phong Lang không thể tránh khỏi việc chậm lại.
Điều khiến Lâm Diễm hơi kinh ngạc là con Thanh Phong Lang này thực sự rất lì lợm, nó cố chấp lết cái thân đầy thương tích chạy thục mạng. Đến cuối cùng, nó bất ngờ rẽ vào một vùng núi, chui vào một hang động rồi chạy mất dạng.
"Xui xẻo thật."
Lâm Diễm thầm chửi một tiếng.
Nhưng điều xui xẻo hơn còn ở phía sau.
Bầu trời vừa nãy còn quang đãng vạn dặm, đột nhiên mây đen ùn ùn kéo đến, không khí ngột ngạt như một cái vung nồi lớn úp lên đầu người, khiến người ta khó thở. Nơi mây đen tụ lại, trong chớp mắt đã xuất hiện những tia sét như rắn lửa, vang lên mấy tiếng sấm rền kinh thiên động địa.
Trong khoảnh khắc, sấm chớp đùng đoàng, mưa to trút xuống, đập vào những chiếc lá trên mặt đất tạo nên tiếng "bộp bộp" vang dội.
"Thật là xui xẻo."
Trong khu rừng rộng lớn này, đến cả một cái hốc cây ra hồn cũng không tìm thấy, Lâm Diễm đành phải nhanh chóng chọn một cái cây tán lá xum xuê nhưng chiều cao không lớn để trú mưa dưới gốc.
Cơn mưa trút xuống như thác đổ, tạo thành một màn mưa mờ mịt không thấy điểm dừng. Lâm Diễm dù trốn dưới gốc cây cũng bị nước mưa hắt ướt sũng cả người.
Trên bầu trời đen kịt, tiếng sấm trầm đục vang lên không dứt. Cứ cách một khoảng thời gian, từng đạo tia sét đỏ rực lại xé toạc màn đêm của bầu trời, lộ ra cái miệng dữ tợn, chiếu rọi một vùng đất trắng bệch, như muốn nuốt chửng tất cả.
Xung quanh đã không còn thấy cảnh tượng bất kỳ con hung thú nào chạy điên cuồng, không còn nghe thấy tiếng gầm thét nào của hung thú nữa.
Dưới uy áp của thiên nhiên, những kẻ thống trị rừng rậm hung tàn bá đạo thường ngày này dường như cũng đột nhiên hết khí thế.
Lâm Diễm cũng hết cách, chỉ biết khổ sở mong chờ tiếng sấm ngừng, mưa tạnh.
Thế nhưng chuyến đi săn hôm nay xem ra đúng là xui xẻo đến tận cùng.
Mưa không những không giảm mà ngược lại càng lúc càng lớn. Còn sấm sét kinh thiên cùng tia chớp cuồng bạo, dường như cũng giống như năng lượng mà ông trời đã tích tụ hàng trăm năm nay, vào thời khắc này trút hết xuống khu rừng. Trong thoáng chốc, rất nhiều cây đại thụ bị sét đánh gãy, bốc lên vài luồng khói đen rồi lập tức bị cơn mưa tầm tã dập tắt.
Lâm Diễm tự thấy may mắn vì mình đã trốn dưới một cái cây không cao, xung quanh đều là những cây đại thụ, nên mới không bị những tia sét cuồng nộ kia đánh trúng.
Mà mặt đất đã không còn chỗ đặt chân.
Lâm Diễm ngồi xổm không nhúc nhích, nhưng hai chân đã ngập trong nước.
Nước mưa từ bốn phương tám hướng tụ lại, hình thành vô số dòng suối nhỏ, tùy ý chảy xiết trong rừng, dường như chỉ trong chớp mắt nữa, mảnh đất có địa thế khá bằng phẳng này sẽ biến thành một đại dương mênh mông.
"Cái thời tiết quỷ quái này, bao giờ mới chịu dứt đây."
Lâm Diễm đứng lên rồi lại ngồi xuống, thư giãn cơ thể đã hơi tê cứng.
Mưa lớn đã trút xuống gần một giờ đồng hồ, còn trên bầu trời, sấm sét cũng đã hoành hành đúng một tiếng.
Lâm Diễm tựa lưng vào thân cây, quần áo đã ướt sũng, phải dựa vào nguyên khí trong cơ thể mới duy trì được sự ấm áp.
Không tránh khỏi việc Lâm Diễm vùi đầu vào hai đầu gối, nhắm mắt lại, sắp chìm vào giấc ngủ mê mệt.
Một mùi lạ đột nhiên khiến mũi cậu cảm thấy rất khó chịu.
Lâm Diễm bèn ngẩng đầu lên, sau khi mở mắt ra, cậu lại nhìn thấy một cảnh tượng khiến mình kinh hoàng.
Trong con suối nhỏ chảy qua dưới chân cậu, màu của nước suối thế mà lại đỏ như máu!
Hơn nữa, còn tỏa ra mùi tanh!
Rõ ràng chính là máu tươi!
Máu tươi đã theo dòng chảy của lượng nước suối lớn mà khuếch tán ra, nhưng màu trong một con suối nhỏ lại đậm nhất.
Lâm Diễm giật mình, vội vàng đứng dậy, theo hướng chảy của con suối nhìn lên trên. Theo những tia sét liên tục đánh xuống, quả nhiên phát hiện nước suối ở đó cũng là màu đỏ!
Nước suối lấy đâu ra nhiều máu tươi như vậy?
Lâm Diễm không còn tâm trí đâu mà nói "xui xẻo" nữa. Dù trong lòng bất an, nhưng sự tò mò mãnh liệt vẫn khiến cậu muốn vạch trần bí ẩn này.
Đúng lúc này, mưa thế mà chậm rãi tạnh hẳn, tiếp đó, sấm sét cũng biến mất.
Trong rừng, sương mù bốc lên nghi ngút, một mảnh ẩm ướt, chỉ riêng khu vực Lâm Diễm đang đứng lại tràn ngập mùi máu tanh khó ngửi.
Máu tươi vẫn đang chảy dọc theo con suối!
Lâm Diễm rút chiến kiếm ra, cầm trên tay, lần theo dòng máu dọc theo con suối đi lên thượng nguồn.
Dọc đường đi, màu của máu tươi càng lúc càng rõ rệt, không biết là dị biến gì đã dẫn đến việc nhiều máu tươi chảy ra như vậy.
Tiến về phía trước như đang rẽ lối băng rừng khoảng mười phút, sau khi xuyên qua một bụi rậm, Lâm Diễm phát hiện cây cối xung quanh dần trở nên thưa thớt.
Mà máu tươi dưới chân thì tụ lại ngày càng nhiều.
Lâm Diễm cố gắng không nhìn vào những vũng máu gây buồn nôn này, tiếp tục tiến bước.
Phía trước là một vùng đất bằng phẳng, thế nhưng tình trạng cây cối tươi tốt có thể thấy ở khắp nơi trên Long Đảo thì ở đây lại không thấy nữa.
Càng đi về phía trước, cây cối càng thưa thớt, cho đến cuối cùng khi đến một bãi đất trống, trên vùng đất bằng rộng lớn chỉ lác đác đứng vài cây tùng ủ rũ, không có lấy một chút sức sống.
Các lỗ chân lông tự động câu thông và hấp thụ khí thiên địa tự nhiên hầu như sắp đóng lại, bởi vì mức độ phân bố linh khí ở đây thấp đến mức đáng sợ, tạo nên sự tương phản rõ rệt với linh khí dồi dào bên ngoài, dường như đây là một vùng đất cằn cỗi.
Nhưng những điều này vẫn chưa phải là thứ khiến Lâm Diễm kinh ngạc.
Trong tầm mắt của cậu, những đống cát do lượng nước mưa lớn xối xuống tích tụ lại có thể thấy ở khắp nơi, mà bên cạnh mỗi đống cát, chắc chắn đều nằm lại hàng chục cái xác thịt nát bấy!
Những cái xác này đều thuộc về hung thú, chết vô cùng thê thảm, đều là một đống thịt nát, nhìn thoáng qua căn bản không thể nhận ra chủng loại cụ thể của hung thú.
Còn máu tươi thì không ngừng chảy ra từ những cái xác này, hòa vào nước suối, chảy dọc theo đường đi, lan ra tận phương xa.
Trên bãi đất trống rộng khoảng một ngàn mét vuông này, đâu đâu cũng là xác chết, đâu đâu cũng đang chảy máu tươi, quả thực là một địa ngục tu la!
Lâm Diễm nắm chặt chiến kiếm, từng bước từng bước đi về phía trước, chậm rãi tiến lại gần một ngọn núi chỉ mọc vài cái cây thưa thớt ở phía trước bãi đất trống.
Từ cảnh tượng nhìn thấy mà phân tích, Lâm Diễm mơ hồ đoán ra được vài điều.
Sở dĩ nơi này thiếu hụt linh khí, cây cối không thể sinh trưởng bình thường, đến cả ngọn núi kia cũng gần như không một ngọn cỏ, chính là vì nơi này tồn tại một pháp trận.
Khi bị kẹt trong đường hầm ở núi Ngưu Đầu cùng với Mai Giáng Tuyết, Mai Giáng Tuyết từng chuyên tâm trò chuyện với cậu về chuyện phong ấn và pháp trận, nên cậu cũng có hiểu biết nhất định về pháp trận.
Pháp trận trước mắt, tuy cậu không biết tên cụ thể, nhưng pháp trận hấp thụ một lượng lớn linh khí chắc chắn có mục đích của nó. Khả năng lớn nhất chính là người thiết lập pháp trận này cần mượn linh khí để duy trì pháp trận vận hành, từ đó biến nơi pháp trận tọa lạc thành một vùng cấm địa, ngăn cản người khác tiến vào.
Chỉ là xem ra, pháp trận này vì niên đại đã lâu nên hiệu quả đã không còn như ban đầu, nếu không thì trên bãi đất bằng cũng sẽ không xuất hiện những cái cây thưa thớt.
Mà cơn mưa sấm sét trăm năm có một ngày hôm nay lại chính là thứ phá hủy pháp trận này đến tận cùng.
Dưới chân ngọn núi kia bị đánh vỡ một cái lỗ đen ngòm, những tảng đá lớn ban đầu đã nứt thành mấy mảnh, nằm rải rác xung quanh cửa hang. Nơi đó chính là trận nhãn của pháp trận.
Nếu trận nhãn không bị uy lực của tự nhiên phá hủy, Lâm Diễm đoán rằng pháp trận này cũng sẽ không xuất hiện phía trên bãi đất bằng.
Mà chính vì pháp trận đột nhiên bị phá hủy, dẫn đến lực phá hoại phát huy tác dụng, đã giết chết tất cả hung thú ở gần đó. Chẳng trách trước đó khi trú mưa, cậu lại không nghe thấy bất kỳ tiếng gầm thét nào của hung thú.
Vì vậy, chỗ trận nhãn đó chắc hẳn không còn sở hữu lực hủy diệt nữa, Lâm Diễm muốn đi sâu vào trong đó để xem cho rõ ngọn ngành.
Rốt cuộc là ai đã thiết lập pháp trận ở nơi không mấy nổi bật trên Long Đảo này?
Tại sao lại thiết lập pháp trận?
Bên trong pháp trận lại ẩn giấu bí mật gì?
Lâm Diễm nắm chặt chiến kiếm, giẫm lên dòng máu tươi đang chảy xiết, bước qua những cái xác thịt nát bấy, dần dần tiến lại gần cái lỗ đen ngòm trên ngọn núi. (Còn tiếp)