Gia Cát Linh Ẩn

Lượt đọc: 5944 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346 Chương 347 Chương 348 Chương 349 Chương 350 Chương 351 Chương 352
Tiến »
Chương 98
giết yêu nữ này

❊ ❊ ❊

Tiêu phủ, Hàn chưởng quầy nơm nớp lo sợ đứng trước mặt Tiêu Lương, lắp bắp báo lại chuyện xảy ra ban ngày.

“Tiên Túy Lâu bị đốt?” Tiêu Lương mặt không chút thay đổi hỏi.

“Dạ, thuộc hạ thế nào cũng không ngờ, tửu lâu Linh Thiên lại có thể có Thanh Ngọc Môn ủng hộ. Là thuộc hạ sơ suất, xin lão gia trách phạt.”

“Chọc vào Thanh Ngọc Môn cũng là chuyện không ngờ, may mà Thương Y không truy cứu đến cùng, chẳng qua chỉ là một Tiên Túy Lâu mà thôi, đốt thì đốt.Giúp ta chuẩn bị một phần lễ vật hậu hĩnh, đợi đến khi tửu lâu LinhThiên khai trương liền đưa qua đó!” Tiêu Lương nói.

“Dạ, lão gia.”

Ngày Linh Thiên Hỏa Oa Thành khai trương, Gia Cát Linh Ẩn không xuất hiện,tất cả đều để Ngụy Thành quán xuyến, Tham Ngọc Môn cùng Thất vương phủđưa quà lớn, hơn nữa còn là Thương Y và Sở Lăng Thiên đích thân đưa đến, ngay cả Tiêu phủ cũng đưa hậu lễ, thân thế của Linh Thiên Hỏa Oa Thanhkhiến cho nhiều người ở Ngân Đô đồn đoán. Cách ăn lẩu độc đáo, nhanhchóng thu hút được rất nhiều khách quan.

Lục Quốc Đại Điển sắp tới gần, người ở quốc gia khác đến tham gia lễ lớncũng kéo nhau đi vào nước Lăng Nguyệt, chờ đợi Lục Quốc Đại Điển bắtđầu. Các nước tham gia đại điển, ngoại trừ nước Lăng Nguyệt ra, còn cónước Tinh Long, nước Ngạo Nguyệt, nước Nam Chiếu và nước Đại Mạc. Đạiđiển diễn ra mỗi năm một lần, luân phiên tổ chức ở sáu nước, nội dunghoạt động chủ yếu của đại điển là các trận đấu muôn hình vạn trạng, đểcho thanh niên tài tuấn của sáu nước luận bàn cùng nhau, nói là luậnbàn, thực ra là thể hiện sức mạnh văn hóa và kinh tế của các quốc gia,liên quan đến thể diện quốc gia, thắng thua ảnh hưởng trực tiếp đến kinh tế năm tiếp theo của các nước, quyền chủ động thông thương buôn bán,trong trận đấu thứu tự khác nhau sẽ phân chia khác nhau, điểm số cao cóthể đạt được nhiều tài nguyên, bởi vậy bất cứ quốc gia nào cũng xemtrọng cơ hội lần này.

“Tam tiểu thư, khi nào ta mới có thể lên làm di nương?”Thấy mấy ngày nay Gia Cát Linh Ẩn không có động tĩnh gì, Trương Thúy Hoa có chút nôn nóng.

Gia Cát Linh Ẩn hớp ngụm trà, “Gấp gáp gì? Ta sẽ an bài tốt cho ngươi.”

“Ta chỉ hỏi thử thôi.” Trương Thúy Hoa cúi đầu, trong mắt lại mang theo vẻ không phục.

“Ta dặn nấu canh đã nấu xong chưa?” Gia Cát Linh Ẩn hỏi.

“Đã theo lời dặn của tiểu thư, chuẩn bị xong rồi.”

“Bưng canh đến đây, theo ta đi.”

Gia Cát Linh Ẩn đứng lên, sau khi đợi Trương Thúy Hoa bưng canh lên, mới đi về phía thư phòng của Gia Cát Chiêm.

“Linh nhi, sao con lại đến?” Gia Cát Chiêm dừng bút đi tới, ánh mắt dán vào Trương Thúy Hoa đi theo sau Gia Cát Linh Ẩn.

“Đêm đã khia, thấy thư phòng của phụ thân còn ánh nến, nên nghĩ chắc phụthân đang xử lý việc công, nên con bưng một chén canh đến, Thanh Thanh,còn không mau đem đến cho phụ thân.”

“Dạ, tiểu thư.” Trương Thúy Hoa đi đến trước mặt Gia Cát Chiêm, đặt canh vào trong tay ông.

Gia Cát Chiêm ngẩn ngơ ngắm nhìn Trương Thúy Hoa, không tự chủ mà cầm lấy hai tay của nàng ta.

“Lão gia, đổ canh.” Trương Thúy Hoa nũng nịu nói.

“À.” Gia Cát Chiêm lúc này mới hoàn hồn, lập tức buông tay Trương Thúy Hoara, “Xin lỗi Thanh Thanh, ngươi rất giống tỷ tỷ của ngươi.”

Gia Cát Linh Ẩn nhìn quanh thư phòng của Gia Cát Chiêm, hơi nhíu mày, “Nôtài trong phủ có phải quá nhàn hạ rồi khônh? Thư phòng của phụ thân lộnxộn vậy cũng không đến dọn dẹp. Thanh Thanh, ngươi đừng quay về vội, ởlại giúp phụ thân quét dọn đi, rồi hẳng về.”

“Nô tỳ tuân lệnh.” Trương Thúy Hoa biết Gia Cát Linh Ẩn đang tạo cơ hội cho mình, lập tức hoan hỉ, “Tam tiểu thư yên tâm, nô tỳ sẽ dọn dẹp sạch sẽkhông còn hạt bụi nào.”

Gia Cát Linh Ẩn gật đầu, “Phụ thân, nữ nhi cáo lui trước, phụ thân giữ sức khỏe, nghỉ ngơi sớm một chút.”

“Linh nhi cũng mau về nghỉ sớm đi.” Gia Cát Chiêm có vẻ gấp gáp.

Gia Cát Linh Ẩn lui ra, biết điều đóng cửa lại. Đêm nay, Trương Thúy Hoakhông quay về Trục Nguyệt Hiên. Sang sớm hôm sau, Trương Thúy Hoa trởvề, mặt mày rất hớn hở.

“Nguyệt Lan, mau đi rót chén nước cho ta!” Hầu hạ Gia Cát Chiêm một đêm, Trương Thúy Hoa nghiễm nhiên cảm thấy bản thân đúng là vượt trội hơn người,lúc này nhìn thấy Nguyệt Lan, liền xem Nguyệt Lan như nha hoàn sai bảo.

“Bình nước ở đó, tự đi mà rót.” Nguyệt Lan đâu chịu hầu hạ Trương Thúy Hoa, “Ta còn phải đi lấy đồ cho tiểu thư.”

“Nha đầu chết tiệt kia, không chịu rót nước sao?” Trương Thúy Hoa tức giậnlườm Nguyệt Lan, nói thầm, “Đợi ta lên làm di nương, sẽ cho người biếttay.”

“Chuyện tối qua tiến hành sao rồi?” Gia Cát Linh Ẩn đi ra, nhìn thấy Trương Thúy Hoa, hỏi.

“Lão gia muốn ta rồi, còn nói muốn nạp ta làm di nương. Tam tiểu thư, có thể rót chén nước cho ta không?”

“Trương đại tỷ à, hầu hạ lão gia một đêm thì xem mình thành chủ tử sao? Đừngnói ngươi còn chưa phải là di nương, cho dù thực sự làm di nương, ởtrước mặt tiểu thư cũng là đầy tớ mà thôi.” Mộc Tê nói.

“Hì hì, ta nói đùa với tiểu thư thôi, để ta tự rót, tự rót.” Trương Thúy Hoa cười ngượng, rót chén nước, uống một hơi cạn sạch.

“Trương Thúy Hoa, trong lòng ngươi đang nghĩ gì ta biết rất rõ.” Gia Cát LinhẨn mỉm cười, nói, “Bất cứ lúc nào, ta cũng hy vọng ngươi nhớ rõ, bảntiểu thư nói ngươi là Hàn Thanh Thanh thì chính là Hàn Thanh Thanh, nóingươi là Trương Thúy Hoa thì ngươi chính là Trương Thúy Hoa. Vương Đại ở thành Đông, Lý Nhị ở thành Tây, đều là người trước kia ngươi thân mật,nếu họ biết ngươi ở phủ Thừa tướng, không biết có đến tìm ngươi haykhông nhỉ?”

“Tiểu… Tiểu thư.” Trương Thúy Hoa hoảng hốt quỳ xuống, ôm chân Gia Cát LinhẨn, cầu xin nói, “Tiểu thư yên tâm, tiểu thư nói gì ta cũng nghe, tuyệtđối không dám cãi lại tiểu thư. Xin tiểu thư đừng nói với họ ta ở đây.”

“Ừm.” Gia Cát Linh Ẩn gật đầu, “Ngươi là người thông mình, biết nên làm thế nào rồi chứ.”

Nguyệt Lan nhận điểm tâm sáng trở về, nhìn thấy Trương Thúy Hoa, không khỏinhếch môi khinh bỉ, chán ghét trừng mắt liếc Trương Thúy Hoa ;một cái.Nguyệt Lan dọn thức ăn lên xong, khi mấy người họ chuẩn bị ăn, Lưu quảngia vội vàng chạy vào, “Tam tiểu thư, Đại phu nhân mời tiểu thư qua đómột chút.”

“Mẹ tìm ta có chuyện gì không?” Gia Cát Linh Ẩn sinh lòng hoài nghi, sáng sớm mà gọi nhất định có chuyện không hay.

“Nô tài cũng không biết, Đại phu nhân chỉ nói tiểu thư qua đó sẽ biết.”

Gia Cát Linh Ẩn buông chén xuống, “Các ngươi ăn trước đi, ta qua đó xem thử.”

Gia Cát Linh Ẩn vừa đi vào phòng của Đại phu nhân, chợt nghe giọng nói vôcùng mất khống chế của lão thái thái: “Tiện nhân, quỳ xuống cho ta!” Lão thái thái chính là mẹ của Đại phu nhân, Tiêu lão thái quân.

“Mẹ, mẹ tìm con có chuyện gì?” Gia Cát Linh Ẩn đi đến cạnh Đại phu nhân, hỏi.

Tiêu lão thái quân vốn định phủ đầu hạ uy thế của Gia Cát Linh Ẩn, thấy GiaCát Linh Ẩn chẳng để ý đến mình, không khỏi cao giọng, “Tiện nhân, cònkhông lại đây quỳ xuống cho ta!”

“Mẹ, lão bà bà này là ai vậy?” Gia Cát Linh Ẩn khó hiểu nhìn Tiêu lão tháiquân, “Tại sao mới sáng sớm đã chỗ này la hét? Rất không có phép tắc, mở miệng đầy thô tục, có phải mắc bệnh thần kinh không? Mẹ, mẹ đừng sợ, để con sai ngươi đuổi cổ bà ta đi!”

“Tam tiểu thư cũng thật biết giả bộ.” Tiêu lão thái quân cười lạnh, “Ta làmẹ của chủ mẫu phủ Thừa tướng, lão thái quân của Tiêu phủ, Tam tiểu thưlại có thể nói bản thái quân bị bệnh thần kinh, đúng là quá đáng. Nơinày trờ ngươi ra, có có kẻ nào xứng với hai chữ tiện nhân chứ?”

“À.” Gia Cát Linh Ẩn bừng tỉnh, “Ngoại tổ mẫu không nói sớm, con còn tưởng bà đang kêu tên mụ của chính mình đó chứ.”

“Ngươi!” Tiêu lão thái quân giơ quải trượng lên, bổ xuống người Gia Cát Linh Ẩn, Gia Cát Linh Ẩn linh hoạt né tránh. Quải trượng của Tiêu lão thái quânđánh vào khe cửa, rút thế nào cũng không rút ra được.

“Ngoại tổ mẫu, bà đứng vững nhé.”

Gia Cát Linh Ẩn đi qua đó, khi Tiêu lão thái quân còn chưa có phản ứng,nàng rút quải trượng ra, Tiêu lão thái quân không còn chỗ để trợ lực, cơ thể không khỏi ngửa ra sau, đặt mông té xuống đất, cũng may bình thường bà sống an nhàn sung sướng nên béo tốt, không có tổn hại đến gân cốt.

Tiêu lão thái quân hùng hổ đứng lên, hung tợn nhìn chằm chằm Gia Cát LinhẨn, “Quả nhiên là tiện nhân do thứ đê tiện sinh ra! Con nha đầu tâm địađộc ác, lại có thể giăng bẫy hại chết Doanh nhi, hôm nay ta đến tìmngươi tính sổ, để ngươi đến âm tào địa phủ hầu hạ Doanh nhi!”

“Dì chết rồi?” Gia Cát Linh Ẩn vẻ mặt kinh ngạc, “Sao ngoại tổ mẫu đến tìmcon? Linh nhi với dì không thù không oán, sao con phải hại dì ấy chứ?”

“Hừ! Đừng ở chỗ này mà giả mù sa mưa, quỳ xuống mau! Hôm nay ta phải đánh chết ngươi ở chỗ này!”

“Thân là nữ nhi, chỉ quỳ trước phụ mẫu; thân là thần nữ, chỉ quỳ trước Hoàngthượng và Hoàng hậu. Xin hỏi ngoại tổ mẫu có tư cách gì bắt con quỳxuống?”

“Đúng là tức chết ta!” Tiêu lão thái quân không ngừng vỗ ngực nhuận khí,“Tiêu Mẫn, còn không mau đánh chết con nha đầu đó, đúng là tức chết ta!”

“Người đâu!” Đại phu nhân đột nhiên hướng ra ngoài hô lớn.

“Phu nhân, chuyện gì?” Lưu quản gia dẫn theo mấy tên gia nô cường tráng đi vào.

“Tam tiểu thư dĩ hạ phạm thượng, một Huyền Quân nho nhỏ cũng dám đánh NhấtPhẩm Cáo Mệnh Phu Nhân. Để cho nó nhớ rõ phép tắc của phủ Thừa tướng,kéo xuống đánh năm mươi trượng cho ta.”

“Phu nhân…” Lưu quản gia lưỡng lự, năm mươi trượng đánh xuống còn có thểsống sao? Trong phủ ai mà không biết Tam tiểu thư là bảo bối của Thừatướng gia, là ý trung nhân của Thất điện hạ, ai dám động vào Tam tiểuthư.

“Lời bản phu nhân nói không nghe sao?” Đại phu nhân lạnh lùng nhìn Lưu quảngia, “Xảy ra chuyện gì có ta và lão phu nhân chịu trách nhiệm, còn không mau đi!”

“Dạ, phu nhân.”

Lưu quản gia khó xử nhìn Gia Cát Linh Ẩn, phất tay, “Kéo Tam tiểu thư ra ngoài, đánh năm mươi trượng.”

“Đánh đi, đánh cho mạnh vào, đánh chết cho ta.” Tiêu lão thái quân đập quải trượng, nghiến răng nói.

“Các ngươi đang làm gì?” Một tiếng quát lớn ngăn lại động tác của mọi người, chỉ nhìn thấy Gia Cát Chiêm sắc mặt sa sầm, đứng ở cửa, “Còn khôngbuông Tam tiểu thư ra?”

“Gia Cát Chiêm, con trở về đúng lúc đó, mau mau xử chết đứa con gái ngoanđộc này.” Tiêu lão thái quân đi tới, xỉa vào Gia Cát Linh Ẩn, hùng hổnói.

Gia Cát Chiêm cau mày, “Mẹ, sao mẹ lại đến đâu? Cuối cùng là có chuyện gì?”

“Nữ nhi này của con, giết chết Doanh nhi của ta, hôm nay nếu con không xửchết nó, ta sẽ đi báo quan, để quan phủ bắt nó lại chém đầu.”

“Lão thái quân, bà luôn miệng nói con giết dì, có chứng cớ không? Đừng thấycon tứ cố vô thân mà ức hiếp!” Gia Cát Linh Ẩn điềm đạm nói.

“Ta đi tìm Tam Nương tới hỏi chuyện hôm đó, ngươi nhất định biết Tam Nươnglà người Doanh nhi tìm đến để hãm hại ngươi, cho nên hại chết Doanhnhi.”

“Hóa ra người muốn hủy hoại thanh danh của con là dì à? Con với dì không thù không oán, chẳng lẽ là dì bị ai đó sai khiến?” Ánh mắt của Gia Cát Linh Ẩn chậm rãi dừng trên người Đại phu nhân.

Đại phu nhân trong lòng cả kinh, “Mẹ, mẹ đừng nói bậy.”

“Mẹ, con cũng tin tưởng Linh nhi không phải độc ác như vậy, nhất định là có hiểu lầm.” Gia Cát Chiêm cười xòa, nói.

Tiêu lão thái quân lạnh lùng hừ một tiếng, “Gia Cát Chiêm, hôm nay ta chocon hai lựa chọn, một là giết yêu nữ này, hai là Tiêu phủ và phủ Thừatướng tuyệt giao.”

“Mẹ, sự việc còn chưa điều tra rõ ràng…”

“Đừng nói thêm nữa.” Tiêu lão thái quân cắt ngang lời của Gia Cát Chiêm. “Chỉ cần trả lời ta ngươi chọn thế nào là được!”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 16 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346 Chương 347 Chương 348 Chương 349 Chương 350 Chương 351 Chương 352
Tiến »